Thần ấn vương tọa

Chương 118: Người thừa kế duy nhất


Nếu không phải quá quý trọng thì sao có thể thống khổ như vậy? Thải Nhi sao có thể kiềm chế tâm tình đó? Nhưng mặc kệ nàng oán cỡ nào khi ấy Long Hạo Thần rời bỏ mình, khoảnh khắc được hắn ôm vào lòng, tất cả oán, tất cả hận đều biến thành vô tận ái. Khi nước mắt trong mắt nàng không nhịn được tràn ra, nàng đã không thể tránh thoát vòng tay Long Hạo Thần. Hai người cứ như vậy ôm nhau, không nói lời nào. Long Hạo Thần có thể cảm thụ được tâm tình của Thải Nhi, hắn không ngừng ở sau lưng nàng nhẹ viết ba chữ. Thải Nhi thì không động đậy, chỉ không ngừng rơi lệ. Ôm nàng nhẹ ngồi trên giường, đang lúc Long Hạo Thần cúi đầu tìm môi nàng, dùng ấm áp bao phủ trái tim đang run rẩy kia, thì đột nhiên tiếng gõ cửa nhẹ vang lên.

"Đoàn trưởng, cậu tỉnh rồi?" Bên ngoài truyền đến thanh âm của Tư Mã Tiên. Long Hạo Thần vội vàng ngẩng đầu lên, ở sau lưng Thải Nhi nhẹ viết vài chữ.

Tuy trong lòng cực kỳ không cam lòng, nhưng Thải Nhi vẫn là buông tay. Ngược lại là Long Hạo Thần ôm chặt nàng, mang nàng cùng đi tới cửa. Bi thương trong lòng Thải Nhi sau một chuỗi phát tiết rốt cuộc bớt nhiều, thân thể mềm mại khẽ run rẩy, khuôn mặt vùi vào hõm vai Long Hạo Thần, không muốn để ai khác nhìn dáng vẻ khóc lóc của mình.

Long Hạo Thần mở cửa, đập vào mắt là cái đầu trọc bóng loáng.

"Tư Mã."

Nhìn thấy Long Hạo Thần, Tư Mã Tiên bỗng vui mừng vô cùng, mở ra hai tay muốn ôm, nhưng ngay sau đó gã nhìn thấy Thải Nhi ở trong ngực Long Hạo Thần, liền từ bỏ ý định, ngượng ngùng rụt đôi tay lại.

"Đại ca, cậu sao rồi? không có việc gì chứ? Đan dược của có dược ca có tác dụng phụ gì không?"

Bọn họ đều không ngốc, khi Long Hạo Thần hét ra không để Liệp ma Đoàn số hai mươi hai cấp hiệu sử dụng Liên Thể Tăng Linh Đan, họ đã đoán ra đan dược có vấn đề, lo lắng cũng là từ điểm này.

Long Hạo Thần lắc đầu, nói.

"Ta không có việc gì, chỉ là thân thể còn cần mấy ngày mới hồi phục. Kinh mạch bị quá nhiều linh lực mở ra, nhưng chỗ bị tổn thương đã tu bổ, thích ứng mấy ngày là tốt rồi."

Tư Mã Tiên thở ra, nói.

"Đại ca, Liên Thể Tăng Linh Đan có vấn đề gì không?"

Long Hạo Thần cười khổ nói.

"Là có chút vấn đề, tuy không đến nỗi lớn lắm, nhưng cũng không phải chức nghiệp giả ngũ giai có thể sử dụng. Lát nữa ngươi nói giùm Lục Hi đoàn trưởng, nếu muốn dùng Liên Thể Tăng Linh Đan thì hãy chờ tới lục giai rồi mới tính, còn cần dùng phối hợp Đại Lực Đan." Ngẫm nghĩ, hắn trầm ngâm nói. "Chờ thất giai rồi hãy dùng. Dược lực của Liên Thể Tăng Linh Đan mạnh vô cùng, linh lực ùa vào trong người rất khó khống chế."

Tư Mã Tiên cáu kỉnh nói.

"Ta liền biết có dược ca làm ra thì có chuyện mà. Hừ hừ, sau này sẽ kiếm hắn tính sổ."

Long Hạo Thần mỉm cười, lắc đầu nói.

"Cũng không thể nói vậy. Lần này nếu không có Liên Thể Tăng Linh Đan, chỉ sợ chúng ta đều không thể sống tới bây giờ. Thực lực Nguyệt Ma đích thật cường đại, chúng ta ta còn lâu mới đối kháng được." Nói đến đây, hắn nhịn không được nhớ tới Nguyệt Dạ, cũng nhớ kinh nghiệm ở Nguyệt Ma cung. Lần này hắn gặp phải chỉ mới là Nguyệt Ma tuổi trẻ thôi. Nhưng lúc ở Nguyệt Ma cung, đều gặp phải cường giả trong Nguyệt Ma Tộc, bao gồm cả Nguyệt Ma Thần.

Một Nguyệt Ma bình thường đều đã mạnh như vậy. Nguyệt Ma Thần hạng nhì trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần thì còn tới trình độ nào? Vừa nghĩ đến những điều này, mắt Long Hạo Thần biến sắc bén. Mặc dù lấy tuổi tác hiện tại, hắn có tu vi như vậy đã là ông trời ưu ái. Nhưng hắn tuyệt không thỏa mãn. Đây chính là khác nhau giữa người với người, ánh mắt hắn luôn nhìn tới trước.

"Tư Mã, ngươi tới tìm ta còn có việc gì?" Long Hạo Thần ở nơi này đang an ủi Thải Nhi, thực sự không tâm tư nói nhiều với Tư Mã Tiên. Hơn nữa hiện giờ chiến tranh tạm thời kết thúc, hắn cũng cần nghỉ ngơi.

Tư Mã Tiên mới giật mình nhớ đến.

"Có chuyện, có chuyện. Thánh kỵ sĩ trưởng kêu ta tới cho cậu biết, nếu đã tỉnh rồi thì đi họp."

"Họp? Họp cái gì?" Long Hạo Thần nghi hoặc nhìn Tư Mã Tiên.

Tư Mã Tiên nhún vai nói.

"Ta cũng không biết, chỉ nói để cậu đi phòng họp lớn của Mục Sư Thánh Điện. Có thể đi ngay bây giờ. Đúng rồi, còn cần mang phó đoàn trưởng cùng đi."

Long Hạo Thần gật đầu, nói.

"Được rồi, ta biết rồi. Lập tức qua ngay." Lúc trước hắn tu luyện chỉ là mặc nội y, bây giờ phải thay đồ cái đã.

Tư Mã Tiên nhìn Long Hạo Thần, lại nhìn Thải Nhi, cười gian nói.

"Rõ rồi, ta hiểu rõ. Đại ca, vậy ta đi về trước." Nói xong tên này bỏ chạy mất dáng.

Long Hạo Thần có chút bất đắc dĩ đóng cửa lại, hắn cũng không sợ có người hiểu lầm, dù sao mình và Thải Nhi đã thân mật như vậy.

Hắn trước tiên đem việc Hàn Khiếm kêu mình đi họp nói cho Thải Nhi, sau đó thay đồ. Thải Nhi cũng nhân lúc này điều chỉnh cảm xúc, vừa mới khóc xong, cái mũi nhỏ nhắn có chút hồng, nhưng không hề ảnh hưởng tới vẻ đẹp của nàng, ngược lại thêm phần ngây thơ khiến người yêu thương.

Thải Nhi mang lên khăn che mặt. Long Hạo Thần ôm thắt lưng mảnh khảnh của nàng rời khỏi phòng.

Tổng điện Mục Sư Thánh Điện rất lớn, nhưng muốn tìm đến phòng họp lớn cũng không phải việc khó. Bên dưới cái mũi là miệng, tùy tiện hỏi chút là nghe ra được ngay. Lúc này không khí trong Mục Sư Thánh Điện thật trầm trọng, người đến người đi nối liền không dứt. Từ trang phục đến xem đều có đủ người của Lục Đại Thánh Điện. Nơi này không chỉ là tổng điện Mục Sư Thánh Điện, cũng đã trở thành chấp chính phủ tạm thời của Trấn Nam quan. Tất cả sự việc đều phải trải qua bên này xử lý, không rối loạn mới kỳ. khi Long Hạo Thần tới chỗ phòng hội nghị lớn, thì ngoài cửa đứng hai thủ vệ. Mắt thấy Long Hạo Thần mang Thải Nhi đi tới gần, lập tức nâng tay lên ngăn cản hai người.

"Là ai? Nơi này là khu trọng địa hội nghị, không được tới gần. Lãnh đạo đang họp bên trong."

Long Hạo Thần ôn hòa nói.

"Ta tên Long Hạo Thần, là thánh kỵ sĩ trưởng Hàn Khiếm muốn chúng ta đến đây."

"Long Hạo Thần?" Nghe tới ba chữ kia, hai thủ vệ đồng thời chấn động nhìn nhau, trong mắt hai người biến thành khó tin.

Thủ vệ bên trái nói.

"Ngươi, ngươi thật là Long Hạo Thần? Là Anh Hùng hôm đó cứu hàng ngàn đồng chí?"

Long Hạo Thần mỉm cười nói.

"Anh hùng thì không dám nhận, nhưng ta đúng là Long Hạo Thần."

Thủ vệ bên phải vẻ mặt không tin nói.

"Không đúng, hắn nhất định là giả. Hắn mới bao nhiêu tuổi? Sao là Anh Hùng có thể đối kháng ma tộc bát giai? Không chừng là giả mạo."

Nói xong vị thủ vệ này tiến lên chộp hướng bả vai Long Hạo Thần. Gã nói lý do Long Hạo Thần là giả rất đơn giản, trong lòng họ Long Hạo Thần Anh Hùng là nhân vật gì? Đây chính là Anh Hùng dẫn theo Liệp ma Đoàn giết vào trận địa địch, hơn nữa ngăn cản thế công của Nguyệt Ma bát giai! Có thể cùng cường giả bát giai, là thực lực thế nào? Dù có đồng đội hỗ trợ, ít nhất phải trên lục giai. Người trẻ tuổi trước mắt, đủ hai mươi tuổi chưa? Long Hạo Thần bởi vì thời gian vội vàng, chỉ mặc độ đồ đơn giản, nhìn qua tựa như cậu em hàng xóm, nào có bộ dáng Anh Hùng.

Đối phương trực tiếp ra tay khiến Long Hạo Thần trong lòng hơi bất mãn, bản năng lùi lại một bước, tay trái vung đập hướng tay phải của đối phương. Đồng thời thân thể nửa chuyển động, ôm Thải Nhi tránh sang bên, để không bị đối phương đánh trúng.

Hai bên nắm tay nhau. Động tác của thủ vệ khá nhanh, trực tiếp bắt lấy tay Long Hạo Thần. Ngay lúc đó, một luồng sáng bỗng lóe lên trên tay trái Long Hạo Thần. Trong quang mang vàng, Long Hạo Thần hơi run tay một cái. Thủ vệ mới chộp tay hắn tựa như đụng trúng điện bị bắn ra, thân thể cũng lui ra sau một bước.

Hiện tại là thời gian chiến tranh, mọi thứ đều được tận dụng. Hai hộ vệ này cũng là chiến sĩ ngũ giai tạm thời điều động lại đây. Long Hạo Thần một tay nhẹ nhàng bắn ra thủ vệ, hai tên thủ vệ sắc mặt bỗng biến đổi.

Có thể tùy tiện bắn ra chiến sĩ ngũ giai, chẳng lẽ hắn đúng thật là?

Không có tiếp tục ra tay. Thủ vệ lúc trước hỏi Long Hạo Thần nay mở miệng.

"Ngài thật là Long Hạo Thần? Đúng rồi, ngài hẳn là đoàn trưởng Liệp ma Đoàn số hai mươi mốt cấp hiệu, có thể để chúng ta kiểm tra lệnh bài của ngài không?"

Long Hạo Thần bất đắc dĩ nói.

"Sớm làm vậy có phải tốt hơn không?" Nói xong hắn lấy ra lệnh bài.

Lần này sắc mặt hai thủ vệ thật sự biến đổi, đặc biệt là thủ vệ mới ra tay với Long Hạo Thần, bước lên vài bước, cung kính trả lại lệnh bài cho Long Hạo Thần, khuôn mặt đỏ rực.

"Mời long đoàn trưởng vào." Hai thủ vệ tránh ra, mời Long Hạo Thần và Thải Nhi tiến vào phòng họp lớn.

Long Hạo Thần đương nhiên sẽ không cùng họ so đo cái gì, người ta cũng chỉ là tận trung với chủ. Bước chầm chậm vào phòng họp, hắn bản năng dừng bước.

Cửa phòng họp ở mé bên, tiến vào cửa lớn rồi là một bình phong lớn. Bình phong có hình mấy trăm người hướng pho tượng điêu khắc cúng bái, bức tượng đó là Quang Minh Nữ Thần.

Đi đến bên cạnh bình phong nhìn vào trong, phòng họp lớn của tổng điện Mục Sư Thánh Điện đúng là lớn thật, quả thật như một tòa đại điện khổng lồ.

Từ bên này nhìn qua, toàn bộ phòng hợp thành hình chữ nhật. Đỉnh khung cao hơn hai mươi mét, bên trên treo hoa lệ đèn thủy tinh. Bên trong có ghế nệm dài thoải mái, phía trước có bục giảng cao khoảng một mét năm. Lúc này trên bục một đám người đang vây quanh bàn dài nói chuyện, hiển nhiên đó là nơi họp.

Đám người này ít nhất vượt qua ba mươi người. Long Hạo Thần liếc mắt liền trông thấy Hàn Khiếm. Khiến hắn giật mình là, thân phận như Hàn Khiếm lại chỉ ngồi một bên mà không phải trên ghế chủ tịch, thậm chí vị trí thứ hai đều không phải.

Ngồi ở ghế chủ tịch là một lão giả tóc trắng, trên người mặc áo choàng màu trắng, nhìn không ra là chức nghiệp gì. Nhưng ông chỉ ngồi ở đó, tự nhiên trở thành trung tâm toàn trường. Dù ông không nói lời nào, dường như không ai sẽ bỏ qua sự tồn tại của ông, thỉnh thoảng cung kính nhìn lão giả áo trắng.

Vị này nhất định là thánh giả đại nhân của Mục Sư Thánh Điện? Long Hạo Thần trong lòng thầm nghĩ. Hắn và Thải Nhi bên này cách đài chủ tịch rất xa, đang lúc hắn suy nghĩ thì hướng đó truyền đến thanh âm.

"Không phải nói không cho phép quấy rầy chúng ta họp sao?" Thanh âm thuộc về mục sư mặc áo choàng vàng. Vị mục sư này thoạt nhìn rất trẻ, dường như chỉ khoảng bốn mươi tuổi, khuôn mặt nghiêm túc hơi giận dữ.

Long Hạo Thần vội vàng ôm Thải Nhi từ sau bình phong bước ra, tuy khoảng cách còn rất xa, nhưng lại hướng đài chủ tịch hành lễ, nói.

"Đoàn trưởng Liệp ma Đoàn số hai mươi mốt cấp hiệu Long Hạo Thần tiến đến báo cáo. Là thánh kỵ sĩ trưởng đại nhân kêu ta đến họp."

Nghe tới ba chữ Long Hạo Thần, mọi người ở trên đài ánh mắt đều nhìn hướng hắn, trong đó bao gồm cả lão giả tóc bạc.

Không cần hỏi, mấy người này tuyệt đối là cao tầng trong Trấn Nam quan, ánh mắt họ nhìn Long Hạo Thần cũng khác biệt. Có kinh ngạc, có cảm thán, càng nhiều là tán thưởng. Bọn họ đều nghe sự tích của Long Hạo Thần, lúc này tận mắt trông thấy, kinh ngạc tuổi của hắn.

Lão giả tóc trắng mỉm cười hướng Long Hạo Thần gật đầu. Ánh mắt ôn hòa của ông cho người cảm giác như gió mát thổi, hơn nữa là ấm áp thực chất. Cảm giác ấm áp thoải mái thậm chí khiến Long Hạo Thần cảm giác dường như thân thể bớt đau nhức.

Hàn Khiếm cười, đứng dậy hướng Long Hạo Thần và Thải Nhi vẫy tay nói.

"Tới đây đi."

"Vâng." Long Hạo Thần đáp một tiếng, vội vàng mang Thải Nhi đi qua, vừa chạy sắc mặt hắn cũng biến đổi liên tục. Hội nghị quan trọng như vậy, sư tổ kêu chúng ta tới đây làm gì? Mình và Thải Nhi nào có tư cách tham dự loại hội nghị như vậy! Không cần hỏi cũng có thể đoán ra, bọn họ nhất định đang thảo luận Trấn Nam quan đối phó ma tộc như thế nào.

Hàn Khiếm đứng dậy, đợi Long Hạo Thần và Thải Nhi lên đài chủ tịch, ông từ sau chỗ ngồi đi ra. Cùng ông đứng lên còn có người Long Hạo Thần và Thải Nhi quen biết, chính là phó điện chủ Thích Khách Thánh Điện Ảnh Tùy Phong. Lần này viện quân chính là ông và Hàn Khiếm cùng lĩnh đội.

Hàn Khiếm trước tiên khom người hành lễ với lão giả áo trắng, sau đó mỉm cười nói.

"Lăng lão, các vị, ta cho các người giới thiệu chút, hắn chính là Long Hạo Thần, cũng là tiểu Anh Hùng trong lần đại chiến này. Hạo Thần, vết thương của ngươi thế nào rồi?"

Long Hạo Thần vội vàng hướng mọi người hành lễ kỵ sĩ đúng tiêu chuẩn, chẳng qua hắn còn ôm Thải Nhi, động tác nhiều ít có chút quái, cung kính nói.

"Thánh kỵ sĩ trưởng đại nhân, vết thương của ta đã không có việc gì."

Hàn Khiếm thở dài một tiếng, nói.

"Thằng bé này! Ta phải nói ngươi ra sao đây. Từ góc độ kỵ sĩ đến xem, ngươi làm rất đúng. Nhưng từ đại lục toàn bộ liên minh đến xem, ngươi quá lỗ mãng. Các vị, tuy Long Hạo Thần tuổi còn nhỏ, nhưng hắn đã có vị trí hết sức quan trọng ở Kỵ Sĩ Thánh Điện chúng ta. Vì bồi dưỡng hậu bối, cho nên lần này ta mới gọi hắn tới nghe hội nghị, ta hướng mọi người xin lỗi."

Mục sư trung niên lúc trước quát hỏi sắc mặt trầm xuống, nói.

"Lão Hàn, đây dường như không hợp quy củ. Cống hiến của vị tiểu huynh đệ này chúng ta sẽ không quên, nhưng lần này hội nghị này rất quan trọng."

Hàn Khiếm nhìn thẳng người này, nghiêm mặt nói.

"Lăng huynh, Hạo Thần không chỉ là đoàn trưởng Liệp ma Đoàn cấp hiệu, đồng thời, hắn là nhân tuyển duy nhất cho đời điện chủ tiếp theo của Kỵ Sĩ Thánh Điện chúng ta. Chỉ cần hắn có thể sống sót, như vậy, điện chủ Kỵ Sĩ Thánh Điện đời tiếp theo nhất định là hắn, không có người khác nữa."

Hàn Khiếm vừa nói ra lời này, mọi người đều hít ngụm khí lạnh. Đây là khái niệm gì? Duy nhất nhân tuyển? Cậu bé này mới bao nhiêu tuổi?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Chuyên trang tổng hợp mã giảm giá, chương trình khuyến mãi ưu đãi khi mua hàng online tại các sàn thương mại điện tử uy tín Việt Nam và các bài viết review sản phẩm rất uy tín từ trang hàng hay chẳng hạn như mua hang the thao, phong bep rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng.