Tang thế tình nhân

Quyển 2 - Chương 135: Nhân tâm (2)


TriệuĐại lại rên lên một tiếng, mắt không bị khống chế, cuối cùng phiêu tới trênbàn, cười xòa nói: "Tui nói thực mà. Các vị đại ca nhìn là biết có bản nĩnh, thẳngthắn làm một giao dịch thế lào a? Căn nhà lày thực xự là của đại ca tui, chỉ nàcả gia đình bọn họ đều chết hết rầu. Các anh cứ tùy tiện ở, đồ vật tìm đượccũng cứ lấy, nhưng các anh mang bọn tui theo. Thế lào na?"

ĐườngTam buồn cười nói: "Dù là nhà của các người thì thế nào? Hơn nữa, nếu khôngphải bọn tôi giết mấy tang thi trước cửa, anh dám vào sao? Đồ bên trong chảphải sẽ bị để cho hư đến mọc nấm luôn sao?"

TriệuĐại biến sắc: "A! Đại ca à, hông thể lói như rứa, hông nói đây là nhà ai, đâychung quy vẫn là thôn tụi tui, ai cho các anh ở hông chớ? Mặc kệ thế lào cũngcho các người giết tang thi trong nhà này rầu, các người phải chả xiền thuênhà chớ?"

ĐườngMiểu thầm nghĩ người này đúng là can đảm, đã thấy bọn họ cầm đao rồi mà còn dámtheo bọn họ cưỡng từ đoạt lý, thấy Đường Tư Hoàng không có ý mở miệng thì nghĩnghĩ một chút rồi nói: "Mang các người theo là chuyện không thể nào, sáng maitrước khi đi bọn tôi sẽ để lại một túi thóc làm tiền thuê nhà. Về phần ông anhđây, sáng mai mới được trở về. Còn lại, không cần nhiều lời nữa."

Mấyngười Đường Xuân trong mắt đều lộ ra vài phần bội phục. Lời này của tiểu thiếugia xem như là đang thăm dò người này. Nếu gã đã dám một mình tới đây, nóikhông chừng còn có chiêu gì phía sau.

TriệuĐại thấy người đáp là một thiếu niên liền lấy làm kinh hãi. Gã dù chưa thấy quathế giới bên ngoài thế nào, nhưng có thể nhìn ra nam nhân áo đen vẫn luôn khôngnói kia mới là lão đại. Mấy người này sao lại để một thằng nhóc làm chủ?

"Nóivậy, các người hông đồng ý giao dịch lày?" Triệu Đại cau mày nói.

ĐườngMiểu thản nhiên nhìn gã.

TriệuĐại giận tái mặt, vài phần chất phác vừa rồi lập tức biến mất: "Nếu thế thìcác người đừng chách bọn tui không khách khí! Nhìn bộ dáng các người, có vẻhông giống người thường, nhất định có hiểu biết hơn bọn làm ruộng bọn tui,khẳng định biết rõ tên lửa chớ hả? Tui hông lòng vòng với mấy người nữa, nếucác người không mang tụi tui theo, tụi tui sẽ dùng tên lửa đốt xe mấy người.Cạnh xe các người là một đống cỏ khô, rất dễ bắt nửa. Không có xe, chỉ sợ cácngười cũng không đi xa được bao nhiu." (tên lửa ởđây là mũi tên có lửa chứ ko phải nguyên cái tên lửa đâu nha:v)

Mấyngười Đường Xuân đều biến sắc.

ĐườngMiểu đặt đũa xuống, cười lạnh: "Haha, đây đúng là chuyện buồn cười nhất tôitừng nghe. Các người dám dùng tên lửa đối phó người sống, lại không dám dùngchúng để đối phó tang thi?"

TriệuĐại bị mấy đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm, giọng có chút run rẩy, nhưng vẫnkhông cúi đầu, mắt cũng tăng thêm vài phần hung ác, không kiên nhẫn nói: "Các ngườicó đáp ứng hay hông a. Bọn họ cho tui nửa giờ, níu đến lúc mà tui còn chưa về,bọn họ sẽ động thủ."

"Ha haha..." Đường Tư Hoàng bỗng khẽ cười vài tiếng, mấy người Đường Xuân đáy lòng đềurun lên.

ĐườngMiểu nhẹ nhàng vuốt lưng y, nháy mắt mấy cái với y: Cha, bớt giận bớt giận.

TriệuĐại không sợ nhìn Đường Tư Hoàng, kỳ thật trong lòng đã căng thẳng đến phátrun.

ĐườngTư Hoàng cho Đường Nhất một ánh mắt, hắn vừa khuất tầm, y liền cười với TriệuĐại: "Chúng tôi có ba chiếc xe, chỗ dư ra chỉ tối đa sáu chỗ. Các người cótổng cộng bao nhiêu người?"

TriệuĐại lo lắng nhìn ra ngoài, nghe vậy liền vui vẻ: "Chú đáp ứng? Bọn tui có tổngcộng mười hai người, chong đó có hai đứa nhỏ, chen chút một chút nhất định có thểngồi vừa."

ĐườngMiểu nháy mắt có chút đồng tình gã. Cha cậu là một lão hồ ly, người này sao cóthể đấu lại chứ? Nhìn đi, chỉ mới một lúc mà đã khai luôn nhân số ra rồi.

Lúcnày, Đường Nhất tiến vào.

"Tiênsinh, cách đây không xa quả thực có ánh lửa. Dựa theo khoảng cách thì mũi tênhoàn toàn có thể bắn trúng xe chúng ta."

TriệuĐại cảnh giác nhìn chằm chằm Đường Tư Hoàng, nghĩ không ra rốt cuộc y muốn thếnào.

ĐườngTư Hoàng nói: "Trói hắn lại, những người khác đi tưới nước."

Sắcmặt Triệu Đại tái nhợt, nhưng chưa kịp nói gì — Đường Xuân đã dứt khoát bịtmiệng gã, Trương Vọng mau chóng lấy dây thừng trói người lại.

ĐườngTư Hoàng bưng chén cơm lên, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng gã, cười nhạt một tiếng: "Đừng có dùng cái ánh mắt đó nhìn ta, ta cũng chưa nói là đáp ứng ngươi."

Đáymắt Triệu Đại bốc lên một tia phẫn hận, sau đó chỉ còn lại không cam lòng, lolắng cùng bi ai.

Thờigian khẩn cấp, bốn người Trương Vọng phóng ra. Trương Vọng dùng súng lục có gắnống giảm thanh xử lý tang thi ngay cửa ra vào, Đường Nhất, Đường Tam thì cầmgậy gỗ hất đống cỏ ra xa, Đường Xuân ôm thùng nước từ phòng bếp ra, giội lênkhu vực xung quanh ba chiếc xe. Mặt đất nhanh chóng ướt sũng. Dù kỹ thuật bắncủa mấy thôn dân kia có tốt thật cũng tuyệt đối không thể phá xe bọn họ. May màmỗi hộ trong thôn này đều có giếng nước, bằng không, bọn họ đi đâu tìm nước dậplửa đây?

ĐườngMiểu nhanh chóng ăn xong miếng cơm cuối cùng, đứng trong sân nhìn ra phía xa.Chẳng mấy chốc, một mũi tên lửa bắn tới, rơi xuống đất, rồi nhanh chóng bị nướclàm cho tắt lụi. Đợi một lúc vẫn không thấy phản ứng, lại thêm bảy tám mũi tênliên tục bắn tới, không ngoài ý muốn toàn bộ đều bị dập tắt. Đường Miểu qua ốngnhòm ban đêm thấy được có hai bóng người đứng một lúc trên lầu hai cách đókhông xa, rồi không thấy nữa, có lẽ đã xuống lầu.

Bốnngười Trương Vọng lúc này mới an tâm trở lại tiếp tục ăn cơm. Charles cùng HắcUy đã ăn no, ra ngoài sân canh gác.

Khôngtới mười phút, bên ngoài lại truyền tới tiếng kêu của Hắc Uy và Charles.

TrươngVọng nhanh chóng ra ngoài, lúc vào mang theo một người.

Một ngườiphụ nữ.

Nữnhân này khuôn mặt tiều tụy, nhưng vẫn thấy được vẻ xinh đẹp thanh tú, vừa vàocửa, ánh mắt liền dừng lại trên người Triệu Đại. Mấy người Đường Miểu lập tứchiểu rõ. Đây có lẽ là vợ của gã nông dân này.

"Ưm...ưm..ưm—" Triệu Đại trừng mắt nhìn người phụ nữ nọ, lo lắng muốn bật dậy.

"Cóchuyện gì?" Đường Xuân vẻ mặt không tốt nhìn chằm chằm cô ta, lớn tiếng hỏi.

Ngườinày có lẽ đã ôm tâm tư hẳn phải chết, mặt không hề hiện lên vẻ e sợ, lướt mắtnhìn một vòng, cuối cùng tầm mắt rơi tới trên người Đường Tư Hoàng, hai tay vòvò vạt áo, cười khổ một tiếng, khẽ nói, "Thưa cậu, chiện hôm nay, là Triệu Đạichúng tui hông đúng, tui thay ảnh nói một câu xin lỗi. Thế đạo bây giờ, mọingười đều hông dễ dàng, mong các cậu có thể khoan dung đại nượng, buông tha choảnh nần lày. Nếu có điều kiện gì...các cậu cứ lói, tui, tui nhất định sẽ nghĩcách thỏa mãn yêu cầu của các cậu! Chỉ xin các cậu tha cho ổng."

"Ưm...ưm...ưm...!"Triệu Đại lại càng nóng nảy, liều mạng muốn đứng dậy, đụng phải cái ghế bêncạnh, một tiếng "bịch" vang lên.

Mấyngười Đường Xuân nhìn nhau, thần sắc có chút vặn vẹo. Cái câu "Nếu có điều kiệngì...các cậu cứ lói" này là có ý gì?

ĐườngNhất nói: "Tha ông ta? Cô à, cô sẽ thả một người có ý đồ dồn mình vào đườngchết sao?"

Ngườiphụ nữ sắc mặt tái nhợt bờ môi run rẩy, nước mắt từng giọt rơi xuống, cố gắngduy trì ngữ khí bình tĩnh: "Việc lày tuy là kết quả sau khi mọi người thươngnượng nhưng Triệu Đại cũng có tham dự vào, quả thực có xai. Nhưng chỉ là bọntui không còn đường sống, Triệu Đại ảnh không phải vì bản thân, mà vì thằng bémới được hai tuổi của bọn tui, các cậu nhìn xem, đây là ảnh chụp chung của mộtnhà ba người chúng tui...tui..."

Trongtay người phụ nữ có một tấm hình, đột nhiên khuỵu xuống, đầu gối đập mạnh xuốngđất, vang lên một tiếng "bụp".

"Mấycậu à, coi như tui cầu xin các cậu. Các cậu muốn giết cứ giết tui đi, xin thacho ảnh, con tui còn cần người chăm xóc..."

"Ưm...ưm...!!!!"Triệu Đại ra sức lắc đầu, mắt trợn lên như muốn nứt ra, muốn đi tới chỗ ngườiphụ nữ, lại bị Đường Tam giữ chặt không thể nhúc nhích.

Ngườiphụ nữ nhìn thấy Đường Miểu, nước mắt trên mặt lại càng giàn giụa: "Cậu à, tôixin cậu! Vị tiểu thiếu gia này là con cậu đúng không? Cậu nhất định có thể hiểuđược tấm nòng người nàm cha nàm mẹ đúng không?"

ĐườngTư Hoàng quét mắt qua bức ảnh trong tay cô, nhìn nhìn Đường Miểu, lại chuyểnmắt về người phụ nữ, mày nhíu lại, trầm giọng nói: "Cút. Đến mai ta tự nhiênsẽ thả hắn ta."

Trênmặt nữ nhân nọ lấm tấm nước mắt, đột nhiên ngẩng đầu, nhìn y với vẻ không thểtin, chống lại ánh mắt lạnh như băng của Đường Tư Hoàng liền không dám nói thêmmột chữ, sợ y đổi ý, cô lập tức vội vàng đứng dậy, nhìn Triệu Đại một cái, xoayngười ra ngoài.

TriệuĐại yếu ớt ngã vật ra đất, hai mắt thất thần như vừa trải qua một hồi bạo bệnh.

ĐườngNhất nhìn nữ nhân kia đạp lên gạch đá trèo qua tường viện, nghe thấy tiếng bướcchân dần xa mới quay lại phòng.

ĐườngMiểu lên tiếng bảo bốn người Trương Vọng nhanh chóng ăn cơm thuận tiện rửa sạchbát đũa, mình thì cùng Đường Tư Hoàng ra sân rửa mặt, sau đó vào phòng trongdọn dẹp phòng ở. Điều kiện căn nhà này cũng giống như những nhà khác, chỉ cómột phòng, căn phòng duy nhất cậu và Đường Tư Hoàng ở, bốn người khác thì trảinệm ra nằm ngủ trong gian chính căn nhà.

Nằmtrong căn phòng lạ lẫm lại đơn sơ, Đường Tư Hoàng có phần không quen, ngước lêncòn có thể nhìn thấy ánh trăng chiếu xuống xuyên qua khe hở giữa mấy viên ngói,Đường Miểu lấy một cái ra giường mới ra trải lên, Đường Tư Hoàng mới an tâm nằmxuống. Gian này không có cửa, ngăn với bên ngoài chỉ bằng một tấm vải, ĐườngMiểu không dùng không gian được, nếu không cậu hoàn toàn có thể đưa Đường TưHoàng vào ngủ trong không gian.

"Cha, ởđây có thể có nhện hay côn trùng gì không?" Đường Miểu chưa từng ngủ qua nhàmái ngói bao giờ, nên có hơi sợ. Nếu như đang ngủ mà có côn trùng bò lên người,đó mới khủng bố. Cậu đương nhiên không sợ chết, bất quá lúc trước xem nhiềuphim kinh dị, cứ nghĩ tới côn trùng là lại không nhịn được nhớ tới mấy cảnh côntrùng rạch da chui vào cơ thể người kia.

ĐườngTư Hoàng cười cười bất đắc dĩ, vỗ vỗ giường, "Không phải đã phun thuốc đuổi côntrùng rồi sao?"

ĐườngMiểu nghĩ cũng đúng, lấy áo ngủ trong balô ra. Nếu là bình thường, ngủ cùng ylà an toàn nhất, cũng không cần phải thay quần áo, nhưng thôn trang này khônglớn, hơn nữa còn có Charles và Hắc Uy, có gặp nguy hiểm thật thì cũng kịp phản*ng.

ĐườngMiểu bỗng nhiên nhớ tới ở đây không có phòng tắm, người thoáng khựng lại, thoảimái thay quần áo trước mặt Đường Tư Hoàng, cố tình để nhìn xem phản ứng của y.

ĐườngTư Hoàng đúng là có nhìn cậu, nhưng trong mắt lại không có lấy một tia gợnsóng.

Tâmtình đang tốt đẹp của Đường Miểu nháy mắt tĩnh lại, ngay lúc sững sờ, một bàntay ấm áp chợt lướt qua phần ngực để trần của cậu, nhẹ nhàng tựa lông vũ, sauđó nhéo nhéo phần thịt trên xương sườn cậu.

"Gầyđến chỉ còn xương này, gần đây có phải ăn không ngon không?"

ĐườngMiểu chỉ cảm thấy có một luồng nhiệt từ từ bốc lên theo những nơi mà ngón tay ychạm qua, nhiệt độ cao đến nỗi như xuyên thấu vào tim, cơ bụng siết lại, cốgắng kiềm chế khao khát muốn ôm lấy Đường Tư Hoàng, tận lực duy trì tốc độ mặcquần áo bình thường.

"Ănđược, con có thấy mình gầy gì đâu. Đúng rồi, cha, kỳ thật nếu người đàn bà kiakhông đến, cha cũng có ý thả Triệu Đại đúng không?"

ĐườngTư Hoàng nằm xuống giường: "Ân, để lại chút lương thực cho bọn họ. Mai có tínhlàm bữa sáng không?"

"Có."Thời gian đủ để nấu cháo, cũng tốt cho dạ dày.

"Vậymau ngủ đi."

ĐườngMiểu thử đem tay đặt lên lưng Đường Tư Hoàng, Đường Tư Hoàng không có phản ứng.Đường Miểu mừng thầm trong lòng, thừa dịp thắng lợi tiếp tục truy kích, dựa sátvào, điều chỉnh lại tư thế cho thoải mái nhất, chỉ một lúc sau đã ngủ thật say.

**********************************


Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như tuong phu quy neu co dac diem nay, tu vi 2018 giap tuat nam mang sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.