Thái tử phi tham ăn

Chương 136

Edit: Do Nguyen

“Ngũ Lang ca của ta trên chiến trường đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, Lang nha bổng của huynh ấy đã thành ác mộng của người Hồ”. Thập Nhất Nương sùng bái kể tiếp. “Ngũ Lang ca có khuôn mặt đẹp thiệt là đẹp, lại nhẹ nhàng tinh tế, tên đàn ông Hồ tộc nào nhìn thấy cũng nghĩ Ngũ Lang ca là con gái, nhưng khi huynh ấy đứng giữa ba quân chém giết người Hồ lại giống như hung thần ác sát, đánh cho chúng kêu cha gọi mẹ thua tan tác, lũ ấy phải quỳ dưới Lang nha bổng của Ngũ Lang mà hô to An Ngũ Lang là đàn ông chân chính!”.

Diêu Tam Nương sáng mắt hỏi dồn “Chắc chắn rất khí phách. không ngờ An Ngũ ca lại mạnh mẽ như vậy, Thập Nhất Nương, chúng ta đi nhờ huynh ấy dạy cách dùng Lang nha bổng đi, được không?”

Thập Nhất Nương ỉu xỉu. “Ta cũng muốn vậy, nhưng Ngũ Lang ca nói ta không đủ sức, bí quyết dùng Lang nha bổng chính là phải dùng rất nhiều sức”.

Diêu Tam Nương không tin. “Muội khỏe lắm, để muội thử cầm cây Lang nha bổng này, tỷ nhìn nè”. Dứt lời, Diêu Tam Nương vươn tay cầm lấy Lang nha bổng.

“Cẩn thận!” Diêu Tam Nương nâng không nổi suýt thì té ngã. Thập Nhất Nương chạy nhanh đến đỡ nàng. “Cây Lang nha bổng này muội nâng còn không nổi thì nói chi đến cây Lang nha bổng của Ngũ Lang ca. Cây của huynh ấy là loại đặc chế, còn nặng hơn Lang nha bổng bình thường 2 - 3 lần”.

Diêu Tam Nương mặt đỏ rần rần, suýt chút nữa đã bị cây Lang nha bổng đập vào chân. Nàng tiếc nuối buông tha Lang nha bổng. “Sao lại nặng như vậy chứ? Cả nhà đều nói muội mạnh hơn mấy tên đàn ông nhiều. Như vậy, An Ngũ Lang chắc chắn là đại lực sĩ”.

Thập Nhất Nương đem Lang nha bổng để lại chỗ cũ. Nàng cẩn thận kiểm tra tay chân Diêu Tam Nương, lúc nãy mới đập người gỗ xong, tay Diêu Tam Nương vẫn còn bị thương, cũng may là không có gì nghiêm trọng. “Trong nhà tỷ, Ngũ Lang ca là người mạnh nhất. Tổ phụ và đại bá phụ của tỷ hợp lực lại cũng không mạnh bằng huynh ấy. Nhưng nhìn bề ngoài, huynh ấy gầy lắm. Tỷ cũng không hiểu tại sao huynh ấy lại mạnh đến vậy. Nếu chúng ta muốn học cách sử dụng Lang nha bổng phải nhờ thợ rèn làm loại nhẹ hơn. Hoặc muội cũng có thể học cái khác mà, ví dụ như roi nè, liễu diệp đao nè, hai cái này càng tiện lợi, hàng ngày muội có thể mang theo bên mình, muội thử nghĩ đi, một tiểu cô nương cầm gậy răng sói ra đường, nhìn kì lắm đó. Mất hết hình tượng!”

Thập Nhất Nương cũng không vừa ý lắm, Lang nha bổng tuy lợi hại, nhìn cực kỳ ngầu nhưng không thể tùy tiện mang theo, chẳng tiện lợi gì cả. Bình thường khi tiến cung, nàng dễ dàng quấn roi quanh bụng, còn Lang nha bổng làm sao coi như vật trang trí mà đem vào cung. Thôi bỏ đi!

Diêu Tam Nương vẫn nhìn cây Lang nha bổng đầy luyến tiếc. “Muội vẫn thích Lang nha bổng hơn, tưởng tượng đến cảnh đập cây Lang nha bổng một cái là máu thịt rơi đầy đất, muội phấn khích không chịu nổi. Quá đã luôn!”.

Thêm một đồng bọn có tố chất hung tàn, Thập Nhất Nương cực kỳ đồng cảm. Cũng giống An Ngũ Lang, dùng Lang nha bổng chém giết xong lười lau rửa, đến mức cây Lang nha bổng của huynh ấy toàn là vết máu khô, thỉnh thoảng còn dính thêm ít thịt vụn, vừa nghĩ thôi là Thập Nhất Nương đã thấy kích thích.

Thập Nhất Nương cẩn thận đóng cửa phòng vũ khí lại, Diêu Tam Nương vẫn cứ lải nhải nói: “Thập Nhất Nương, lần sau An Ngũ ca nghỉ phép, tỷ nhớ nhờ huynh ấy dạy muội học cách dùng Lang nha bổng, à đúng rồi, trước tiên muội cần phải luyện tập nâng cao thể lực để còn dùng được Lang nha bổng, còn bây giờ, tạm thời muội sẽ chọn một vũ khí tốt tốt xíu, trong thành này tỷ có biết nhà nào chế tạo vũ khí tốt nhất không?”

“Tam Nương, tỷ nghĩ muội vẫn nên về thương lượng với người nhà muội trước đã”. Thập Nhất Nương nói tiếp, “Biết đâu người nhà muội không đồng ý cho muội học dùng Lang nha bổng thì sao, giống như tỷ nè, tỷ cũng rất muốn dùng Lang nha bổng nhưng các bá mẫu của tỷ đều không chịu, thôi, chúng ta đi xem Tăng tỷ tỷ luyện tập thế nào rồi, không biết nàng có thích dùng roi không?...”

“Tăng…“ Hai chữ tỷ tỷ còn chưa kịp nói thì Thập Nhất Nương sửng sốt nhìn cảnh tượng nguy hiểm trước mắt.

“Cẩn thận!”

Tăng Bát Nương hết hồn nhìn chiếc roi đang đánh lên chính khuôn mặt nàng. Nàng sợ đến mức nhắm chặt hai mắt, bỗng nhiên một bàn tay da dẻ ngăm đen to lớn xuất hiện bắt lấy dây roi.

May quá! Tăng Bát Nương nhẹ nhàng thở ra, trong lòng vẫn còn sợ hãi, nhưng vừa nhìn nàng liền nhảy dựng, bắt lấy tay An Đại Lang, “An Đại ca, huynh bị thương rồi, trời ơi, vết roi sâu quá, đều tại muội vung roi mạnh quá, Thập Nhất Nương mau mau lại đây nhìn thử vết thương của huynh ấy có nguy hiểm không?”

Diêu Tam Nương và Thập Nhất Nương cùng nhau chạy lại, nhìn bàn tay đang chảy máu của đại ca, Thập Nhất Nương nhẹ nhõm, may quá, cũng không tổn thương nghiêm trọng, băng bó lại là được.

Tăng Bát Nương hoảng sợ: “An Đại ca, huynh đau lắm phải không? Đúng rồi, bình thuốc, bình thuốc lúc nãy đâu rồi?”

Thấy Tăng Bát Nương hốt hoảng, An Đại Lang muốn rút tay về để nàng bớt lo. “không sao, ta khôngđau. Lúc ở chiến trường, bị thương còn nặng hơn thế này cả trăm lần, ta quen rồi muội đừng lo”.

Thập Nhất Nương trừng mắt nhìn An Đại ca, đồ ngốc, lúc này phải giả bộ đáng thương yếu ớt để lấy lòng mỹ nhân chứ. Đại Lang ca ơi, sao huynh không hiểu phong tình chút nào vậy?

Thập Nhất Nương mạnh mẽ lôi kéo Diêu Tam Nương rời đi, quấy rầy chuyện yêu đương của người khác sẽ bị lừa đá, từ xa, các nàng vẫn nghe được tiếng khóc phảng phất âm thanh làm nũng của Tăng Bát Nương: “An Đại ca, muội không hợp dùng roi có phải không?”

“không phải, chỉ là muội nhất thời không cẩn thận thôi, từ từ tập tiếp là được”.

Thập Nhất Nương mỉm cười, tuy rằng Đại ca vụng về, không biết dỗ ngọt con gái nhưng nàng tin tưởng Tăng Bát Nương là cô gái thông minh, có thể thấu hiểu được tấm lòng chân thành của huynh ấy.

Nghĩ tiếp, Đại Lang ca rất có thành ý, nhưng Thái tử hình như vẫn hơi kém đó. Thập Nhất Nương suy nghĩ lung tung, nàng và Thái tử đính hôn được mấy ngày rồi, sao hắn không đến An phủ gặp nàng mộtlần, yêu đương mà như vậy à? Lần sau gặp mặt, nàng sẽ không thèm để ý đến hắn.

----------------------o0o------------------------

“thật xin lỗi, An Tam gia dạo này không khỏe nên không thể gặp khách!”.

Thái tử cũng không giận “Thập Nhất Nương, nàng ấy có khỏe không?”

Người gác cổng không dám nhìn thẳng mặt Thái tử, cảm thấy mấy hôm nay lá gan hắn đã nở to hết mức rồi, lần nào cũng phải chặn Thái tử điện hạ ngoài cửa phủ. “Thập Nhất tiểu thư rất bận rộn, nàng đang tiếp đãi các nữ khách nhân”.

Thái tử chau mày, nhưng rất nhanh liền bình thường. “Ta đưa một ít lễ vật cho Thập Nhất Nương. Còn thêm mấy loại dược liệu ta muốn hiếu kính cho nhạc phụ đại nhân”.

Áh….. Tam gia mà nghe Thái tử gọi là nhạc phụ đại nhân chắc sẽ tức giận đến mức giết người. Thái tử đúng là không biết xấu hổ. Người gác cổng âm thầm rơi lệ nhưng vẫn ráng nặn ra nụ cười đáp lễ: “Bẩm Thái tử, tất nhiên là được ạ”.

Cánh cửa đóng sầm lại trước mặt Thái tử, hắn im lặng nhìn rồi quay người nói với thị vệ “Ám Nhất, đithôi!”.

Ám Nhất lên tiếng “Điện hạ, An Tam gia không muốn ngài đến gặp Thập Nhất tiểu thư, ngài dùng cách khác được không? Hay là ngài không gặp nữa cũng được”. Hôn sự của Thái tử và Thập Nhất Nương đãlà ván đóng thuyền, An Tam gia làm như vậy chỉ vì muốn thể hiện sự phẫn nộ thôi.

Thái tử yên lặng nhìn cổng lớn An phủ đang đóng chặt, An gia là võ tướng, thủ vệ trong nhà đều là lão binh lợi hại, vòng bảo vệ tuyệt đối không kém hoàng cung.

“Ám Nhất, người đi xem qua một vòng, thủ vệ An phủ chỗ nào lơi lỏng nhất?”

Ám Nhất sửng sốt hỏi lại “Thái tử, ý ngài là?”

“Đúng vậy, ngày mai bản Thái tử muốn tới cửa bái phỏng An tướng quân, thảo luận một chút binh pháp, nếu An tướng quân không rảnh, chúng ta sẽ nhảy tường vào. Mọi người sẽ thông cảm cho bản Thái tử một lòng hiếu học, không ngại thân phận trèo tường cầu thầy giỏi, nhạc phụ đại nhân nhất định sẽ vui mừng”. Khuôn mặt Thái tử nghiêm túc, thái độ vô cùng nhẹ nhàng, thật sự không có chút liên quan nào đến những lời đáng xấu hổ mà hắn vừa mới nói.

Ám Nhất nghe xong choáng váng đầu óc. Thái tử ơi Thái tử, sao ngài lại có thể đem hành vi đồi bại trèo tường gặp gái nói thành hành động quang minh chính đại hiếu học cầu thầy. Còn An Tam gia, Ám Nhất khẳng định người ấy sẽ không vui mừng, nếu chân An Tam gia có thể đi đứng được chắc chắn sẽ đánh Thái tử đến mức không lết nổi. Ám Nhất rầu thiệt là rầu, với võ công của thủ vệ An phủ, nếu chính mình lén lút đi tra xét tường nhà người ta sẽ bị bắn thành con nhím.

--------------------------o0o----------------------------

Tăng Bát Nương hai mắt lấp lánh ánh sáng tình yêu, cả người càng thêm mềm mại.

“Tăng tỷ tỷ, à không, đại tẩu tương lai, sao tỷ đột nhiên lại coi trọng An Đại ca?” trên bàn bày ra nhiều loại điểm tâm hấp dẫn, Thập Nhất Nương đang chăm chú lắng nghe Tăng Bát Nương trả lời.

“Muội đừng nói bậy, không phải vậy đâu!”. Tăng Bát Nương đỏ mặt, đại tẩu tương lai gì chứ…

Diêu Tam Nương hứng chí bừng bừng nhìn nàng, Tăng Bát Nương cũng bất ngờ, sao muội ấy thay đổi vậy, còn để ý chuyện yêu đương của mình hơn cả điểm tâm.

“Ngày mà Thập Nhất Nương và Thái tử bị nạn, thật ra tỷ cũng gặp phải rắn độc…”

Nhớ lại chuyện cũ, Tăng Bát Nương vẫn còn sợ hãi, “Rất nhiều rắn, miệng nó mở to hơn cả cái chén, hai chân tỷ đều mềm nhũn không chạy được”.

“Có phải Đại Lang ca cứu tỷ, rồi tỷ quyết định lấy thân báo đáp?” Hai mắt Thập Nhất Nương tỏa sáng “Wow… anh hùng cứu mỹ nhân, sự lãng mạn ấy đã bắt đầu tình yêu”.

“Biểu tỷ, có phải lúc đó Tô Nhị Lang cũng có mặt phải không?” Diêu Tam Nương xụ mặt, nàng nhớ lại hôm đó Tô Nhị Lang không biết từ đâu trở về, hai chân liêu xiêu như người mất hồn, nếu hắn có mặt ở chỗ đó thì cũng dễ hiểu.

Tăng Bát Nương ngạc nhiên nhìn Diêu Tam Nương rồi gật đầu. Ngày đó đã làm thay đổi suy nghĩ của nàng, kéo theo sự thay đổi cả cuộc đời nàng. Lúc mãng xà xông tới, phản ứng đầu tiên là nàng lôi kéo Tô Nhị Lang chạy trốn, nhưng hắn lại hất nàng về phía mãng xà rồi bỏ chạy, nàng vừa tuyệt vọng vừa đau khổ, lúc đó nàng nhớ tới lời huynh trưởng: “Tô Nhị Lang tuy có chút đầu óc nhưng không phải là người thông minh tài giỏi, nếu cả đời hắn đều thuận buồm xuôi gió thì vẫn có thể làm một tên ngụy công tử tiêu dao, nhưng nếu gặp phải nghịch cảnh, hắn chỉ là kẻ tiểu nhân hèn hạ... Bát Nương, nếu muội trở thành vợ hắn thì bắt buộc phải làm chỗ dựa cho hắn suốt đời, nhưng khổ nỗi hắn quá tự cao tự đại, nếu thấy Bát Nương tài giỏi hắn chỉ càng chán ghét muội thôi”.

Tăng Bát Nương bề ngoài xinh đẹp dịu dàng, nhưng tính cách lại rất quật cường, khi đã nhận định chuyện gì sẽ khó lòng thay đổi, nếu gặp nghịch cảnh chắc chắn dù đau thương cách mấy nàng cũng sẽxông lên tìm cách trở mình. Nàng không sợ phải làm chỗ dựa cho người khác, nhưng nếu phải hy sinh cho một kẻ không xứng đáng thì nàng sẽ từ bỏ ngay lập tức.

An Đại Lang đã cứu nàng, hắn vật lộn với mãng xà, còn nàng ngơ ngác mà nhìn hình ảnh Đại Lang sáng rực dưới ánh mặt trời. hắn biết nàng sợ rắn nên đã cố ý dẫn dụ mãng xà đến địa điểm cách nàng thậtxa.

Nàng không nhớ rõ những chuyện xảy ra sau đó, nàng chỉ nhớ nhất câu nói của An Đại Lang: “Nếu muội yếu đuối, ta sẽ vì muội mà che mưa chắn gió, nếu muội kiên cường, ta nhất định sẽ tạo ra mộtbầu trời riêng cho muội bay lượn. Muội hãy tin ta!”.

Tăng Bát Nương đỏ mặt kể lại, cả hơi thở cũng toát ra mùi vị hạnh phúc.

“Phốc!” Thập Nhất Nương phun cả miệng trà, Diêu Tam Nương suýt chút nữa bị văng trúng vội vàng nhảy dựng. Thập Nhất Nương cười cười “Ha.. ha… muội chỉ bị sốc một chút thôi… Muội không ngờ An Đại ca có thể nói những lời âu yếm như vậy. Há há…”

Quả nhiên Lục Lang ca là đại thần tiểu thuyết, huynh ấy đã dạy Đại Lang ca nói chuyện thì con gái chỉ có đổ ngay lập tức! Quá hiệu quả!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dân tài chính chẳng hạn như hàm index và hàm match, sổ tay thuế chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.