Thâm tình tựa như cạn

Chương 25

Edit: Michellevn

Giang Mạn âm thầm hít thở sâu, lúng túng quay đầu sang hướng khác, giãy giụa rút tay mình ra chỉ về phía trước mặt:" Là ao sen kia phải không ?"

Trình Khiên Bắc quay đầu theo hướng cô, đáp bằng giọng hờ hững:" Đúng vậy."

Để thoát khỏi cái nóng vừa bùng lên, Giang Mạn chạy đi trước, đến bên bờ ao mới phát hiện, bên trong đó thì ra không phải là hoa sen, mà là hoa súng. Mùa này những chiếc lá xanh biếc phủ kín cả mặt hồ, không ít nụ hoa chen lấn lách mình vươn lên, háo hức muốn trổ thành bông hoa rực rỡ.

Ao không lớn, được thiết kế công phu, nước ao trong suốt, chính giữa ao đặt một hòn giả sơn tạo hình thạch nhũ độc đáo, từng đàn cá koi bơi tung tăng vui đùa dưới lớp lá súng.

Giang Mạn trầm trồ nói :" thật sự là đẹp quá đi mất."

Trình Khiên Bắc thong thả đi tới, hỏi:" Em có tiền xu không ?"

" Sao cơ?" Giang Mạn quay đầu nhìn anh nghi hoặc.

Trình Khiên Bắc nói :" Hoa súng và cá koi là động thực vật có linh tính, ao này rất hiển linh đấy."

Cho nên đây là muốn share cá koi hả?

(*)Nguyên văn 转发锦鲤: phát cái cá chép: một hành động trên mạng, ai thấy hình cá chép này thì nếu share lại sẽ gặp vận may, kiểu như ở VN có mấy trò: đọc post này mà không share lại thì sẽ bị xui, bị gấu bỏ.( Tàng Thư Viện)

Giang Mạn như hiểu những gì anh vừa nói, hướng tầm mắt nhìn vào trong ao, quả nhiên nhìn thấy bên cạnh hòn giả sơn, bị người ta ném đến không ít tiền xu.

Người Trung Quốc thật đúng là cố chấp với chuyện quăng tiền xu ước nguyện.

cô thì không cho là đúng, cười cười:" anh cũng tin cái này sao?"

anh cũng không giống như người đàn ông thích chơi kiểu phong kiến mê tín.

Trình Khiên Bắc nhìn cô, trả lời trịnh trọng:" Lúc trước tôi cũng không tin, nhưng ba năm trước, buồn chán ở chỗ này đã ném tiền xu và nguyện một điều ước, vốn là ước nguyện không thể, vậy mà không ngờ đã thành hiện thực."

Giang Mạn buồn cười:" thật hay giả đó?"

Trình Khiên Bắc nhếch môi đáp:" Tôi lừa em làm gì? Hai năm nay năm nào tôi cũng đến tạ lễ đó."

Giang Mạn nhìn dáng vẻ trang nghiêm của anh, chợt nhớ đến chuyện năm đó Ninh Nhiễm nói anh ở chùa để cầu phúc cho người thương. Quả nhiên là nhìn người thì không thể nhìn bề ngoài, tuổi trẻ vậy mà lại đi tin tưởng mê tín cổ hủ.

Từ đâu đó Trình Khiên Bắc lấy một đồng tiền xu đưa cho cô:" Em thử một lần đi, cho dù không có linh nghiệm cũng chỉ mất một đồng tiền thôi mà."

Giang Mạn:"..........."

Đây không phải là vấn đề của một đồng tiền có được không hả?

cô ngẫm nghĩ, rồi tò mò hỏi:" Năm đó anh ước nguyện gì mà sau đó thành hiện thực?

Trình Khiên Bắc lặng im một hồi rồi đáp:" Đó là lần đầu tiên công ty tôi tham gia thị trường nước Mỹ, IPO vốn có tám đến chín phần thất bại, tôi cũng không trông chờ hồi báo, không ngờ sau một tháng ước nguyện, vậy mà đã được xét duyệt, sau đó thuận lợi đưa ra thị trường, khiến tôi kiếm được một trăm triệu."

(*)Phát hành công khai lần đầu, còn gọi là IPO (viết tắt theo tiếng anh: Initial Public Offering) là việc chào bán chứng khoán lần đầu tiên ra công chúng

Giang Mạn đưa bàn tay xòe xòe ra, nét mặt bi phẫn:" Lúc anh nói về tiền đừng có mà hở chút là dùng đơn vị triệu được không ? sẽ khiến cho dân đi làm lương tháng tám vạn như tôi đây cảm thấy không thoải mái đó."

Trình Khiên Bắc nhìn biểu tình khoa trương của cô, khe khẽ cười.

Có điều lực hấp dẫn của con số trăm triệu vẫn rất lớn, Giang Mạn hơi do dự, quay đầu hỏi bằng giọng nửa tin nửa ngờ:" Thực sự là sau khi ước nguyện thì bỗng nhiên thành hiện thực hả?"

Trình Khiên Bắc gật đầu, nghiêm trang đáp:" Đúng vậy! Đáng lẽ là vô vọng, không ngờ thay đổi 180 độ."

Giang Mạn ước lượng đồng xu trong tay, nói :" Vậy đi, tuy rằng tôi là người chủ nghĩa duy vật kiên định, nhưng biết đâu lực lượng thần bí thiên nhiên giúp ước nguyện của tôi thành hiện thực thì sao!" nói xong, quăng đồng xu đi, chắp tay trước ngực cầu nguyện," Vậy cũng cầu chúc cho tôi kiếm được một trăm triệu đi!"

Trình Khiên Bắc nghe thấy ước nguyện này, cuối cùng không kìm được, cúi đầu bật cười.

Giang Mạn mở to mắt, liếc anh, trông thấy dáng vẻ cố tình kìm nén tiếng cười của anh, trừng mắt nhe răng lao ra đấm anh, tức giận nói :" Biết ngay là anh chắc chắn sẽ lừa tôi mà."

Trình Khiên Bắc không né tránh, để cô đấm lên cánh tay mình, lại càng cười dữ hơn, đến cả bả vai cũng suýt nữa thì rung lên.

Giang Mạn cảm thấy mình vừa rồi quả thật giống y như con ngốc, may mà cũng không tập trung mà ước nguyện cái gì. cô nghĩ nghĩ, rồi nói :" Tôi nhớ ra rồi, công ty anh lần đầu tham gia thị trường nước Mỹ, lúc ấy IPO có chút vấn đề, nhưng cơ bản không phải chuyện gì lớn, chỉ là bê bối đào hoa của người sáng lập nào đó thôi, làm trì hoãn tốc độ niêm yết, căn bản là không tồn tại vấn đề gì mà không lên sàn được."

Trình Khiên Bắc nhún nhún vai, nhìn cô mỉm cười, từ chối cho ý kiến.

Giang Mạn lườm trắng mắt:" anh xem tôi suýt nữa thì tin rồi, còn chân thành cầu nguyện, buồn cười lắm phải không ?"

Trình Khiên Bắc rốt cục không cười nữa, thong thả đáp:" Tuy rằng ước nguyện vừa rồi là nói vớ vẩn, nhưng chuyện ước nguyện này tôi quả thật không lừa em. Hồi đó tôi thực sự đã ước một điều ước vô vọng, sau đó đã thành hiện thực. Ban đầu cũng chỉ là dạo bước đến chỗ này, nhàm chán ném đi một đồng xu, nghĩ dù sao cũng không có khả năng, thôi thì cứ ước vậy, có nằm mơ cũng không ngờ sau đó thành sự thật ."

Giang Mạn cười nhẹ nói:" thì anh cứ nói chút coi, ước nguyện đó là gì đi? Đừng có lại gì mà mục tiêu nhỏ một trăm triệu đấy."

Trình Khiên Bắc nhìn cô đáp:" Còn quan trọng hơn một trăm triệu rất nhiều.

Giang Mạn không truy hỏi anh cuối cùng là ước nguyện gì, chỉ buồn cười bảo:" Cũng chỉ những nhà tư bản các anh thì mới dễ dàng kiếm một trăm triệu, mới có thể có nhiều thứ quan trọng hơn cả một trăm triệu."

Trình Khiên Bắc cười:" Trong cuộc sống nếu so với nhiều thứ cầu mà không được, thì tiền thực sự là thứ dễ kiếm nhất."

Mặc dù giọng điệu có chút bất cần, nhưng rõ ràng đó là một câu cảm thán thật sự.

Biên tập viên Giang lương tháng tám vạn, nhìn anh ngoài thì cười mà trong lòng thì nghiến răng, lời anh vừa rồi mà nói trước công chúng, e là bị tẩn là cái chắc.

Bỗng dưng cô nhớ ra lúc trước anh từng nói, cái anh muốn mà không có được nhiều lắm, liền buột miệng hỏi:" Cái gì có thể khiến anh cầu mà không được?"

Trình Khiên Bắc hơi ngẩn người ra, yên lặng giây lát:" Nhiều lắm chứ! Như là sao trên trời, trăng dưới nước, còn có....."

Giang Mạn giơ tay ra ngắt lời anh, nét mặt ngây dại:" Rồi, rồi, coi như tôi chưa hỏi gì cả."

Trình Khiên Bắc mỉm cười, tiện tay quăng một đồng xu về hòn giả sơn.

Sao trên trời, trăng trong nước, và cả cái khối rành rành trước mặt kia, mà sao trái tim lại xa tít chân trời.

Giang Mạn đương nhiên không để tâm đến chuyện cầu nguyện, chỉ là không ngờ rằng, mình và Trình Khiên Bắc có thể nhàm chán đến mức ở trước ao sen, kéo theo bao nhiêu là chuyện vớ vẩn.

Nhưng điều đó lại diễn ra hết sức tự nhiên, giống như sự hòa hợp quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn được nữa giữa một đôi nam nữ.

Nếu là hồi đi học, có nằm mơ có lẽ cô cũng không ngờ, có một ngày, mình có thể tự nhiên mà vui đùa như thế với Trình Khiên Bắc.

cô buồn cười thở ra một hơi nhẹ:" Chúng ta về thôi, dì chắc là đã nấu nướng xong rồi, ông Diệp có lẽ sắp dậy rồi."

Trình Khiên Bắc nhìn nụ hoa súng chớm nở trong ao, gật đầu.

Hai người bước chầm chậm trở về, không nói chuyện gì cả, nhưng cũng không cảm thấy ngượng ngùng. Mãi cho đến khi sắp đến biệt thự an dưỡng của ông cụ Diệp, bỗng dưng cơ thể Trình Khiên Bắc sựng lại, dừng bước chân.

Giang Mạn nhìn về phía trước theo tầm mắt của anh, trông thấy một chiếc xe hơi màu đen dừng lại đằng trước biệt thự, hai nam một nữ từ trong xe bước xuống.

Vì mối quan hệ thân phận, cô đã được gặp hết người trong nhà họ Diệp. Đây chính là gia đình người con trai thứ của Diệp Hạc Minh, cũng chính là cha ruột của Trình Khiên Bắc, một nhà ba người Diệp Kính Văn.

Số lần Giang Mạn từng gặp ba người này có thể đếm được trên đầu ngón tay, biết rằng mặc dù Trình Khiên Bắc đã nhận ông nội, nhưng không hề nhận cha ruột. Về thân thế của anh, ở trước mặt cô anh chỉ nhắc tới mấy từ vẻn vẹn, nhưng cô có thể nhìn ra, đối với Diệp Kính Văn anh vô cùng coi thường và chán ghét, thậm chí là cố đè nén sự căm hận.

Sau khi nhìn thấy một nhà ba người kia, Giang Mạn nhanh chóng đưa mắt nhìn sang người đàn ông bên cạnh. Quả nhiên nét mặt anh rất không tốt, dường như có thể dùng lạnh như băng để hình dung.

Mà lúc này, Diệp Kính Văn xuống xe cũng đã trông thấy hai người, vội vã bước nhanh tới, cười nhẹ nhàng như đang lấy lòng rồi mở miệng:" Khiên Bắc, Tiểu Mạn, các con tới rồi à!"

Giang Mạn cười cười vẻ mất tự nhiên, xem như là đánh tiếng chào hỏi.

Dáng vẻ của Trình Khiên Bắc trông giống mẹ anh nhiều hơn, rất khó để tìm được nét tương đồng với Diệp Kính Văn, chỉ có duy nhất giữa hai hàng lông mày kia là còn có thể nhìn ra chút nào đó.

Diệp Kính Văn hơn năm mươi tuổi, có sự chăm chút không tệ, có thể thấy hồi trẻ cũng là một đấng mỹ nam, chẳng qua có lẽ hàng năm thanh sắc buông thả, càng về sau lớn tuổi, trên gương mặt chỉ còn dầu mỡ và loại hèn mọn khiến người ta phản cảm.

Giang Mạn đã gặp qua không ít đàn ông trung niên có khuôn mặt như vậy, hầu hết là nhân phẩm và sinh hoạt cá nhân đều rất khó nói, thật sự rất khó để nảy sinh bất cứ hào cảm nào.

cô len lén nhìn sang phía Trình Khiên Bắc.

Chỉ thấy nét mặt anh cực kỳ lạnh nhạt, như thể không trông thấy người đàn ông trung niên trước mặt này, đưa tay ra nắm lấy tay cô, lướt qua người đi về hướng tòa nhà nhỏ.

Diệp Kính Văn có chút hậm hực sờ sờ mũi, ông ta có hơi sợ thằng con này. Mặc dù đã biết đến sự tồn tại của anh từ lâu, nhưng đối với ông ta mà nói, đó là một rắc rối được vô tình tạo ra trong quãng thời gian chơi bời trăng hoa. Người mẹ ruột sau đó cũng không đi tìm ông ta, ông ta cũng chẳng hỏi han, còn thật sự sống yên ổn bình an vô sự nhiều năm.

Nhưng mà không ngờ được thằng con này sau khi trưởng thành, bỗng nhiên quay về nhà họ Diệp, thừa nhận ông nội, cũng chỉ nhận mỗi ông nội mà thôi.

Mấy năm đầu, vợ và anh trai ông ta đều nói rằng thằng bé này có chuẩn bị mà đến, nhưng ông ta không quan tâm, chỉ là cảm thấy đứa trẻ này có dáng vẻ tàn nhẫn tiềm ẩn, đúng như dự đoán, chưa tốt nghiệp đại học, đã sở hữu khối tài sản hàng tỷ đồng, vài năm sau nữa, ông cụ lại tặng toàn bộ tác phẩm hội họa và bản thảo cho nó, xác nhận suy đoán " có chuẩn bị mà đến " lúc ban đầu.

Cũng may nó là con trai mình, Diệp Kính Văn suy nghĩ lạc quan.

Phụ từ liền tâm, chỉ cần mình đối xử tốt với nó, thì nó kiểu gì cũng sẽ nhận người cha ruột này.
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...