Thái tử phi tham ăn

Chương 137

Edit: Do Nguyen

An Đại gia đau đầu. Đồng liêu xung quanh nhìn hắn bằng ánh mắt vô cùng hâm mộ. An Đại gia cắn răng cười khổ não.

“Thái tử điện hạ, mạt tướng thân phận thấp kém không dám phiền Thái tử dắt ngựa. Thái tử làm như vậy mạt tướng tổn thọ mất!” An Đại gia rất muốn giành lấy dây cương từ tay Thái tử nhưng hắn biết hành động ấy chỉ là ảo tưởng mà thôi. Thái tử điện hạ kiên trì nắm chặt dây cương, khuôn mặt nghiêm túc quyết không chùn bước.

“Giờ là lúc hạ triều, không cần câu nệ tôn ti, chúng ta chỉ nhìn vào bối phận, ngài là bá phụ của Thập Nhất Nương, tất nhiên cũng là trưởng bối của ta”. Thái tử từ tốn đáp lời, hắn không hề cảm thấy Thái tử đương triều đi dắt ngựa cho thần tử thì có gì xấu hổ.

Đồng liêu xung quanh nhìn cảnh tượng này mà hâm mộ, ghen tỵ với An Đại gia. An Đại gia thầm mắng Tam đệ nhà mình ấu trĩ, chỉ vì không muốn gả con gái mà cấm Thái tử vào An phủ, để hôm nay hắn xui xẻo thế này. hắn khẳng định nếu bây giờ mà mở miệng không muốn Thái tử đến nhà, thần tử xung quanh sẽ chửi hắn cậy già lên mặt, một chút thể diện cũng không cho Thái tử.

“Haizzz…” hắn cũng luyến tiếc hòn ngọc quý của An phủ rơi vào Hoàng gia, nhưng Thập Nhất Nương sau này cũng phải gả đi, huống chi hiện tại cũng chỉ mới định ra hôn sự, ngày kết hôn vẫn còn xa lắm. Nghĩ vậy, hắn điềm đạm ôn hòa nói với Thái tử: “Thái tử điện hạ, thần vừa mới tìm được một quyển binh thư cổ, không biết Thái tử có muốn đến nhà thần xem qua không?” hắn quyết định đưa Thái tử vào nhà, giúp Tam đệ nhìn thấy lòng thành của Thái tử.

Thái tử vui vẻ cực kỳ. “Đa tạ. Ta đương nhiên là đồng ý”. Có được câu trả lời mong muốn, Thái tử nhanh chóng nhảy lên mình ngựa đi theo An Đại gia.

An Đại gia tức muốn hộc máu, cái tên này, đến cả ngựa cũng chuẩn bị xong, nói ngươi không ủ mưu từ trước quấn lấy ta, có ngốc mới tin!

Đến An phủ, Thái tử quen cửa quen nẻo vội vàng đến phòng của Thập Nhất Nương. An Đại gia nhếch miệng trào phúng, Thái tử điện hạ, không phải ngài nói mình hiếu học, muốn cùng ta nghiên cứu binh thư sao?

“Tinh La ca ca!”. Thập Nhất Nương bất ngờ vui vẻ nhưng sau đó tức giận quay người bỏ đi.

“Thập Nhất Nương…” Giọng Thái tử nhẹ nhàng, khi gọi tên nàng triền miên ngọt ngào không dứt. Lòng Thập Nhất Nương mềm nhũn nhưng nàng không muốn làm hòa với hắn nhanh như vậy, phải cứng rắn để sau này hắn không dám chọc giận nàng.

“Ta rất nhớ muội”. Thái tử nhìn cô bé tròn tròn trước mặt, trong lòng vui sướng hỏi: “Muội có nhớ ta không?”

Thập Nhất Nương hờn dỗi xoay người nhìn hắn: “Huynh nói thích muội, vậy mà lâu như vậy cũng khôngtìm muội, muội biết mà, lúc muội đồng ý gả cho huynh thì muội hết giá trị rồi, muội thành con vịt nấu chín không bay được nên huynh không cần cho ăn nữa có phải không hả? Tinh La ca ca, muội nói cho huynh biết, cũng đều là vịt, nhưng cách nuôi khác nhau, đồ ăn khác nhau, thì thịt cũng có hương vị khác nhau. Đến lúc huynh ăn thịt vịt mà thấy dở quá, huynh sẽ hối hận lúc trước không nuôi nó tử tế, không cho nó đồ ăn ngon”.

Thái tử đổ mồ hôi, đang nói chuyện yêu đương nhung nhớ sao chuyển qua chuyện ăn uống rồi. Hay là dạo này Thập Nhất Nương đọc tiểu thuyết nhiều quá không chịu học hành tử tế nên từ ngữ nói chuyện lung tung. một tiểu thư khuê các lại so sánh mình với con vịt, thật là hết chỗ nói…

“Muội đừng lộn xộn nữa!”. Thái tử kéo Thập Nhất Nương đang tức giận ôm chặt vào ngực hắn. Bọn họ đã có hôn ước nên có thể đàng hoàng ôm nhau. Thái tử tham lam hít thật sâu mùi hương trên cơ thể Thập Nhất Nương, vẫn là một cô bé con trên người nàng còn vương mùi sữa. “Thập Nhất Nương, Tinh La ca ca thật sự rất nhớ muội, nhưng mỗi khi ta đến, cửa An phủ đều không chịu mở, mỗi lần như vậy ta đều gửi quà cho muội…”

“Quà?...” Thập Nhất Nương ngẩng đầu nhìn hắn, Thái tử cao hơn nàng nhiều, nàng nhón chân hết mức cũng chỉ cao đến cằm hắn. “Quà gì? Sao muội không biết?”

Thái tử cười khổ, không cần nói, nhất định là nhạc phụ đại nhân không đưa quà của hắn cho Thập Nhất Nương rồi. “Chắc là bị giữ lại, nhưng lúc trước ta đều đưa đồ ăn đến, nào là tôm, cua, mực, long nhãn, quả vải… Muội cũng không ăn sao?”

Thập Nhất Nương tươi tỉnh. “Dạo này có rất nhiều đồ ăn ngon, thì ra là do huynh đưa tới. Muội còn cảm thấy kì lạ, sao đầu bếp nhà muội tài giỏi đến mức có thể mua được nhiều loại hoa quả phương nam và đồ hải sản tươi ngon như vậy. Hừ.. hừ… nể mặt đồ ăn, muội tạm thời bỏ qua cho huynh… nhưng muốn muội tha thứ hoàn toàn thì vẫn phải xem biểu hiện của huynh nữa”.

“Hừ…” An Tam gia chống gậy đứng ở cửa hừ lạnh một tiếng, Thập Nhất Nương sợ hãi vội rời khỏi lồng ngực Thái tử, chết, kiểu này chắc ăn đòn rồi!

“Hai đứa chưa kết hôn, ôm ôm ấp ấp như vậy còn ra thể thống gì”. An Tam gia tức giận nói “Sao? Thái tử điện hạ, hôm nay ngài đến là muốn phá hỏng thanh danh con gái ta?”

Thái Tử cười khổ, “Nhạc phụ……”

“Ngừng… Đừng gọi ta là nhạc phụ”. An Tam gia lạnh lùng nói “Ta chỉ là thường dân áo vải, không dám nhận hai chữ “nhạc phụ” của Thái tử điện hạ”.

Thái tử nhíu mày, cố ý nhẹ giọng: “Nhạc phụ đại nhân, có phải vì lúc trước ta không đến thăm người nên người tức giận phải không? thật xin lỗi, ta vẫn thường đến An phủ nhưng người gác cổng luôn nóithân thể nhạc phụ không khỏe nên không dám làm phiền, hôm nay sức khỏe nhạc phụ đại nhân đã tốt hơn, ta rất vui mừng”.

Thái tử cứ mở miệng là nhạc phụ đại nhân, An Tam gia tức muốn giết người, Thái tử một nước mà mặt dày đến mức này cũng là hiếm thấy.

“Thập Nhất Nương, quà Thái tử mang đến đang đặt ở nhà chính, con qua đó xem đi”. An Tam gia không thèm nhìn mặt Thái tử nữa bèn quay sang nói chuyện với Thập Nhất Nương.

“Cha, người muốn lừa con đi chỗ khác, sau đó người và Thái tử ở đây đánh nhau phải không?” Thập Nhất Nương nghi ngờ nhìn An Tam gia.

“Thập Nhất Nương, chân cẳng cha như vậy có thể đánh nhau với Thái tử sao?” An Tam gia dở khóc dở cười.

Thập Nhất Nương nhìn chằm chằm cây gậy - vũ khí của An Tam gia. “Khụ khụ… Thái tử không dám đánh cha đâu, nhưng mà cha thì con không chắc lắm”.

Đúng là con gái lớn lên là con nhà người ta mà, An Tam gia chua xót nhưng ngay lập tức trừng mắt nhìn Thái tử: “Vậy thì sao? Ta cực khổ nuôi con gái lớn lên, quay mặt nó đã bênh người khác, cha muốn đánh kẻ xấu muốn bắt cóc con gái của mình thì sai hả? Nực cười, muốn làm con rể ta mà bị đánh mấy gậy cũng không vui? ”

Thái tử liền nói: “Vui, con rất vui, người muốn đánh thế nào cũng được, con không dám đánh trả”.

Thập Nhất Nương thè lưỡi, biết hai người có chuyện muốn nói với nhau nên nàng không dám không đi, nhưng vẫn cảm thấy không yên tâm lắm. “Cha, cha muốn đánh cũng được nhưng đừng đánh lên mặt của huynh ấy nha, huynh ấy đẹp như vậy mà bị đánh thành cái đầu heo nhìn kì lắm… Cha biết không, con thích nhất là khuôn mặt của huynh ấy đó”.

Giờ mới biết con gái hắn háo sắc như vậy, An Tam gia nhìn trời cao không thốt nên lời. Hết cả hứng thú đánh đập Thái tử luôn, nếu lỡ tay đánh hư khuôn mặt đó, làm sao tìm được cái mặt nào đẹp hơn đền cho Thập Nhất Nương.

Thái tử cũng thấy lòng mình chua lét, Thập Nhất Nương, thì ra muội chỉ thích khuôn mặt của huynh!

không ai biết hôm đó Thái tử và An Tam gia nói gì với nhau, chỉ biết là khi rời đi, mặt Thái tử rất khó coi. Thập Nhất Nương dò hỏi mấy lần cũng không có kết quả, Thái tử xanh mặt ôm chặt nàng, thấy nàng nhìn chằm chằm mình hắn càng không muốn rời xa. Thập Nhất Nương ngạc nhiên, giờ mới phát hiện Thái tử rất có tố chất làm “trung khuyển”.

“Cha, cuối cùng thì cha đã nói gì với Tinh La ca ca?” Thập Nhất Nương chịu không nổi nữa bèn hỏi An Tam gia, nàng rất thích Thái tử điện hạ, hắn xinh đẹp, hơn nữa hàng ngày đều tặng An phủ rất nhiều đồ ăn ngon, gần đây hai người càng thêm thân thiết, nàng thấy rõ sự bất an của hắn, hắn cứ liên tục hỏi nàng có thể thích hắn cả đời được không, có phải một ngày nào đó nàng sẽ rời bỏ hắn phải không, hắn muốn sống với nàng cả đời đến khi bạc đầu giai lão, vĩnh viễn không rời xa nhau…

“không nói chuyện gì đặc biệt cả, chỉ là cha muốn Thái tử bảo đảm với cha vài chuyện”. An Tam gia nóibâng quơ. “Quyền lực Hoàng gia quá lớn, nhà chúng ta không so sánh được, không thể đợi đến khi xảy ra chuyện mới tìm cách giải quyết, cho nên cha muốn phòng ngừa những chuyện không may cho con thôi”.

“Phòng ngừa thế nào ạ?” Thập Nhất Nương tò mò.

“Nếu hắn thay lòng đổi dạ…” An Tam gia nhíu mày nhìn con gái, “Thập Nhất Nương, con sẽ đau lòng lắm phải không?”

Thập Nhất Nương gãi gãi đầu, “không đâu cha, trên đời này tình yêu đâu phải là điều quan trọng nhất, nếu lúc đó hắn làm ra chuyện có lỗi với con, con sẽ giả chết rời đi”.

“Ngoan lắm”. An Tam gia vui mừng vuốt đầu con gái. “Con nói rất đúng, cho nên cha đã bắt Thái tử viết hưu thư, có hưu thư này rồi, sau này con muốn rời đi lúc nào cũng được”.

Thập Nhất Nương cảm động nhào vào lòng cha mình. An Tam gia là một người cha chu đáo, làm mọi cách để bảo vệ con. Nếu chuyện này bị lộ ra ngoài, An gia sẽ trở thành cái đinh trong mắt toàn dân Đại Hạ, bởi xưa nay làm gì có chuyện Thái tử phi (sau này là Hoàng hậu) bị hưu mà còn có thể rời khỏi hoàng cung, cho ngươi chết dần chết mòn ở lãnh cung là tốt lắm rồi. nói một cách nghiêm trọng hơn, An Tam gia và toàn thể An Quốc Công phủ đã khiêu chiến tôn nghiêm của Hoàng gia, vì hạnh phúc của con gái mà không cần con đường làm quan nữa.

Thập Nhất Nương vui mừng, Tinh La ca ca thật lòng thích nàng, nếu không sẽ không chịu viết hưu thư. Đây là chuyện vô cùng mất mặt, nếu người trong thiên hạ biết hắn chưa cưới được vợ đã bị nhà gái bắt bỏ vợ chắc chắn sẽ bị cười thúi đầu. Nguy hiểm hơn, những kẻ không yên phận trong triều sẽ bàn tán hắn không có năng lực, không thể kế vị ngai vàng… Chuyện này đối với Thái tử vô cùng bất lợi. Nhưng vì Thập Nhất Nương, hắn vẫn viết!

Thập Nhất Nương cảm thấy may mắn mình được sinh ra ở An gia, càng may mắn hơn khi được gả cho Tinh La ca ca, còn danh hào Thái tử phi gì gì đó chỉ là mây bay trong mắt nàng.

---------------------------o0o--------------------------

Chàng có tình thiếp có ý, việc hôn nhân của An Đại Lang và Tăng Bát Nương rất nhanh đã được hai nhà quyết định.

Tăng phu nhân là người nhanh nhẹn, rất vừa lòng với cuộc hôn nhân này. An gia đã cùng Hoàng tộc kết thân nên bây giờ như mặt trời chói sáng, cả kinh thành nhà nào cũng nhìn chằm chằm vào các thanh niên chưa lập gia đình của nhà họ An. Hơn nữa An phủ không cho phép nạp thiếp, An Đại Lang lại là một nhân tài, tuy các tiểu thư không thích An Đại Lang vì hắn quá mức nghiêm túc nhưng trong mắt các trưởng bối đây mới chính là một người chồng tốt. hắn chính trực như vậy chắc chắn sẽ không hái hoa bắt bướm, hẹn hò trai gái lung tung, hắn tốt hơn cái lũ đàn ông phong lưu gấp trăm lần.

Huynh trưởng của Tăng Bát Nương lúc trước không thích tên Tô Nhị Lang hèn kém kia, nên thấy nàng và An Đại Lang nên duyên bọn họ rất vui mừng. Muội muội nhà mình nghĩ thông suốt như vậy là quá tốt, nhưng bọn họ vẫn phải gây khó dễ An Đại Lang, hừ…, muội muội đáng yêu nhà mình sắp thành thê tử của An Đại Lang, phải cho An Đại lang nếm thử lợi hại của các ca ca này một chút!

Tăng phu nhân bắt đầu công cuộc huấn luyện Tăng Bát Nương, cuối xuân sang năm sẽ thành thân, thời gian còn lại cũng không nhiều - gần 1 năm. Tăng Bát Nương phải học quản lý nhà cửa, học cách giao tiếp, học vô vàn thứ để trở thành con dâu trưởng.

Sâu trong lòng Tăng phu nhân vẫn hơi luyến tiếc, bà yêu thương Tăng Bát Nương nên vẫn hy vọng con gái sau này làm dâu thứ là được, con dâu trưởng quá vất vả, nhưng nhìn Tăng Bát Nương quán xuyến mọi việc thành thạo, lại xinh đẹp giỏi giang, An Đại Lang tiền đồ rộng mở, gia thế hiển hách, bà vô cùng hãnh diện. Nhưng vẫn không nỡ gả con gái đi, hay là kéo dài hôn sự thêm một năm nữa nhỉ?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là các bạn trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang uber for start up chẳng hạn như cach khoi phuc file da xoa vinh vien trong thung rac, ten zalo hay chắc chắn những thủ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.