Thần ấn vương tọa

Chương 175: Cáo già và lưỡng bại câu thương


Vua Sâm Chu không ló đầu ra tấn công nữa, hiển nhiên là nó đang chờ cơ hội, lúc trước đại chiến sướng tay giờ phải tỉnh táo lại.

Linh lực cường đại dao động trong không khí, Hai bên đều biết đối phương đang quan sát mình, nhưng ai cũng không dám bất cẩn. Thực lực đến cỡ như chúng rồi, một khi đối thủ cho vết thương trí mạng, muốn lật ngược tình thế thì rất khó khăn.

Lúc trước Vua Sâm Chu đã bị uy hiếp tính mạng, nếu không phải An Độ Ma Li bị lừa, rất có thể nó sẽ bị áp chế đến chết.

An Độ Ma Li đầu óc mau chóng vận chuyển, mở hết cảm giác, đôi xà mâu chỉ hướng mặt đất, không dám thả lỏng.

Nhưng rất nhanh, gã đã tìm được cơ hội.

Thân thể khổng lồ của Vua Sâm Chu lặn trong đầm lầy, vậy thì huyệt động lúc trước bị nó chặn đương nhiên cũng lộ ra.

Huyệt động này theo góc độ nhân loại thì rất lớn, nhưng trong mắt Vua Sâm Chu và An Độ Ma Li đã Ma Thần Hóa thì không quá rộng rãi.

Đường kính hơn ba mét, cả huyệt động là do dây mây bện thành, kéo dài tới trong đầm lầy. Mơ hồ dường như có quang mang nhạt toát ra từ trong động.

Không cần nghi ngờ, sinh mệnh so với kho báu càng quý giá. Sau khi bị uy hiếp sinh mệnh, Vua Sâm Chu từ bỏ bảo vệ huyệt động.

Ý cười xuất hiện trên khuôn mặt An Độ Ma Li, ngươi muốn tránh chứ gì, tốt, ta không tin ngươi thật có thể từ bỏ huyệt động đó.

Kho báu trong động vốn là mục tiêu đầu tiên của An Độ Ma Li, mặc kệ là giết chết được Vua Sâm Chu hay dò biết được kho báu đều là kết quả cực tốt. Coi như một chuyến này không uổng công.

Sau khi xác định mục tiêu, An Độ Ma Li không nóng lòng hành động. Bám vào Trụ Ma Thần, gã không ngừng hít sâu thở ra. Trụ Ma Thần cũng bắt đầu chảy ra từng tầng sáng đen, bị gã hút nước vào bụng, khí thế của gã liên tục tăng cao, lúc trước linh lực bị tiêu hao đang lấy tốc độ kinh người hồi phục lại.

Nói sao thì ma thần ở bên cạnh Trụ Ma Thần mới là đáng sợ nhất. An Độ Ma Li chẳng qua là thứ hạng cuối cùng, có Trụ Ma Thần ủng hộ, lại có thể áp chế được Vua Sâm Chu cấp chín.

Thân thể khổng lồ bắt đầu cuộn tròn, một đôi cánh đen chậm rãi mở ra, cánh tỏa ra màu đỏ sậm, có thể thấy rõ từng mạch máu đỏ đang rung động, theo An Độ Ma Li hô hấp mà không ngừng khép mở.

Mắt thấy mình sắp hồi phục đến trạng thái cao nhất, An Độ Ma Li rốt cuộc động. Thân thể cuộn tròn của gã bỗng nhiên bắn ra, tựa như tia chớp đỏ xẹt hướng cửa động.

Từ Trụ Ma Thần đến cửa động chỉ khoảng hai, ba trăm mét. Lấy thực lực và tốc độ của gã, lại thêm vào đôi cánh hỗ trợ, gần như là trong giây lát.

Tấn công địch thì sẽ tự cứu, đây là dương mưu. Là dương mưu khiến Vua Sâm Chu không thể không đi vào bẫy rập, trừ phi Vua Sâm Chu nguyện ý từ bỏ kho báu trong động.

Thực hiển nhiên, Vua Sâm Chu không muốn từ bỏ. Khi An Độ Ma Li sắp xông tới cửa động thì quang mang xanh chói lòa bỗng phát ra từ trong đầm lầy. Quang mang nồng đậm hỗn hợp một tầng màu xanh đen. Linh lực nội uẩn, thế nhưng thành trạng thái thực thể hóa. Vì thứ trong động, Vua Sâm Chu liều mạng. Thật sự là bởi vì thứ trong động quá quan trọng với nó.

Nếu An Độ Ma Li dám ra tay nghĩa là đã sớm chuẩn bị tốt. Quang mang xanh đen chính là nội đan Vua Sâm Chu dốc hết sức phun ra. Khi phun ra nội đan, cái đầu to của Vua Sâm Chu cũng lao ra đầm lầy.

Hình ảnh quái dị xuất hiện, An Độ Ma Li không thèm quan tâm nội đan, mà là vung ra hai thanh mâu đâm hướng Vua Sâm Chu.

Mặc kệ Vua Sâm Chu gian xảo cỡ nào, nó cũng không nghĩ ra An Độ Ma Li dám cùng mình cứng đối cứng. Vốn nó chỉ định dọa lui An Độ Ma Li mà thôi. Nội đan ma thú cấp mười dễ chịu đựng sao? Đừng nhìn Trụ Ma Thần không bị đánh nát, nếu nó rơi vào người An Độ Ma Li chính là trí mạng.

Nhưng tất cả xảy ra quá nhanh, cho dù Vua Sâm Chu muốn biến đổi công kích cũng đã không làm được.

*Oành!*

"Grao!!!!!!"

Tiếng chấn kịch liệt cùng với tiếng rống thê lương gần như cùng xuất hiện. Tiếng đánh đến từ nội đan của Vua Sâm Chu. Nội đan cường đại đánh vào ngực An Độ Ma Li. Lực chấn to lớn xé nát nguyên ngực gã. Một cái lỗ to hơn hai mét xuyên thủng ra sau.

Vua Sâm Chu cũng không dễ chịu. An Độ Ma Li đôi xà mâu liều mạng đâm trúng mắt nó. Đôi mắt và cả đầu của Vua Sâm Chu bị xuyên qua. Máu màu xanh ngọc và chất dịch đen bay tứ tung. Trong không khí thoáng chốc phát ra nồng đậm mùi hôi.

Lưỡng bại câu thương? Không. So đấu mưu kế thì cuối cùng An Độ Ma Li chiến thắng.

An Độ Ma Li ngực thủng một lỗ rơi vào đầm lầy, nhưng thân hình khổng lồ của gã mau chóng hóa thành vô số điểm sáng đỏ đen bay hướng Trụ Ma Thần.

Bản thân An Độ Ma Li cao năm mét lại xuất hiện phía bên kia Vua Sâm Chu, hai trường mâu xỏ xuyên đầu Vua Sâm Chu dần thu nhỏ lại.

Ma Thần Hóa chi thân ngoại hóa thân, lại là một năng lực cường đại của Trụ Ma Thần. Một màn này khiến Long Hạo Thần lại lẻn tới gần chiến trường nhìn rõ ràng, kiềm không được hít ngụm khí lạnh. Nếu không phải tận mắt trông thấy, hắn không thể nào tưởng tượng được An Độ Ma Li sao lại có kỹ năng mạnh như vậy?

Lấy thân làm mồi, tấn công khiến kẻ địch phải tự cứu phát động một kích trí mệnh, có thể nói An Độ Ma Li tính toán tinh vi. Vua Sâm Chu rốt cuộc mắc mưu.

Nhưng An Độ Ma Li cũng không dễ chịu, máu đỏ sẫm không ngừng chảy ra từ miệng mũi tai gã, khiến bộ mặt vốn dữ tợn càng trở nên nanh ác.

Tất cả đến quá nhanh, không ai ngờ cuối cùng lại là kết cục này.

Chẳng qua, chiến đấu còn chưa hoàn toàn kết thúc. Vua Sâm Chu đầu bị trọng thương trí mạng, điên cuồng ngọ nguậy thân thể, vóc dáng cao lớn làm nước bùn bắn tung tóe. Linh lực khủng bố bỗng chốc bùng nổ, tựa như hàng trăm Ma Đạo đại pháo cùng lúc bắn phá nơi này.

Long Hạo Thần không dám đứng tại đây, mang theo Thánh Vệ số mười vội vàng rời khỏi. Một ma thú cấp mười sắp chết phản phệ thật đáng sợ.

An Độ Ma Li vỗ cánh bay trên không trung. Gã ẩn nấp hơi thở, toàn thân bao trong một đoàn sáng đen, không để máu chảy ra.

Kỳ thực, thi triển Ma Thần Hóa chi thân ngoại hóa thân đối với An Độ Ma Li cũng là tiêu hao khá nghiêm trọng. Năng lực này một khi thi triển, trong thời gian ngắn gã không thể phát động Ma Thần Hóa nữa, và sẽ thương tổn đến căn nguyên, tuyệt không đơn giản như Long Hạo Thần trông thấy. Tựa như linh lô, càng mạnh thì phản phệ càng nghiêm trọng.

Nếu như có lựa chọn, An Độ Ma Li không muốn thi triển ra tuyệt chiêu này, nhưng gã không còn cách nào khác. Nếu để an toàn thì nên là hù dọa Vua Sâm Chu bỏ chạy, đạt được kho báu bên trong. Nhưng Vua Sâm Chu là vật đại bổ, gã thật sự không nỡ từ bỏ! Cho nên gã phải khiến Vua Sâm Chu không có cơ hội chạy trốn. Nên gã lấy thân làm mồi, phát động một kích trí mệnh.

Vua Sâm Chu điên cuồng giữa dụa tới mười phút, nhưng An Độ Ma Li giữ sức đánh ra một kích kia thật quá mạnh. Mặc kệ là ma thú mạnh cỡ nào, khi não bị đâm xuyên hơn nữa bị linh lực hắc ám điên cuồng tàn phá, sẽ khó có cơ hội sống tiếp. Sức sống dẻo dai của Vua Sâm Chu sau khi bị xà mâu xuyên thủng thì mau chóng xói mòn.

Lúc này An Độ Ma Li ngược lại không chút vội vàng. Tuy lần này tổn thất thảm trọng, bốn Medusa bị giết, nhưng thu hoạch cũng rất lớn. Vừa nghĩ tới mình sắp thăng lên cấp chín, ít nhất có thể vào hàng bốn mươi tám trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần, lòng gã liền nóng lên. Huống chi còn chưa biết kho báu Vua Sâm Chu canh giữ là đồ tốt gì. Có thể khiến Vua Sâm Chu giữ gìn đến vậy, chắc là không phải vật bình thường.

Nghĩ tới đây, thân thể An Độ Ma Li bởi vì hưng phấn mà hơi run rẩy.

Rốt cuộc, Vua Sâm Chu ngọ nguậy ngày càng yếu, thậm chí nội đan rơi ở bên cạnh nó trong đầm lầy cũng không bị nuốt vào bụng, sức sống dẻo dai của nó đã tiêu hao không còn bao nhiêu.

An Độ Ma Li thở phào, hưng phấn mãnh liệt khiến gã không thể nhịn được nữa. Nhìn nội đan đã không có hơi thở của Vua Sâm Chu, gã không thể kiềm chế nỗi mừng như điên.

Thu lại bốn cánh, gã lặng lẽ rơi xuống đầm lầy. Đối với đòn tấn công của mình, An Độ Ma Li rất tự tin. Hơn nữa gã tuyệt đối tin tưởng vào trực giác của bản thân. Trên nội đan đích thực không còn hơi thở của Vua Sâm Chu. Một ma thú cấp mười từ bỏ nội đan, chỉ có thể chứng minh một vấn đề, linh hồn của nó đã vĩnh viễn rời khỏi thế giới này.

Lặng lẽ rơi xuống mặt đầm lầy, An Độ Ma Li nhấc tay chộp hướng nội đan. Đương nhiên gã sẽ không tại đây hấp thu nội đan Vua Sâm Chu. Thứ này tuy rằng là bảo bối, nhưng bên trong ẩn chứa linh lực quá khổng lồ. Cần đợi gã trở lại hang ổ của mình, chậm rãi hấp thu, lấy nó làm gốc đột phá bình cảnh.

Nội đan vào tay, hơn nữa thật sự cảm nhận trên nội đan không có chút hơi thở của Vua Sâm Chu, thần kinh Xà Ma Thần An Độ Ma Li luôn căng thẳng rốt cuộc thư giãn.

Trải qua thời gian dài như vậy, rốt cuộc đạt được mục đích, có thể tưởng tượng ra gã mừng đến cỡ nào.

Nhưng có câu vui quá hóa buồn. Ngay lúc gã thả lỏng cảnh giác, Vua Sâm Chu rõ ràng đã không có hơi thở đột nhiên động.

Cái đầu to nhuộm đẫm máu bỗng vung sang bên, mạnh đánh vào lưng An Độ Ma Li.

*Rầm!*

Thân thể An Độ Ma Li tựa như miếng vải rách bị đánh văng ra ngoài. Máu trào lên cổ họng phun ra. Có thể thấy rõ, từ người gã rõ ràng vang tiếng xương gãy vụn.

Đây cũng chính bởi vì An Độ Ma Li là Xà Ma Thần, thân thể cực mềm dẻo, hơn nữa ngoại linh lực rất cao, cho nên khi bị tấn công thì hóa giải được đa số lực chấn. Nhưng tuyệt đối đừng quên hiện tại gã bị thương, hơn nữa không trong trạng thái Ma Thần Hóa. Một kích cuối của ma thú cấp mười sắp chết đâu thể nào nhẹ nhàng như vậy?

Biến hóa thật sự quá nhanh. Có câu sâu trăm chân chết xác còn chưa cứng. Tuy Vua Sâm Chu bị tổn thương trí mạng, nhưng nó cũng hận chết An Độ Ma Li. Giấu đi một chút sức sống cuối cùng, thậm chí lấy cái giá lớn cắt đứt liên hệ với nội đan để dụ An Độ Ma Li vào bẫy, cuối cùng phát ra một kích trí mệnh. Hoàn thành một chiêu kia, sinh mệnh nó rốt cuộc đi tới tận cùng. Khiến người kinh ngạc là thân thể nó to vậy mà không lún xuống đầm lầy.

An Độ Ma Li không nghĩ ra thì Long Hạo Thần đứng xem cũng không ngờ tới. Vốn hắn chuẩn bị hành động, nhưng tình hình xảy ra đột ngột khiến hắn kinh ngạc. Suy nghĩ biến đổi thật nhanh, Long Hạo Thần đã có tính toán.

Hai tên gian xảo rốt cuộc vẫn là lưỡng bại câu thương. Đối với hắn và đồng bạn thì không có gì tốt hơn việc này.

Trong thời gian cực kỳ ngắn ngủi, Long Hạo Thần đã lập xong kế hoạch. Hắn ý bảo Thánh Vệ số mười đứng bên cạnh. Thánh Vệ số mười chợt biến thành luồng sáng xanh, không phải đuổi bắt trọng thương nặng Xà Ma Thần An Độ Ma Li, mà là xông hướng huyệt động lấp lóe quang mang yếu ớt.

Đây gọi là gậy ông đập lưng ông. Lúc trước An Độ Ma Li đối phó Vua Sâm Chu ra sao thì hiện tại Long Hạo Thần đối phó gã như vậy.

An Độ Ma Li bị Vua Sâm Chu sắp chết đánh ngược lại, cú va chạm này khiến gã bay ra tới vài trăm mét, miệng không ngừng phun ra máu tươi. Đôi cánh gãy mất một cái, huyết dịch đỏ sậm nhiễm toàn thân, bộ dạng cực kỳ thê thảm.

Nhưng gã rốt cuộc là ma thần, khoảnh khắc bị tấn công liền có cách tự cứu. May mắn Vua Sâm Chu đánh một đòn cuối không dùng nội đan, cho nên tuy trọng thương nhưng không đến mức trí mạng.

Bay ra xa đụng ngã một mảnh cây cối trên đầm lầy, thống khổ cực độ khiến gã suýt ngất xỉu. Gã tuyệt đối không ngờrằng, Vua Sâm Chu chết rồi còn có thể đánh lén mình. Nhưng nội đan của Vua Sâm Chu bởi vì va chạm kịch liệt mà văng ra ngoài, đụng trúng thân cây thô bắn ngược ra, rơi ở trên đầm lầy phía xa. Giống như bản thể Vua Sâm Chu, nội đan của nó cũng không chìm vào đầm lầy, mà là tỏa quang mang xanh ngọc như ẩn như hiện.

Ngay lúc thân thể đau đớn muốn chết, An Độ Ma Li vô tình thấy có quang mang xanh bay hướng huyệt động. Quang mang xanh bay không nhanh, lúc trông thấy nó thì còn cách huyệt động khoảng năm mét.

"Grao!!!!!" An Độ Ma Li cực kỳ giận dữ phát ra tiếng gầm. Gã thậm chí không thấy rõ kẻ địch ẩn núp, thân thể đã phóng lên xông hướng huyệt động.

Quang mang xanh không lớn, rõ ràng không phải Sâm Chu. Nhưng mặc kệ là ai, lúc này chạy ra kiếm lợi, sao không khiến Xà Ma Thần tức giận được?

Chẳng qua, An Độ Ma Li phát ra tiếng gầm không phải vì trút giận, mà là để triệu tập tộc nhân. Đây không phải nhát gan mà là cẩn thận. Lúc này gã bị thương nặng, dĩ nhiên không dám tự kiêu. Tuy quang mang xanh dao động linh lực không khiến gã cảm giác ra nguy hiểm, nhưng vẫn trước tiên phát ra kêu gọi.

Chất dịch đỏ đậm không ngừng chảy ra từ người gã, lúc bay hướng huyệt động thì gã hơi chần chờ. Nhưng một luồng sáng vàng khác lấy tốc độ cực nhanh đuổi theo bóng xanh, lúc chui vào trong động thì phát ra tia sáng trắng hút lấy nội đan Sâm Chu, An Độ Ma Li đã không thể giữ bình tĩnh nữa.

Mục tiêu của gã lại bị kẻ khác ngư ông đắc lợi, thế này thì sao Xà Ma Thần nhịn được?

Trong tiếng rống gầm, gã theo sát hai bóng người tiến vào động.

Ngay lúc An Độ Ma Li xông vào trong động, cùng lúc đó, từng bóng người chui ra từ sương mù dày đặc. Hiện giờ đám Xà Ma có chút thê thảm. Sâm Chu rình rập thêm vào Long Hạo Thần đả kích, giảm mạnh số lượng người của chúng. Chúng nghe Xà Ma Thần triệu hoán thì vội chạy tới, vừa lúc thấy bóng lưng An Độ Ma Li biến mất ở cửa động.

Cả đám Xà Ma hấp tấp đuổi theo, nhưng ngay lúc đó, một bóng vàng theo sát Xà Ma Thần chui vào trong huyệt động.

Quang mang tím lấp lóe, có sinh vật khổng lồ xuất hiện ngay cửa động, chặn cả động.

Quang mang màu vàng đất lặng lẽ khuếch tán dưới thân đám Xà Ma. Phạm vi bao trùm cực lớn. Khi đám Xà Ma thể xác và tinh thần mệt mỏi cảm giác cái đuôi dài nặng nề, thân thể bắt đầu chìm xuống đầm lầy, mới sợ hãi biến sắc. Nhưng chúng phát hiện thì đã muộn rồi.

Đang lúc chúng giãy dụa, đầm lầy khiến đuôi dài của chúng lún xuống bỗng biến cứng. Nguyên bản nước bùn mềm mại đột nhiên biến cực kỳ cứng rắn. Mơ hồ có một tầng sáng tựa như bảo thạch, hơn nữa hỗn hợp với sự lạnh lẽo khiến toàn thân chúng tê liệt.

Hai bóng người lặng lẽ xuất hiện tại phương xa. Trên người chúng đều mặc áo choàng lớn, trên người tản ra quang mang khác màu. Một vàng một xanh, chính là Thánh Vệ số chín am hiểu thổ hệ, Thánh Vệ số mười một am hiểu băng hệ.

Thánh Vệ số mười một cố ý tụt sau Thánh Vệ số chín nửa bước, do đó có thể thấy tuy rằng cùng là Thánh Vệ nhưng địa vị khác biệt.

Trọng Lực Thuật của Thánh Vệ số chín thêm vào đông đất thành đá, cùng với Băng Phong Thiên Lý của Thánh Vệ số mười một hỗn hợp thành một ma pháp hỗn hợp hai hệ thổ, băng ở diện tích lớn.

Ma pháp này có thể nói là do ba ma pháp cấp bảy tổ hợp thành, uy lực mạnh mẽ có thể nghĩ. Điểm này cũng có thể thấy thực lực cách biệt giữa Thánh Vệ số chín và Thánh Vệ số mười một. Cùng là cường giả cấp bảy, nhưng trong cùng thời gian, Thánh Vệ số mười một chỉ thi triển ra một ma pháp cấp bảy, Thánh Vệ số chín lại sử dụng hai cái. Đây chính là thực lực đỉnh cấp bảy. Trong các trợ thủ của Long Hạo Thần, không cần nghi ngờ, vị Thánh Vệ số chín này là mạnh nhất.

Lúc trong tháp Vĩnh Hằng, Thải Nhi đánh bất ngờ cộng với Thánh Vệ số chín xem thường bọn họ, mới khiến họ một chiêu chiến thắng. Khi so đấu thực lực chân chính, coi như là Long Hạo Thần thêm vào Hạo Nguyệt cũng chưa chắc dễ dàng chiến thắng vị này.

Xà Ma tinh anh bình thường đều là cấp năm, sáu ở tác dụng cường đại của ba ma pháp cấp bảy thoáng chốc bị giam cầm.

Đầm lầy mềm mại, nhưng lại đông thành đá? Thân thể chúng đã rơi vào trong, muốn giãy dụa thoát khỏi không phải chuyện dễ. Chỉ có thể đánh vỡ đá, nhưng nếu phá vỡ thì ai có thể bảo đảm không tổn thương đến mình? Huống chi, người ta không cho chúng cơ hội phá đá. Băng Phong Thiên Lý phối hợp với Ngưng Thổ Vi Thạch, cứng như sắt, sao có thể trong chốc lát thoát được?

Đối với loài rắn thì lạnh lẽo là uy lực thiên nhiên khiến chúng sợ nhất. Loài rắn đến mùa đông liền ngủ say, bởi vì bản thân chúng không thể sinh ra độ ấm. Trong lạnh lẽo đến cực độ, đám Xà Ma đều run cầm cập, thực lực giảm bớt.

Tiếp đến, chính là thời gian hai đại Thánh Vệ biểu diễn.

Từng tảng đá to lớn từ mặt đất chui lên, đánh hướng Xà Ma. Cùng lúc đó, còn có Băng Tuyết Phong Bạo.

Lực sát thương của ma pháp sư lúc quần chiến thì chắc chắn là kinh khủng nhất. Huống chi cửa động bên kia còn có một cường giả to lớn, Hạo Nguyệt.

Hạo Nguyệt chặn cửa động rồi, năm cái đầu to tựa như năm Ma Đạo đại pháo bắn ra ma pháp cường đại. Vòng thứ nhất là đánh bất ngờ, ngay sau đó, chính là ma pháp các loại thuộc tính.

Khi khống chế từng ma pháp thuộc tính, Hạo Nguyệt hiển nhiên không thể nào so sánh với hai đại Thánh Vệ. Nhưng nó lại có tới năm loại thuộc tính! Năm thuộc tính lần lượt sử dụng, uy lực đương nhiên khác hẳn. Ví dụ như trước mắt, Tiểu Thanh, Tiểu Lam và Tiểu Quang trở thành sức chiến đấu chủ yếu, còn Tiểu Hỏa thì hoàn toàn từ bỏ công kích, chỉ là cảnh giác nhìn bốn phương, còn về Tiểu Tử thì hướng không trung hút khói độc dày đặc.

Có thể nói, hiện tại tương đương với bảy vị ma pháp sư cấp bảy đối diện đám Xà Ma bị thương nặng. Đồng thời, khi Xà Ma bị ma pháp thanh tẩy, từng bóng xanh to lớn bắt đầu chậm rãi bò ra từ rừng rậm.

Vua Sâm Chu chết rồi, Xà Ma trở thành tử địch của tộc Sâm Chu. Thân hình khổng lồ của Sâm Chu tuy rằng mỗi một con đều mình đầy thương tích, nhưng lúc này chúng nó vẫn hùng hổ xông trở về. Dựa vào sức đề kháng lạnh lẽo của thân thể khổng lồ, miễn cưỡng xông đến. Chúng chịu đựng ma pháp khủng bố, xông thẳng đến Xà Ma phát động công kích tự sát.

Tuy số lượng Sâm Chu ít ỏi nhưng chúng nó thừa nhận lực lượng ma pháp không phải Xà Ma có thể so sánh. Khi đám Xà Ma xuất hiện thì đã định trước bi kịch của đám Xà Ma.

Cục diện bên ngoài đã ổn định, còn trong hang động?

Không cần nghi ngờ, luồng sáng thứ nhất xông vào trong động hấp dẫn Xà Ma Thần An Độ Ma Li chú ý, đương nhiên là Thánh Vệ số mười. Lúc đó tốc độ bay của nó không phải chậm, mà là Long Hạo Thần ra lệnh nó cố ý thả chậm tốc độ khiến An Độ Ma Li trông thấy. Nếu không thì sao khiến gã mắc câu được?

An Độ Ma Li và Vua Sâm Chu lưỡng bại câu thương, cơ hội này đối với Long Hạo Thần thật là quá mức tốt đẹp, tuyệt đối không thể để vuột mất. Nhưn tận mắt chứng kiến hai đại cường giả tính kế qua lại, cho nên dù bản thân có tin tưởng tràn đầy thì hắn vẫn không dám sơ xuất, mà là dựa vào mưu kế gài bẫy An Độ Ma Li.

Tựa như lúc trước An Độ Ma Li đối phó Vua Sâm Chu, gã phải lấy được thứ trong động. Tuy rằng gã không biết bên trong có kho báu gì, nhưng Vua Sâm Chu đã coi trọng nó như vậy thì sao tầm thường được? Hơn nữa, dù cho khi ấy An Độ Ma Li còn có chút chần chờ, một bóng vàng đã xông vào trong động, mang đi nội đan của Vua Sâm Chu, thì gã không thèm quan tâm cái gì nữa. Dù cho biết rõ là cái bẫy, gã chỉ có thể kiên trì lao vào trong động. Bóng dáng vàng này đương nhiên chính là Nhã Đình thi triển năng lực Khiên Dẫn của Thánh Dẫn Linh Lô.

Xà Ma Thần An Độ Ma Li vừa tiến vào trong động, quang mang xung quanh liền tối xuống. Lúc này càng có thể cảm giác ra quang mang vàng như ẩn như hiện sâu trong động.

Quang mang vàng từ đâu mà ra, hiện tại An Độ Ma Li không rảnh suy nghĩ. Gã phải làm là trước tiên giành lại nội đan của Vua Sâm Chu. Gã bị thương rất nghiêm trọng, nếu không có viên nội đan này, đừng nói là tăng thực lực, sợ là không thể hoàn toàn hồi phục. Đây cũng là vì sao gã không thể không tiến lên.

Hai bóng người đằng trước không vào sâu trong động. Khi An Độ Ma Li trông thấy bóng dáng xanh, không ngờ là Khô Lâu lấp lánh lửa xanh khiến gã ngẩn ra. Bên cạnh Khô Lâu Xanh chính là Nhã Đình toàn thân lấp lánh ánh vàng.

Nói đến cũng thật tình cờ, Nhã Đình và Thánh Vệ số mười đều có sáu cánh, lúc này đứng chung một chỗ khá là giống nhau. Nhưng chúng phóng thích hơi thở không quá mạnh, điều này khiến An Độ Ma Li thở phào. Gã liếc mắt một cái liền thấy nội đan nằm trong tay Nhã Đình.

"Đưa đây, sẽ cho các ngươi toàn thây!" An Độ Ma Li vẻ mặt dữ tợn hét. Sau lưng gã, chất dịch đỏ sậm vẫn không ngừng rơi xuống.

Nhã Đình lộ ra vẻ trào phúng, nâng tay lên, một luồng sáng trắng rơi trên người An Độ Ma Li.

An Độ Ma Li định ngăn cản, nhưng quang mang trắng nhu hòa không có hiệu quả công kích, lẽ dĩ nhiên sẽ không bị chặn lại. Xà Ma Thần chỉ thấy mình như bị trói buộc, bản năng xoay người, vừa lúc đụng phải bóng dáng vàng thứ hai chui vào trong động. Cùng lúc đó, cái mông to của Hạo Nguyệt ngọ nguậy che kín lối vào động.

So sánh kích cỡ thân hình thì Xà Ma Thần An Độ Ma Li lúc không Ma Thần Hóa nhỏ hơn Hạo Nguyệt nhiều. Tuy gã cao tới năm thước nhưng ở trong động đường kính ba mét thì vẫn có thể thoải mái hành động. Nhưng Hạo Nguyệt dáng người cao đến khủng bố không thể tiến vào, dùng để chặn cửa là lựa chọn tốt nhất.

Sở dĩ Long Hạo Thần dẫn Xà Ma Thần vào trong động mới ra tay, nguyên nhân rất đơn giản, chính là muốn An Độ Ma Li cách ly Trụ Ma Thần của gã.

Trụ Ma Thần có thể hỗ trợ ma thần cỡ nào thì trước đó Long Hạo Thần đã trông thấy rõ. Tác dụng to lớn khiến An Độ Ma Li cấp tám có thể giết chết Vua Sâm Chu cấp chín. Sự hỗ trợ khủng bố này có thể nghĩ. Tuy Long Hạo Thần cũng đoán được hiện giờ Xà Ma Thần đã là sức cùng lực kiệt, nhưng hắn không dám đánh cược, cũng không thể. Cho nên hắn mới cẩn thận dẫn dụ An Độ Ma Li vào đây, là để gã không thể tới gần Trụ Ma Thần. Tuy cự ly không tính quá xa, nhưng vẫn tốt hơn để gã chiến đấu bên cạnh Trụ Ma Thần.

An Độ Ma Li mắt thấy Long Hạo Thần tiến vào, lòng gã rơi xuống đáy vực. Thanh niên nhân loại mặc giáp này tuy chỉ cảm giác ra là tu vi cấp bảy, nhưng không biết vì sao, khi mắt gã lần đầu tiên thấy Long Hạo Thần, thì cảm giác trái tim mình như bị bóp chặt, nghẹt thở, cảm giác bất an dâng tràn.

Bọ ngựa bắt ve chim sẻ phía sau. Mình hao hết tâm trí rốt cuộc giết chết Vua Sâm Chu, không nghĩ tới tại đây gặp phải nhân loại, hơn nữa còn là kỵ sĩ nhân loại. Quang thuộc tính trên Long Hạo Thần thật quá tinh thuần. Ngay lúc này, hắn không hề giữ lại phóng ra hết. Tay trái Quang Chi Liên Y tay phải Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán, chỉ xéo mặt đất, lạnh lùng nhìn An Độ Ma Li. Kiếm ý sắc bén như ẩn như hiện. Tuy Long Hạo Thần đứng đó không động đậy, nhưng An Độ Ma Li có cảm giác giống kiến bò chảo nóng. Long Hạo Thần tựa như là một thanh kiếm sắc bén. Gã có thể khẳng định, phần sắc bén này không phải mình có thể dùng ngoại linh lực cứng rắn chống.

Nếu là trước khi bị thương, đương nhiên An Độ Ma Li không thèm để Long Hạo Thần vào mắt. Theo gã thấy thì loại đối thủ có tu vi này trực tiếp dựa vào ưu thế linh lực đủ đè bẹp. Nhưng hiện tại thì khác. Gã bị thương nặng, không thể thi triển Ma Thần Hóa, mười phần lực lượng đã tiêu mất sáu phần, lại đối mặt một kỵ sĩ nhân loại, sao gã không thấy áp lực lớn được?

"Nhân loại, tại sao ngươi ở đây?" An Độ Ma Li biết mình hỏi có chút ngu, nhưng gã kiềm không được bật thốt, gã thật sự thấy kỳ quái. Lấy cảm giác của gã, thế mà trước đó không hề phát hiện. Nhân loại này chọn điểm chen vào thật quá đúng lúc.

Long Hạo Thần khẽ cười.

"Xin chào, Xà Ma Thần An Độ Ma Li. Nếu ta nói là may mắn, ngươi có tin hay không? Trên thực tế, chính là may mắn, hoặc nên nói đều có ý trời, khiến chúng ta tại đây gặp phải ngươi chiến đấu với Vua Sâm Chu. Giờ này ngày này, đây sẽ là nơi ngươi chôn xác."

Nói xong, Long Hạo Thần không cho An Độ Ma Li thời gian chữa trị vết thương, chân trái tiến lên một bước. Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán trong tay chém hướng An Độ Ma Li.

Kiếm ý hư vô bỗng biến ngưng tụ. Một kiếm này không sâu sắc như lúc đối mặt A Bảo chém vào hư không, mà là đại khai đại hợp, khí thế vô tiền khoáng hậu.

Núi trước mặt, thì phá núi, nước chắn thì nước sẽ khô cạn. Đây chính là kiếm ý Long Hạo Thần chém ra.

Giờ đây An Độ Ma Li không có cả vũ khí trong tay. Hai thanh xà mâu của gã sau khi đâm vào đầu Vua Sâm Chu thì còn ghim trong người nó.

Gầm lên, An Độ Ma Li đánh ra tay phải. Ám nguyên tố nồng đậm hình lốc xoáy xoay quanh trên cánh tay phải của gã, hóa thành hố đen. Ám nguyên tố linh lực cường liệt dao động bỗng bộc phát, đánh hướng Long Hạo Thần.

Ngay lúc này, có nói thêm cái gì thì đã không còn ý nghĩa, chỉ có giết chết đối thủ mới tìm được đường ra. Bởi vậy An Độ Ma Li nghênh chiến.

Nhưng cũng ngay lúc này, sát khí lãnh liệt sau lưng ập đến đánh hướng vết thương sau lưng gã.

Hiện tại An Độ Ma Li chịu tác dụng Khiên Dẫn của Thánh Dẫn Linh Lô, chỉ có thể công kích Long Hạo Thần. Gã căn bản không có lựa chọn khác. Hơn nữa, dù để gã chọn thì cũng nhất định chọn kỵ sĩ thần quyến giả uy hiếp càng lớn.

*Phụt*

Một tiếng vang quái dị, Long Hạo Thần toàn thân bốc lên quang mang vàng, lui về sau một bước. Nhưng lốc xoáy đen trên nắm tay An Độ Ma Li cũng phá vỡ. Thân thể gã nhoáng lên một cái. Do đó có thể thấy tình trạng An Độ Ma Li tệ cỡ nào.

Thánh Vệ số mười thân thể xẹt qua, tựa như tia chớp xanh xông tới sau lưng An Độ Ma Li. Đôi đoản kiếm của nó thành công chém đứt cánh sau lưng An Độ Ma Li.

Thánh Vệ số mười ra tay cực kỳ nham hiểm. Chẳng những cắt đứt cánh, hơn nữa đem vài mạch máu to nhất sau lưng An Độ Ma Li đều bị vạch phá, bỗng chốc lưng An Độ Ma Li bắn ra chất lỏng đỏ tựa như suối phun.

Long Hạo Thần chỉ lui về sau một bước, hắn lại lẫn nữa phát động công kích. Lại chém, nhảy lên, Đấu Suất Toàn Viên Kiếm!

Hắn muốn dùng cách đè ép triệt để giải quyết An Độ Ma Li, không cho gã một chút cơ hội. Khi hắn phát ra một kích kia, cùng lúc đó, đòn tấn công của Thánh Vệ số mười lại lần nữa xông hướng sau lưng An Độ Ma Li. Nó thi triển kỹ năng hơi giống Long Hạo Thần, nhưng không thể mượn lực, chính là Phong Chi Vũ từng dùng để đối phó Medusa.

Không chỉ thế, một chuỗi ánh vàng dính vào nhau hóa thành Tinh Diệu Chi Mâu, từ phía sau bắn vụt qua mục tiêu, cổ An Độ Ma Li.

Nguy hiểm to lớn khiến An Độ Ma Li hoàn toàn bộc phát tiềm lực. Mặc dù còn bị trọng thương nhưng dù sao gã cũng là một trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần, tự thân có bản năng cầu sinh rất mạnh. Hiện tại gã đã hiểu, chạy trốn là lựa chọn duy nhất cho gã, tuyệt không thể mơ ước kho báu nữa. Chỉ cần có thể lao ra, bên ngoài có nhiều thuộc hạ của mình, nói không chừng còn cơ hội ngóc đầu trở lại. Nếu thật bị kẻ địch ngáng chân tại đây, chỉ sợ vĩnh viễn không ra được.

Ngửa đầu cuồng rống, An Độ Ma Li làm ra động tác quái dị. Giang chân, hai tay chộp hướng phía dưới. Có thể thấy rõ, một luồng sáng đỏ sậm bốc lên từ người gã, ngay sau đó, quang mang đỏ bỗng nhiên bùng phát, hóa thành một tầng hào quang bao phủ cả người gã.

Nếu nhìn cẩn thận có thể phát hiện, tầng quang mang bao phủ người gã rất giống Trụ Ma Thần bản trong suốt.

Công kích của ba người Long Hạo Thần rơi vào màn quang mang này, kèm theo vô số linh lực mạnh mẽ dao động, nhưng không thể đột phá. Cảm giác như họ trực tiếp công kích vào Trụ Ma Thần.

Trụ Ma Thần ở bên ngoài dường như cũng cảm ứng được An Độ Ma Li gặp nguy hiểm. Trụ Ma Thần to lớn khẽ chấn động, từng luồng sáng đỏ sậm từ trong Trụ Ma Thần dâng tràn, tựa như từng mũi tên nhọn bay thẳng tới cửa động bị Hạo Nguyệt chặn.

Không cần nghi ngờ, quang mang đỏ sậm này muốn cứu An Độ Ma Li. Đây cũng là thủ đoạn bảo mệnh cuối cùng của An Độ Ma Li. Một khi khiến gã dung hợp với quang mang đỏ, vậy thì gã sẽ hóa thành luồng sáng nhập vào trong Trụ Ma Thần. Tuy như vậy khiến gã ít nhất bị phong ấn ba năm, nhưng rốt cuộc vẫn có thể giữ tính mệnh!

Nếu chỉ là đám Long Hạo Thần, có lẽ sẽ để An Độ Ma Li thực hiện được. Đáng tiếc là chỗ này còn có Hạo Nguyệt, Hạo Nguyệt là ngay cả Ma Thần Hoàng còn phải kiêng dè!

Đối diện quang mang Trụ Ma Thần phát ra, năm cái đầu to của Hạo Nguyệt đều ngẩng cao, đáy mắt chúng lấp lánh quang mang giống nhau. Đó là ánh mắt tràn ngập kỳ dị, có hận, bực mình, kiêu ngạo, nhiều nhất là phẫn nộ và bi thương.

Năm cái đầu to cùng ngửa đầu giận gầm lên một tiếng, ánh mắt nó tùy theo đều biến thành màu tím. Một tầng ánh tím kỳ dị khuếch tán từ người Hạo Nguyệt. Giây phút này, nó hiện ra cao quý và cường đại, tựa như là chúa tể tất cả sinh vật trên thế giới này.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những năm gần đây phong trào ăn chay được nhiều người quan tâm. Các nhà nghiên cứu khoa học và giới y học chứng minh được ăn chay có nhiều kết quả tích cực mang lại sức khỏe. Để hỗ trợ việc ăn chay, chúng tôi đã tập hợp hằng ngàn món chay từ trang nấu món chay chọn lọc một số bài hay chẳng hạn như mi xao thap cam chay, mon chay canh rau cai thai lan kaeng liang rất hữu ích cho việc ăn chay dinh dưỡng và sức khỏe của bạn và gia đình bạn.