Tào tặc

Chương 119: Kế dưỡng thành lần thứ hai

Quách Gia nở nụ cười, khóe mắt y hơi nhướng lên...

- Chủ công muốn ngươi phải đứng vững ở Hải Tây. Ngoại trừ điều đó ra còn có một chuyện khác mà ngươi phải để ý. Ta không biết ngươi có nghe tới Trấn Đông tướng quân Lưu Huyền Đức hay không? Hiện giờ y đóng quân ở tiểu Bái. Chủ công rất coi trọng người này. Lưu Huyền Đức không hề tầm thường nên không được coi thường. Y ở Từ Châu có căn cơ. Gần đây do Đào Khiêm phó thác Từ Châu cho y. Thứ hai đây là một người giả nhân giả nghĩa, biết sức mượn lòng người. Các gia tộc quyền thế ở Từ Châu rất thân với Lưu Bị, hơn xa Lã Phụng Tiên. Ngươi phải nghĩ cách kiềm chế Lưu Huyền Đức, đồng thời kết giao với các gia tộc quyền thế ở Từ Châu, ngoài ra còn phải nghĩ cách khiến cho Từ Châu rơi vào cảnh không có ai giúp.

Chuyện này nghe chừng hơi khó khăn khiến cho Đặng Tắc nhíu mày.

Quách Gia cười nói:

- Thúc Tôn! Ngươi không nên quá lo lắng. Vừa rồi đó cũng chỉ là những điều ta nói... Chủ công chỉ yêu cầu ngươi đứng vững ở Hải Tây, còn về chuyện khác thì cứ theo đó mà làm chứ không bắt ép. Tất cả việc chính là dẹp an nơi đó.

Hiển nhiên kiềm chế Lưu Bị đó là ý của Quách Gia. Đặng Tắc nghĩ nát óc rồi nói nhỏ:

- Đại huynh yên tâm! Ta sẽ làm hết sức.

Y hơi do dự một chút rồi nói:

- Nhưng không biết bao giờ thì phải đi?

Quách Gia nói:

- Ngươi có nóng lòng cũng chẳng có ích gì. Khoảng thời gian này cứ ở nhà mà chăm sóc cho đệ muội, tìm hiểu tình hình của Hải Tây. Ta đoán tới tháng chín ngươi sẽ phải đi.

Tháng chín... Như vậy là còn một tháng nữa. Đặng Tắc gật đầu, không hề nói gì nữa. Đúng lúc này chợt nghe tiếng Tào Bằng vang lên:

- Tránh ra một chút. Tránh ra một chút... Tỷ! Chúng ta có thể chuyển phòng được rồi.

Chỉ thấy Tào Bằng đi trước còn Vương Mãi và Đặng Phạm cười cười đi theo sau. Trên vai Vương Mãi có vác hai cây gỗ được quấn mấy tấm da trâu. Còn Đặng Phạm thì ôm một cái nệm giường. Cả ba người hấp tấp đi tới cổng gác.

- A Phúc! Đệ định làm gì?

Đặng Tắc sợ Tào Bằng làm càn liền vội vàng lên tiếng hỏi. Tào Bằng cười cười nói:

- Giúp tỷ tỷ chuyển phòng.

Nói xong, cả ba liền đi vào trong phòng.

Đặng Tắc và Quách Gia nhìn nhau.

- Đi! Tới đó xem.

Nói thật, trong lòng Quách Gia có tình cảm rất tốt với Tào Bằng.

Hai người nhanh chóng đi tới cửa phòng thì thấy ba người Tào Bằng đặt hai cái cây gỗ xuống đất, rồi nối hai cái cây bằng mười tấm da trâu. Dưới sự giúp đỡ của Hồng nương tử, bọn họ trải tấm đệm dày lên đó. Bà vừa làm vừa nói:

- A Nam! A Phúc thật thông mình. Không ngờ nghĩ được một ý kiến hay và thực dụng đến vậy.

Quách Gia ngạc nhiên phát hiện, trong nháy mắt hai cây gỗ đã biến thành một cái giường thoái mái.

Rồi sau đó, Tào Bằng vẫy Tào Cấp và Vương Mãnh, cẩn thận nâng Tào Nam đặt lên đó, rồi phủ chăn lên.

- Đây là cái gì? - Quách Gia không nhịn được lên tiếng hỏi. Bạn đang đọc chuyện tại

Tào Bằng vừa bận rộn vừa trả lời:

- Cáng.

Hắn để cho Vương Mãnh và Tào Cấp nâng một đầu còn Đặng Phạm và Vương Mãi thì nâng đầu kia. Sau một tiếng hô, cả bốn người liền nâng cáng từ từ di chuyển. Tào Nam nằm ở trên không hề có cảm giác bị xóc, mà còn cảm thấy thoải mái.

- Đi thôi. - Tào Bằng cười nói:

- Tỷ! Chúng ta chuyển phòng nào.

Trương thị ôm lấy đứa bé, còn Hồng nương tử thì ôm một bó ngải đi ra ngoài.

- Thím Hồng. Người ôm đống ngải đó làm cái gì? - Tào Nam nằm trên cáng cảm thấy tò mò liền hỏi.

Hồng nương tử cười nói:

- A Phúc vừa mới nói thứ này có tác dụng rất lớn, dùng để tắm rất tốt. Ta đi thử xem thế nào.

Nét mặt Tào Nam có chút vui vẻ. Nàng liếc Đặng Tắc một cái rồi nói nhỏ:

- A Phúc! Đệ thật thông minh.

Câu nói đó cũng có ý trách Đặng Tắc rằng hãy học theo đệ đệ của ta. Cho dù huynh có đọc sách nhiều hơn thì nó cũng mạnh hơn huynh nhiều. Đặng Tắc thấy vợ như vậy thì chỉ cười ha hả mà không nói gì.

Còn trong lòng Quách Gia thì hết sức khen ngợi. Y từng nghe Tào công nói rằng Tào Cấp có một đứa con thường có những suy nghĩ rất kỳ diệu. Ẩn Mặc vốn là một người thần bí. Tào Bằng là con của Ẩn Mặc Cự Tử nên cũng có nhiều chuyện quái dị là điều hoàn toàn bình thường. Trong sách có ghhi lại rằng Mặc Tử từng tạo được phi điểu, ba lượn ba ngày không dừng. Sau đó Mặc gia lại chuyển sang bác ái khiến cho thuật cơ quan không còn nhiều người biết. Quách Gia nhìn ánh mắt Tào Bằng mà cảm thấy hài lòng...

- Đại huynh! Hôm nay tiểu đệ có song hỷ lâm môn, chút nữa bày rượu, huynh phải ở lại uống vài chén.

Thăng quan là một niềm vui, mà có con cũng là niềm vui. Nếu như tính cả Đặng Tắc sắp xuất sĩ thì phải nói là tam hỉ lâm môn.

Có điều Đặng Tắc và Quách Gia đều là người cẩn thận nên trước khi chắc chắn thì không nói cho người khác.

Quách Gia cũng liên tục gật đầu nói:

- Vậy thì quấy rầy.

Trong lúc nói chuyện, y và Đặng Tắc đi tới đại sảnh. Vừa đi, Quách Gia vừa nói:

- Thúc Tôn! Năm nay a Phúc đã được mười bốn tuổi chưa?

- Ừm! Sắp tới mười lăm rồi.

- Vậy cũng tới tuổi đi học rồi phải không?

Đặng Tắc thở dài cũng có chút mất mát:

- Vốn a Phúc có cơ hội. Chỉ tiếc là do Hoàng thị Giang Hạ mà phải rời khỏi Cức Dương, mất đi cơ hội bái sư. Lúc trước, Bàng Công của Lộc Sơn môn rất coi trọng, có lòng định thu hắn làm đệ tử, còn ban thưởng cho sách. Trước đó vài ngày, a Nam cũng nói với ta chuyện này, còn nhờ ta tìm tiên sinh cho a Phúc. Tuy nhiên do mấy ngày qua bận rộn nên vẫn chưa làm được.

Quách Gia liền trầm mặc. Không phải y không hiểu ý của Đặng Tắc. Rõ ràng là Đặng Tắc muốn nhờ y tìm danh sư cho Tào Bằng.

Nhưng chuyện này đâu phải là chuyện đơn giản? Dĩnh Xuyên là thánh địa nổi tiếng thiên hạ về chuyện học hành với Dĩnh Xuyên thư viện nổi tiếng hậu thế... Đám người Quách Gia, Tuân Úc đều từ đó mà ra. Nếu Tào Bằng có thể vào được đó thì đối với tương lai của hắn sẽ rất có ích.

Vấn đề ở chỗ Dĩnh Xuyên thư viện có thể nhận Tào Bằng không?

Nếu không có danh tiếng, không có xuát thân, không có bối cảnh thì có tiền cũng chưa chắc vào dược Dĩnh Xuyên thư viện.

Nhìn đám học trò của Dĩnh Xuyên thư viện đâu có phải là người đơn giản?

Mặc dù nói Quách Gia xuất thân nghèo khó nhưng tổ tiên ba đời là Đình úy. Cha cũng làm quan, mặc dù quan chức không to nhưng đã có tổ tiên để lại. Còn về phần Tuân Úc, Trần Quần thì đều là người của dòng họ lớn... Tào Bằng không hề có thanh danh, lại không có xuất thân, nếu muốn vào được Dĩnh Xuyên thư viện thì rất khó khăn. Tất nhiên Quách Gia có thể tìm người giúp đỡ, tiến cử Tào Bằng làm hiếu liêm rồi sau đó sẽ đủ tư cách để vào Dĩnh Xuyên thư viện. Vấn đề là Quách Gia có giúp không? Mà cho dù có giúp thì cũng chưa chắc tìm được người tiến cử Tào Bằng.

Cho dù là Tuân Úc cũng không chắc sẽ đồng ý...

Hiếu liêm, tú tài mỗi năm cả quận chỉ có vài suất. Đừng nói là giúp Tào Bằng tiến cử mà nhà họ Tuân hàng năm còn tranh giành mấy vị trí đó tới đầu rơi máu chạy thì làm sao có thể tặng cái vị trí đó cho Tào Bằng?

Khó! Thật sự rất khó.

Quách Gia không dám nhận việc này nhưng cũng hiểu được nếu cứ để Tào Bằng như vậy thì cũng khó.

Y do dự một chút rồi nói nhỏ:

- Thúc Tôn! Không phải ta không muốn giúp mà là.... Ngươi cũng biết danh sư khó cầu.

Đặng Tắc có thể hiểu được ý của Quách Gia mà cảm thấy buồn bã. Cả đời này chỉ sợ hắn không có tư cách vào Dĩnh Xuyên thư viện. Vốn Tào Bằng có thể làm môn sinh của Lộc Sơn môn cũng là chuyện tốt nhưng lại bị Hoàng Xạ phá hỏng. Mỗi khi nghĩ tới chuyện này, Đặng Tắc có chút khổ sở. Y vô cùng mong đợi Tào Bằng có thể có được tương lai rộng mở...

Quách Gia có chút không đành lòng liền nói:

- Thúc Tôn! Thật ra ta có một ý.

- Ý gì?

- Dĩnh Xuyên thư viện khó vào nên ta cũng không có cách. Có điều với trí tuệ của a Phúc nếu không có danh sư chỉ dạy thì đúng là đáng tiếc. Tuy nhiên ta có biết một số người, nhưng những người đó... Ngươi cũng biết bọn họ tính tình rất quái gở. Ta thấy với trí tuệ của a Phúc thì sớm muộn gì cũng thành viên ngọc quý. Có danh sư hay không cũng không quan trọng, mà quan trọng là cần có người đức hạnh xuất chúng và có thực học.

- Ý của đại huynh là....

- Ý của ta là tìm tiên sinh không nhất thiết phải tìm danh sư.

Trên đời này, người có tài học lại không thanh danh thì nhiều lắm... Ngươi còn nhớ trước kia bảo ta tìm người giúp thúc phụ không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như 5 dieu quyet dinh cuoc doi sang hen nam ngoai phong thuy, lang nghe loi phat day chung ta cach buong bo muon phien va chuyen hoa noi buon thanh hanh phuc sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.