Tạo hóa Tiên Đế

Chương 539: Tám kiện Linh khí Vương phẩm


Nhóm: Liliana

Khi Khương Tư Nam một cước bước vào trong cửa điện, Thiên Địa lập tức biến ảo, trước mắt một mảnh thần quang trắng xoá sáng chói, hắn đi tới trong đại điện vô cùng rộng lớn.

Oanh!

Một cỗ thần quang mênh mông, như thiên hà cuồn cuộn, nương theo đao cương vô tận nhằm thẳng về phía Khương Tư Nam.

Lập tức một cảm giác uy hiếp trí mạng xông lên đầu, Khương Tư Nam không cần suy nghĩ, Đại La trận điển hóa thành chiến y bao phủ toàn thân, hắn lôi kéo tam huynh đệ ở sau lưng chạy trốn ra ngoài.

Ầm ầm!

Thần quang bộc phát, không khí đột nhiên nổ tung, Cương Phong đập vào mặt, hào quang sáng chói đến mức tận cùng kia để cho người mở mắt không ra, tuy Khương Tư Nam lẫn rất nhanh, nhưng hắn vẫn bị một tia đao mang quét trúng, chiến y trên người tản mát ra phù văn sáng chói, sau đó trực tiếp nổ tung, lục phủ ngũ tạng chấn động, khí huyết sôi trào.

Thẳng đến Khương Tư Nam trốn ra rất xa, nguy cơ trí mạng chậm rãi tán đi, sắc mặt hắn mới ngưng trọng dò xét nơi phát ra công kích.

Phanh! Phanh!

Thanh âm như thiên lôi truyền đến, phảng phất như trực tiếp gõ lên trái tim, tràn ngập ra một khí tức áp bách cường đại.

Từ trong hào quang sáng chói đi tới một thân ảnh cực lớn, khuôn mặt uy nghiêm, toàn thân như Hắc Thiết đúc thành, dĩ nhiên là một tượng đá màu đen!

Cái kia tượng đá thoạt nhìn chừng một trượng sáu thước cao, cầm trong tay một thanh chiến đao màu đen, lưu động phù văn thần bí cùng sát khí ngập trời, cả người đứng ở nơi đó, cho người một loại cảm giác áp bách thật lớn.

Nhưng mà hắn giống như không có chứng kiến bốn người Khương Tư Nam, trường đao hoành nắm, về phía sau lưng như thiểm điện quét ra, đao mang vô tận tràn ngập, bổ ra một mảnh đao cương!

Oanh!

Một ma luân màu đen xông lên trời, tràn ngập ra một cỗ khí tức tuyệt diệt, sáu Luân Bàn xoay tròn, như sáu Tiểu Thế Giới, tản ra hào quang tĩnh mịch, phù văn mênh mông mà khủng bố, lập tức đâm vào trên chiến đao.

Thần quang bộc phát ra, ma luân màu đen cùng tượng đá đều đồng thời lui về phía sau, một thiếu niên mặc áo đen lạnh lùng đi ra, sắc mặt hơi có chút tái nhợt, khóe miệng có một tia vết máu.

- A Di Đà Phật, thể cốt của thí chủ cũng quá yếu đi, đối phó một cái to con như vậy còn phải dùng Tịch Diệt Ma Luân, xem Mộc Ngư vô địch của ta, đánh cho ta!

Một thanh âm hài đồng thanh thúy truyền ra, hơn nữa nương theo thanh âm gõ Mộc Ngư có tiết tấu, tản mát ra một cỗ chấn động kỳ dị, ở trong hư không xuất hiện một hài đồng khoảng bảy tám tuổi.

Cái kia dĩ nhiên là một tiểu hòa thượng đầu trọc, thoạt nhìn lông mày xanh đôi mắt đẹp, tròn ục ục cực kỳ đáng yêu, trong ánh mắt giảo hoạt lóe ra tuệ quang, mặc trên người áo cà sa kim sắc, giờ phút này trong tay mang theo một Mộc Ngư so với hắn còn lớn hơn một chút, đột nhiên nện về phía tượng đá.

Ầm ầm!

Tượng đá kia phảng phất như không biết mệt mỏi, con mắt quang mang lạnh như băng, tràn ngập sát cơ, nhất là thời điểm nhìn về phía tiểu hòa thượng còn có Mộc Ngư trong tay hắn, toàn thân bộc phát ra sát khí vô cùng cuồng bạo.

Loong coong!

Chiến đao chém rụng, chấn động khủng bố bộc phát, như một mảnh Tinh Hà biến ảo, Thiên Địa vạn vật đều ở dưới một đao này hóa thành bột mịn, muốn chém giết Mộc Ngư tính cả tiểu hòa thượng.

Nhưng mà, Mộc Ngư tản mát ra kim quang nhu hòa, phảng phất như xuyên qua hư không, ngay tiếp theo cùng tiểu hòa thượng chung một chỗ, chỉ lóe lên hào quang liền tránh khỏi một đao cương mãnh tuyệt luân, sau đó Mộc Ngư hung hăng đập vào trên đầu tượng đá.

Ầm ầm!

Thiên địa chấn động, cả cung điện phảng phất như run rẩy lên, tượng đá bị một cỗ cự lực hoành đẩy, trực tiếp bay ra mấy trăm trượng, đập vào trên vách tường đại điện xa xa.

- Nha nha nha... tên to con này đầu quá cứng, ta không được...

Tiểu hòa thượng quái kêu một tiếng, kéo lấy Mộc Ngư cực lớn bị hung hăng bắn ra, ngã trên mặt đất.

Đây hết thảy đều là lập tức xảy ra, Khương Tư Nam vốn còn nghi hoặc vì sao tượng đá sẽ công kích mình, giờ phút này thoáng cái hiểu, nguyên lai mục tiêu chính thức của tượng đá là Đoan Mộc Hàn cùng tiểu hòa thượng kia.

Giờ phút này Đoan Mộc Hàn cùng tiểu hòa thượng cũng nhìn thấy đám người Khương Tư Nam, con mắt lập tức sáng ngời.

- Khương Tư Nam, tại sao ngươi lại ở chỗ này?

Thanh âm của Đoan Mộc Hàn vẫn rất lãnh khốc, nhưng lại có một tia hưng phấn.

Ầm ầm!

Khương Tư Nam còn chưa kịp nói chuyện, một bên khác tượng đá liền đứng lên, như không có việc gì, cầm trong tay chiến đao màu đen, lại lần nữa lao về phía Đoan Mộc Hàn cùng tiểu hòa thượng.

- A Di Đà Phật, lại nữa hả?

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu hòa thượng tràn đầy sầu khổ, mắt to sáng lóng lánh, thoạt nhìn cực kỳ đáng yêu, giờ phút này lại quái kêu một tiếng, cầm trong tay Mộc Ngư xông tới.

- Ta cũng là dưới cơ duyên xảo hợp mới tiến vào Thần Ma cổ chiến trường, việc này nói rất dài, các ngươi là làm sao đến nơi đây? Còn có tượng đá này là cái gì?

Khương Tư Nam vội vàng hỏi, hắn cảm giác được tượng đá kia, tuy thoạt nhìn có chút ngốc, nhưng mà đao pháp như cầu vồng, mỗi một đao đều chất chứa đại thế khôn cùng, đao ra như Thiên Hà cuồn cuộn, không cách nào tránh né, vô cùng cường đại.

Tượng đá này chiến lực đã sắp đạt tới cực hạn Thông Thiên Cảnh, mặc dù chỉ là một Khôi Lỗi, nhưng vẫn bức bách Đoan Mộc Hàn cùng tiểu hòa thượng cực kỳ chật vật.

- Ta là bị đám người Ngũ Hành Thánh Tông kia đuổi giết mới tiến vào đây, cung điện này cực kỳ kỳ dị, về phần tiểu hòa thượng kia lai lịch là gì ta cũng không rõ ràng lắm, ngươi xem trong cung điện này vốn có tám tượng đá, trên mỗi một pho tượng đều có một quang đoàn, tiểu hòa thượng lấy Mộc Ngư trên tượng đá, tượng đá liền tỉnh lại, dốc sức liều mạng công kích chúng ta!

Nghe được Đoan Mộc Hàn giải thích, Khương Tư Nam mới phát hiện tòa cung điện này cực kỳ lớn, nhưng mà kỳ dị nhất đúng là tám tượng đá cực lớn phân hai bên, hình thái khác nhau, trong tay đao thương kiếm kích… cả đám trợn mắt nhìn, ẩn chứa sát cơ vô tận.

Tám tượng đá cực kỳ kỳ dị, trong đó bốn tôn là bộ dạng Nhân tộc, có bốn tôn là bộ dạng Yêu tộc, trên đỉnh đầu mỗi một tượng đá đều nổi lơ lửng một đoàn hào quang sáng chói.

Trong những quang đoàn kia chìm nổi đồ vật, coi như là Khương Tư Nam xem xét, cũng lập tức có chút tâm động.

Trong quang đoàn biến ảo, tiên quang lượn lờ, phun ra nuốt vào đạo đạo tinh khí, có phù văn thần bí lóe lên, có tấm gương, trường tiên, thần kiếm, chiến đao, Đan Đỉnh, chiến kỳ cùng chiến giáp, dĩ nhiên là bảy kiện Linh khí Vương phẩm!

Tăng thêm Mộc Ngư trong tay tiểu hòa thượng, liền là tám kiện.

Phải biết rằng, coi như là ở trong thập đại tông môn đỉnh cấp, Linh khí Vương phẩm cũng thưa thớt, mỗi một kiện đều cực kỳ trân quý, diệu dụng vô cùng, nhưng mà trong này vậy mà thoáng cái xuất hiện tám kiện Linh khí Vương phẩm, lúc nào Linh khí Vương phẩm không đáng giá như thế?

Tám đoàn hào quang sáng chói, là tám kiện Linh khí Vương phẩm phân ở bát phương, ẩn ẩn tầm đó giống như tạo thành trận pháp kỳ dị nào đó, mà tám tượng thần kia càng giống như thủ hộ lấy cái gì đó!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 4.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như long nguoi von tham sau kho luong hieu khong du at sinh lo nghi tin khong du at noi nhieu loi, phong sanh tt thich chan quang những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.