Thần ấn vương tọa

Chương 2: Sát hạch Kỵ sĩ tùy tùng (tt)


"Giáo quan, ngài cho hắn khảo hạch một lần nữa đi." Mở miệng là người thứ nhất thông qua khảo hạch cũng là người lớn tuổi nhất trong đám hài tử Tương Hổ.

"Đúng vậy! Giáo quan,ngài cho Hạo Thần một cơ hội nữa đi."

"Giáo quan, Hạo Thần mỗi ngày huấn luyện đều rất nỗ lực, cho hắn thử lại đi."

Trong lúc nhất thời,gần như tất cả thanh niên ở đây đều mở miệng giúp cho Long Hạo Thần. Đây là do người làm nhiều việc tốt nên được hồi báo, huống chi bọn họ chỉ là một đám hài tử, còn xa mới tới quan hệ về vấn đề lợi ích.

Ba Nhĩ Trát trầm giọng nói: "Yên lặng." thính đường rộng rãi nhất thời trở nên yên tĩnh.

Ba Nhĩ Trát nói: "Hảo, ta sẽ cho hắn một lần cơ hội, nhưng vì công bằng với mọi người, Long Hạo Thần, ngươi trước tiên phải chiến thắng Tương Hổ trong quyết đấu một chọi một mới có thể có được cơ hội này . Các ngươi ai khảo hạch thất bại cũng như thế, nếu ai có thể chiến thắng Tương Hổ, ta đều cho hắn cơ hội khảo hạch một lần nữa, giới hạn thời gian trong vòng ba ngày."

Long Hạo Thần đại hỉ, đầu tiên là lần nữa hướng đồng bọn môn cảm tạ, sau đó chuyển hướng Ba Nhĩ Trát, "Cám ơn ngài giáo quan."

Nhìn hắn tựa như tuyệt sắc thiếu nữ ,trên khuôn mặt hắn tràn đầy dương quang cùng nụ cười trong sáng , dù Ba Nhĩ Trát là nam nhân đều không nén nổi có chút ngẩn người. Không để ý đến Long Hạo Thần, hắn ngược lại là nhìn về phía Tương Hổ, nhàn nhạt nói: "Toàn lực ứng phó, nếu không ta hủy bỏ tước hiệu kỵ sĩ tùy tùng của ngươi, hiểu chưa?"

"Dạ." Tương Hổ đáp một tiếng, rút ra mộc kiếm sau lưng,các thiếu niên khác hướng bốn phía tản ra, để lại một mảnh đất trống.

"Hạo Thần, cẩn thận, ta sẽ không hạ thủ lưu tình." Tương Hổ để mộc kiếm trước người, hướng Long Hạo Thần hành lễ kỵ sĩ.

Long Hạo Thần đồng dạng hoàn lễ,

"Tương đại ca, mời."

Tương Hổ khẽ quát một tiếng,tiến về phía trước một bước, trong tay mộc kiếm bổ thẳng tới Long Hạo Thần, mục tiêu là vai trái của hắn

Long Hạo Thần có vẻ rất bình tĩnh, nhìn qua, động tác của hắn nhìn như là chậm một nhịp, mãi đến khi mộc kiếm trong tay Tương Hổ bổ ra được một nửa đường hắn mới động. Mộc kiếm trong tay vừa lúc quét trúng vị trí phía dưới mũi kiếm Tương Hổ.

"Ô hay" một tiếng vang nhỏ, Tương Hổ linh lực rõ ràng lớn hơn Long Hạo Thần dưới tình huống này một kiếm của hắn lại bị đẩy ra.

Chứng kiến này một kiếm, Ba Nhĩ Trát giáo quan trong mắt nhất thời hiện lên một tia kinh ngạc.

Tương Hổ mộc kiếm mặc dù bị đẩy ra, nhưng hắn phản ứng rất nhanh, mượn thế thân thể xoay một vòng tròn,lấy lực của lưng eo kéo cánh tay lại,mộc kiếm trong tay xoay tròn một vòng, chém ngang ra.

Tương Hổ ứng phó rất tinh tế, với độ tuổi này của hắn mà có thể làm được như thế đã là rất không tệ. Nhưng là, Long Hạo Thần ứng đối lại càng làm mọi người giật mình.

Trong khi đẩy ra một kiếm công kích của Tương Hổ thì hắn cũng đã tiến về phía trước một bước, khoảng cách giữa hai người vốn là gần sát, hắn vừa bước tới, thì cũng đã đi tới bên người Tương Hổ. Mà lúc này, thời khắc.Tương Hổ thân thể xoay tròn

Hắn như thế nào tấn công? Ba Nhĩ Trát trong lòng cũng xuất hiện nghi vấn, mộc kiếm dài ba thước, mà Long Hạo Thần đã ở ngay sát, tuyệt đối không thi triển được.

Nhưng vào lúc này, Long Hạo Thần công kích đã đánh tới. Hắn dùng là chuôi kiếm.

Thân thể hướng xuống phía dưới trùng xuống, đồng thời trên đỉnh chuôi kiếm vừa lúc đánh vào phía dưới xương sườn Tương Hổ, một kích này Long Hạo Thần thậm chí không có phát lực, nhưng thân thể Tương Hổ cũng đã ngã lui ra ngoài,cũng đúng lúc mộc kiếm của hắn quét ngang xẹt qua đỉnh đầu Long Hạo Thần.

"Dừng." Ba Nhĩ Trát quát.

Ba Nhĩ Trát trong mắt hiện lên một đạo tinh quang, trầm giọng nói: "Mất đi thăng bằng, chiêu thức dùng hết, Tương Hổ, ngươi thua. Nếu như Long Hạo Thần chuôi kiếm dùng sức lớn một chút, ngươi cũng đã nằm trên mặt đất."

Tương Hổ có chút xấu hổ gãi gãi đầu, "Hạo Thần, ngươi thật sự giảo hoạt."

Long Hạo Thần thu kiếm mà đứng, có chút áy náy nhìn về phía Tương Hổ thật vất vả mới đứng vững

Ba Nhĩ Trát hướng Long Hạo Thần gật gật đầu, nói: "Ngươi có thể tiến hành khảo hạch lần thứ hai."

Một lần nữa trở lại phía trước mộc đôn, Long Hạo Thần thần sắc trên mặt rõ ràng ngưng trọng hẳn lên, thần sắc như vậy xuất hiện trên khuôn mặt thiếu niên của hắn thật sự là cho người ta hiện lên cảm giác dị thường.

Hai tay nắm chặt mộc kiếm, Long Hạo Thần trong mắt hiện lên vẻ kiên nghị mạnh mẽ, tựa hồ tại trên người hắn, sinh ra một tầng vầng sáng như ẩn như hiện. Nhất là ánh mắt hắn, trong đôi mắt màu lam trong suốt, ánh lên vẻ kiên định.

Đột nhiên, Long Hạo Thần xoay người một cách mạnh mẽ, mang theo vẻ kiên nghị vượt xa bạn bè cùng lứa tuổi chém mộc kiếm trong tay ra.

"Bịch"

Thạch châu nhảy lên, mà Long Hạo Thần tự thân cũng bởi vì lực phản chấn nên ngã về phía sau một bước, trong tay mộc kiếm suýt nữa rơi xuống, có thể chứng kiến rõ ràng, vị trí hổ khẩu hai tay hắn đã chảy máu.

"Linh lực mười một, thông qua." Ba Nhĩ Trát thanh âm vang lên mang theo vẻ khiếp sợ. Từ linh lực chín đến linh lực mười một, nghe thì chỉ là chênh lệch hai con số. Quan trọng là trong lần khảo hạch trước Long Hạo Thần rõ ràng đã dùng toàn lực a! Lúc này có thể sinh ra tăng phúc lớn như vậy, ý nghĩa hắn đã kích phát tiềm lực chính mình đến cực hạn.

sau giây phut kinh ngạc ngắn ngủi Ba Nhĩ Trát hồi phục bình thường, để cho Long Hạo Thần chính mình đi phòng y vụ băng bó một chút, sau đó tiếp tục khảo hạch.

"Khảo hạch chấm dứt, ai không thông qua, ngày mai sẽ không cần trở lại.Ai Thông qua ngày mai sẽ được phân phối tân giáo quan. Bây giờ giải tán, sau khi nhận lấy bồi nguyên dịch có thể về nhà."

"Cám ơn giáo quan." Tất cả thiếu niên đồng thanh hô to.

"Long Hạo Thần, ngươi lưu một lát."

Đám thiếu niên rời đi trong tiếng hoan hô , vô luận có hay không thông qua khảo hạch đều là một dạng. Tại tuổi bọn họ rất dễ dàng tìm được cảm giác vui sướng cùng hạnh phúc

Trong đại sảnh Áo Đinh tử điện rộng rãi chỉ còn lại có Long Hạo Thần cùng Ba Nhĩ Trát giáo quan hai người.

"Hạo Thần, nói cho ta biết, vì cái gì khi cùng Tương Hổ chiến đấu ngươi lựa chọn phương thức công kích như vậy?"

Ba Nhĩ Trát nghiêm túc hỏi.

Long Hạo Thần không chút do dự hồi đáp: "Bởi vì sức mạnh của ta không bằng Tương Hổ đại ca, chỉ có thể tìm kiếm sơ hở của hắn. Ngài đã dạy qua chúng ta, lúc chiến đấu sức mạnh lớn nhất là vị trí mũi kiếm càng tới gần chuôi kiếm sức mạnh lại càng nhỏ. Sau đó khi thời điểm hắn lần thứ hai công kích, ta quan sát thấy phần eo là chỗ trọng tâm của hắn, sở dĩ ta tiếp cận hắn để sức mạnh của hắn không cách nào hoàn toàn phát huy, phá vỡ trọng tâm, hắn sẽ không có biện pháp duy trì liên tục công kích."

Ba Nhĩ Trát trong mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc, "Nói cách khác,đây hết thảy đều là do ngươi thông qua quan sát mà biết được?

" Hắn từ chưa dạy qua những hài tử này thực chiến, bởi vì tại tuổi tuổi của bọn họ quan trọng nhất là tạo nền móng, còn chưa đến thời điểm cần luyện tập thực chiến. Có thể Long Hạo Thần ở trong khi chiến đấu tỉnh táo cùng đối với thời cơ chuẩn xác nắm chắc, thật sự là làm hắn rung động.

"Tốt lắm, ngươi cũng về nhà đi." Ba Nhĩ Trát khoát tay áo, hắn mơ hồ cảm giác được hài tử này có một loại tiềm chất mà thiếu niên khác không có.

"Giáo quan, ta đi lĩnh nguyên dịch. . ."

Trên khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn toát ra vài phần ngại ngùng, Long Hạo Thần hỏi dò.

"Ùh, đi lĩnh đi."

"Giáo quan gặp lại sau." Long Hạo Thần hết sức phấn khởi di chuyển.

Đưa mắt nhìn bóng lưng hắn tung tăng như chim sẻ mà đi, Ba Nhĩ Trát trên mặt không nén nổi hiện ra vẻ tươi cười, "Đứa nhỏ này, bản tính thuần lương vừa chịu cố gắng, tựa hồ còn rất có thiên phú chiến đấu. Thật sự là hạt giống tốt hiếm có a!"

"Ngươi biết vì cái gì hắn có thể dễ dàng tìm được sơ hở đối thủ sao?" Đúng lúc này, một thanh âm trong trẻo dễ nghe vang lên bên người Ba Nhĩ Trát.

Bởi vì... thanh âm tới không hề báo trước, nhất thời dọa cho Ba Nhĩ Trát nhảy dựng lên.

Chẳng biết khi nào thì tại bên người Ba Nhĩ Trát đã có một người trung niên, nhìn qua bộ dáng khoảng hơn ba mươi tuổi, một thân trường bào đơn giản mộc mạc, chính là, hắn đã có lấy một đôi mắt sáng như sao. Tại sâu trong đôi mắt hắn hiện lên quang mang buồn bã nhớ nhung thậm chí còn có vẻ thống khổ

Đại nhân, thuộc hạ không biết.

Ba Nhĩ Trát nhìn thấy người trung niên này liền hành lễ. Người này mấy ngày trước mới đi vào Áo đinh Tử Điện, hắn không biết được tu vi và thân phận của người này, hắn chỉ biết người này là một đại nhân vật được phái tới từ Kỵ Sĩ Phân Điện của Hạo Nguyệt Thành.

Người trung niên thu hồi ánh mắt lại rồi thản nhiên nói:

Bởi vì hắn có tinh thần lực khác hẳn người thường. Nếu không, ngươi cho rằng vì cái gì mà hắn có thể kích phát tiềm lực lớn như vậy?

Long Hạo Thần bây giờ đang rất vui vẻ, hắn trân trọng nắm lấy bình thủy tinh nhỏ trên tay rồi tươi cười chạy về nhà.

Đối với những đứa trẻ khác thì cái chai nước này chỉ là một loại nước khó uống mà thôi nhưng đối với hắn mà nói đây chính là nguyên nhân hắn gia nhận Kỵ Sĩ Thánh Điện.

Vừa đi, hắn vừa lầu bầu nói:

Tương Hổ đại ca nói đúng, Bồi Nguyên Dịch này thật sự là thứ tốt, mỗi khi mẹ uống một lọ liền cảm thấy thân thể tốt hơn. Mẹ, thật xin lổi, mẹ đã dạy con dưới gối nam nhân có hoàng kim, nhưng mà nếu ngày hôm nay con không thông qua thì con không thể mang Bồi Nguyên Dịch về cho mẹ được. Con không muốn mất mẹ, vì mẹ, cái gì con cũng có thể làm.

Nếu Ba Nhĩ Trát nghe được nhũng lời mà Long Hạo Thần nói chắc chắn sẽ trừng to mắt.

Bồi Nguyên Dịch là một loại thuốc mà Thán Điện gửi xuống, nó đối với những đứa trẻ dưới 15 tuổi có hiệu quả bồi dưỡng căn nguyên, dùng để phụ trợ bọn họ tu luyện, tạo cho thân thể trụ cột vững chắc. Long Hạo Thần ngày hôm nay suýt nữa không thể thông qua khảo hạch là vì từ trước tới giờ hắn không hề uống qua thứ này, tất cả hắn đều để lại cho mẹ hắn. Mà một năm trước hắn còn là một tiểu nam tử rất gầy yếu, một năm sau hắn thông qua bản thân không ngừng cố gắng ,không uống Bồi Nguyên Dịch mà để lại cho mẹ mình vậy mà vẫn có thể đột phá cột mốc mười điểm linh lực.

Đối với một đứa nhỏ chỉ có 9 tuổi mà nói, khó khăn của việc này còn lớn hơn cả việc một chuẩn Kỵ Sĩ vượt qua khảo hạch trở thành Kỵ Sĩ chân chính nữa. Phải có loại thiên phú và sự cố gắng như thế nào mới có thể được a!

Ánh mặt trời chiếu lên trên người Long Hạo Thần, kim quang lấp, tựa như trái tim hắn được làm bằng vàng

Nhà Long Hạo Thần nằm ở một góc hẻo lánh phía tây của Áo đinh trấn, thậm chí còn phải vượt qua một con sông nhỏ mới có thể tới đó. Rất nhanh, hắn đã đi qua một cây cầu độc mộc, có điều hắn cũng không có trực tiếp về nhà, mà đi dọc theo một con đường nhỏ vào một mảnh rừng rậm nằm phía tây Áo đinh trấn.

Trước khi hắn đem Bồi Nguyên Dịch cho mẹ mình uống hắn đều phải đi hái một ít rau dại sau đó đem dược dịch trộn vào trong chén súp rau cho mẹ hắn uống, chỉ có như vậy mẹ hắn mơi có thể không nhận ra được mùi thuốc bên trong. Hắn cũng không muốn cho mẹ mình biết việc này, Long Hạo Thần còn nhớ rõ Ba Nhĩ Trát đã từng nói là một nam nhân thì phải đứng ra gánh vác tất cả.

Đi vào rừng cây, hắn nhanh chóng bắt đầu làm việc, mấy năm nay, Long Hạo Thần và mẹ mình sống nương tựa lẫn nhau, cho dù là trong Áo đinh trấn thì nhà của bọn họ cũng là gia đình khổ nhất, đứa trẻ nhà nghèo thì thường trưởng thành sớm, trong khi những đứa trẻ khác chỉ biết chơi đùa thì hắn đã có thể giúp mẹ mình một số công việc. Hai mẹ con tuy sống dựa vào những đồng cắc mà mẹ Bạch Nguyệt của hắn sửa y phục cho người trong trấn để sống qua ngày, nhưng mà chỉ vậy thôi thì hắn cũng cảm thấy rất vui vẻ rồi.

Một lát sau, trên mặt đất chồng chất không ít rau dại, những thứ này Long Hạo Thần đều rất quen thuộc, tuy rằng chỉ là rau dại nhưng mà hương vị cũng không tệ. Từ nhỏ đến lớn hắn đã ăn không ít những thứ này rồi.

Lúc Long Hạo Thần đang thu thập những thứ này rồi định trở về thì một tiếng vang làm cho hắn nhảy dựng lên. Mảnh rừng rậm này không hề bình yên, ngẫu nhiên cũng sẽ có một ít dã thú lui tới.

Long Hạo Thần ngẩn đầu nhìn về phía phát ra tiếng động, mơ hồ hắn nhìn thấy một thân ảnh đang ngã xuống. Dưới sự hiếu kỳ thúc giục hắn từ từ tiếng lại chỗ đó, chỉ đi vài bước hắn đã thấy được thân ảnh vừa mới ngã xuống kia không phải là dã thú gì mà là một cô bé.

Cô bé này có bộ dáng khoảng bảy tám tuổi, thân hình rất là nhỏ bé yếu ớt, trên đầu là mái tóc ngắn màu tím. Y phục trên người cô bé có chút rách nát, ít nhất có sáu bảy chổ có vết máu chảy ra. Tuy là té trên mặt đất nhưng cô bé vẫn còn tỉnh táo, cô đang dãy giụa định đứng lên nhưng không thể nào làm được.

Long Hạo Thần nhanh chóng bước lên rồi kinh ngạc hỏi:

Ngươi làm sao vậy?

Cô bé dường như kinh ngạc, thân thể theo bản năng giật giật, cô nghiêng đầu lại nhìn hắn. Lúc này, Long Hạo Thần mới nhìn thấy bộ dáng của cô bé.

Trên khuôn mặt xinh đẹp dính không ít bùn đất, chỗ khóe miệng còn có một vết máu, cho dù là bộ dáng của cô rất chật vật nhưng vẫn làm cho người khác có cảm giác kinh diễm. Có điều sự xinh đẹp của cô khác với của Long Hạo Thần, bộ dáng của Long Hạo Thần vô củng nhu hòa, khuôn mặt này làm cho người ta rất dễ có cảm giác thân cận, Mà cô bé này tuy còn nhỏ tuổi nhưng trên khuôn mặt thì tràn đầy sự quật cường và sắc mặt lạnh như băng, khi nhìn vào ánh mắt của cô, Long Hạo Thần nhịn không được rùng mình một cái.

Khi nhìn thấy Long Hạo Thần, cô bé dường như có chút kinh hãi, nhưng không biết có phải là lực tương tác của Long Hạo Thần đủ mạnh hay không mà cô bén rất nhanh đã bình tỉnh lại.

Không sao chứ?

Long Hạo Thần hỏi.

Cô bé cố gắng nâng cánh tay lên rồi viết:

Ta không thể nói chuyện, có người xấu đuổi theo ta, sắp đuổi tới rồi, tỷ tỷ, cứu ta.

Nhìn hàng chữ cô bé viết, Long Hạo Thần hoảng sợ, nhưng mà khi thấy những chữ cuối cùng, trên trán hắn lại tràn đầy hắc tuyến.

Ta là ca ca, không phải tỷ tỷ.

Buồn bực giải thích một câu rồi động lòng trắc ẩn hắn liền bế cô bé lên. Nói như thế nào thì hắn cũng đã là một Tùy Tùng Kỵ Sĩ, lực lượng đã rất lớn, cô bé này cũng không nặng lắm nên khi bế lên cũng không có cảm giác gì.

Ôm cô bé tới chổ đống rau, Long Hạo Thần dùng một cọng rau buộc bó rau lại. Cô bé kia thì lo lắng kéo kéo vạt áo hắn.

Long Hạo Thần có chút sững sốt rồi vội đặt cô bé xuống, cô bé viết vài chữ:

Ta cảm giác được hơi thở của bọn hõ, bọn họ lập tức sẽ đến đây, bọn họ có thể ngưởi ra mùi của ta, ngươi đi nhanh lên, nếu không sẽ không kịp nữa đâu.

Long Hạo Thần nhíu mày rồi kiên quyết lắc đầu, nói:

Không được ta là nam tử hán ta sẽ bảo vệ cô.

Cho dù là hắn mới chín tuồi nhưng khi hắn nói ra những lời này tên khuôn mặt xinh đẹp của hắn đã xuất hiện một sự kiên nghị.

Mùi sao? Hai mắt Long Hạo Thần khẽ nhúc nhíc, hắn bóp nát vài sợi rau rồi chà lên người của hắn và cọ bé, sau đó ôm cô chạy sang một lùm cây, hắn đem cô đặt trong lúm cây rồi mình thì nằm đè lên đó, hắn dùng khủy tay chống đở thân thể để thân thể không tiếp xúc với cô bé, hơn nữa hoàn toàn có thể che chở thân thể cô.

Hắn cũng không có chú ý tới khi hắn làm việc này cô bé vẫn luôn dùng ánh mắt kỳ dị nhìn hắn nhưng cô chỉ im lặng mà không nói gì.

Long Hạo Thần vừa mới làm xong mọi việc thì bên ngoài bụi cây có một đám mặc đồ đen xuất hiện. Những tên này đều vô củng cao lớn, trên người bọn chúng mơ hồ còn có mùi máu tanh truyền tới. Trong đó có mấy người không ngừng hít vào.

Mùi vị tới đây sao lại biến mất ? Chẳng lẽ tiểu nha đầu kia được người khác cứu đi?

Một giọng nói khàn khàn quanh quẩn trong rừng cây.

Nương theo những tia ánh sang yếu ớt chiếu xuyên qua kẽ lá, Long Hạo Thần thấy rõ tướng mạo của một trong những người hắc y nhân kia, khi nhìn thấy tướng mạo của người này hắn suýt chút nữa đã hô lên. Trên mặt người này đầy những sợi lông màu đen, đôi kim sắc đồng tử nhìn hết sức đáng sợ, lỗ mũi hắn thì liên tục ngửi ngửi, dường như là đang cố gắng đánh hơi vậy.

Ngay lục này một giọng nói lạnh lung vang lên: Chấm dứt ở đây thôi, nếu các người đã đuổi tới đây thì không cần quay về nữa.

Một đạo quang mang trong suốt yên lặng xuất hiện trên không trung rồi nhanh chóng lóe lên vài cái trong khu rừng. Bảy tám hắc y nhân trong nháy mắt sững người lại rồi ầm ầm ngã xuống.

Long Hạo Thần thậm chí có cảm giác hoa mắt, một gã bạch y nhân che mặt xuất hiện ở chỗ những tên hắc y nhân vừa ngã xuống, ngay sau đó, một màng kinh dị hiện ra trước mặt hắn. Không thấy tên bạch y nhân có động tác gì nhưng Long Hạo Thần lại thấy trên ngực hắn có mấy nghìn tia sáng từ từ xuất hiện. Trong phút chốc, cả khu rừng này giống như là được chiếu sang lên. Ánh sáng chói mắt làm Long Hạo Thân chịu không được nên nhắm mắt lại.

Đợi đến khi hắn mở mắt ra thì hoảng sợ phát hiện những tên hắc y nhân vốn đang nàm trên đất bây giờ đã biến mất hết, tên bạch y nhân thì vẫn còn đứng ở chỗ củ.

Mọi việc xảy ra quá nhanh giống như là Long Hạo Thần vừa mới hoa mắt vậy, mị thứ xung quanh đều rất yên tĩnh, những hắc y nhân tướng mạo hung ác vừa nãy dường như chưa từng xuất hiện vậy.

Bạch y nhân xoay người lại nhìn về chỗ Long Hạo Thần và cô bé kia đang ẩn trốn rồi nói:

Ra đi.

Long Hạo Thần thấy căng thẳng trong lòng, thực hiển nhiên, đối phương đã phát hiện chính mình. Đồng thời, hắn cũng đã nhìn thấy hai mắt của Bạch y nhân này. Đó là một đôi mắt không hề có chút tình cảm nào trong đó, hai tròng mắt hắn màu đen nhưng đồng tử lại là màu xám, một đầu tóc dài được buộc sơ sài phía sau, trên bộ quần áo màu trắng đơn giản mà hắn đang mặt không hề có một món trang sức nào.

Sự mạnh mẽ của bạch y nhân làm cho Long Hạo Thần cảm thấy căng thẳng dù sao thì hắn chỉ mới có 9 tuổi mà thôi, nhưng mà khi hắn cúi đầu xuống nhìn cô bé phía dưới thì nhất thời nhiệt huyết dâng trào biến thành dũng khí

Trước tiên hắn lắc lắc đầu ý bảo nàng không cần lên tiếng rồi hắn chống đở cơ thể sau đó nhảy ra bên ngoài, ngay khi ra ngoài hắn tranh thủ rút thanh mộc kiếm sau lưng ra.

Tên bạch y nhân đứng đó không hề nhúc nhích, Long Hạo Thần cảm thấy người đứng trước mặt này còn mạnh hơn rất nhiều so với những dã thú mà hắn đã gặp.

Long Hạo Thần không hề hé răng, hắn cầm chặt thanh kiếm trên tay rồi chăm chú nhìn người bạch y nhân này. Bây giờ trong lòng hắn chỉ có một suy nghĩ duy nhất là hy vọng bạch y nhân này không phát hiện ra nàng là tốt rồi.

Chúng ta cần phải trở về. Giọng nói của bạch y nhân này không hề có một tia tình cảm nào, chỉ vài từ như thế thôi cũng đủ để hắn cảm thấy một luồng hơi lạnh thổi dọc sống lưng.

Ở phía sau, suu một tiếng, một bóng người nho nhỏ xuất hiện trước mặt Long Hạo Thần, hắn giật mình phát hiện ra bóng dáng mà hắn thậm chí còn nhìn không kịp kia lại là của cô bé câm mà hắn vừa giúp.

Tốc độ của cô bé thật là nhanh! Long Hạo Thần ngẩn ngơ.

Cô bé vươn hai tay ra rồi dùng thân thể bé nhỏ của mình chắn trước mặt Long Hạo Thần, ánh mắt cô bé kiêng định và quật cường nhìn tên áo trắng trước mặt, cô dùng sức lắc lắc đầu.

Đôi mi bao phủ đôi mắt không hề có chút cảm tình kia dường như có chút giật giật, ngay sau đó, thân thể hắn di động, thân thể hắn giống như là một luồng ánh sáng chợt lóe lên. Cô bé đứng trước mặt Long Hạo Thần cũng di động, tốc dộ rất là nhanh.

Sức quan sát của Long Hạo Thần đã vượt qua những bạn bè cùng lứa tuổi nhưng hắn cũng chỉ có thể mơ hồ thấy được trong tay cô bé có một thanh chủy thủ ngắn, lúc di chuyển thân thể cô bé có chút di động không quy tắc, nhìn giống như là một con cọp con hung hãn vậy. Tốc độ này thật là nhanh, có lẽ chỉ có người có số linh lực vượt qua hai mươi mới có được tốc độ như vậy?

Đáng tiếc, cô bé và tên bạch y nhân hiển nhiên là chênh lệch rất lớn, thời gian chỉ có một lần hô hấp thì mọi thứ đã bình yên trở lại.

Thanh chủy thủ trên tay cô bé không thấy nữa, thân thể cô cũng bị bạch y nhân kẹp ở dưới nách, việc tên này thế nào làm được những việc này thì Long Hạo Thần không hề nhìn thấy.

Buông cô ấy ra.

Long Hạo Thần hô to một tiếng rồi bước tới một cách rất chính quy theo kiểu Kỵ Sĩ, thanh mộc kiếm trong tay ngay lập tức bổ tới tên bạch y nhân. Lúc này hắn căn bản không để ý tới việc tên này có bao nhiêu lợi hại, trong lòng hắn bây giờ chỉ nghĩ tới một việc mà cứu cô bé này thôi.

Một lực lượng lớn truyền tới, thanh kiếm của Long Hạo Thần văng ra xa, trong nháy mắt ý thức rơi vào hắc ám. Mà bên kia tên bạch y nhân chỉ nhấc tay lên mà thôi.

Cô bé bị tên này xách lên kịch liệt giãy dụa, tên bạch y nhân bỗng nhiên kinh hãi, hắn cảm thấy cô bé mình đang xách theo bắt đầu nóng lên, một tầng ánh sáng màu đỏ xuất hiện trên làn da cô bé.

Yên tỉnh một chút, ta sẽ không làm tổn thương hắn.

Tên bạch y nhân rốt cuộc cũng nó ra một câu có giọng điệu hơi hơi giống con người, trong giọng nói dường như chứa sự bất đắc dĩ.

Cô bé ngừng việc giãy dụa lại rồi ngẩn đầu nhìn tên bạch y nhân.

Tên này gật gật đầu rồi từ từ đi tới chỗ Long Hạo Thần sau đó ngồi xỏm xuống dùng một tay sờ soạn Long Hạo Thần, ngay cả khuôn mặt xinh đẹp kia hắn cũng không buôn tha.

Sau một lát, tên bạch y nhân nhíu nhíu mày:

Tư chất trung thượng nhưng cốt cách phát triển không đủ, khí chất và tư chất của hắn rất thích hợp làm Kỵ Sĩ.

Vừa nói, hắn liền buôn cô bé ra.

Cô bé làm ra một thủ thể với hắn.

Bạch y nhân nói:

Thành tựu tương lai của hắn? Khó mà nói. Từ tư chất thì thấy cùng lắm hắn chỉ là một Đại Địa Kỵ Sĩ mà thôi. Nhưng mà khi chỉ mới chin tuổi hắn đã có bốn trong mười tiêu chí của Kỵ Sĩ là thương cảm, anh dũng, kiên nghị, hy sinh, thành tựu tương lai không thể hạn lượng được. Một Kỵ Sĩ vĩ đại, nhất là thủ hộ Kỵ Sĩ thì yêu cầu về tâm tính cao hơn tư chất nhiều.

Cô bé chỉ chỉ về phía mình rồi chỉ chỉ Long Hạo Thần sao đó quơ tay làm ra vài động tác.

Tên bạch y nhân gật đầu rồi nói:

Được rồi, dũng khí vừa rồi của hắn rất đáng được nhận phần thưởng này

Một đoàn bạch quang xuất hiện trước ngực tên bạch y nhân, mơ hồ có thể nhìn thấy hình dáng một cái tiểu hỏa lô, ở giữa có một ngọn lửa óng ánh màu xanh

Tên bạch y nhân vương tay ra, một ngọn lửa màu xanh bay tới trên người Long Hạo Thần, bàn tay hắn làm vài động tác kỳ lạ, ngay lập tức ngọn lửa bám lên người Long Hạo Thần.

Một lát sau, luồng ánh sáng thu lại rồi chui vào cơ thể tên bạch y nhân, ánh mắt hắn rõ ràng có chút mệt mỏi.

Tốt rồi, ta đã linh lô lực bài trừ tạp chất ra trong thập nhị chính kinh của hắn tiềm lực của hắn ít nhất cũng đã tăng thêm một bậc. Lần thí luyện này đã xong, chúng ta quay về thôi.

Vừa nói, tên bạch y nhân liền đứng lên vẫy vẫy tay về phía cô bé.

Cô bé đi nhanh tới chỗ Long Hạo Thần rồi tháo một chiếc nhẫn màu xanh trên người ra đeo vào ngón giữa của Long Hạo Thần. Nói cũng kỳ quái, chiếc nhẫn nhỏ kia vừa tới tay của Long Hạo Thần liền tự động to lên, hoàn toàn vừa khích với ngón tay của Long Hạo Thần.

-Thải Nhi, ...

Tên bạch y nhân nhỏ giọng kêu lên nhưng điều hắn có lại là ánh mắt quật cường của cô bé. Cô bé đem mớ rau của Long Hạo Thần lại gần người hắn rồi mới đi tới chỗ tên bạch y nhân.

Tên bạch y nhân cau mày một chút, sau khi trầm mặt hắn rốt cuộc cũng gật gật đầu rồi nắm tay cô bé kéo lên sao đó biến mất.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như kinh duoc su, cong nang tri chu rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.