Thần ấn vương tọa

Chương 11: Dạ Tu La


Nhìn Long Hạo Thần đang hướng về phía mình, Dạ Hoa trong lòng âm thầm gật đầu, động tác công kích của đứa nhỏ không chỉ đạt tiêu chuẩn, hơn nữa đã nắm giữ tiết tấu, cũng không phải là toàn lực công kích, tuy như vậy thì lực đánh sẽ yếu một chút, nhưng biến hóa sẽ đa dạng hơn nhiều.

Thân thể hơi nghiêng, mượn tư thế công kích Long Hạo Thần trong tay nắm trọng kiếm liền điểm về phía trước thi triển ra kỹ năng đột thứ đã được dạy, ngân bạch sắc quang mang cơ hồ là trong nháy mắt xuất hiện ở trên trọng kiếm, thuần bạch chi nhận cũng đồng thời được phát động.

Thời điểm khi trọng kiếm chỉ cách mình chưa đầy một thước Dạ Hoa mới di chuyển. Động tác của hắn nhanh vô cùng, tay vắt phải chéo sau lưng, tay trái nắm thuẫn bài chặn trước mặt, thuẫn bài cũng không phải là chính diện ngăn cản trọng kiếm của Long Hạo Thần, mà là mặt thuẫn bài hơi nghiêng một chút.

Đương một tiếng, Long Hạo Thần chỉ cảm giác một kiếm của mình cũng không có trực tiếp đánh sâu vào ở trên thuẫn bài, mà là bị nghiêng theo thuẫn bài trượt qua, thuần bạch chi đánh vào trên mặt thuẫn bài của Dạ Hoa tạo ra liên tiếp những đốm lửa. Sau một khắc, hắn nhìn thấy ở trước mặt mình là một thuẫn bài to lớn.

Oanh một tiếng, Long Hạo Thần cả người bị đánh bay bảy, tám thước, hung hăng ngã trên mặt đất.

Ở trong cả quá trình, hắn chỉ kịp dùng Quang Diệu Chi Thuẫn ngăn chặn ở trước người, sau một khắc, cả người bị bay ra ngoài.

Nghiêng người, Long Hạo Thần đã từ trên mặt đất bò dậy, trên mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Dạ Hoa trong tay không có vũ khí, chỉ có thuẫn bài, nhưng chỉ là này một mặt thuẫn bài này trong nháy mắt đã kết thúc chiến đấu.

"Phế vật." Dạ Hoa lạnh lùng phun ra hai chữ.

Long Hạo Thần ánh mắt ngưng tụ, trọng kiếm trên bờ vai vừa đụng, lần nữa hướng Dạ Hoa hành lễ, "Giáo quan, xin chỉ giáo."Sau khi hành lễ xong hắn lại lần nữa phát động công kích.

Những tên kỵ sĩ đang chạy đều ở nhìn lén tỷ thí trong sân, mắt thấy sau khi Long Hạo Thần bị đánh bại thế nhưng ngay lập tức bò dậy mọi người nhất thời hai mặt nhìn nhau.

"Tên tiểu tử này thật giỏi a! Ta lần đầu tiên nhìn thấy có người dám hai lần khiêu chiến Dạ Tu La của phân điện chúng ta."

Bọn họ nào biết đâu rằng, lúc Long Hạo Thần đi theo Long Tinh Vũ tu luyện, chính là liên tục bị ngược đãi, ngã một cái có tính là cái gì, huống chi Quang Diệu Chi Thuẫn loại bỏ đại đa số lực trùng kích vào. Long Tinh Vũ muốn bồi dưỡng nhi tử phải vừa có trí lại có dũng, đồng thời ở trong thất bại tìm kiếm lĩnh ngộ cùng đột phá bản thân.

Long Hạo Thần lại công kích lần nữa, điều chỉnh cước bộ đôi chút, tốc độ rõ ràng muốn chậm hơn một chút, nhưng khí thế cả người lại càng thêm trầm ổn. Lần này, hắn dùng kỹ năng công kích không còn là đột thứ, mà là đổi thành Thiểm Điện Thứ.

Kim quang chợt lóe, bộc phát ra thần thánh quang minh nội linh lực. Thiểm Điện Thứ cùng đột thứ khác nhau ở chỗ đột thứ là tăng tốc độ công kích của bản thân lên cực hạn còn Thiểm Điện Thứ thì nếu một kích không trúng liền lui lại.

Nội linh lực? Tam giai ? Đám kỵ sĩ đan chạy vòng tất cả đều hoảng sợ mở to hai mắt nhìn.

Dạ Hoa sắc mặt cũng không có thay đổi gì,vẫn như cũ phải đến một khắc cuối cùng mới di động, thuẫn bài trong tay cũng vẫn như cũ nghiêng để đón đỡ,khi trọng kiếm đánh lên thuẫn bài thì phát ra " Đinh " một tiếng giòn vang, nhưng lần này trọng kiếm chỉ là hơi nghiêng một cái đã bị Long Hạo Thần thu trở về, trọng tâm của bản thân hắn cũng không có lệch khỏi quỹ đạo.

Nhưng mà thuẫn bài trong tay Dạ Hoa lại lần nữa ở trong mắt Long Hạo Thần phóng đại ra, cùng kỹ năng vừa rồi giống nhau như đúc đánh tới.

Lùi bước, lấy thuẫn bài ngăn chặn, Long Hạo Thần nhấc Quang Diệu Chi Thuẫn trong tay, ngang ra dùng tư thế kiên định ngăn chặn ở trước người.

Oanh, Long Hạo Thần thân thể lần nữa bị đánh bay, lần này, thậm chí so với lúc trước lần còn nặng hơn, Vì vậy nên hắn ở trên mặt đất hơi thở dốc vài giây mới lại lần nữa đứng lên.

"Biết tại sao ta có thể thắng ngươi không?" Dạ Hoa lãnh đạm hỏi.

Long Hạo Thần khẽ nhíu mày, không chút do dự nói : "Bởi vì ngài tu vi so với ta cao."

Dạ Hoa gật đầu, nói : "Không sai. Ngươi có phải hay không cảm thấy, ta bằng vào cường đại nội linh lực đánh bay ngươi, mà không phải thủ thắng ở trên kỹ xảo đối với ngươi rất không công bình?"

Long Hạo Thần sau khi do dự một chút liền gật đầu.

Dạ Hoa khinh thường hừ một tiếng, nói : "Ngu ngốc. Nếu là ở trên chiến trường, ngươi gặp địch nhân cường đại hơn so với ngươi, chẳng lẽ cũng chất vấn hắn như vậy sao? Như vậy, ngươi cũng chỉ có đi gặp Diêm Vương mà chất vấn thôi. Đối mặt địch nhân cường đại hơn so với ngươi thì ngươi cần phải làm là cố gắng hết thảy dựa vào ưu thế của bản thân để kéo gần khoảng cách chênh lệch, không chừa thủ đoạn nào chiến thắng đối thủ, bảo vệ mình."

Long Hạo Thần sau khi hơi chút suy tư trên khuôn mặt anh tuấn của hắn toát ra vẻ giật mình dùng sức gật đầu, nói : "Ta hiểu được. Cám ơn giáo quan." Vừa nói, hắn lần nữa hướng Dạ Hoa hành lễ, "Thỉnh giáo quan chỉ giáo."

Dạ Hoa khinh miệt nói : "Ngươi thật hiểu ? Lần nữa khiêu chiến ta, ta sẽ dùng thực lực mạnh hơn để nghiền nát ngươi."

"Thỉnh giáo quan chỉ giáo." Long Hạo Thần la lớn. Ở trong mắt của hắn, tràn đầy quang mang chấp nhất cùng kiên nghị. Cùng gương mặt tuấn tú ôn nhu của hắn so sánh tạo thành đối lập rõ rệt.

"Đến đây đi." Dạ Hoa như cũ là một bộ mặt băng lãnh như người chết.

Công kích, nhảy lấy đà. Lần này, Long Hạo Thần khi đi được khoảng cách một nửa liền nhảy lên thật cao, trọng kiếm trong tay vung lên, kim quang lóng lánh chói mắt hướng Dạ Hoa chém tới.

"Ngu ngốc." Dạ Hoa tức giận nhìn chăm chú vào Long Hạo Thần, biết rõ không bằng đối thủ vẫn nhảy lên trên không trung, đây không phải là muốn chết sao?

Nhưng mà, Tức giận trong mắt Dạ Hoa rất nhanh đã chuyển hóa thành kinh ngạc. Bởi vì Long Hạo Thần lần này nhảy tới thế nhưng đầu của hắn lại hướng về phía trước.Vị trí trọng kiếm trong tay chém xuống là phía sau lưng Dạ Hoa, vào lúc này, Long Hạo Thần cả người nhìn như đã mất đi thăng bằng.

Nhưng Dạ Hoa thì không cho là như vậy, bởi vì hắn thấy được ánh mắt Long Hạo Thần. Một người có công sai lầm như vậy thì ánh mắt không thể nào tràn đầy chấp nhất cùng kiên định như cũ.

Xoay nửa người, thuẫn bài hướng không trung quét ngang ra.

Mà lúc này Long Hạo Thần nhìn như đã mất thăng bằng thì trọng kiếm nắm trong tay trên thân kiếm đạm kim sắc quang mang lại đột nhiên biến mất. Tay trái nắm Quang Diệu Chi Thuẫn thu hồi ở trước ngực, cả người trên không trung làm ra một động tác uốn mình, Quang Diệu Chi Thuẫn nhẹ nhàng va chạm vào mặt thuẫn bài của Dạ Hoa.

Dạ Hoa lần này dùng rất nhiều linh lực trên thuẫn bài của hắn cơ hồ tất cả đều biến thành màu vàng, chỉ sợ chẳng qua là nhẹ nhàng va chạm một chút, cũng thay đổi quỹ tích thân thể Long Hạo Thần rơi xuống. Cả người hắn trong nháy mắt xoay tròn mấy vòng rơi xuống đất.

Phốc, trọng kiếm cắm vào mặt đất, một vòng nồng đậm kim quang chợt bộc phát ở chung quanh Long Hạo Thần.

Thăng Thiên Trận, Trừng Giới Kỵ Sĩ tam giai kỹ năng.

Cả Dạ hoa cũng không nghĩ tới, Long Hạo Thần thế nhưng có dùng phương pháp như vậy tiếp cận, hơn nữa sự mềm dẻo của thân thể lại mạnh tới mức như thế, có thể mạnh mẽ trên không trung thay đổi thân hình. Lúc này, hắn chém ra thuẫn bài là ở tư thế vung lên. Thăng Thiên Trận bộc phát ra linh lực mặc dù không thể nào thương tổn được Dạ Hoa, nhưng mà lại đánh vào cánh tay hắn đang giơ lên nên không thể không thu hồi thuẫn bài trước .Tự thân hắn cũng bộc phát ra đại lượng kim sắc năng lượng tạo thành một tầng bảo hộ.

Khi trọng kiếm cắm vào mặt đất và xuất ra Thăng Thiên Trận thì Long Hạo Thần bằng vào trọng kiếm đã ổn định lại thân hình, tay trái nắm Quang Diệu Chi Thuẫn thuận thế cắt ngang,Trên Quang Diệu Chi Thuẫn bộc phát ra kim quang sáng chói nhất kể từ lúc hắn động thủ đến nay chém ngang hướng bên hông của Dạ Hoa.

Ba ——

Tay phải bối ở sau lưng Dạ Hoa rốt cục cũng động , tay phải đánh lên trên Quang Diệu Chi Thuẫn, nhưng mà kinh ngạc trong mắt hắn chỉ trong nháy mắt đã biến thành sửng sốt.

Trong tay hắn bộc phát ra kim quang chói mắt, mặc dù trên người hắn cũng phóng thích ra linh lực hộ thể, nhưng khi kim quang trùng kích vào thì, thân thể thoáng một cái đã bị đẩy lui ra nửa bước.

Long Hạo Thần cũng là thất kinh, hắn đã là đem hết khả năng đánh ra, Quang Diệu Chi Thuẫn bộc phát ra quang mang chính là kỹ năng Diệu Nhật Trảm của tứ giai Kỵ sĩ, trước mắt đây kỹ năng công kích mạnh nhất hắn có thể sử dụng! Cho dù viền của thuẫn bài cũng không sắc bén, nhưng lại bị Dạ Hoa dùng một tay bắt được, có thể chênh lệch giữa hai người lớn đến cỡ nào.

Dạ Hoa tay phải điểm về phía trước một cái đem Long Hạo Thần đẩy lui ra ba, bốn bước.

"Rất tốt, ngươi thắng, ta thua vì bị bề ngoài của ngươi mê hoặc do đó khinh địch, đây là sai lầm trí mạng. Cám ơn ngươi cho ta giáo huấn lần này." Vừa nói, Dạ Hoa nắm tay phải lại áp vào ngực trái, hướng Long Hạo Thần hành Kỵ sĩ lễ.

Long Hạo Thần vội vàng hoàn lễ, "Cảm ơn giáo quan chỉ điểm."

Đám kỵ sĩ đang chạy bộ lúc này đã hoàn toàn ngừng lại, trợn mắt hốc mồm nhìn bên này, bọn họ mặc dù không có nhìn ra Dạ Hoa thua thế nào, nhưng phần sự thật này thật sự là làm cho người khác rất rung động. Nhất là, Dạ Tu La lại hướng một i học viên hành Kỵ sĩ lễ. Đây quả thực là bất khả tư nghị giống như là mèo ở hôn chuột vậy.

"Các ngươi đang làm gì đó? Coi lời của lão tử là rắm sao? Chạy tiếp cho ta, chạy thêm năm mươi vòng nữa." Chẳng qua là sau một khắc, Dạ Tu La trong lòng bọn họ đã khôi phục phong phạm của Tu La. Rống giận rít gào tuôn ra, Làm bọn kỵ sĩ sợ hết hồn lại vội vàng chạy tiếp.

"Ngươi đi theo ta." Dạ Tu La sau khi hét xong lần nữa lạnh lùng hướng Long Hạo Thần nói một câu sau xoay người rời đi.

Long Hạo Thần vội vàng đi theo, dưới sự hướng dẫn của Dạ Hoa đi vào Kỵ sĩ điện phủ.

Một thân thể cao lớn tựa hồ đã sớm chờ ở chỗ này , nhìn thấy hai người đi tới, mỉm cười nói : "Như thế nào? Ta nói không sai chứ."

"Nạp Lan Điện chủ." Long Hạo Thần có chút kinh ngạc kêu lên.

Chủ nhân thân hình khổng lồ kia chính là Nạp Lan Thứ, hắn lúc này, giống như là một con cáo già cười híp mắt nhìn Long Hạo Thần cùng Dạ Tu La.

" Mập mạp chết tiệt ." Dạ Tu La hừ lạnh một tiếng.

Nạp Lan Thứ ha ha cười một tiếng, nói : "Mặt Cương thi, lần này Hạo Nguyệt phân điện chúng ta lần này nở mày nở mặt rồi a. Đúng rồi, ta đã nói cho ngươi hắn năm nay bao nhiêu tuổi chưa. Hạo Thần, con đã được mười hai tuổi chưa ?"

Long Hạo Thần lắc đầu, nói : "Còn kém bốn tháng mới được mười hai tuổi."

"Cái gì?" Dạ Hoa luôn luôn lạnh như băng khi nghe những lời này sắc mặt rốt cục xuất hiện biến hóa, vẻ khiếp sợ cùng cuồng nhiệt cơ hồ lộ ra trong cùng một thời gian.

"Vẫn chưa tới mười hai tuổi? Không tới mười hai tuổi mà đã có thể sử dụng Diệu Nhật Trảm?" Hắn làm sao mà không nhìn ra được lúc trước Long Hạo Thần lấy thuẫn bài phát ra kỹ năng là cái gì?

Nạp Lan Thứ dương dương đắc ý nói : "Ta không phải đã nói cho ngươi rồi sao, Hạo Nguyệt phân điện chúng ta đã có một vị tuyệt thế thiên tài,hai từ " tuyệt thế " ngươi hiểu không?."

Dạ Hoa tựa hồ không thèm để ý Nạp Lan Thứ giễu cợt, trên khuôn mặt lạnh như băng hoàn toàn biến thành vẻ nghiêm túc, nhìn chăm chú Long Hạo Thần nói : "Ngươi đã có thể dùng Diệu Nhật Trảm cùng Thăng Thiên Trận, như vậy lúc trước ngươi học tập vẫn luôn là kỹ năng Trừng Giới Kỵ Sĩ. Tại sao không lựa chọn tiếp tục tu luyện Trừng Giới Kỵ Sĩ, mà là muốn làm Thủ Hộ Kỵ Sĩ?"

Long Hạo Thần không chút do dự nói : "Ta hi vọng mình có năng lực bảo vệ hết thảy những gì mình muốn bảo vệ, cha đã nói cho ta biết, lực lượng một người cuối cùng là có hạn, khi đối mặt chiến đấu Ma tộc để bảo vệ gia viên, tác dụng của Thủ Hộ Kỵ Sĩ còn lớn hơn nhiều so với Trừng Giới Kỵ Sĩ."

Ánh mắt phát sáng Dạ Hoa mỉm cười, chậm rãi gật đầu, nói : "Rất tốt, bắt đầu từ hôm nay, ngươi một mình đi theo ta học tập kỹ năng của Thủ Hộ Kỵ Sĩ. Không có lệnh của ta, không được cùng với Kỵ sĩ khác giao thủ, nghe rõ sao?"

Long Hạo Thần hơi sửng sốt một chút, nói : "Nhưng mà, nếu không có đủ thực chiến có thể hay không ảnh hưởng tu luyện của ta?"

Dạ Hoa hừ lạnh một tiếng, "Chờ khi nào ngươi chiến thắng được ta rồi hãy nói những lời này. Đến thí luyện tràng chờ ta."

"Dạ." Long Hạo Thần mang theo vài phần nghi ngờ đáp ứng một tiếng, sau khi lần nữa hướng Nạp Lan Thứ hành lễ rồi xoay người đi.

Nhìn bóng lưng hắn rời đi, Dạ Hoa ánh mắt dần dần trở nên nóng bóng, "Mập mạp chết tiệt, ngươi từ chỗ nào tìm được bảo bối tốt như vậy?"

Nạp Lan Thứ dương dương đắc ý nói : "Mặt Cương thi có phục hay không? Ngày hôm qua ta đã nói với ngươi , ngươi còn không tin, hiện tại tin chưa. Có tên tiểu tử này gia nhập, tương lai không lâu nữa Hạo Nguyệt phân điện chúng ta sẽ tỏa sáng rực rỡ, nói không chừng còn có thể lên cấp trở thành Chủ Điện nữa. Cũng làm cho những tiểu tử chèn ép ngươi nhìn xem một chút, đồ đệ do ngươi dạy ra cường đại đến cỡ nào."

Dạ Hoa căn bản không có để ý tới Nạp Lan Thứ đang khoe khoang, suy tư chốc lát, nói : "Ngươi có biết tên tiểu tử này Tiên Thiên nội linh lực là bao nhiêu không?"

Nạp Lan Thứ lắc đầu, nói : "Không biết, ta đã hỏi, hắn không chịu nói. Bất quá, ta khảo nghiệm qua cho hắn , linh lực trước mắt là hai trăm sáu mươi tám độ, ta xem, tên tiểu tử này Tiên Thiên nội linh lực sẽ không thấp hơn bốn mươi, thậm chí có có thể cao hơn. Ngươi hỏi cái này làm gì? Ngươi không phải là vẫn không ưa những cường giả có tiên Thiên nội linh lực cao hay sao?"

Dạ Hoa trên mặt lạnh như băng đột nhiên trở nên có chút quái dị, "Nếu như có gì có thể thật sự thay thế được thiên phú thì hiện tại cực hạn của ta bây giờ sẽ không chỉ đại địa kỵ sĩ. Nếu như tiên thiên nội linh lực của ta có thể đạt được hơn năm mươi thì trên thần ấn vương tọa chắc chắn sẽ có thân ảnh của ta. Ông trời thật đáng hận đã cho ta trí khôn cùng ngộ tính nhưng lại tước đoạt đi thiên phú của ta."

Đôi bàn tay đầy đặn của Nạp Lan Thứ ôm bờ vai hắn, nói : "Được rồi, ngươi cũng đừng oán trời trách đất nữa. Hạo Thần đứa nhỏ này đến đây không phải là cho ngươi tài hoa như ngươi một cơ hội sao? Cho dù ngươi không thể ngồi trên vị trí kia, tương lai đệ tử của ngươi có thể làm được, không phải là giống nhau sao?"

Dạ Hoa hít sâu một cái, trên khuôn mặt lạnh như băng bởi vì kích động mà sinh ra ửng hồng dần dần thối lui, "Mập mạp chết tiệt, cám ơn ngươi."

Nạp Lan Thứ ha ha cười một tiếng, nói : "Còn nói những lời khách sáo này ? Ban đầu nếu không phải ngươi, ba trăm cân thịt béo của ta đây đã sớm lưu ở trên chiến trường rồi."

Dạ Hoa trầm giọng nói : "Ngươi phải giúp ta làm vài chuyện. Thứ nhất, bắt đầu từ hôm nay, trừ phi là tiến hành khảo hạch cấp bậc Kỵ sĩ, nếu không, Thánh điện thí luyện tràng bên kia ta muốn sử dụng một mình. Thứ hai ,phong tỏa tin tức, nhất là đối với số tuổi của đứa nhỏ này phải tiến hành phong tỏa nghiêm mật. Nhất là không thể để cho những chủ điện , phân điện khác biết được. Hai năm rưỡi nữa khi Liệp Ma đoàn tiến hành tuyển chọn, ta muốn để cho đứa nhỏ này bỗng nhiên nổi tiếng."

"Tốt, không thành vấn đề. Bất quá, mặt cương thi, ngươi cũng không cần quá mức nóng lòng cầu thành, bất luận như thế nào cũng không thể để thương tổn đứa nhỏ này. Nuông chiều cho hư chỉ sẽ đưa đến hiệu quả ngược lại."

Dạ Hoa thản nhiên nói : "Đứa nhỏ này so những gì người tưởng tượng còn kiên cường hơn. Ta sở dĩ từ trên người hắn thấy hi vọng cũng không phải bởi vì tuổi của hắn cùng thiên phú, mà là bởi vì phần chấp nhất kia của hắn.Ở bên trong thập đại chuẩn tắc của Kỵ sĩ, hắn ít nhất đã lĩnh ngộ anh dũng cùng chấp nhất. Hơn nữa, đây là một hài tử không chịu thua, hơn nữa có sức quan sát cùng sức tưởng tượng thiên mã hành khác hẳn với thường nhân. Thời gian hai năm rưỡi mặc dù hơi ngắn nhưng ta tin tưởng, hắn sẽ làm khiếp sợ cả Thánh điện."

Nạp Lan Thứ khẽ vuốt cằm, nói : "Vẫn là câu nói kia, không nên quá mức nóng lòng cầu thành.Lai lịch của đứa nhỏ này ta không thể nói cho ngươi biết nhưng màcó lẽ ở tương lai không lâu nữa hắn có thể là hi vọng của nhân tộc chúng ta."

Dạ Hoa cười, trên khuôn mặt lạnh như băng cười lên thật sự là so với khóc còn khó coi hơn , nhưng Nạp Lan Thứ nhưng có thể khẳng định là hắn đang cười. Ở trên mặt hắn, toát ra nụ cười mà ít nhất mười năm chưa từng xuất hiện.

Vừa cười, Dạ Hoa vừa chạy ra ngoài , thanh âm của hắn truyền vào trong tai Nạp Lan Thứ, "Ta so với ngươi càng thêm trân trọng đứa bé này. Hắn là niềm mơ ước kéo dài của ta."

Long Hạo Thần cũng không biết, mình vừa mới thoát khỏi kiểu huấn luyện hang hổ như Địa Ngục của phụ thân thì lại tiến vào một Tu La ma chưởng mang theo vài phần hoang tưởng.

Bắt đầu từ ngày này, Tổng giáo quan của Kỵ sĩ Thánh điện của Hạo Nguyệt phân điện, có tước hiệu Tu La Dạ Hoa đột nhiên kết thúc ở chấp giáo ở Kỵ sĩ điện phủ , chức vụ tổng giáo quan do Nạp Lan Thứ tự mình tiếp nhận .Mà thiếu niên Kỵ sĩ như hoa phù dung sớm nở tối tàn cũng biến mất theo.

Rất nhiều người cũng đều suy đoán, Kỵ sĩ thiếu niên kia có phải hay không là hậu bối của một đại nhân vật, do bị Dạ Hoa ngược đãi. Thế cho nên vị đại nhân vật đó tức giận hạ lệnh giải trừ chức vụ giáo quan của vị Dạ Tu La này. Dĩ nhiên, bất luận nói như thế nào, đối với đám kỵ sĩ cũng là một việc đại hảo sự, bọn họ rốt cục không cần mỗi ngày phải đối mặt với mặt cương thi nữa cũng không cần tiến hành huấn luyện kiểu Địa Ngục kia.

Thời gian một ngày rồi một ngày trôi qua , cho dù là Lý Hinh cùng quen biết với Long Hạo Thần cũng rất ít khi nhìn thấy mặt hắn. Chẳng qua là biết hắn được Dạ Tu La trực tiếp dạy dỗ chỉ đạo mà thôi. Mà nếu như có gặp mặt thì Long Hạo Thần cũng không hề đề cập tới cái phương pháp huấn luyện của vị Tu La lão sư kia.

Đồ ăn ở Hạo Nguyệt phân điện tương đối khá, huống chi Long Hạo Thần bản thân đang trong tuổi phát triển,bởi vì tu luyện đã cải thiện khí lực của hắn nên sức ăn của hắn rất khỏe vì thế đã làm thân thể hắn trưởng thành hết sức nhanh chóng. Chỉ làm người khác có chút kinh ngạc chính là, các đường nét trên khuôn mặt hắn càng trở nên nhu hòa, càng thêm hấp dẫn người khác.

Hai năm sau.

Thí luyện tràng của Hạo Nguyệt phân điện.

Đương, đương, đương, dày đặc những tiếng vũ khí va chạm cùng khí tức Thần thánh quang minh bộc phát hoàn toàn bị ma pháp trận chung quanh thí luyện tràng ngăn trở. Bên ngoài dù là nửa điểm cũng không cảm thụ được.

Phanh ——

Một đạo thân ảnh bị mạnh mẽ đánh văng ra ngoài, bay thẳng đến hơn hai mươi thước khi đụng vào trên vách tường mới chậm rãi rơi xuống.

Thân ảnh bị đánh bay này thân cao ước chừng một thước bảy chừng, nhìn qua không tính là cường tráng, nhưng lại có vẻ hết sức thon dài, một thân lam y, tóc đen, mắt vàng, mặt như quan ngọc, môi đỏ, chân mày nhìn cực kỳ nhu hòa, da trắng nõn, nhìn không thấy tới nửa điểm lỗ chân lông. Nếu là đổi thành nữ trang, tuyệt đối có tiềm chất trở thành một đại mỹ nhân.

"Long Hạo Thần, đứng lên cho ta, ngươi cái tên phế vật này, ta dạy ngươi như thế nào? Đối mặt với đối thủ có thực lực vượt xa mình, ngạnh kháng là lựa chọn không sáng suốt. Chẳng lẽ cũng bởi vì ta nói với ngươi một câu là quả trứng mềm thì ngươi liền không nhịn hay sao? Thủ Hộ Kỵ Sĩ, tối trọng yếu chính là ẩn nhẫn. Đấu lại."

"Dạ."

Thiếu niên bị đánh bay này không thể nghi ngờ chính là Long Hạo Thần bị Dạ Tu La chỉ đạo một mình.

Hai năm, hắn trưởng thành kinh người , mặc dù xét trên vấn đề tu vi thì Dạ Tu La xa xa không cách nào so sánh với phụ thân của hắn, nhưng mà trên phương diện hắn chỉ đạo tu luyện, Long Hạo Thần lại mơ hồ cảm giác được vị Tu La lão sư rất nhiều những ý tưởng thậm chí ngay cả phụ thân hắn cũng đều không thể bằng được. Nhất là cái ý tưởng vô cùng kỳ quặc kia đối với việc lý giải cùng diễn hóa kỹ năng , hành sự tuyệt không câu nệ hết thảy lấy thực dụng làm chủ.

Dĩ nhiên, đi theo Dạ Tu La tu luyện, tuyệt không phải là chuyện hạnh phúc gì. Dạ Tu La tính tình không hổ là hai chữ xưng hào Tu La, hơi có bất mãn, lập tức chính là quyền đấm cước đá.

Về phần thực chiến theo lời nói ban đầu của Long Hạo Thần, Dạ Tu La thỏa mãn hắn đầy đủ.

Dạ Tu La chỉ điểm Long Hạo Thần thực chiến cùng Long Tinh Vũ lúc trước bất đồng. Long Tinh Vũ là hoàn toàn không sử dụng linh lực, chẳng qua là bằng vào kỷ xảo hướng Long Hạo Thần tấn công, rèn luyện năng lực kỹ xảo của hắn.

Nhưng Dạ Tu La lại không như thế, vị lão sư này phảng phất thật sự tới từ địa ngục, mỗi lần thực chiến là sẽ xuất toàn lực, nhiều nhất chẳng qua là hơi hạ thủ lưu tình, sẽ không chân chính xúc phạm tới gân cốt cảu Long Hạo Thần mà thôi. Điển hình lấy lớn hiếp nhỏ.

Tại trong thực chiến áp bách này thì tốc độ phát triển của Long Hạo Thần cũng thật là kinh người. Mỗi ngày hắn đều sức cùng lực kiệt sau đó tiếp tục đả tọa tu luyện, tiềm lực của bản thân cũng từng điểm từng điểm được kích phát ra.

Chỉ bất quá chênh lệch giữa thầy trò hai người thật sự là quá lớn, cũng không phải là hai năm là có thể đền bù, mặc dù kèm theo tu vi tăng lên, tốc độ tăng trưởng linh lực của Long Hạo Thần cũng là càng lúc càng nhanh, nhưng khoảng cách với Dạ Tu La vẫn như cũ có chênh lệch không nhỏ.

Phải biết rằng từ nhất cấp Kỵ sĩ đến thập cấp yêu cầu linh lực là từ hai trăm lẻ một đến năm trăm, mà đại địa kỵ sĩ yêu cầu linh lực cũng là từ hai nghìn lẻ một đến bốn ngàn. Đây cũng là chênh lệch gần như gấp mười lần. Bất kỳ chức nghiệp nào đều là như thế. Đây cũng là nguyên nhân tại sao tu luyện giả cấp cao cùng tu luyện giả cấp thấp chênh lệch lại càng lớn.

Thí dụ như , cha của Long Hạo Thần, thân là Thần Ấn Kỵ sĩ Long Tinh Vũ,cửu cấp chức nghiệp linh lực khởi điểm chính là mười vạn.

"Đương —— "

"Ừ? Tạm dừng."

Một tiếng va chạm cùng một thanh âm cơ hồ đồng thời vang lên, chiến đấu bên trong thí luyện tràng tạm thời ngưng lại tới.

Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì Long Hạo Thần bằng vào Quang Diệu Chi Thuẫn trong tay đã chặn lại trọng kiếm trong tay Dạ Hoa.

Nồng đậm kim sắc quang mang đang không ngừng từ trên người của hai thầy trò phóng thích ra, mặc dù Dạ Hoa nói "Dừng", nhưng Long Hạo Thần vẫn không dám có chút lơ lỏng nào. Vị lão sư này của mình thường xuyên làm chút ít chuyện ngoài ý muốn, thí dụ như : đánh lén.

"Có thể chính diện ngăn trở một kích ta, mặc dù dựa vào Thần Ngự Cách Đáng. Nhưng mà, linh lực của ngươi hẳn là đã đột phá. Nghỉ ngơi một canh giờ, sau đó tiến hành khảo nghiệm linh lực." Nói tới đây, Trên khuôn mặt lạnh như băng của Dạ Hoa không khỏi toát ra vẻ tươi cười. Mỗi khi Long Hạo Thần thăng cấp thì hắn mới nở nụ cười. Dĩ nhiên, Long Hạo Thần cho tới bây giờ không nghĩ nhiều về nụ cười của hắn. Thử nghĩ xem khi một bộ mặt cứng ngắc da thịt đột nhiên co rúm mấy cái, trừ lộ ra vẻ càng thêm dử tợn ra thì còn có thể có hiệu quả gì khác nữa...

"Dạ."

Một lúc lâu sau.

"Oanh ——"kim sắc quang mang chói mắt cơ hồ trong nháy mắt chiếu sáng cả thí luyện tràng phảng phất đem nơi này bao phủ thêm một tầng kim sắc.

Dạ Hoa trầm giọng nói : "Một nghìn không trăm mười bốn. Rất tốt, ngươi rốt cục đã đột phá mốc một nghìn linh lực, cùng ta phán đoán giống nhau. Ta đã dừng lại ở ngũ giai ngũ cấp thời gian sáu năm. Linh lực của ta ước chừng đang là ba nghìn độ."

Nếu có người nhìn thấy một màn trước mắt này hơn nữa biết chuẩn xác số tuổi của Long Hạo Thần, sợ rằng sẽ hoảng sợ mà té.

Linh lực mỗi khi đạt đến số nguyên quan khẩu cũng là bình cảnh, lúc đột phá bình cảnh này cùng bình cảnh mỗi một cấp cuối cùng cấp cũng tương tự. Dạ Hoa chính là bị đình trệ ở số nguyên quan khẩu ba nghìn linh lực này, sáu năm không thể tiến thêm a! Vô luận hắn cố gắng cỡ nào, thông minh cỡ nào, cũng không cách nào xông phá tầng cách trở này. Nhưng mà hắn còn nhớ rõ ràng ước chừng một tuần trước khi Long Hạo Thần khảo nghiệm linh lực chỉ có khoảng chừng chín trăm tám mươi điểm. Nói cách khác, trong một tuần, linh lực của hắn chẳng những tăng lên hơn ba mươi điểm, hơn nữa còn đột phá một đạo bình cảnh.

"Hạo Thần, thời điểm mấy ngày qua trong khi ngươi tu luyện linh lực, có hay không gặp cảm giác đình trệ?" Dạ Hoa hỏi.

Long Hạo Thần lắc đầu, nói : "Không có a! Hết thảy bình thường."

"A ——" Dạ Hoa đột nhiên như bị thần kinh ngửa mặt lên trời quát to một tiếng.

Long Hạo Thần ở bên cạnh vẫn rất bình tĩnh nhìn hắn, hiển nhiên, đây cũng không phải là hắn lần đầu tiên gặp được bộ dáng này của sư phụ loại .

Một hồi lâu, Dạ Hoa cảm xúc tựa hồ mới ổn định lại một chút, nhìn cũng không nhìn Long Hạo Thần, lạnh lùng nói : "Trở về ,đi thu dọn đồ đạc, ngày mai theo ta xuất môn."

"Dạ." Long Hạo Thần thu hồi Quang Diệu Chi Thuẫn cùng trọng kiếm của mình,Sau khi cung kính hướng lão sư hành Kỵ sĩ lễ mới xoay người đi.

Mắt thấy Long Hạo Thần biến mất ở ngoài đại môn của thí luyện tràng , Dạ Hoa mới lần nữa ngửa mặt lên trời nổi giận gầm lên một tiếng, bi phẫn nói : "Không có thiên lý a, lão trời già này, ngươi tên vương bát đản này, ngươi có người có nhân tính hay không a! Tiểu mao đâu kia thậm chí ngay cả cảm giác bình cảnh cũng không có,đây phải là cấp bậc thiên phú như thế nào mới có thể như thế? Hai năm, từ linh lực hai trăm sáu mươi tám đột phá đến linh lực một ngàn không trăm mười bốn. Con mẹ nó, đám vương bát đản của Thánh điện không phải nói hai mươi tuổi trở xuống, tốc độ tăng trưởng linh lực sẽ không quá nhanh, Sau hai mươi tuổi khi trưởng thành mới có thể tăng mạnh sao? Đám thần côn các ngươi thấy được chưa? Mười ba tuổi đạt đến linh lực một ngàn, em gái ngươi là địa cấp đại Kỵ sĩ a!Nếu ta có được một phần năm Thiên phú như thế, Lão Tử ít nhất cũng là Huy Diệu Kỵ Sĩ ."

Long Hạo Thần trở lại gian phòng, lau qua thân thể một chút, thay một thân y phục sạch sẽ. Ăn chút đồ đơn giản sau đó đang chuẩn bị trở về phòng tu luyện thì phía ngoài lại truyền đến tiếng gõ cửa.

"Tỷ."

Người tới chính là Lý Hinh.

Mặc dù thỉnh thoảng vẫn gặp mặt nhau, nhưng khi Lý Hinh thấy bộ dáng tuấn tú cảu Long Hạo Thần thì vẫn như cũ không nhịn được mà ngẩn ngơ, nhất là trên người hắn còn có hương thơm nhàn nhạt sau khi tắm rửa .

"Tỷ vừa mới tu luyện xong vừa hay nhìn thấy đệ trở lại, nên ghé thăm đệ một chút." Lý Hinh cười nói tự nhiên , vừa nói hay sờ sờ mái tóc đang ướt của Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần có chút xấu hổ nói : "Tỷ, ngươi vào bên trong ngồi đi đã rồi ta rót nước cho tỷ."

"Không cần phiền phức đâu. Tỷ chỉ là tới thăm đệ một chút thôi." Lý Hinh rất tự nhiên ôm bả vai của Long Hạo Thần đi vào bên trong. Mặc dù Long Hạo Thần đã một thước bảy rồi, nhưng Lý Hinh cao chừng một thước bảy lăm,bắp đùi thon dài,vòng eo mãnh khảnh thon nhỏ cùng với đôi mông căng tròn ngạo nghễ kia đã mê chết không biết bao nhiêu người. Chỉ bất quá, không ai dám đùa giỡn đóa hoa có biệt danh Địa Ngục Mân Côi này mà thôi.

Vỗ vỗ bả vai Long Hạo Thần, nhéo nhéo cánh tay hắn một cái, Lý Hinh cười đùa nói : "Thân thể càng ngày càng săn chắc làm đệ càng ngày càng hấp dẫn. Có lúc, tỷ tỷ thật muốn ăn ngươi một miếng. Nếu là ta có thể có làn da trắng như của đệ thì tốt biết bao!"

Long Hạo Thần có chút bất đắc dĩ nói : "Tỷ, ngươi lại thế nữa rồi .Tỷ cho rằng ta muốn như vậy sao? Nhưng dung mạo là do cha mẹ ban cho ta cũng không có biện pháp. Chỉ là ta giống mẫu thân mà thôi."

Lý Hinh ha ha cười nói : "Tốt lắm, không đùa đệ nữa nói chuyện đứng đắn thôi. Qua nửa năm nữa chính là Liệp Ma đoàn tiến hành khảo hạch. Tỷ đã đột phá nhị cấp Đại Kỵ Sĩ, lần này nhất định sẽ cố gắng trở thành một thành viên của Liệp Ma đoàn. Tỷ đã cùng Nạp Lan thúc thúc nói chuyện , lần này cũng dẫn đệ đi theo để tăng kiến thức, kiến thức tràng diện kia. Năm năm sau, đệ vẫn chưa tới mười hai tuổi, có thể tiến hành khảo hạch tiếp theo của Liệp Ma đoàn. Lần này coi như là tăng thêm cho đệ một chút kinh nghiệm. Chẳng qua là Dạ Tu La bên kia thật không dễ đối phó, còn muốn một mình đệ phải đi nói. Coi như là Nạp Lan thúc thúc không có biện pháp với hắn đâu."

Long Hạo Thần ha hả cười nói : "Tốt, đệ sẽ đi nói. Tỷ, ngày mai đệ sẽ cùng Tu La lão sư đi ra ngoài một chuyến. Đến lúc đó đệ sẽ nói với người." Hắn cũng rất là bất đắc dĩ, Dạ Tu La đã ra nghiêm lệnh, không cho phép hắn tiết lộ tu vi trước bất kỳ ai, thậm chí bao gồm cả với Nạp Lan Thứ. Dùng lời của Nạp Lan Thứ để hình dung, mặt cương thi này đã là buồn bực đến mức tận cùng rồi lần này hắn quyết định phải khiến mọi người kinh ngạc.

Trong mắt Lý Hinh đột nhiên toát ra mấy phần giảo hoạt , "Đệ đệ, mặc dù đệ không thể nói cho tỷ biết tu vi của đệ bây giờ như thế nào, nhưng đi theo Dạ Tu La tu luyện, hẳn sẽ không kém. Lần này Hạo Nguyệt thành chúng ta đi tham gia khảo hạch của Liệp Ma đoàn trừ chúng ta ở ngoài còn có vài người khác nhất là Lâm Giai Lộ cái nha đầu chết tiệt kia cũng muốn đi. Lúc đó đệ cần phải giúp tỷ tỷ nha."

Long Hạo Thần có chút im lặng nói : "Tỷ, các người cãi nhau cũng lâu như vậy rồi, coi như xong đi. Ta nhìn ra được, các người mặc dù gặp mặt liền rùm beng nhưng trên thực tế hai người vẫn coi đối phương là bằng hữu."

"Phi, phi, phi, ai thèm đem nàng làm thành bằng hữu. Được rồi, tỷ đi đây, nửa năm này đệ cần phải cố gắng tu luyện nha." Tác phong của cô nương luôn luôn mạnh mẽ dứt khoát, nói đi là đi, vừa sờ sờ mái tóc ướt nhẹp của Long Hạo Thần rồi đi ra khỏi phòng hắn.

Nhìn bóng lưng nàng rời đi, Long Hạo Thần trong mắt toát ra một tia ấm áp, kể từ sau khi cha mẹ rời đi,người duy nhất có thể làm cho hắn cảm nhận được thân tình ấm áp, chính là vị tỷ tỷ này. Ở trong lòng hắn, đã sớm đem Lý Hinh làm thành thân tỷ tỷ đối đãi, đáng giá để hắn dùng tánh mạng của mình bảo vệ nàng.

Long Hạo Thần cũng không phải là một người giỏi biểu đạt, nhưng hắn vẫn có tâm tư biết ơn.

Trở lại tĩnh thất của mình. Khoanh chân đả tọa, sau một khắc cơ hồ là Long Hạo Thần đã tiến vào trạng thái nhập định. Người có thiên phú tốt, không nhất định có thể thành công, vô số thiên tài vẫn lạc tại trên con đường tu luyện, hơn nữa có vô số thiên tài bởi vì tính cách mà nửa đường đã chết. Long Hạo Thần tu vi có thể tăng lên nhanh như vậy ngoại trừ thiên phú của hắn ra thì chính là do tâm cảnh của hắn.

Tâm vô tạp niệm, tâm sáng như gương, Khi tu luyện trong lòng hắn căn bản sẽ không có bất kỳ tạp niệm nào tồn tại, nhập định so với thường nhân đơn giản hơn.

Linh lực nhu hòa từ trên người hắn nhẹ nhàng phóng thích ra, kim sắc quang mang nhàn nhạt từ trong cơ thể hắn như ẩn như hiện khuếch tán ra. Ở giữa ngực hắn từ từ xuất hiện một đoàn kim sắc quang mang càng thêm nồng đậm, quang mang này, hẳn là nương theo tần suât ba động từ trái tim hắn mà ra.

Quang minh khí tức tinh thuần từ trong cơ thể Long Hạo Thần tỏa ra, có quang minh chi tử thể chất khi hắn hấp thụ quang minh nguyên tố trong thiên địa dễ dàng hơn so với thường nhân. Càng thêm quan trọng là ... khi nội linh lực cùng tu vi của hắn không ngừng đề thăng, Long Hạo Thần phát hiện, Thần thánh quang minh nội linh lực của mình tựa hồ tinh thuần hơn so với những Kỵ sĩ khác. Phát hiện điểm này là khi hắn tu luyện kỹ năng của Thủ Hộ Kỵ Sĩ.

Đồng dạng kỹ năng,khi dạy hắn Dạ Tu La nói cho hắn biết cần phải sử dụng năm mươi điểm linh lực, nhưng trên thực tế hắn chỉ cần dùng đến ba mươi điểm linh lực đã hoàn thành.

Điều bí mật này hắn không có nói ra, ở trong lòng hắn, mặc dù biết rõ Dạ Tu La đối với mình thật là tốt, cũng đưa hắn trở thành một trong những người thân cận nhất, nhưng vô luận thế nào, địa vị của Dạ Tu La ở trong lòng hắn cũng không cách nào so sánh với Long Tinh Vũ. Vì vậy, hắn thủy chung nhớ kỹ lời phụ thân nói..., vĩnh viễn không nên hoàn toàn bại lộ nội tình bản thân. Huống chi là loại tình huống này đối với người thường mà nói là bất khả tư nghị.

Chỗ ngực như ẩn như hiện kim sắc quang mang là năng lượng ba động của thánh dẫn Linh Lô. Linh Lô này ở trong cơ thể hắn lúc này đã biến thành màu vàng, ở trong quá trình minh tưởng ngưng thần nội thị , Long Hạo Thần có thể thấy, thánh dẫn Linh Lô ở bên trong ngực mình đang lặng lẽ huyền phù, mà ở chung quanh nó, nội linh lực như toàn qua (vòi rồng) tiến hành xoay tròn chung quanh nó.

Nó giống như đám sương mù màu vàng ,nội linh lực tốc độ xoay tròn rất chậm, ở minh tưởng có thể thúc dục, có gia tăng một chút tốc độ xoay tròn. Nhưng nếu như không thể thúc dục, bọn nó cần hai canh giờ mới có thể xoay tròn một vòng.

Nhìn qua, loại tốc độ vận chuyển nội linh lực khi tu luyện thật sự là quá chậm, nhưng mà, ở trong quá trình nhìn như gian khổ, trong quá trình xoay tròn chậm chạp này kim sắc toàn qua mỗi khi xoay được sáu vòng thì nội linh lực của Long Hạo Thần sẽ gia tăng một điểm.

Nói cách khác, chỉ sợ dù hắn bây giờ cái gì cũng không làm thì ít nhất mỗi ngày hắn cũng có thể tăng thêm một điểm nội linh lực. Ngàn vạn không nên xem thường điểm linh lực này, mỗi ngày một điểm một năm chính là ba trăm sáu mươi lăm điểm nói cách khác, chỉ sợ hiện tại cho dù hắn mỗi ngày chỉ ăn với ngủ thì ba năm sau hắn cũng có thể từ cảnh giới Đại Kỵ Sĩ tấn thăng đến cảnh giới Đại Địa Kỵ Sĩ.

Toàn qua nội linh lực này là sau khi hắn dung hợp với linh lô được một tháng khi nội linh lực hồi phục thì bắt đầu xuất hiện, lúc mới bắt đầu Long Hạo Thần căn bản là không phát hiện nó đang xoay tròn,hắn phải dùng ý niệm toàn lực thúc dục, nó mới có thể vận hành. Từ khi đó cho tới nay sau khi đột phá một ngàn linh lực, nó mỗi ngày đã có thể tự vận chuyển nên tốc độ tu luyện của Long Hạo Thần tuyệt đối là kinh người.

Long Hạo Thần tự nhiên là không thể nào chỉ ăn với ngủ hắn chăm chỉ đến ngay cả Dạ Tu La cũng tìm không bắt được lỗi.

Cảm nhận, hấp dẫn, hấp thu, đồng hóa, tinh luyện, ngưng tụ, đây là toàn bộ quá trình trong khi Long Hạo Thần tu luyện nội linh lực, rất nhanh hắn liền tiến vào trạng thái nhập định.

Sáng sớm.

Long Hạo Thần đúng giờ đi tới trước mặt Dạ Tu La.

"Chúng ta đi." Dạ Tu La như cũ là một bộ mặt cương thi.

"Lão sư, chúng ta đi đâu ?"

"Kỵ sĩ Thánh sơn."

"Cỡi tọa kỵ sao?"

"Ừ."

Một cổ hưng phấn mãnh liệt như núi lửa phun trào loại xuất hiện ở trong lòng Long Hạo Thần. Măt đỏ như máu, nhanh như điện xẹt,hình ảnh Mân Côi Độc Giác Thú phảng phất hiện lên trong hắn,nội tâm Long Hạo Thần thầm hô to một tiếng, "Ta cũng sẽ có tọa kỵ của riêng mình ."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang hay nhat chẳng hạn như đố vui đầu tuần, con gi nua dau rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.