Thái tử phi tham ăn

Chương 129

Edit: Do Nguyen

Tia chớp biết ý định của nàng, nó lập tức quay đầu trở về tìm cái người xấu xa vừa đạp bụng nó.

Thập Nhất Nương vội vàng nhảy xuống ngựa ôm Thái tử đã hôn mê, may quá đầu hắn không bị thương, khuôn mặt vì trúng độc mà chuyển thành màu đen, Thập Nhất Nương bắt đầu lo sợ, lẽ nào độc này là do rắn cắn? Nàng nhớ tới lúc trốn chạy, rắn độc, sói dữ và cả tên bắn, Thái tử đều che chắn cho nàng.

Xốc Thái tử đặt lên mình ngựa, Thập Nhất Nương thúc ngựa chạy về phía vách núi. Đám sát thủ kia rất cẩn thận, chắc chắn bốn phía đều có mai phục, chỉ có chỗ vách núi kia là an toàn nhất.

Thập Nhất Nương vỗ ngựa, ý bảo dừng lại. Nàng cẩn thận ôm Thái tử đặt trên mặt đất, từ vách núi nhìn xuống vực sương mù lưng chừng che phủ không thấy đáy. Lúc trước nàng có hỏi thăm tổ phụ và An Tam gia về địa hình trường săn này, An Quốc Công nói thị vệ Hoàng gia đã xem qua, địa hình khắp nơi đều an toàn. Hơn nữa, An Quốc Công khi còn trẻ cũng từng phụng mệnh kiểm tra nơi này, lưng chừng vách đá có một sơn động nhỏ cỡ chừng nửa cái giường, ngài ấy từng đi vào rồi phát hiện sơn động này cực kỳ kín đáo, nếu người phía trên không thả dây tiếp ứng thì tuyệt đối không thể thoát lên được. Diện tích sơn động này quá nhỏ, dù muốn ẩn núp cũng chẳng được mấy người, không thể tạo nên tai họa ngầm gì đó, nên thôi, việc nhỏ này An Quốc Công cũng không nói ra làm gì.

“Tia chớp, chạy mau, đi tìm tổ phụ.” Thập Nhất Nương lấy mấy thân cây nhỏ ướt đẫm gom lại đến khi bằng trọng lượng của hai người cột lên lưng Tia chớp, khoác áo của nàng lên trên nhằm đánh lạc hướng thích khách, nàng thầm cảm ơn thị vệ hoàng gia đã làm việc chăm chỉ, lo lắng xung quanh vách đá cây cối nhiều sẽ là chỗ thích khách ẩn núp nên đem cây cối xung quanh chặt bớt, nếu không nàng cũng không thể gom cây ở chỗ này.

“Nếu thấy hắc y nhân phải trốn thật nhanh, đừng chạy đua với bọn họ, biết chưa?” Thập Nhất Nương vỗ mông nó nhẹ nhàng dặn dò.

Tia Chớp nghe lời chạy đi.

Thập Nhất Nương bắt mạch cho Thái tử, may mắn là không mất mạng ngay lập tức. Trong gió truyền đến tiếng truy binh đuổi theo. Nàng đặt tay lên ngực hắn, đem dị năng truyền sang trái tim hắn. Có dị năng bảo vệ, trong vòng 12 giờ tới sẽ không phát sinh vấn đề gì. Nàng rút roi ra, quất mạnh cuốn lấy gốc đại thụ bên vách núi, dứt khoát ôm Thái tử nhảy xuống vực sâu.

Thái tử nặng quá! Thập Nhất Nương khổ không nói nên lời. Nàng tuy khỏe nhưng thân thể bây giờ cũng chỉ là một cô bé, cánh tay nhỏ xíu phải giữ roi vừa chống đỡ trọng lượng cả hai người đã muốn gãy luôn.

Xem xét hoàn cảnh xung quanh một lượt, Thập Nhất Nương nhìn thẳng xuống, bên vách đá giữa vực, chỗ có phiến đá nhỏ nhô ra ngoài có một cái cây lệch tán, tính toán một chút, mong rằng cái cây đó có thể chịu được sức nặng của hai người, mượn lực của nó để té xuống. Nàng nhắm mắt phó thác cho may rủi, thả roi ôm Thái tử ngã xuống. Đến khi té thẳng vào thân cây, xây xước cả người nhưng nhờ thế khi ngã xuống, hai người chỉ bị đau, không gãy tay gãy chân gì cả. Đây là lưng chừng vách núi, mõm đá nhô ra chỉ rộng hơn thân thể người một chút, Thập Nhất Nương ôm chặt Thái tử nhìn xuống đáy vực sâu hun hút. Nhặt lại được hai cái mạng, Thập Nhất Nương vô cùng cảm ơn trời đất.

Tìm được rồi! Sơn động mà tổ phụ nói chính là nơi này. Thập Nhất Nương bây giờ chỉ thấy tay mình không nhấc nổi. không thể nghỉ ngơi, không biết sát thủ khi nào sẽ đến, nàng cẩn thận cõng Thái tử lết từng bước đi vào sơn động.

Nhờ trời phù hộ! Cuối cùng đã an toàn. Dù đám hắc ý nhân có phát hiện ra vết roi xiết trên thân cây cũng không thể phát hiện ra vị trí này. Bọn chúng nếu có tìm cũng sẽ xuống đáy vực mà tìm, hơn nữa chúng chắc chắn tính ra từ độ cao miệng vực, Thái tử và Thập Nhất Nương rơi xuống sẽ phải tan xác.

Sơn động quá nhỏ, hai người co ro lắm mới vừa, may mà Thái tử không mập, Thập Nhất Nương tuy tròn trịa nhưng vì tuổi nhỏ nên cũng không đến nỗi.

“Tinh La ca ca, tỉnh lại đi”. Thập Nhất Nương vỗ vỗ mặt hắn.

“Thập Nhất Nương…… Mau…… Chạy.” Thái tử nói mớ, “Đừng…… để ý…… Huynh...”

Thập Nhất Nương đỏ mắt, đồ ngốc này… Biết rõ nếu ta rời đi thật, huynh chết là cái chắc, vậy mà…

Nàng quẹt quẹt mũi, cố gắng không rớt nước mắt, không được khóc. Muốn cứu Thái tử thì càng phải bình tĩnh.

Cởi bỏ quần áo Thái tử, Thập Nhất Nương không có thời gian thưởng thức da thịt trắng nõn và cơ thể săn chắc của hắn, phát hiện miệng vết thương trên đùi… thì ra không phải rắn cắn, là ám khí, Bạo Vũ Lê Hoa châm. Đám sát thủ này chả chuyên nghiệp gì cả. Chẳng phải đều nói làm sát thủ phải oanh oanh liệt liệt dùng võ công tuyệt thế và đao kiếm để giết người sao? Đằng này lại dùng cung tên với ám khí, rồi rắn độc, sói dữ… Toàn là độc dược! Lũ này chẳng có tư cách làm sát thủ gì cả… Ta khinh!

Khoan đã… Rắn! Thập Nhất Nương đột nhiên nhớ một chuyện, lúc nãy ánh mắt của lũ rắn và đàn sói nhìn chằm chằm Thái tử đều hiện lên vẻ điên cuồng. Thập Nhất Nương cầm áo khoác của hắn đưa lên mũi ngửi. Mùi máu tươi nồng đậm, mùi hương bạch mai xông quần áo, còn… còn cả mùi tanh cực nhạt, nếu không nhờ dị năng Thập Nhất Nương cũng khó ngửi ra được mùi tanh này. Nàng thầm nghĩ, thì ra là như vậy. Thói quen sạch sẽ của Thái tử tuyệt đối không thua kém Thất Lang ca, sao trên quần áo lại có mùi tanh được? Có kẻ động tay động chân rồi.

Thập Nhất Nương ngửi tiếp áo lót bên trong. không có mùi lạ. Nàng đắn đo một lúc, quyết định khôngcúi người xuống ngửi tiếp quần lót của hắn, lỡ đâu đang ngửi hắn tỉnh lại thì sao? Xấu hổ lắm. Hơn nữa nàng là một cô gái lại đi ngửi quần lót đàn ông, rất là kì cục!

Thập Nhất Nương lột bỏ áo ngoài của Thái tử vứt xuống đáy vực, nơi này cách đỉnh vách núi không xa lắm, lỡ đâu rắn độc với sói dữ nghe được mùi dẫn người đến thì nguy. Đắn đo tiếp lần hai, nàng quyết tâm lột sạch sành sanh Thái tử, đem quần áo lót của hắn phơi lên, nơi này gió lớn, dù có mùi hương gì sót lại cũng sẽ nhanh chóng bay hơi.

Giờ đến lúc xử lý miệng vết thương. không biết là loại độc gì nhưng ám khí là một cây châm nhỏ, đùi hắn đều đen thui.

Thập Nhất Nương móc dao găm rạch một đường ép máu đen chảy hết ra. May mắn là hắn đang hôn mê, nếu không sẽ đau đớn lắm. Nhưng không phải, thân thể hắn đang run nhẹ từng cơn, Thập Nhất Nương đau lòng, trong cơn mơ hắn vẫn đau.

Máu đen chảy tràn xuống đất tản ra mùi tanh tưởi, Thập Nhất Nương nhíu mày, mùi này ghê quá… Nàng chần chừ một chút, sau đó cúi đầu dùng miệng hút máu đen trên đùi hắn.

Tanh phát ói! Thập Nhất Nương phun ra từng ngụm máu đen, mùi vị giống như ăn trúng thịt lợn ôi thiu cả tháng. Nàng nói thầm: “Cứu huynh lần này, muội phải nhịn thịt heo mấy tháng mới hết ghê!”. Động tác của nàng vẫn lặp đi lặp lại hút máu trên đùi hắn.

Chờ miệng vết thương chảy ra máu đỏ bình thường, Thập Nhất Nương mới thở phào nhẹ nhõm. Thái tử vẫn hôn mê, miệng nàng đã mỏi nhừ, độc này vượt qua sự tưởng tượng của nàng rồi, nếu là người bình thường hút độc giúp hắn cũng sẽ trúng độc bỏ mình. Nhưng may mắn nàng bách độc bất xâm, dị năng của nàng tuy không làm lành vết thương nhanh chóng nhưng hiệu quả giải độc là số 1.

Thập Nhất Nương đem dị năng truyền sang chỗ miệng vết thương của Thái tử, lúc nãy đã dùng dị năng bảo vệ tim mạch của hắn nên không lo chất độc chạy đến tim.

…………………………

Khi Hoàng hậu nghe tin Thái tử bị ám sát, đầu óc choáng váng, cảm thấy toàn thân giá lạnh như đangngâm giữa hồ nước đầy băng tuyết, lại mơ màng nghe tiếng nói văng vẳng từ xa vọng lại: “Vương phi, không may rồi, Đại Lang rớt vào hồ nước”.

Đó là chuyện xảy ra từ mấy năm trước, Đại Lang suýt nữa chết đuối trong hồ nước… Lúc đó nàng rất hận bản thân mình, lòng nàng đau đến rỉ máu nhưng không thể làm gì để cứu con.

“Tứ Lang!”. Hoàng hậu kêu lên một cách thê lương, cung nữ xung quanh nhìn nàng lo lắng. Đến khi mọi người nghĩ Hoàng hậu sẽ ngất đi thì nàng hất tay cung nữ xông ra ngoài.

“Ngăn Hoàng hậu lại!”. Hoàng đế đang lo lắng cho Thái tử thì thấy Hoàng hậu chưa bao giờ học cưỡi ngựa lại trèo lên lưng ngựa phóng đi. Hoàng đế đổ mồ hôi lạnh giữ nàng lại.

“Người đâu? Nhanh đi cứu Thái tử”. Hoàng đế trầm giọng an bài mọi việc, đồng thời yêu cầu tất cả người già, phụ nữ và trẻ em trong trường săn tập trung lại, bây giờ tình hình đang rối loạn, những người này không thể giúp được gì thì nên ở yên tại chỗ. “An tướng quân, khanh quen thuộc nhất với trường săn Hoàng gia, khanh mau mang binh đi cứu Thái tử”.

An Đại gia nghe lệnh.

“Xảo Xảo, đừng lo lắng quá.” Hoàng đế an ủi thê tử đang như người mất hồn. “Thái tử sẽ không sao, nó là con trai của chúng ta, nàng phải tin tưởng nó”.

“Hoàng thượng! An Ngũ Lang đã trở về, hắn chắc chắn có tin tức của Thái tử”. An Đại gia đang chuẩn bị xuất phát thì có thị vệ tiến lên báo cáo.

“Mau mau, đưa An Ngũ Lang vào đây”. Hoàng đế nôn nóng, mắt Hoàng hậu cũng sáng lên chờ tin tức.

An Ngũ Lang vô cùng chật vật, toàn thân dính đầy máu người, máu rắn và máu sói, Tôn thị nhìn mà muốn té xỉu, Thập Nhất Nương đâu? Thập Nhất Nương đi cùng An Ngũ Lang, Ngũ Lang trở về còn con bé đâu?

“Thập Nhất Nương kéo Thái tử lên ngựa chạy trốn rồi…” An Ngũ Lang kể tỉ mỉ những việc trải qua, “Thần vô cùng hổ thẹn không thể giết hết lũ thích khách”.

An Quốc Công rút ra thanh bảo kiếm, khuôn mặt dữ tợn kêu người đem ngựa của ông đến. Đừng cho rằng sau khi giao hết binh quyền ông sẽ trở thành con mèo ốm yếu. An Quốc Công xoay người lên ngựa phóng vụt đi.

Tất cả mọi người vô cùng lo sợ, sát khí vừa rồi trên người An Quốc Công dường như đến từ âm tào địa phủ.

“Thập Nhất Nương thật sự ở cùng Thái tử sao?” Hoàng hậu không dám tin lẩm bẩm nắm lấy tay Hoàng đế “Đại sư từng nói, Thái tử gặp nguy hiểm nhưng bên người nó có quý nhân tương trợ, ý của hắn… Thập Nhất Nương chính là quý nhân của Thái tử phải không?”

Đối với thê tử đang mất hồn, Hoàng đế nghiêm túc trả lời: “Đúng vậy, Thái tử có quý nhân tương trợ, chắc chắn sẽ bình an”./.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dantaichinh.com ví dụ như phím tắt excel, nộp thuế điện tử chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.