Tang thế tình nhân

Quyển 2 - Chương 136: Đường Tiểu Miểu ngây thơ


Ngủđến nửa đêm, Đường Miểu cảm thấy vô cùng khô nóng, cả người như bị vây trongnơi cực nóng, dồn tới bộ vị nào đó trên cơ thể, nóng khôn cùng, trướng đến khóchịu, còn có cảm giác ngứa ngáy khó nhịn. Cậu muốn tỉnh lại để xem xảy rachuyện gì, nhưng lại thế nào cũng không tỉnh được, gấp đến độ không ngừng vặnvẹo cơ thể. Bỗng nhiên, cậu cảm giác được như có một thứ gì đó lành lạnh ngaytrước mình, kinh hỉ dịch người qua, ôm chặt lấy, còn kẹp chặt hai đùi, đầy thỏamãn cọ cọ. Không biết qua bao lâu, cỗ nhiệt nóng kia cuối cùng cũng phóng ra,toàn thân Đường Miểu lập tức thoải mái, thỏa mãn rên rỉ một tiếng, lần nữa lâmvào giấc ngủ say.

Cảngày hoạt động nhiều, vốn đã mỏi mệt, nên Đường Miểu ngủ rất sâu, cũng rấtthoải mái, thật sự chẳng muốn nhúc nhích. Vai cậu bị người đẩy đẩy, giọng ĐườngTư Hoàng vang lên bên tai: "Tiểu Miểu, không phải muốn làm bữa sáng sao?"

ĐườngMiểu mơ mơ hồ hồ một lúc, chậm chạp ậm ừ một tiếng, lại bị đẩy đẩy thêm vài cáimới hoàn toàn tỉnh giấc.

"Cha,sớm." Đường Miểu mở mắt ra thì phát hiện một chân mình đang gác lên đùi ĐườngTư Hoàng, không được báo trước nhớ tới giấc mơ tối qua, lại thấy quần lót mìnhươn ướt, mặt nhanh chóng nóng lên, xấu hổ muốn chết. Tối qua cậu cư nhiên mộngtinh, cậu cư nhiên mộng tinh trong lúc ngủ cùng Đường Tư Hoàng a a a a a!! Thếthì, cái "thứ" tối qua cậu ôm ôm cọ cọ không phải là cha đó chứ? Chắc, chắckhông phải đâu ha...

ĐườngMiểu chột dạ muốn rút chân lại, đã thấy Đường Tư Hoàng rất tự nhiên ngồi dậy, khôngcó ý kéo chân cậu ra, chỉ lười biếng duỗi thắt lưng cứng ngắc rồi xoay ngườixuống giường.

Tháiđộ của y như vậy, hiển nhiên không có một chút cảm giác nào về tâm tư của cậu.Nội tâm mới rồi còn cuống cuồng lo lắng nháy mắt như bị tạt một gáo nước lạnh,tâm không biết nên nói là yên tâm hay thất vọng, ủ rũ gục đầu xuống, im lặngmột lúc mới lấy một cái quần lót sạch trong không gian trốn trong chăn thay vào,rước lấy ánh mắt nghi ngờ của Đường Tư Hoàng.

ĐườngMiểu không xác định có phải do mình nghĩ nhiều hay không, mà thấy, thấy cáinhìn thoáng này có chút sâu xa. Cậu vội ho một tiếng, sau khi dời mắt đi rồivẫn có thể cảm giác được ánh mắt nóng rực sau lưng, cấp tốc thay quần áo rồichạy đi rửa mặt.

Tangthi bên ngoài đập cửa thùng thùng, mấy người trong phòng nghe mãi cũng thànhquen, trực tiếp xem nó như một bài nhạc đệm vào sáng sớm. Bữa sáng Đường Miểuđịnh nấu cháo đậu phộng, thuận tiện làm cho mỗi người một cái trứng luộc. ĐườngTư Hoàng tựa hồ không thể nào thích trứng luộc được nên Đường Miểu làm cho yhai cái trứng chiên. Còn về đồ ăn kèm với cháo, Đường Miểu cắt một khối thịtkhô ra, gừng tỏi băm nhuyễn, thịt khô xắt thành những sợi nhỏ, bỏ hết vào chảođảo đều, là đã có một món ăn kèm vô cùng ngon miệng.

TrươngVọng thêm củi giúp Đường Miểu, người khác thì mang đống vật tư tìm được hôm quachất vào xe. Mỗi xe đều đầy ắp mấy bao lương thực cùng vài thứ lắt nhắt khácnhư than củi, bột mì, khoai tây, nửa hủ dầu lạc, mỡ heo, mấy khối thịtkhô,..v.v... Ngoài ra còn có đủ các loại đĩa, chén, đống củi đốt và hơn một trămthan hòn chất đống ở góc sân. Củi đốt rất nhiều, ba chiếc xe thật sự chứa khônghết.

TriệuĐại gần như cả đêm không chợp mắt, vẫn nằm trên đất không nhúc nhích, thất thầnnhìn bọn họ ra ra vào vào. Mọi người cũng làm như không thấy sự hiện diện củagã.

"Tiênsinh, nóc xe còn chỗ để." Đường Nhất không nỡ bỏ lại đồ thừa. Vì càng lúc càngcó nhiều tang thi nghe thấy động tĩnh mà chạy tới nên tốc độ vận chuyển của cảbọn rất nhanh. May mà người trong thôn vốn không nhiều lắm nên lượng tang thikhá ít, bằng không, bọn họ cũng sẽ không thuận lợi như vậy.

ĐườngTư Hoàng: "Nóc xe còn cần để chứa trúc."

Ykhông giải thích, người khác tuy thấy kỳ quái nhưng cũng không hỏi, tới lúc rồibọn họ cũng sẽ biết.

"Vậysau này chúng ta có quay lại lấy không?" Đường Xuân hỏi. Hiện tại đang là lúcthiếu thốn vật tư, ông cũng không nỡ bỏ lại chúng.

ĐườngTư Hoàng bình thản nói: "Không cần. Nói không chừng sẽ có những người sống sótkhác tìm tới. Đồ thừa cứ để cho bọn họ."

ĐườngMiểu hồ nghi nhìn lão cha nhà mình. Papa đại nhân nhà cậu không phải người tốtbụng thế nha.

Quảnhiên, sau khi ăn xong bữa sáng, Đường Tư Hoàng liền tìm cơ hội cho cậu thutoàn bộ vật tư còn lại vào không gian. Mấy chồng củi đốt cao chừng 2 mét ở giannhà sau cũng lấy luôn. Sau này tới lúc trở trời nhất định sẽ cần dùng tới, dùsao trong không gian dư chỗ để, lấy nhiều chỉ có lợi chứ không hại. Đường Miểu khôngchút khách khí gom hết vào.

Saukhi mọi người lần nữa kiểm tra không còn gì có thể bỏ vào nữa, Đường Tư Hoàngthủ thế với Đường Nhất. Đường Nhất tiến tới cởi trói cho Triệu Đại.

TriệuĐại trầm mặc đứng đó, không nói gì.

ĐườngTư Hoàng lạnh nhạt nói: "Ngẩng đầu."

TriệuĐại giật mình một cái, ngước đầu nhìn Đường Tư Hoàng, chạm phải một đôi mắtbăng lãnh, muốn dời mắt đi lại phát hiện mình không thể nhúc nhích.

ĐườngTư Hoàng khẽ cười, nhưng ý vui lại truyền không tới đáy mắt.

"TriệuĐại, nhớ cho kỹ, người ta buông tha không phải ngươi, mà là con ngươi."

TriệuĐại run lên, gật đầu đầy mỉa mai.

ĐườngTư Hoàng ra hiệu với mấy người Trương Vọng, bốn người lần nữa tiêu diệt mấytang thi vây tới, rồi mau chóng lên xe, dần dần chạy đi xa.

ĐườngMiểu ló đầu ra cửa sổ xe, cười cười với Triệu Đại, đột nhiên rút súng ra bắnthẳng về phía gã.

Pằng!Triệu Đại kinh hãi nhìn nam nhân áo đen vẻ mặt ngàn năm không đổi kia, chỉ nghethấy một tiếng súng vang lên bên tai. Triệu Đại co quắp ngồi bệt xuống đất,không thấy người mình đau đớn mới chậm rãi quay đầu lại. Chỉ thấy ở một nơikhuất mắt chừng 2 mét, có một con tang thi nằm ngay đơ dưới đất không nhúcnhích, giữa mi tâm là một lỗ máu.

TriệuĐại thở hổn hển vài cái, bất chấp mọi thứ dưới chân chạy ào vào sân, đóng cửacài chốt lại. Lúc này, gã mới thật sự ý thức được mình đã chọc vào người khôngnên dây vào.

ĐườngTư Hoàng nhìn Đường Miểu, mỉm cười thản nhiên: "Bọn họ không hẳn sẽ hiểu đượcý tốt của con."

ĐườngMiểu trong lòng dâng lên một niềm vui không thể nào nói rõ, thật không nghĩ tớiĐường Tư Hoàng lại hiểu rõ dụng ý của phát súng đó, nhìn y nở một nụ cười phátra từ nội tâm. Một phát này, không phải muốn hù dọa Triệu Đại, mà là thuận theolòng mà làm. Dù tâm địa có cứng rắn đến mấy, thấy nhiều người từng là đồng loạibiến thành tang thi như vậy, cũng không thể nào thờ ơ được. Huống chi cả haiđời cậu đều là một người bình thường. Hi vọng Triệu Đại và mấy người cùng thônvới gã có thể thông qua phát súng này mà hiểu được: không phải kẻ nào cũng cóthể để bọn họ uy hiếp, nếu lần sau bọn họ đụng phải người ngoan độc hơn ngườicủa Đường gia, bọn họ chắc chắn sẽ chết.

Mặttrời dần lên cao, thôn trang nhỏ rất nhanh đã bị bọn họ để lại sau lưng. Lúc đingang qua thôn Thạch Đầu, sáu người Đường Miểu xuống xe chém lấy mấy trăm câytrúc, dùng dây thừng buộc chặt lại rồi để lên nóc xe, thân trúc dài kéo lê trênđất cũng không ảnh hưởng đến việc chạy đi.

Trênđường quay về có gặp vài tang thi, nhưng mọi người không xuống xe mà chỉ mở cưađiện, gấp rút chạy về.

"Cha,để con lái một đoạn cho." Đường Miểu thấy cha lái suốt, cũng muốn gánh vác mộtphần giúp y.

ĐườngTư Hoàng khẽ gật đầu. Đường Miểu chờ y dừng xe lại nhưng Đường Tư Hoàng lạikhông làm gì, chỉ ra hiệu: "Qua đây luôn đi."

ĐườngMiểu hai tay cầm lấy tay lái, cẩn thận dời người qua, bất quá không gian thậtsự rất nhỏ, xe xóc lên một cái, mông cậu liền đặt ngay xuống đùi Đường TưHoàng. Đường Miểu cảm giác được một loại xúc cảm cùng nhiệt độ không giống của mìnhdưới mông, tâm khẽ động, lại nghe thấy tiếng rên đau đớn của Đường Tư Hoàng,vội hỏi: "Cha, cha không sao chứ?"

ĐườngTư Hoàng cười cười, có chút bất đắc dĩ, hai tay giữ lấy thắt lưng cậu, nhấc lên: "Không sao."

ĐườngMiểu vội vàng khom người lên, sau khi Đường Tư Hoàng chuyển qua ghế phụ, cậumới ngồi xuống.

ĐườngMiểu đánh lái, trong lúc vô tình nhìn qua Đường Tư Hoàng, lập tức ngây người.Đường Tư Hoàng đang lười biếng ngả lưng lên ghế, tay phải gác lên cửa sổ xe,tay trái lại lơ đãng xoa xoa nơi dưới háng.

ĐườngMiểu yên lặng xem nhẹ độ nóng trên mặt, quay đầu nhìn về trước. Cậu vừa rồikhông phải đã ngã xuống chỗ đó của cha chứ?

"Cha,chỗ kia, không sao chứ?" Đường Miểu nhìn chằm chằm về trước, trong lòng tự bộiphục mình. Cậu hỏi được rồi, thật sự hỏi được rồi. TT^TT

"Khôngcó gì, cũng đã lâu không làm." Đường Tư Hoàng tự nhiên dời tay đi, hời hợt đáp.

"Két—"Đường Miểu chợt trượt tay lái, chiếc Land Rover suýt nữa thì bay ra khỏi đường.Đường Miểu vội vàng quẹo phải chỉnh lại, mặt lại càng thấy nóng, phỏng chừng cóthể luộc luôn trứng gà rồi, nhưng sắc mặt vốn hơi biến lập tức trầm xuống. Cậunhớ tới chuyện cùng Đường Tư Hoàng tới thị trường giao dịch lần trước. Lúc ấycó không ít nữ nhân nhìn chằm chằm Đường Tư Hoàng, nếu không phải sau đó cóCharles và Hắc Uy phô trương thực lực, cậu dám khẳng định, chắc chắn sẽ có nữnhân tiến tới quyến rũ y.

"Chuyêntâm một chút." Đường Tư Hoàng nhắc nhở.

ĐườngMiểu ừ có lệ rồi không nói gì nữa, thở một hơi thật dài trong lòng.

Về đếncăn cứ, nhân viên công tác không cần trúc, mà Đường Tư Hoàng cũng không có ý nộp lên, chỉ đưa ra hai bao lươngthực. Những thứ khác cũng trích ra một ít. Không ít người tò mò nhìn bọn họ,không biết bọn họ mang nhiều trúc về như vậy để làm gì.

Kiểmtra thân thể xong, không hề ngoài ý muốn, mọi người lại bị mấy người xung quanhdùng đủ loại ánh mắt dòm ngó. Trước kia Đường Miểu không chú ý, lúc này mớithấy có vài nữ nhân đang nhìn Đường Tư Hoàng với ánh mắt ái mộ. Cậu đen mặtlại, cố ý đùa giỡn đẩy Đường Tư Hoàng lên xe.

Kỳthật quanh cửa căn cứ không cho người tụ tập, nhưng mấy người này đuổi mãikhông đi, hơn nữa bọn cậu cũng không dừng lâu, mà mấy binh lính ở đây cũngkhông quản được nhiều vậy.

Cònchưa lên xe, Đường Miểu đã gặp lại tiểu lão đầu gặp lúc mới đến đây kia. Lãovẫn rất có tinh thần, cũng không biết có phải mỗi ngày đều canh ở cửa ra vàokhông mà vừa thấy bọn họ liền nhanh nhẹn chạy tới, vẻ mặt tươi cười vô cùngnhiệt tình, lại không làm người ta thấy như đang nịnh nọt.

"Ôngchủ Đường, không biết hôm nay ngài có cần giúp đỡ gì không?"

ĐườngTư Hoàng đang tính nói không, Đường Miểu đã mở lời trước: "Cha, không bằngchúng ta tìm vài người khéo tay đi." Nhiều trúc như vậy ít nhất có thể làm rađược một nghìn mũi tên, mà mấy người bọn họ cũng không thể tự mình làm hếtđược. Thuê vài người làm giúp, cũng có thể xem như giúp đỡ người khác trongphạm vi đủ khả năng.

ĐườngTư Hoàng đại khái cũng đoán được ý cậu, gật đầu. Y vốn định mang mấy cây trúcnày tới thị trường giao dịch tìm người, tiểu lão đầu này nhìn cũng đáng tincậy, tìm lão cũng như nhau cả.

****************************


Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những năm gần đây phong trào ăn chay được nhiều người quan tâm. Các nhà nghiên cứu khoa học và giới y học chứng minh được ăn chay có nhiều kết quả tích cực mang lại sức khỏe. Để hỗ trợ việc ăn chay, chúng tôi đã tập hợp hằng ngàn món chay từ trang nấu món chay chọn lọc một số bài hay chẳng hạn như mon chay 210 goi bap cai tim, mon chay 147 tau hu ky tam chao chien gion rất hữu ích cho việc ăn chay dinh dưỡng và sức khỏe của bạn và gia đình bạn.