Tào tặc

Chương 568: Vị khách tới Nam Dương

Giả Hủ, nham hiểm và xảo trá.

Tào Bằng, đa mưu và giỏi giang.

Cơ hội hợp tác của hai người không nhiều, chỉ có một lần duy nhất, đó là trận hỏa công ở Bạch Mã, thiêu chết gần mười ngàn binh mã của Nhan Lương. Sau đó đường ai nấy đi, không có cơ hội nào khác để cùng bắt tay đối phó với quân địch. Nhưng bất luận là trong lòng Giả Hủ hay trong lòng Tào Bằng, đều hy vọng được một lần nữa bắt tay với đối phương. Đến nay ở Nam Dương, hai người bọn họ lại bắt tay với nhau một lần nữa, đối thủ của bọn họ cũng từ Viên Thiệu chuyển sang thành Lưu Bị.

-Lưu Huyền Đức cứng cỏi và quả cảm, tài năng trác tuyệt.

Lại hiểu thủ đoạn lôi kéo lòng người, cho nên rất được ủng hộ ở Nam Dương, đặc biết là ở khu vực Tân Dã. Người này hiện nay chưa đắc thế, nếu một ngày y đắc thế, thì tất sẽ gây gió lốc quét ba mươi ngàn dặm. Đối thủ mà Hữu Học phải đối đầu lần này, so với những đối thủ trước kia, cao minh gấp trăm lần.

Giả Hủ nhắc nhở Tào Bằng.

Tào Bằng tuy không nói gì, nhưng trong lòng cũng thầm lấy làm ngạc nhiên.

Lưu Bị rốt cục cao minh đến chừng nào?

Trong “Tam quốc diễn nghĩa”, lão La nhào nặn ông ta thành một nhân vật trưởng giả rộng lượng chỉ biết khóc lóc, lừa gạt vô số người. Thủ đoạn cao minh của Lưu Bị, tuyệt đối không chỉ là hạng vô năng chỉ biết cầm tay mà khóc. Kiếp trước Tào Bằng từng đọc được trên mạng rằng, cái gọi là trận hỏa công đầu tiên trong ba trận hỏa công lớn của Gia Cát Lượng, trận đánh ở dốc Bác Vọng, không phải là ý kiến của Gia Cát Lượng, mà là tính toán của Lưu Bị. Khi ngọn lửa Bác Vọng bốc cháy, thì Gia Cát Lượng vẫn còn chưa quy thuận Lưu Bị, cho nên đương nhiên là không thể có liên quan gì đến ông ta. Trong việc dùng binh, Gia Cát Lượng tuyệt đối không thể so sánh được với Lưu Bị.

Lưu Bị nửa đời chinh chiến, bao nhiều lần thoát ra khỏi tình huống nguy hiểm, có thể nói là kinh nghiệm phong phú.

Một nhân vật mà ngay cả Viên Thiệu và Tào Tháo còn phải khâm phục như vậy, đâu phải là người mà một Gia Cát Lượng mới xuống núi có thể đem ra so sánh được.

Ngay từ đầu, Tào Bằng đã không từng xem thường Lưu Bị.

Chợ, huyện thành Vũ Âm.

Mã Huyền bước vào một nhà trọ quy mô tương đối lớn, đi thẳng lên lầu, dừng lại trước một căn phòng.

Y gõ gõ cửa phòng, đoạn mở cửa. Y vừa bước một chân qua bậc cửa, chợt thấy một đạo hàn quang xuất hiện, xoẹt một tiếng nhắm thẳng vào người y lao tới.

Mã Huyền sợ hãi khẽ kêu lên:

-Tử Long, là ta.

Lời nói chưa dứt, một cây Ngân Thương dài hai trượng đột nhiên dừng lại, mũi thương sắc bén đã sát ngay cổ họng Mã Huyền.

-Mạnh Thường, lần sau trước khi mở cửa hãy báo tên.

Người nam tử trong phòng thu lại thanh trường thương, quay lại sập, dùng một miếng vải đen gói thanh trường thương lại:

-Lúc nãy chỉ cần chậm một chút nữa thôi, là e mạng ngươi chẳng còn.

Mã Huyền cười nói:

-Tử Long, sao phải căng thẳng thế?

-Cẩn thận mới tránh được sai sót.

Mã Huyễn khẽ thở ra một tiếng, đưa tay lau những giọt mồ hôi lạnh trên trán, cất bước bước vào phòng, đoạn tiện tay đóng cửa lại.

-Tào Bằng tới rồi.

-Vậy sao?

Trong mắt người nam tử thoáng qua một ánh dị thường, đặt ngang thanh trường thương xuống tay vịn của sập, sau đó hiếu kỳ hỏi:

-Cảm giác người này thế nào?

-Ta chỉ đứng từ xa quan sát, đâu có thể nhìn ra manh mối gì?

Tuy nhiên, đám tùy tùng của hắn có vẻ hết sức tinh nhuệ, ngoại trừ một bộ phận kỵ binh ra, còn có một toán binh mã cưỡi ngựa Tây Vực nữa. Chỉ cần nhìn vào diện mạo quân đội là biết không phải tầm thường. Người này ít ra cũng là một viên mãnh tướng giỏi trị quân… nếu so với Hạ Hầu Nguyên Nhượng, chưa chắc đã thua kém.

Người nam tử nghe vậy, đột nhiên bật cười.

-Người có thể chinh chiến Tây Bắc, bình định Lương Châu, trảm Mã Đằng, trấn áp Tây Khương, sao lại có thể là hạng tầm thường?

Y nghĩ ngợi một lát, đoạn khẽ nói:

-Mạnh Thường, vậy tiếp theo nên sắp xếp thế nào?

-Ba ngày sau Tào Bằng sẽ cho bày tiệc rượu ở Vũ Âm, chiêu đãi binh lính, bạn hữu.

Ta phỏng chừng đến lúc đó sẽ có rất nhiều người đến, cho nên cũng chuẩn bị để đi tham gia. Trong tiệc rượu ta sẽ xem thời cơ mà hành động, ly gián mối quan hệ giữa Tào Bằng và bọn cường hào bản địa. Còn về hiệu quả sẽ thế nào, thì bây giờ ta cũng chưa dám nói chắc, tóm lại, mọi việc cứ theo như kế hoạch mà làm.

Người nam tử khẽ mỉm cười:

-Vậy thì phiền Mạnh Thường một phen.

-Tử Long, hai ngày này ngươi nên cẩn thận một chút, chớ để lộ hành tung.

Tuy thường ngày người rất ít khi lộ diện, nhưng trong quân Tào, những kẻ biết mặt ngươi chắc cũng không ít. Nếu như bị người ta phát hiện, không chừng sẽ có phiền phức.

Nam tử nghe vậy cũng không thèm để ý.

-Mạnh Thường, ngươi chớ xem thường Tào Hữu Học và Giả Văn Thừa.

Hành tung của ta và ngươi, nếu muốn giấu diếm được bọn họ thì e là không thể đâu. Bây giờ Tào Bằng đã đến nhậm chức, chúng ta đã có thể không cần phải lén lút nữa, chỉ cần cứ thế đi thông báo là được. Hai nước giao binh, không chém người đi sứ. Bây giờ chúng ta đến đây với thân phận sứ giả, bọn chúng chẳng thể làm gì được ta.

-Việc này…

Mã Huyền nghĩ ngợi một lát, gật đầu nói:

-Tử Long nói cũng có lý.

Mã Huyền là người Huỳnh Dương.

Rất có danh vọng ở Kinh Châu, là một người có tài học. Là anh cả trong năm anh em trai. Trong mấy anh em hắn, tam đệ Mã Lương có mối giao tình thân thiết với Gia Cát Lượng, quan hệ rất tốt. Hơn nữa, Mã Lương rất được Lưu Bị trọng dụng, đảm nhiệm chức vụ phụ tá cho Lưu Bị. Mã Huyền, tự Mạnh Thường, là người tính tình cẩn thận tỉ mỉ nhất trong năm anh em. Lần này đến Vũ Âm là muốn thăm dò tình hình hư thực của Tào quân. Chẳng ngờ, Tào Bằng lại cho bày yến tiệc ở trấn Trung Dương, đột nhiên trì hoàn hành trình. Mã Huyền chứ đâu phải Giả Hủ, cũng không phải là nhân vật như Tuân Kham hay Gia Cát Lượng.

Đối với việc Tào Bằng cho bày yến tiệc ở trấn Trung Dương, y không hề suy xét gì nhiều, cho rằng đó chỉ là hành vi cá nhân của Tào Bằng mà thôi.

Tuy nhiên, Mã Huyền có một ưu điểm, là biết nghe lời phải.

Nghe Triệu Vân nói có vẻ có lý, cho nên Mã Huyền cũng không phản đối, bèn gật đầu đồng ý.

Luận về lịch duyệt, y không bằng được Triệu Vân, luận công huân y cũng không phải là đối thủ của Triệu Vân. Vẻ ngoài thì trong lần đến Vũ Âm này, Triệu Vân là tùy tùng, nhưng thực tế thì sao? Mã Huyền coi Triệu Vân như thủ lĩnh, còn mình là thiên lôi chỉ đâu đánh đó. Sauk hi hai người thương lượng một hồi, Mã Huyền quyết định sáng ngày hôm sau sẽ cho người đến huyện phủ đưa danh thiếp, chính thức xin gặp Tào Bằng. Sắc trời đã tối, cuộc thương lượng giữa Mã Huyền và Triệu Vân cũng đã xong, Mã Huyền bèn về phòng nghỉ ngơi.

Còn về phần Triệu Vân, y ngồi lại trên sập, nhìn ngọn đèn dầu mờ tỏ trên hương án, một lát sau nghiến răng, đột nhiên đứng bật dậy trên sập…

Y thay một bộ áo đen.

Rồi sau đó lẳng lặng mở cửa sau. Phòng y ở nằm ở tầng hai, cách mặt đất chừng ba mét.

Tuy nhiên, độ cao này đối với Triệu Vân mà nói chẳng có gì đáng kể. Y chụp lấy thanh trường thương, đoạn phi người nhảy xuống qua cửa sổ.

Thanh Ngân Thương trong tay điểm đánh cạch một tiếng xuống mặt đất, thân người theo đà khẽ trượt tới một chút, nhẹ nhàng tiếp đất, không một tiếng động.

Sau khi nhìn qua một lượt tứ phía, nhận rõ phương hướng, nhoáng một cái, y đã lẩn khuất vào một con ngõ nhỏ. Con ngõ nhỏ này thông với con phố trung tâm của huyện Vũ Âm. Đến con phố trung tâm là có thể nhìn thấy bức tường cao của huyện giải. Triệu Vân đến Vũ Âm đã được nhiều ngày, đối với đường xá ở đây đã rất quen thuộc.

Y đến huyện giải, đương nhiên là vì muốn bái kiến Tào Bằng.

Tuy nhiên, không phải là hắn đến để nương tựa Tào Bằng, mà là muốn thám thính hành tung của Hạ Hầu Lan.

Hạ Hầu Lan là gia thần của Tào Bằng, mặc dù là Giáo úy thống lĩnh binh mã của Hà Tây, nhưng danh tiếng không lấy gì làm hiển hách. Triệu Vân và Hạ Hầu Lan có thể nói là bạn chơi từ thủa nhỏ, sau đó Hạ Hầu Lan vì đắc tội với Công Tôn Toản phải bỏ trốn đến chỗ Tào Tháo, từ đó không có tin tức gì. Cho đến tận nhiều năm sau, Hạ Hầu Lan cho người gửi một bức thư đến cho Triệu Vân, nói rằng hiện giờ hắn đang làm việc dưới trướng một người trẻ tuổi tên Tào Bằng, đồng thời mời gọi Triệu Vân đến cùng phò tá.

Lúc đó lòng Triệu Vân sớm đã nghiêng về Lưu Bị.

Hơn nữa, khi đó danh tiếng của Tào Bằng cũng chưa nổi lắm, căn bản là không ai biết đến.

Trong tình huống đó, Triệu Vân chẳng do dự gì mà chọn Lưu Bị, từ chối Hạ Hầu Lan. Thậm chí y còn viết thư, mời gọi Hạ Hầu Lan về phò tá cho Lưu Bị, nhưng Hạ Hầu Lan không hồi đáp. Trong lòng Triệu Vân luôn lấy làm lạ, Hạ Hầu Lan cũng là một người cao ngạo, hà cớ gì lại khăng khăng một lòng với một thiếu niên như vậy? Theo thời gian, danh tiếng của Tào Bằng cũng dần dần được biết đến.

Nhưng hắn chỉ thực sự thành danh với trận chiến ở Tây Bắc, tiêu diệt Mã Đằng, bình định Lương Châu.

Triệu Vân đã có thể khẳng định, Tào Bằng này chính là Tào Bằng mà trước kia Hạ Hầu Lan nhắc tới. Mà nay, Tào Bằng đã tới quận Nam Dương, và sắp trở thành đối thủ của y.

Triệu Vẫn vẫn hy vọng nhân cơ hội này, thăm dò đôi chút về tình hình của Hạ Hầu Lan.

Quận Nam Dương và Hà Tây cách nhau khá xa. Vào nhưng năm cuối thời Đông Hán, lại không có liên lạc bằng inte, tuy rằng Lưu Bị cũng có để mắt đến động tĩnh ở Tây Bắc, nhưng dù sao thông tin cũng không được thông suốt. Lại thêm, người mà Lưu Bị để ý là Tào Bằng, điều này cũng khiến cho Hạ Hầu Lan biến thành nhân vật mà sự tồn tại của y không ai biết đến.

Tính thời gian, thì Triệu Vân và Hạ Hầu Lan chia ly cũng đã được hơn mươi năm rồi, thật sự y cũng nhớ hắn lắm.

Trời đã khuya lắm rồi, huyện Vũ Âm cũng học theo Hứa Đô, dùng trống báo giờ. Trên phố, thỉnh thoảng lại có binh lính đi tuần, khiến cả huyện thành toát lên một bầu không khí nặng nề. Triệu Vân len lỏi qua những con ngõ nhỏ, đi đường tắt, chẳng bao lâu sau đã đến bên ngoài tường của huyện giải. Sau khi xem xét một chút tình hình xung quanh, Triệu Vân có thể khẳng định, sau bức tường viện này chính là nhà sau của huyện giải. Đêm nay, Tào Bằng ở lại trong huyện giải, còn Lã Thường thì ở bên ngoài huyện giải. Thấy bốn bề vắng lặng không có ai, Triệu Vân lùi ra sau vài bước, rồi nhảy mấy bước nhỏ lao tới. Thanh Long Đản Thương dài một trượng hai trong tay y, cạch một tiếng chống vào mặt tường, nương theo đà đó, Triệu Vân tung người bay lên, nhẹ nhàng vượt qua tường viện.

Hai chân chạm đất, y cúi người thụp xuống, đặt thanh ngân thương nằm ngang xuống đất.

Đây là hậu hoa viên (vườn hoa phía sau) của huyện giải, diện tích không lớn, nhưng tạo hình bài trí hết sức tao nhã…

Đang đầu mùa xuân, vạn vật sinh sôi nảy nở.

Nhưng trong vườn, vẫn vẫn thấy rõ nét hiu quạnh khi mùa đông mới đi qua.

Cảnh vệ có vẻ không đặc biệt cảnh giới nghiêm ngặt lắm, cũng chẳng thấy quân lính nào đi tuần. Nhưng Triệu Vân cũng không dám chủ quan, vẫn phủ phục trong bụi cỏ, quan sát rất lâu chắc chắn là trong sân viện không có người, rồi mới đứng lên. Khắp sân nhà sau tối đen như mực, chỉ có một gian nhà là còn sáng đèn. Triệu Vân nương theo ánh sáng đèn đó, nhanh chóng áp sát, lập tức nhìn rõ bố cục và diện mạo của gian nhà đó.

Là một căn nhà ba gian liền nhau với sương phòng ở giữa, có vẻ như ánh đèn sáng phát ra từ phòng ngủ.

Hai gian phòng bên cạnh thì tối đen như mực, không thể nhìn ra động tĩnh gì… Triệu Vân hít sâu vào một hơi, cất bước định bước tới. Đột nhiên thấy dưới chân dường như vướng phải vật gì, rồi lập tức nghe thấy tiếng chuông vang lên.

Hỏng rồi!

Triệu Vân giật mình, trong lòng biết xung quanh căn phòng này có sắp đặt cạm bẫy.

Y rút chân lại định lui đi, nhưng đến thì dễ, muốn đi đâu có đơn giản như thế.

Chỉ khẽ nghe “vút”, “vút” hai tiếng vang lên, hai luồng ánh sáng màu đen từ trong bóng tối bắn tới.

Triệu Vân vội vàng lắc người nhảy tránh, “phập”, “phập” hai tiếng, hai mũi nỏ cắm ngay đúng chỗ mà y vừa đứng. Mũi tên nỏ không cắm hẳn vào trong đất mà chỉ cắm một nửa, chứng tỏ người bắn sử dụng một lực đạo rất khác thường. Liền ngay sau đó, từ hai căn phòng tối ở hai bên sương phòng vụt vụt vụt bay ra mười mấy mũi tên…

Triệu Vân múa thương đỡ gạt, trong lòng cả kinh.

Đúng vào lúc này, từ trong bóng tối, mười tên nam tử áo đen xuất hiện xuất quỷ nhập thần, thuần một sắc hoành đao, đao quang lấp lóa, vây Triệu Vân vào giữa.

-Tào Bằng, chớ có hiểu lầm, ta đến lần này không có ác ý, chỉ là muốn hỏi thăm một chút về tình hình của Hạ Hầu Lan mà thôi, không biết hắn có được mạnh khỏe không?

Hãy mau bước ra, bằng không chớ trách ta ra tay độc ác.

Lời nói vừa dứt, bèn nghe từ trong phòng vọng ra một giọng nói hào hùng:
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những mẹo giúp cho phụ nữ tự tin hơn trong công việc, làm đẹp và chăm sóc sức khỏe gia đình. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như top 10 thuoc tri mun tot nhat hien nay chi em nen quan tam, loai nao tot rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại webphunu.com.vn.