Tào tặc

Chương 245: Lựa chọn

Từ huyện nằm ở hạ du của Tứ thủy.

Khi Tào Bằng tới Từ huyện thì thành Hạ bì bị phá đã được ba ngày. Trần Đăng cũng dừng tấn công Từ huyện. Sau khi gặp Tào Bằng, Trần Đăng liền lui binh mười dặm, nghỉ ngơi. Còn Tào Bằng thì một mình một ngựa đi tới huyện thành.

- Xin báo cho tướng quân Trương Liêu có bạn cũ Tào Bằng tới viếng thăm.

Tào Bằng không cầm binh khí, khoác trường bào màu đen đứng chắp tay dưới thành nói với đám quân sĩ trên cổng thành.

Một lúc sau, cửa thành từ từ mở ra. Hai hàng binh mã đứng thẳng tắp hai bên, chỉ có điều áo giáp của họ bẩn thỉu tóc tai rối tung, nhưng mỗi người lại có một thứ khí thế sát phạt. Đại đao và trường mâu trong tay họ phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Một viên kỵ tướng đứng ở cửa thành quát to:

- Tào Bằng! Tướng quân nhà ta cho mời.

"Ra oai phủ đầu?"

Tào Bằng không khỏi nở nụ cười. Hắn vẫn thản nhiên thúc ngựa tiến vào trong thành. Sau khi hắn đi vào trong, cửa thành lập tức đóng lại.

Dưới sự hướng dẫn của tên kỵ tướng, Tào Bằng đi dọc theo con phố dài tới cửa nha môn của Từ huyền.

Trên đường đi khắp nơi đổ nát, bình dân không có nhà để ở chen chúc với nhau trong những cái lán.

Tào Tháo vây công Hạ Bì gần hai mươi ngày nên Từ huyện cũng chịu đựng áp lực tương tự.

Bên ngoài nha huyện, Tào Bằng nhảy xuống ngựa, cất bước đi lên bậc thang.

Chỉ thấy tiền đình trước cửa viện có một cái đỉnh bên trong đổ đầy dầu đang bốc cháy hừng hực khiến cho cả cái đình tràn ngập mùi dầu.

Trương Liêu ngồi ngay ngắn trước án thư, bên trên có đặt một thanh bảo kiếm.

- A Phúc! Nếu ngươi tới đây khuyên ta đầu hàng thì đừng trách Trương Liêu không nhắc tới tình cảm cũ.

Tào Bằng vừa mới bước vào cửa, Trương Liêu đã nói to.

Chỉ thấy y cầm bảo kiếm vung lên rồi chém xuống. "Rắc!" Một góc án thư bị bảo kiếm chặt đứt khiến cho người ta cảm thấy ghê người.

Tào Bằng nhìn thấy vậy liền nở nụ cười.

Trương Liêu nhìn qua thì gầy gò đi rất nhiều, hai gò má hóp lại, nhìn rất tiều tụy.

Nhưng nhãn thần của y vẫn sáng quắc như trước, chẳng khác nào hai thanh kiếm sắc bén cả. Tào Bằng nở nụ cười, Trương Liêu quả thực gầy đi rất nhiều rồi.

-Thế nào? Ngươi không tin bảo kiếm của ta sắc bén hay sao?

Tào Bằng nói:

-Bảo kiếm của Văn Viễn sắc bén nhưng chỉ có thể dùng ở một nơi chật hẹp, nhỏ bé như thế này thôi. Ngươi bày ra cảnh ở trước phủ chẳng lẽ là chuẩn bị cho ta xem sao? Ngươi biết rõ mục đích của ta đến đây, muốn giết cứ giết, hà tất phải bày lắm trò đùa giỡn như thế. Chỉ là hôm nay, nếu như ngươi giết ta, ngươi ắt sẽ thành kẻ bất nhân bất nghĩa.

-Ta không đầu hàng Tào Tháo mà là bất nhân bất nghĩa ư?

Trương Liêu như nghe được câu chuyện cười hài hước nhất trong thiên hạ, liên tục cười ha ha.

Tào Bằng đứng trước công đường, vẻ mặt thản nhiên.

Đợi Trương Liêu cười xong, hắn mới mở miệng, nói:

-Quân Hầu đã chết.

-Ta biết. Hôm qua, Trần Nguyên Long đã nói rồi. Thế thì sao?

Ánh mắt của Tào Bằng lướt qua nhìn chốn công đường.

Trương Liêu là người thông minh, tức thì hiểu rõ ý tứ của Tào Bằng. Nhưng y làm bộ không biết gì, đôi mắt vẫn nhìn thẳng vào Tào Bằng.

Tào Bằng nói:

-Chính vì Quân Hầu đã chết nên ta mới nói ngươi là kẻ bất nhân bất nghĩa, bất trung bất hiếu.

-A Phúc, ngươi không phải là một thuyết khách ưu tú đâu.

Trương Liêu cười lạnh một tiếng:

-Quân Hầu chết trận, ta dĩ nhiên phải vì Quân Hầu tận trung, tại sao lại là bất trung bất hiếu?

-Đã như vậy, chúng ta hà tất phải nói chuyện vòng vo nữa?

Nếu ngươi muốn giết ta, thì cứ động thủ đi. Nếu không giết ta, để ta rời đi rồi…

-Đáng tiếc, Quân Hầu sau này đến gia quyến cũng chẳng thể quan tâm nữa.

-Ngươi nói cái gì?

Trương Liêu chợt nhướng người ra, nghi hoặc hỏi:

-Gia quyến của Quân Hầu có chuyện gì?

Tào Bằng im lặng không nói.

Trương Liêu hiểu rất rõ lối suy nghĩ của Tào Bằng nên khong biết làm sao cho phải.

Vì vậy, y liền khoát tay chặn lại, ra hiệu cho đám đao phủ trên công đường lùi ra ngoài rồi sai người thu lại Du Thánh.

-Ngươi đi theo ta.

Trương Liêu dẫn Tào Bằng đi qua một con đường bên hậu đường, tới hậu viện.

Y lệnh cho thân vệ cảnh giới bốn phía xung quanh, hai người cùng đứng trên một khoảng đất trống. Trương Liêu giờ mới hỏi:

-Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

-Quân Hầu trước khi chết đã giao phó thê tử cho ta.

-A?

-Ta bí mật đưa thê tử của Quân Hầu ra khỏi Hạ Bì. Bởi vì Tào Công truy xét nghiêm ngặt, ta buộc phải có cách sắp xếp khác. Những việc ta có thể làm cũng chỉ có thế này mà thôi. Nếu như muốn bảo vệ gia quyến của Quân Hầu được chu toàn, vẫn còn cần một kẻ mạnh nữa. Nhìn chung, người ở dưới trướng Tào Công kết thù hận với Quân Hầu thì nhiều, nhưng người đáng tín nhiệm lại ít. Ngươi cũng biết Quân Hầu chết vào tay kẻ nào chứ? Đó chính là đệ của Lưu Huyền Đức, Quan Vũ. Lưu Bị và Quân Hầu có thù oán với nhau. Hơn nữa, con nuôi của Quân Hầu - Lã Cát lại tìm nơi nương tựa chỗ Lưu Bị. Nếu bọn họ đứng vững chân dưới trướng Tào Công, tất sẽ truy ra được nơi hạ lạc của các vị phu nhân. Nếu như ngươi không dốc sức bảo vệ bọn họ, cuối cùng huyết mạch của Quân Hầu cũng phải diệt vong thôi. Tướng quân không phải là người bạc tình bạc nghĩa thì là gì?

Trương Liêu nghe đến đó liền hiểu được ý tứ của Tào Bằng.

Hắn làm vậy là vì mong muốn y quy hàng, vì thê tử của Lã Bố mà tìm một chỗ dựa vững chắc a!

Y trầm ngâm không nói, đứng yên đó lưỡng lự.

Tào Bằng lại nói:

-Trương tướng quân, hôm nay ta đến đây tất nhiên là muốn khuyên ngươi quy hàng Tào Công, càng mong muốn trong tương lai ngươi có thể dùng tài năng của bản thân vì thê tử của quân Hầu mà tìm ra đường sống. Hôm nay, các nàng chỉ là một đám cô nhi quả phụ, tình hình rất khổ cực, cần phải có người âm thầm trông nom. Mà tướng quân lại có đại tài, nên dốc sức vì Tào Công mới phải. Tào Công phụng mệnh thiên tử, sai khiến chư hầu, vì thiên hạ mà thực hiện đại nghĩa. Trương tướng quân, nếu như ngươi cứ cứng đầu như thế này, sau này không tránh khỏi sẽ bị người nói là kẻ vô tình vô nghĩa, có khi còn bị bảo là phản tặc, thế chẳng phải là khổ sao? Chưa kể tướng quân ngươi võ nghệ cao cường, binh pháp xuất chúng thế nhưng lại không có cơ hội thi triển tài hoa. Tào Công vốn khát hiền tài, nếu như tướng quân quy phục, Tào Công tất sẽ lấy quốc sĩ mà đối đãi, đáp ứng những mong muốn của tướng quân. Nếu tướng quân không chịu quy phục, chắc chắn sẽ bị người đời bêu riếu. Nếu quả tướng quân quy phục, mới thật mà một mũi tên trúng ba đích a.

Trương Liêu động lòng!

Trong lịch sử ghi, khi y ở Bạch Mông lâu thì quy phục Tào Tháo.

Mà nay, Bạch Môn lâu đã không còn, thế nhưng bản thân y vẫn phải đối mặt với sự lựa chọn.

Đối với Tào Tháo, Trương Liêu cũng có lòng kính phục. Hai người kể ra đã quen biết nhau từ lâu, khi xưa đều từng ở dưới trướng của Đổng Trác, từng dốc sức vì Đổng Trác. Tào Bằng nói một hồi khiến Trương Liêu không thể không do dự.

-Vậy các vị phu nhân đang ở đâu?

Tào Bằng nhìn Trương Liêu, không trả lời.

Trương Liêu cười khổ một tiếng, nói:

-A Phúc, nếu ngươi không tin ta, thì bảo ta làm sao giúp được đây?

-Nơi hạ lạc của các vị phu nhân càng ít người biết càng tốt. Hiện nay, ta cũng đang dốc sức thu xếp, chỉ cần các vị phu nhân yên ổn, ngươi tất sẽ biết được thôi. Mà nay ngươi quy phục Tào Công, cũng khó có thể rảnh rỗi được. Khi nào ta cảm thấy đến lúc thích hợp sẽ thông báo với ngươi.

-Cũng được, tùy ngươi đi.

Trương Liêu cũng không phải người chẳng biết nặng nhẹ, đương nhiên y hiểu rõ chuyện này càng ít người biết càng tốt.

-Ngươi muốn ta quy phục Tào Công như thế nào?

-Chỉ cần rời khỏi Từ huyện, theo Trần Đăng đến Hạ Bì trước là được.

-Vậy còn ngươi?

-Ta?

Tào Bằng cười cười, nhẹ giọng nói:

-Tào Công đã hoài nghi ta rồi, chính vì vậy, lúc này ta không thể qua lại gần gũi quá với ngươi được.

-Chuyện này…

-Ngươi có thể từ từ cân nhắc, nhưng thời gian cũng không nhiều lắm đâu.

Trương Liêu suy nghĩ một chút:

-Để ta suy nghĩ một chút.

Cùng lúc đó, ở Y Lô Loan, nhóm Nghiêm phu nhân cùng leo lên hải thuyền.

-Thúc Long!

Trong khoảnh khắc thấy Tào Tính, Cao Thuận không khỏi muôn vàn xúc động. Bọn Nghiêm phu nhân lại càng xúc động hơn nữa.

Tám vị dũng tướng khi xưa giờ ngoài Trương Liêu, Tang Phách ra, chỉ còn lại duy nhất Tào Tính.

Hác Manh, Thành Liêm từ lâu đã chết, ba người Tống Hiến, Ngụy Tục, Hầu Thành hồn phách cũng đã về trời. Tang Phách quy phục Tào Tháo, chỉ còn lại mình Trương Liêu là vẫn đang kiên trì. Thế nhưng nhìn tình hình hiện này thì nếu Trương Liêu không hàng Tào Tháo thì cũng lành ít dữ nhiều. Như vậy, người có thể theo bọn họ giờ cũng chỉ còn Tào Tính! Tào Tính là cựu thần tử của Lã Bố, chính vì thế trong khoảnh khắc thấy hắn, tất cả mọi người đều hết sức kích động.

-Thúc Long, ta còn tưởng rằng ngươi…

Tào Tính ngửa mặt lên trời, thở dài một tiếng:

-Ta cũng từng tưởng như vậy. Nhưng Tào Bằng nói cho ta biết hắn định tìm cách cứu các vị phu nhân và Linh Hầu ra. Ta nhẫn nhục sống tạm bợ cũng chính vì thế. Nếu không thì ta đã…Tên Tào Bằng kia cuối cùng cũng không gạt ta. Chúng ta vẫn còn may mắn.

-Tào thúc thúc, cha ta…

Lã Lam thê lương nói.

Lời còn chưa nói, lệ đã rơi ướt mặt.

Tin tức Lã Bố chết trận đã truyền tới tai các nàng.

Tuy nói đã có sự chuẩn bị từ trước, thế nhưng khi nghe được tin tức, các nàng vẫn không giấu nổi nỗi bi ai.

-Phu nhân, trước mắt chúng ta cứ rời khỏi đây đã.

-Đi đâu?

-Úc Châu sơn.

Tào Tính vừa dứt lời, chợt hạ giọng nói:

-Mọi chuyện có thể sẽ thay đổi. Sứ giả của Tào Bằng hiện đang chờ ở trên thuyền. Tất cả lên thuyền đã, chúng ta đến Úc Châu sơn rồi nói tiếp.

-Họ Hạ Hầu, công tử nhà ngươi muốn ngươi lập tức trở về Khúc Dương, chờ thông tin của hắn.

-Vậy còn binh mã…

-Những người này đều đưa đến Úc Châu sơn.

Lần này binh mã đi theo, ngoài năm mươi người của Cao Thuận ra, còn lại hầu hết đều là binh lính của Hạ Tương, cũng chính là bộ hạ của Tào Tính.

Hạ Hầu Lan cũng không trì hoãn nữa, lập tức lên ngựa, chắp tay cáo biệt.

-Cái tên vô lại kia cuối cùng cũng có chút lương tâm.

Hai ngày qua, ngoài miệng Lã Lam một mực chửi bới Tào Bằng.

Thế nhưng hiện tại, nàng cũng đã nói được một câu biết ơn hắn. Nàng đỡ Nghiêm phu nhân. Kỳ nhi đi theo phía sau Tào phu nhân và Điêu Thuyền. Đoàn người chẳng mấy chốc đã bước vào căn buồng nhỏ trên tàu. Chỉ thấy trong khoang thuyền, có một vị văn sĩ trẻ tuổi đang chờ sẵn.

-Vị này chính là Bộ Chất - Bộ Tử Sơn, Bộ tiên sinh.

Nghiêm phu nhân bước lên phía trước chào:

-Thiếp thân bái kiến Tử Sơn tiên sinh.

-Phu nhân, chúng ta sẽ không nói chuyện khách sáo nữa. Hôm nay, ta tới đây thật ra là vì phụng lệnh của công tử nhà ta.

-Thúc Long, ngươi đi chỉnh đốn binh mã lên thuyền đi. Trước mắt chúng ta phải rời bến đã, lên biển rồi ta sẽ giải thích với các vị phu nhân sau. Lão Chu đang chờ ở Úc Châu sơn rồi.

Tào Bằng có tất cả tám chiếc chiến thuyền, hiện có bốn chiếc đang cập biến ở Y Lô Loan.

Bình quân mỗi chiếc chiến thuyền có thể chứa được hai trăm người. Chính vì vậy, bốn chiếc chiến thuyền dư sức chứa đủ bọn họ.

Trên chiếc chiến thuyền Nghiêm phu nhân ngồi, ngoài thủy thủ ra còn có năm mươi tên tráng sĩ. Cao Thuận cũng ở lại trên thuyền, phụ trách bảo vệ.

Hải thuyền rời khỏi Y Lô Loan, liền hướng Úc Châu sơn mà đi.

Nghiêm phu nhân hơi căng thẳng, hỏi:

-Tử Sơn tiên sinh, rốt cuộc là có chuyện gì?

-Công tử nhà ta bị nghi ngờ!

-A?

-Tào Công hình như nghi ngờ công tử nhà ta đã cứu mọi người đi. Công tử để ta đến đây chính là muốn ta nói với mọi người: Vốn dĩ công tử định cho mọi người trốn tạm ở Úc Châu sơn nhưng tình hình hiện tại có phần nguy hiểm. Cù huyện ở cách Úc Châu sơn cũng chỉ có một ngày đường. Nếu có kẻ nào muốn dò xét thì đúng là không thể che giấu nổi.

-Vậy ý của công tử nhà ngươi là…

-Đi xa hơn một chút.

Bộ Chất khẽ thở dài, lấy từ trong người ra một phong thư, giao cho Cao Thuận, rồi Cao Thuận lại đưa tới tay Nghiêm phu nhân.

Nghiêm phu nhân không mở phong thư ngay mà cứ nhìn Bộ Chất.

Bộ Chất cười cười:

-Phu nhân đừng hiểu lầm. Hiện công tử nhà ta đang tìm mọi cách bảo toàn cho cả gia quyến của phu nhân. Phong thư này là địa đồ Mã Hàn. Sau khi ta nhận được đã lập tức tìm đọc một ít hồ sơ, phân tích tình hình của Mã Hàn, đồng thời nghe ngóng tình hình… Chúng ta sẽ dừng lại trên Úc Châu sơn ba ngày. Ba ngày này xin các vị phu nhân và các vị tỷ tỷ cứ nghỉ ngơi thoải mái. Công tử nhà ta đã dặn dò, nếu ba ngày sau người không có tin gì thì lập tức di chuyển. Không giấu gì mấy vị phu nhân, bên kia Mã Hàn tuy là có phần tan hoang nhưng nói chung vẫn là chu toàn. Lần này đoàn binh mã hộ tống của các vị phu nhân đều là bộ hạ của Tào Thúc Long khi xưa. Hơn nữa, có tướng quân Cao Thuận cũng đủ cho các phu nhân có thể sống ở Mã Hàn rồi. Từ Mã Hàn đến Hải Tây mất chừng ba ngày đi đường biển. Đến lúc đó, chúng ta có thể tìm cách chuyển vận mọi thứ cho các phu nhân, đồng thời bảo đảm an toàn cho các vị. Nhưng nếu tiếp tục ở lại Úc Châu sơn…

-Ta hiểu rồi!

Nghiêm phu nhân chợt ngắt lời Bộ Chất, đứng dậy.

-Tào công tử đối với Lã gia tình thâm ý trọng, thiếp thân vô cùng cảm kích. Nhưng chuyện này có thể để thiếp thân và nữ nhi cùng thương lượng một chút không? Dù sao, nếu đi Mã Hàn, rời xa quê hương, chẳng biết năm nào tháng nào mới….

-Đó cũng là chuyện thường tình của con người. Nếu đổi lại là ta, ta cũng sẽ như vậy thôi.

Bộ Chất dứt lời, đứng dậy cáo từ, rời khỏi khoang nhỏ trên thuyền.

-Vậy…

Lã Lam lẳng lặng nghe Nghiêm phu nhân nói xong, chợt nói:

-Tào công tử định đuổi chúng ta đi sao?

-Không phải là Tào công tử đuổi chúng ta, mà là hiện tại chúng ta không thể không đi.

Nghiêm phu nhân cũng biết Tào Bằng có thể làm đến nước này đã là hắn cố gắng hết sức rồi. Thân phận và địa vị của hắn hiện tại cũng không phải cao lắm, e rằng cũng chỉ có thể làm được đến như vậy. Nếu như Tào Tháo ráo riết điều tra, cuối cùng ắt sẽ tìm ra các nàng, thậm chí còn làm liên lụy đến Tào Bằng.

Tào Bằng đã vì các nàng làm nhiều việc quá rồi.

Tuy rằng ban đầu, hắn khai chiến với Lã Bố những cũng chỉ là chuyện bất đắc dĩ mà thôi.

Hiện tại, hắn phải liều mạng bảo vệ sự an toàn của cả gia đình nàng. Không phải người thân, chẳng phải bạn bè mà có thể làm được như thế quả thực đáng quý.

Nghiêm phu nhận chợt hỏi:

-Tú nhi, ngươi thấy thế nào?

Điêu Thuyền đang kiểm tra tấm địa đồ, nghe thấy Nghiêm phu nhân hỏi liền ngẩng đầu.

Khuôn mặt xinh đẹp như hoa như ngọc nhìn không ra nửa điểm buồn vui.

Điêu Thuyền nhẹ giọng nói:

- Từ tình hình hiện tại thì cách thu xếp của Tào công tử e rằng là biện pháp tốt nhất rồi. Trừ phi chúng ta muốn làm tù nhân, mặc cho người khinh nhục.

Nói rồi, nàng nhìn Tào phu nhân.

-Chỉ có cách này hay sao?

Nghiêm phu nhân trầm giọng nói:

-Chỉ còn lại cách này thôi.

-Vậy bọn muội xin nghe lời căn dặn của tỷ tỷ.

-Được rồi, trước mắt chúng ta cứ đến Úc Châu sơn trước, rồi sau đó sẽ chuẩn bị tiếp. Tào công tử không phải đã nói trong vòng ba ngày hắn sẽ tới sao? Nếu như trong vòng ba này, hắn không thể tới được, chúng ta sẽ lên đường khởi hành.

-Không đợi A Phúc nữa sao?

Lã Lam thoáng hốt hoảng, thất thanh hỏi. Nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ của con gái, Nghiêm phu nhân không khỏi rúng động.

Nếu Lã Lam đến Mã Hàn, chỉ sợ cả đời này nàng cũng không thể trở về Trung Nguyên nữa! Thương thay cho đứa hài tử từ nay về sau sẽ phải sống cả đời với bọn man di. Đời này của nàng coi như xong rồi.

Nhưng còn cách nào khác nữa đây?

Ai bảo nàng là con gái của Lã Bố!

-Cứ xem tình hình thế nào rồi nói tiếp!

Nghiêm phu nhân suy nghĩ một chút rồi cười cười với Lã Lam.

Lúc này, từ bên ngoài khoang nhỏ trên thuyền vang lên giọng nói của Bộ Chất:

-Phu nhân, nhanh đến Úc Châu sơn thôi!

-Mọi người chuẩn bị một chút đi. Kỳ nhi, ngươi đi theo ta.

Nghiêm phu nhân nói rồi cất bước ra khỏi gian buồn nhỏ trên tàu.

Kỳ nhi thoáng nghi hoặc đi theo Nghiêm phu nhân. Hai người đi tới trên boong tàu mới ngừng chân lại.

Ngoài khơi lặng gió. Phía xa xa, ánh chiều tà lúc tịch dương chiếu tỏa lên bờ biển rộng, xa khơi càng thêm hồng rực như lửa. Cảnh sắc thực đẹp mà thê lương…

-Kỳ nhi, từ giờ trở đi, ngươi phải để mắt đến nhị phu nhân.

Kỳ nhi nghe thấy thế không khỏi ngẩn người.

-Nhị phu nhân từ bé đã ăn sơn hào hải vị, mặc áo gấm lụa là. Kể từ khi nàng được gả cho Quân Hầu tới nay lại càng hưởng thêm nhiều vinh hoa phú quý. Lúc nãy vừa bàn chuyện, ta thấy nàng có vẻ do dự. Ngươi theo dõi nàng cho ta, chú ý nhất cử nhất động của nàng. Vạn nhất nàng có hành động khác thường, ngươi có thể lập tức…

Nghiêm phu nhân nói đến đây, tay liền đưa ra thực hiện động tác giết người.

Kỳ nhi lạnh người, khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, một lúc lâu sau mới gật đầu.

-Kỳ nhi, tình hình hiện tại hết sức nhạy cảm. Ngươi không thể có chút nhân từ hay nương tay nào được. Nếu không tính mạng của chúng ta khó bảo toàn, cả gia đình Tào công tử cũng… Hắn giúp chúng ta nhiều như vậy, nếu như còn làm liên lụy đến hắn nữa, ngươi và ta liệu có lỗi với lương tâm không?

-Phu nhân yên tâm. Kỳ nhi biết nên làm như thế nào!

Nghiêm phu nhân gật đầu, xoay người nhìn ra ngoài khơi xa xa.

Phía sau thuyền của các nàng, cả ba chiếc chiến thuyền đang bám sát theo. Trước mặt, dưới ánh chiều tà, một hòn đảo đã dần hiện ra.

Ngày mười lăm tháng mười hai năm Kiến An thứ ba, Trương Liêu mở cửa thành Từ huyện, ra khỏi thành đầu hàng.

Tào Tháo biết được, mừng rỡ.

Lúc này, gã liền lệnh cho Quách Gia tới Từ huyện trước, bái Trương Liêu làm trung lang tướng, ban chức quan nội hầu. Cùng lúc đó, Quách Gia cũng mang đến mệnh lệnh của Tào Tháo mời Trương Liêu dẫn quân đến Hạ Bì trước. Tào Bằng có công chiêu hàng Trương Liêu cũng được ban thưởng chức ngũ đại phu, kỵ đô úy, trở về Hạ Bì.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sức khỏe là tài sản quí giá nhất nhưng dễ mất nhất, là tài sản vô cùng quan trọng đối với chúng ta! Nên các sản phẩm về sức khỏe rất được quan tâm. Cộng đồng đánh giá thuốc chia sẻ review thực phẩm chức năng, mẹ và bé, làm đẹp và sinh lý nam nữ. Với những chia sẻ từ người dùng thực tế giúp bạn có thêm thông tin hữu ích trước khi mua sản phẩm. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá thuốc chẳng hạn như vien sui penirex co that su tang cuong sinh ly hieu qua khong, men vi sinh bifina rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng.