Thần ấn vương tọa

Chương 298: Hạo Nguyệt tám đầu


Thân thể Long Hạo Thần đã bị ánh sáng tím che giấu, không nhìn thấy bóng dáng. Thân thể Hạo Nguyệt thì tăng một vòng, dài hơn năm mươi mét, hóa thành một vật khổng lồ.

Hai cái đầu mới sinh của Hạo Nguyệt có màu khác nhau. Đầu bên trái là ám kim, trên đỉnh đầu chỉ có một con mắt, so với cái đầu khác thì lớn hơn một phần ba, trên đỉnh đầu kéo tới phần cổ sắp hàng từng cái sừng ám kim. Cái sừng đằng trước nhất cũng là lớn nhất, dài đến hai mét. Ánh sáng sắt thép âm trầm khiến người sợ hãi. Một con mắt không ngừng tỏa ra màu hoàng kim, đó là một con mắt hoàng kim.

Cái đầu bên kia thì là tím đen nhưng không phải hắc ám thuộc tính. Bởi vì chỗ sừng có một đoàn hình cầu tia chớp không ngừng lấp lánh, biểu thị thuộc tính của nó. Sừng cái đầu to này rất lạ, bên dưới là hình tia chớp, đỉnh thì có vật hình tròn thoạt trông như quả trứng.

Sau khi hai cái đầu chui ra, sáu cái đầu khác lần lượt ngẩng lên, tám cái đầu cùng ngẩng khiến tình hình rất đồ sộ. Thân thể như ngọn núi, vảy tỏa sắc huyễn tử kỳ bí, còn có khí thế tràn đầy khủng bố, tám cái đầu to đại biểu tám thuộc tính. Lúc này khí thế Hạo Nguyệt đã vượt qua Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ. Tu vi chỉ sợ khoảng cấp chín bậc bảy.

Từng tầng sáng tím bốc lên, khiến vị trí quanh người Long Hạo Thần dần ngưng kết mây tím. Mây tím khuếch tán ra ngoài, ý niệm hủy diệt khủng bố xua tan tất cả ô nhiễm. Rất nhanh, bầu trời biến thành ánh tím, thậm chí có mặt trời màu tím dâng lên đỉnh cao.

Các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi nhìn Hạo Nguyệt bây giờ, họ sinh ra cảm giác nghẹt thở. Quá cường đại, Hạo Nguyệt hiện tại thật sự là quá mạnh, mạnh đến mức họ không thể phán đoán thực lực chân chính của nó. Linh lực dao động vượt qua cả Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ, thân thể khổng lồ mà kinh khủng của nó sẽ đạt tới trình độ cỡ nào?

Chỉ là, điều duy nhất các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi lo lắng là lực khống chế của Long Hạo Thần với nó. Tu vi đã vượt qua Long Hạo Thần, nó lại có ý niệm khủng bố đến thế, hắn còn có thể khống chế được nó chăng? Lúc trước Thải Nhi lộ ra lo lắng với Long Hạo Thần nay cũng là suy nghĩ trong lòng mọi người.

Hạo Nguyệt từ từ giang đôi cánh to lớn, thân thể thô to bị tứ chi chống đỡ, tám cái đầu to lần nữa ngửa đầu gầm lên, con ngươi lấp lóe tia sáng khác màu nay cùng biến thành tím.

Chúng nó cùng phun ra ngụm khí tím hướng Long Hạo Thần.

"Hạo Nguyệt đang làm cái gì?" Vương Nguyên Nguyên kiềm không được hơi sốt ruột hỏi.

Thải Nhi nhìn chăm chú tình hình phía xa, trầm giọng nói.

"Chúng ta phải tin tưởng phán đoán của Hạo Thần."

Kỳ thật trong lòng nàng cũng rất khẩn trương. Nhưng nếu Hạo Nguyệt thật là muốn bất lợi với Long Hạo Thần, cho dù bây giờ họ ra tay thì cũng chậm rồi. Tuy sớm dự đoán được lần này Hạo Nguyệt tiến hóa thì thực lực sẽ tăng đến mức cực kỳ cường đại, nhưng vẫn không ngờ lại mạnh đến thế.

Nhưng rất nhanh, Hạo Nguyệt khiến họ yên tâm. Khi tám hơi thở tím bất ngờ bắn ra, một đoàn sáng tím vàng lóe sáng trên không trung, tựa như bảo thạch tím vàng bềnh bồng trên thân thể khổng lồ của Hạo Nguyệt.

Sắc tím vàng nồng đậm di chuyển trên người Long Hạo Thần, chín hoa văn tím vàng trên trán hắn biến càng lấp lánh hơn. Chín hoa văn dần nhô lên, sau đó thể tích thu nhỏ chút, vẫn khảm chặt trên trán hắn. Lúc này chín hoa văn tím vàng không phải tạm thời lộ ra mà như hình xăm.

Khí thế của Long Hạo Thần cũng đang biến hóa. Tuy không bùng nổ tựa suối phun như Hạo Nguyệt, nhưng tu vi đang liên tục tăng lên.

Lúc này, bộ đồ trên người hắn đã biến mất, biến thành sắc tím vàng. Có thể thấy ở ngực hắn, Trái Tim Vĩnh Hằng đang kịch liệt nhấp nháy. Cùng lúc đó, trong sắc tím vàng lấp lánh đoàn sáng trắng, đại biểu cho linh đan, cũng là linh khiếu lớn nhất của hắn.

Cùng lóe ánh sáng trắng còn có trán, hai vai, đôi chân, hai đầu gối, hai khuỷu tay. Sau đó từ đầu xương sống kéo dài xuống dưới, mỗi đoàn sáng trắng đại biểu cho một khiếu huyệt, cũng đại biểu một vạn linh lực của Long Hạo Thần.

Lúc mới bắt đầu chỉ có tổng cộng ba mươi chín đoàn sáng trắng. Nhưng cùng với lực lượng Hạo Nguyệt rót vào, càng nhiều ánh sáng trắng hiện ra trên người Long Hạo Thần.

Bốn mươi lăm, bốn mươi sáu, bốn mươi bảy, bốn mươi tám, bốn mươi chín.

Chớp mắt tu vi của Long Hạo Thần đã tăng tới đỉnh bậc bốn cấp chín, lần nữa vượt qua Thải Nhi. Lại tiến một bước là sẽ vào cấp chín bậc năm. Khi tiến vào cấp chín bậc năm, đối với cường giả cấp chín là một thế giới mới tinh, tương đương một lần tăng vọt.

Tác dụng của huyết khế hoàn toàn hiện ra. Giữa Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt vốn là hỗ trợ cho nhau, mỗi lần có bên nào tăng lên thì sẽ tăng phúc cho bên kia. Lần này Hạo Nguyệt sáu đầu trực tiếp tiến hóa đến tám đầu, thực lực tăng vọt, tăng phúc cho Hạo Nguyệt so với lúc trước tiến hóa gộp lại thì nhiều hơn nữa.

Bỗng nhiên lửa tím vàng trên người Long Hạo Thần tỏa rực rỡ. Ngay sau đó, tất cả khiếu huyệt trên người hắn đều lóe sáng, ánh sáng trắng thậm chí tạm thời xua ánh sáng tím vàng ra ngoài. Khiếu huyệt thứ năm mươi xuất hiện.

Cấp chín bậc năm. Long Hạo Thần rốt cuộc đột phá đến trình độ cấp chín bậc năm. Không ngờ lực lượng của Hạo Nguyệt giúp hắn liên tục phá hai bình cảnh.

Linh lực còn đang tăng lên, nhưng tốc độ rõ ràng giảm dần. Năm mươi mốt, năm mươi hai, năm mươi ba…mãi đến năm mươi bảy linh khiếu xuất hiện thì rốt cuộc không tăng lên nữa. Ánh sáng tím vàng bắt đầu dần ổn định lại.

Đến đây thì tổng sản lượng linh lực của Long Hạo Thần đúng với danh nghĩa đệ nhất Liên Bang Thánh Điện. Thêm vào Trái Tim Vĩnh Hằng tăng phúc ngạch ngoại, tu vi linh lực đã vượt qua Tinh Không Thần Thánh kỵ sĩ Dương Hạo Vũ.

Ánh sáng lấp lóe, thu lại. Khí thế của Long Hạo Thần dần ổn định. Trong tám cái đầu Hạo Nguyệt ánh tím dần tán đi, tự trở về màu sắc vốn có. Trong ánh mắt chúng rõ ràng toát ra tràn đầy thân thiết, hiển nhiên không vì nó tiến hóa thực lực mà biến đổi cảm tình với Long Hạo Thần.

Ánh sáng tím vàng từ từ thu lại, chỉ có chín quang văn tím vàng khắc trên trán là không rút đi. Long Hạo Thần chậm rãi mở mắt ra.

Đôi mắt hắn vẫn là màu vàng trong suốt, nhưng giây phút mở mắt, đáy mắt xẹt qua tầng ánh tím.

Nhìn Hạo Nguyệt dưới chân, Long Hạo Thần vô cùng rung động. Không chỉ vì Hạo Nguyệt cường đại, thân thể hiện ra mỹ cảm, còn bởi vì Hạo Nguyệt tăng phúc với hắn! Linh khiếu từ ba mươi chín cái tăng vọt đến năm mươi bảy cái, điều này khiến hắn thật sự trở thành số một thế giới nhân loại. Thêm vào Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa, Hạo Nguyệt trợ giúp, Long Hạo Thần lần đầu tiên có tự tin khiêu chiến với Ma Thần Hoàng. Hơn nữa lực lượng linh hồn của hắn cũng theo đó thăng hoa, so với linh lực bản thân tăng lên thì tinh thần lực bùng phát càng khiến hắn chấn kinh.

Tinh thần lực bẩm sinh của Long Hạo Thần khác với người thường, cường đại hơn rất nhiều. Lần này Hạo Nguyệt tiến hóa khiến tinh thần lực của hắn trực tiếp tăng hơn gấp đôi. Có thể tưởng tượng lần này Hạo Nguyệt tiến hóa mạnh mẽ cỡ nào.

Đột nhiên, trong hai cái đầu mới sinh của Hạo Nguyệt, cái đầu màu ám kim nghiêng sang bên cạnh, độc nhãn tỏa ánh vàng rực rỡ. Ngay sau đó, thân thể dài hơn năm mươi mét tựa ngọn đồi của Hạo Nguyệt biến mất.

"A?" Long Hạo Thần cảm giác ra có gì là lạ.

Khi Hạo Nguyệt lần nữa xuất hiện thì thân thể đã ngoài mấy ngàn mét. Trên bầu trời, ánh sáng tím đậm đặc chợt bùng phát, hai bóng dáng bị ánh sáng tím chiếu rọi xuất hiện trước mặt Hạo Nguyệt. Đó chẳng phải chính là Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ và Vu Yêu Vương đó sao?

Thì ra chúng vẫn là không yên tâm lời hứa của Long Hạo Thần, lặng lẽ ẩn nấp tại đó. Vốn chúng nhiều ít có ý định đánh lén, nhưng thấy ba đóa lực lượng tịnh hóa của Thải Nhi bềnh bồng trên không trung thì đã từ bỏ ý niệm. Trong lòng thầm cầu nguyện Long Hạo Thần giữ lời hứa.

Mắt thấy Hạo Nguyệt hoàn thành tiến hóa, uy áp khủng bố tựa như hơn sáu ngàn năm trước, chúng sợ đến vỡ mật, không dám nhúc nhích, sợ bị Hạo Nguyệt phát hiện. Nhưng tu vi của chúng vẫn không thể qua mắt Hạo Nguyệt. Khi Long Hạo Thần hoàn thành tăng thực lực thì Hạo Nguyệt lập tức phát động.

Cái đầu sắc ám kim vừa sinh ra đột nhiên quẫy một cái, đỉnh đầu có một chuỗi độc giác bỗng biến lớn, hóa thành mười tám quang nhẫn sắt thép khủng bố mạnh chém về phía Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ và Vu Yêu Vương. Cùng lúc đó, trong độc nhãn phóng ra một luồng ánh sáng vàng trước tiên oanh kích hai trên.

Bảy cái đầu khác không ra chiêu, chỉ như hổ rình mồi nhìn chằm chằm. Thân thể Hạo Nguyệt vừa xuất hiện trước mặt Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ, Vu Yêu Vương thì ánh sáng tím nồng đậm đã hóa thành quang hoàn to lớn hạn chế khả năng chạy trốn của chúng.

Vu Yêu Vương hét lên một tiếng, đôi tay khép trước ngực. Luồng khí tím cuồn cuộn toát ra, định chặn luồng sáng vàng đó. Nhưng khí lưu này chưa làm ra tác dụng gì đã bị ánh sáng vàng chọc thủng. Ánh sáng vàng di chuyển trực tiếp rơi trên người ả. Vu Yêu Vương ở trên không trung hóa thành pho tượng vàng. Ngay sau đó, không trung mười tám lưỡi dao sắt thép khổng lồ chém xuống.

Lúc này nếu Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ nhất quyết chạy trốn thì vẫn có cơ hội. Dù sao Hạo Nguyệt mới hoàn thành tiến hóa, năng lực còn chưa ổn định, mục tiêu công kích đầu tiên còn là Vu Yêu Vương. Lấy tu vi cấp chín bậc bảy của Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ, dù có bị thuộc tính của Hạo Nguyệt hoàn toàn khắc chế, vẫn có cơ hội rất lớn lao ra ánh sáng tím vây khốn này.

Nhưng Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ không làm như vậy. Y lóe người chắn trước mặt Vu Yêu Vương, nâng lên thanh kiếm tím đen, huyễn hóa ra hàng ngàn kiếm quang ngăn công kích từ Hạo Nguyệt.

Tiếng keng keng không ngừng vang trên không trung. Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ bị cái đầu ám kim mới sinh của Hạo Nguyệt đánh liên tục bại lui.

"Grao!" Bảy cái đầu Hạo Nguyệt cùng gầm lên.

Ngay sau đó, một vầng sáng tím khuếch tán từ thân thể khổng lồ của Hạo Nguyệt.

Phía xa, tuy các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi không tham gia trận chiến đấu nhưng họ đều là cường giả, lúc này có thể cảm nhận được Hạo Nguyệt đang làm cái gì.

Lâm Hâm kiềm không được nói.

"Đây, đây là hỗn loạn nguyên tố bác ly tám thuộc tính? Các người có ai nghe nói qua loại ma pháp hỗn hợp nhiều thuộc tính như vậy không?"

Tuy Tư Mã Tiên cũng chấn kinh trợn to mắt nhưng vẫn câu mâu nói.

"Có gì kỳ, giờ thấy rồi thôi? Mạnh quá!"

Đúng vậy, thật là quá mạnh.

Hỗn loạn nguyên tố bác ly tám thuộc tính, còn là thuấn phát. Khi một vòng sáng tím đánh vào người Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ, Vu Yêu Vương thì hai cường giả vong linh điên cuồng tiêu hao linh lực. Đặc biệt là Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ, màu đen đại biểu hắc ám thuộc tính bị trùng kích không còn một mảnh, thanh kiếm tím đen trong tay mất đi ánh sáng.

Lúc này, cái đầu to sắc ám kim của Hạo Nguyệt, tất cả sừng huyễn hóa ra lưỡi dao ánh sáng ở trên không trung nhanh chóng hợp thành chiến đao to lớn, chém hướng Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ. Cùng lúc đó, ánh tím nồng đậm từ miệng bảy cái đầu phun ra, áp chế Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ không thể chạy trốn.

Ngay lúc này, Vu Yêu Vương thoát ra khỏi sắc vàng bao phủ bỗng nhiên không chút báo trước chắn trước người Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ, giang hai tay. Xem tình hình như là muốn dùng thân thể chặn một đao khủng bố này.

Cái đầu mới sinh độc nhãn lóe ánh sáng lạnh lùng. Ngăn chặn? Thật là nực cười, một đao chém xuống thì hai Vong Linh Vương đều phải chết.

Trong lúc vô cùng nguy hiểm này đột nhiên một luồng sáng trắng trong suốt xuất hiện ở hư không.

*Leng keng keng!*

Tiếng vù vù sắc nhọn phát ra, các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi ở phía xa kiềm không được bịt tai. Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ và Vu Yêu Vương cùng bắn ra sau.

Hạo Nguyệt ngẩn ngơ nhìn hai kẻ bị chấn bay ra, không tiếp tục truy đuổi.

Kẻ chắn trước mặt Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ và Vu Yêu Vương, chẳng phải chính là Long Hạo Thần ư?

"Grao, grao!" Hạo Nguyệt tám đầu khó hiểu gầm lên.

Chân chính đối mặt đòn tấn công của Hạo Nguyệt mới biết sức mạnh hiện tại khủng khiếp tới cỡ nào. Đao sắc thép chém xuống khiến đôi tay nắm Vĩnh Hằng kiếm của Long Hạo Thần cùng tê liệt. Hơn nữa ý niệm hủy diệt kinh khủng vượt qua Vĩnh Hằng kiếm ngăn chặn, để lại vệt trắng trên Vĩnh Hằng giáp. Tuy vệt trắng này nhanh chóng biến mất, nhưng Long Hạo Thần cảm nhận rõ ràng khí thế hủy diệt mang đến điên cuồng.

"Hạo Nguyệt, đủ rồi." Long Hạo Thần trầm giọng nói. "Ta đã hứa với chúng, nếu chúng không quấy rầy ngươi tiến hóa nữa thì tha cho chúng. Bây giờ chúng đã không thể nào uy hiếp được ngươi, tha cho chúng đi."

Có thể nói Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ, Vu Yêu Vương tìm đường sống trong chỗ chết, ngơ ngác nhìn người đàn ông mặc Vĩnh Hằng giáp bềnh bồng giữa không trung trước mặt mình, tâm tình đầy phức tạp. Hắn giữ lời hứa, thật sự ngăn cản Austin Griffin không giết chúng ta.

Hạo Nguyệt liên tục gầm lên, hiển nhiên không đồng ý thả hai Vong Linh Vương.

Long Hạo Thần tức giận hừ một tiếng.

"Nếu ngươi thật muốn ra tay vậy cứ giết ta trước đi."

Hắn sinh thời chú trọng nhất là lời hứa. Huống chi hắn thấy bất an về hơi thở hủy diệt của Hạo Nguyệt.

Hạo Nguyệt tám đầu cùng nháy mắt, tiếng gầm biến mất, đôi cánh vỗ đập, chậm rãi tới gần Long Hạo Thần, tám cái đầu to cùng dựa vào.

"Cẩn thận!" Vu Yêu Vương kiềm không được kêu lên.

Long Hạo Thần đứng đó không động đậy. Cái đầu sắc ám kim hung dữ trừng Vu Yêu Vương, sau đó cùng bảy cái đầu khác nhẹ dụi vào người Long Hạo Thần. Xem nó tựa như vật cưng làm nũng với chủ nhân vậy.

Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ, Vu Yêu Vương hoàn toàn ngẩn ngơ. Trong lòng chúng, Austin Griffin khủng bố cỡ nào chứ! Làm sao có thể, làm sao có thể thân thiết với nhân loại như vậy? Hơn nữa nó đang biểu thị thần phục, chính là nói, nó đồng ý nghe lời nhân loại không đuổi giết chúng ta nữa?

Cảm nhận được Hạo Nguyệt uất ức thân thiết, sắc mặt Long Hạo Thần dịu lại, nhẹ sờ hai cái đầu mới sinh.

"Ta biết các ngươi uất ức, nhưng oan gia nên giải không nên kết, huống chi sau này chúng nó sẽ không uy hiếp đến các ngươi nữa. Nếu ta không đoán sai, kiếp trước chắc chắn ngươi đem đến thống khổ rất lớn cho chúng, nếu không thì chúng sẽ không đối với ngươi như vậy. Oan oan tương báo biết bao giờ mới hết? Tha cho chúng đi."

Hạo Nguyệt nhẹ gật đầu, không cố chấp nữa. Từ khi nó đi theo Long Hạo Thần, đây là lần đầu tiên hắn nổi giận với nó. Trong lòng nó nảy ra cảm xúc khủng hoảng, tất nhiên sẽ không khư khư cố chấp nữa.

Long Hạo Thần quay đầu nhìn Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ, Vu Yêu Vương, nhàn nhạt nói.

"Các ngươi có thể đi rồi. Nếu không phải các ngươi ở một bên dòm ngó, tình hình mới rồi sẽ không xuất hiện."

"Cảm ơn ngài đã tha thứ, vua nhân loại vĩ đại." Vu Yêu Vương và Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ cùng khom người hành lễ hướng Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần khẽ thở dài, nói.

"Lời vừa rồi ta nói chắc các ngươi đã nghe. Nếu có thể bỏ xuống thù hận thì hãy bỏ đi."

Hai cường giả vong linh im lặng vài giây sau, Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ trầm giọng nói.

"Nếu ngài cũng trải qua mọi chuyện khi đó thì sẽ hiểu tại sao chúng ta không cách nào tha thứ. Cảm ơn ngài đã bao dung. Trước khi chia tay, ta phải nhắc nhở ngài. Tuy rằng huyết khế khiến Austin Griffin biến đổi rất nhiều, nhưng căn nguyên của nó sẽ không biến đổi. Khi nó thức tỉnh tất cả sức mạnh, chưa chắc khống chế được ý niệm của mình."

Nói xong Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ lần nữa hành lễ với Long Hạo Thần, cùng Vu Yêu Vương hóa thành hai luồng sáng bay hướng phía xa.

Sau khi thức tỉnh toàn bộ sức mạnh? Long Hạo Thần nhìn Hạo Nguyệt bên cạnh mình, thầm chấn kinh. Hạo Nguyệt cường đại như thế mà chưa hoàn toàn mạnh mẽ sao?

Đúng lúc này, bỗng dưng ngực Long Hạo Thần lóe tia sáng xanh, cảm giác tim đập nhanh lan tràn toàn thân.

"A? Đây là…khế ước của Dạ Tiểu Lệ? Dạ Tiểu Lệ đã xảy ra chuyện?"

Long Hạo Thần giật mình, lập tức vỗ đầu Hạo Nguyệt, nói.

"Hạo Nguyệt, ngươi mới tiến hóa xong, trước tiên ổn định cảnh giới, ta đi chút rồi về."

Nói xong hắn nhanh chóng vỗ ngực, một tầng sáng xanh từ đó lan tràn ra, chớp mắt bao trùm toàn thân. Ánh sáng chợt lóe, ngay sau đó Long Hạo Thần đã biến mất. Hắn thậm chí không kịp giải thích cùng đồng bạn, trước khi rời đi nhanh chóng truyền âm ba chữ "Dạ Tiểu Lệ" cho Thải Nhi.

Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ nắm bàn tay khô gầy của Vu Yêu Vương, yên lặng bay tới trước.

"Tại sao mới rồi chắn trước mặt ta?" Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ đột nhiên trầm giọng hỏi.

Thanh âm bình thường sắc nhọn của Vu Yêu Vương biến nhu hòa.

"Chúng ta đã sống quá lâu. Có thể cùng ngươi chết chung một chỗ, ta không có tiếc nuối, hơn nữa ngươi vốn có thể ra đi. Ngươi biết không? Kỳ thật cuối cùng ta chắn trước mặt ngươi, đối diện Austin Griffin thì trong lòng ta không sợ nó chút nào. Khi ngươi không vứt bỏ ta, cùng nhau đối mặt nó, ta liền biết trong lòng ngươi còn nhớ ta, đúng không? Cho đến nay, ngươi quan tâm ta không chỉ vì ta có thực lực siêu quần, mà vì ngươi luôn nhớ rõ ta, tựa như ta nhớ ngươi. Ngươi luôn không chịu thừa nhận, lần này đã không thể che giấu rồi chứ. Áo Cổ Tư Đinh, chẳng lẽ ngươi còn muốn tiếp tục lừa ta sao?"

Hỏa Hồn của Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ hơi nhấp nháy.

"Y Na, ngươi tội gì đâm rách tầng cửa sổ giấy này? Chúng ta đã là vong linh, còn lại chỉ có Hỏa Hồn mấy ngàn năm bất diệt. Thân hình ta xấu xí như vậy, ta…"

"Đủ rồi, không cần nói tiếp." Vu Yêu Vương Y Na hung dữ nói. "Tại sao vong linh không thể có tình yêu? Ngươi nói cho ta biết tại sao đi? Đó chỉ là vì tự tôn khiến ta buồn nôn của ngươi quấy phá mà thôi. Từng là hoàng tử biến thành vong linh, là ngươi không thể đối diện với chính mình. Hay là tình yêu giữa chúng ta chỉ giới hạn trong tình dục, không có xác thịt giao hòa thì ngươi không chịu thừa nhận?"

"Không, đương nhiên là không!" Giọng Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ biến cao vút. "Y Na, năm đó tại ta không thể bảo vệ ngươi! Là ta không thể trong giây phút mấu chốt bảo vệ bên cạnh ngươi, trơ mắt nhìn ngươi bị giết chết, hóa thành vong linh. Ta còn có tư cách gì nói với ngươi, ta xấu xí thế này từng là người yêu của ngươi. Sau khi thành vong linh, ta hao phí tâm lực, tất cả hy vọng vào giây phút đó đã tắt ngấm. Vì bảo vệ ngươi mà ta miễn cưỡng sống sót, cố gắng biến mình càng cường đại thêm. Sao ta không yêu ngươi được, trong lòng ta, dù ngươi có biến thành hình dạng gì thì đều là Y Na mà ta yêu thương nhất!"

Nghe Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ không chút do dự tuyên ngôn, Hỏa Hồn của Vu Yêu Vương Y Na biến nhu hòa.

"Ta cũng yêu ngươi, Áo Cổ Tư Đinh của ta. Hơn sáu ngàn năm qua đi, sau ngày tai họa đó, chúng ta đều biến thành vong linh. Nhưng hơn sáu ngàn năm qua, trong lòng ta chỉ có một cái tên, đó là ngươi, Áo Cổ Tư Đinh. Dù chúng ta đã là vong linh, dù có lẽ chúng ta không có tương lai. Nhưng mà, Áo Cổ Tư Đinh của ta ơi, coi như tại thế giới chỉ có đen và đỏ này, ta không muốn tách rời khỏi ngươi."

Nói rồi Vu Yêu Vương tựa vào ngực Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ. Chúng không có cảm xúc, nhưng khoảnh khắc này, Hỏa Hồn giao hòa với nhau, nhấp nháy càng nhu hòa.

Vô số ánh sáng xanh phóng lên cao, hóa thành cột sáng xộc lên không trung rồi từ từ tan biến.

Mặt đất rung động, rừng rền rỉ, từng khe nứt xuất hiện trong không khí.

Giữa những cột sáng xanh, Ma Thần Hoàng yên tĩnh đứng đó, nhìn phương xa bóng xanh hư ảo.

"Đừng cố giãy dụa nữa, Mộng Huyễn Thần Điện đã bị ta hủy diệt, Mộng Huyễn Thiên Đường sắp tan vỡ rồi, Tinh Linh Long cũng chết trong tay ta. Dù ngươi có lấy đi trái tim Tinh Linh của nó thì cũng vô ích. Trái tim Tinh Linh của Tinh Linh Long là dược vật chữa trị tốt nhất, có thể so với thuật hồi sinh. Đáng tiếc nó vô dụng với ngươi. Ta biết ngươi là thần vị mà Tự Nhiên Nữ Thần để lại, ngươi nên thấy vinh hạnh khi dung nhập vào linh hồn ta."

Giọng Ma Thần Hoàng Phong Tú rất dịu dàng, quanh người y đầy khe hở không gian, những khe hở này không thể sinh ra bất cứ tác dụng gì với y. Phía xa, bóng dáng xanh biến ngày càng rõ ràng, từng cột sáng xanh tỏa ra hơi thở sự sống thì biến càng yếu ớt.

"Đừng năm mơ! Coi như là kích phát thần vị thì ta cũng sẽ không cho ngươi!" Trong giọng nói lạnh lùng của Dạ Tiểu Lệ tràn ngập căm hận.

Nhà bị hủy, Tinh Linh Long canh giữ Mộng Huyễn Thần Điện bao nhiêu năm cũng bị Ma Thần Hoàng giết chết, mối hận trong lòng cô đạt tới đỉnh điểm.

Ma Thần Hoàng mỉm cười nói.

"Ngươi cho rằng mình còn có thể kích phát thần vị sao? Trước mặt ta, bất cứ cố gắng nào chỉ là uổng công. Ta vốn là thể bán thần, cho dù ngươi kích phát ra thần vị thì ta vẫn có thể làm lại, hấp thu nó vào người. Tại đây ta mới là chúa tể. Ngươi chỉ là mượn Mộng Huyễn Thiên Đường bị vỡ nát xuất hiện khe hở không gian kéo dài chút thời gian mà thôi. Ta đã đợi nhiều năm như vậy, tất nhiên có kiên nhẫn."

Dạ Tiểu Lệ im lặng. Cô biết rõ Ma Thần Hoàng nói thật. Y thật sự quá mạnh. Khi y đánh chết Tinh Linh Long thì đã khống chế mọi thứ.

Khi Dạ Tiểu Lệ ngủ say trong Mộng Huyễn Thần Điện cảm nhận được Tinh Linh Long chết trận, tất cả đã quá muộn. Mộng Huyễn Thiên Đường là nhà của cô, gốc của cô tại đây. Tựa như trái cây mọc trên đại thụ. Nếu cây khô héo thì cô chỉ có nước bị ngắt lấy hoặc chết đi. Không thể nghi ngờ, Ma Thần Hoàng chính là đang chờ hái quả.

Hắn có thể cứu được ta không? Trong lòng Dạ Tiểu Lệ tràn ngập bi thương, cô không biết nữa. Dù hắn thật sự đến, sao thể cứu ta khỏi tay Ma Thần Hoàng không? Ma Thần Hoàng mạnh như vậy, coi như là Tự Nhiên Nữ Thần làm lại thân hình đứng tại đây cũng chưa chắc chiến thắng được Ma Thần Hoàng. Dù sao Tự Nhiên Nữ Thần không phải vị thần am hiểu về chiến tranh!

Ma Thần Hoàng hai tay chắp sau lưng, im lặng cảm nhận hơi thở sinh mệnh phát ra từ Mộng Huyễn Thần Điện. Tu vi linh lực của y đã tới cảnh giới trở lại nguyên trạng. Dù hơi thở sự sống đối lập với hắc ám của y thì cũng không thể gây ảnh hưởng gì cho y.

Nếu từ trên cao tít tầng mây nhìn xuống sẽ phát hiện, trong phạm vi trăm mét như bao phủ một tầng tím nhạt. Hơi thở trong phạm vi không cách nào tràn ra. Bởi vậy, dù Trấn Nam quan cách nơi này không xa cũng không phát hiện bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn. Cho dù có phát hiện thì sao chứ? Ai ngăn được Ma Thần Hoàng hiện tại?

Ngửa đầu nhìn chân trời, lòng bỗng nhiên có chút nóng nảy. Bởi vì tâm tình y trong phút chốc xáo trộn.

Hắn thật sự không chết ư? Trong đầu nhớ lại tin tức khiến y vô cùng kinh sợ. Tuy Tinh Ma Thần lần nữa bảo đảm hơi thở của Long Hạo Thần sớm biến mất, nhưng không biết vì sao, khi biết tin này thì lòng y luôn nặng trĩu.

Tất nhiên y cũng không tin Long Hạo Thần chưa chết. Lấy tu vi của y, có thật sự bóp nát trái tim Long Hạo Thần hay không thì chính y rõ ràng, vốn không có khả năng xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Chẳng lẽ là có vong linh pháp sư biến hắn thành vong linh?

Nghĩ tới đây, đáy mắt Ma Thần Hoàng xẹt qua tia lãnh khốc. Dù y rất hy vọng Long Hạo Thần chết, nhưng vẫn có tình cảm đặc biệt với hắn. Chỉ y mới thương tổn được hắn, nếu thật có vong linh pháp sư nào dám biến hắn thành vong linh, Ma Thần Hoàng nhất định sẽ khiến kẻ đó cảm nhận cái gì gọi là sống không bằng chết, hơn nữa để nỗi khổ kéo dài ngàn năm, luyện hồn mà chết.

Dù sao hắn xuất sắc như vậy! Nhớ đến Long Hạo Thần, Ma Thần Hoàng tràn đầy bất đắc dĩ. Không ngờ Austin Griffin có thể ký kết huyết khế với hắn, đây không chỉ đơn giản là thiên phú. Tuy Ma Thần Hoàng không rõ quá trình trong đó, nhưng y đoán được phải là cơ duyên đặc biệt nào đó thì Long Hạo Thần mới thành công được.

Nếu như không có Austin Griffin, mình có thể thuyết phục hắn cuối cùng quy thuận ma tộc, thậm chí trở thành người thừa kế của mình không?

Có lẽ sẽ không. Cái tên đó rất cứng đầu, sớm biết như vậy, lúc trước lần đầu tiên gặp gỡ nên mang hắn quay về ma tộc. Từ lúc đó xoay chuyển suy nghĩ của hắn thì có lẽ còn có chút cơ hội.

Nghĩ tới đây, lòng Ma Thần Hoàng bỗng tràn đầy bi thương. Bởi vì y đột nhiên nhớ đến, khi Long Hạo Thần chết đi, y cảm nhận trong người Long Hạo Thần chảy phần huyết mạch của mình dần nhạt đến biến mất, mãi tới hiện tại không lần nữa xuất hiện cảm ứng gì.

Làm vua ma tộc, tộc trưởng Nghịch Thiên Ma Long, Ma Thần Hoàng có năng lực cảm ứng rất mạnh với huyết mạch trực hệ của mình. Ví dụ như A Bảo, Lãnh Tiêu đều ở trong cảm giác của y. Thậm chí khi chúng biến mạnh hay yếu thì Ma Thần Hoàng đều cảm nhận được. Phần huyết mạch thuộc về Long Hạo Thần đã sớm biến mất.

Dù sao hắn đã chết rồi! Nhưng vẫn phải điều tra rõ ràng tin tức hắn xuất hiện. Chẳng lẽ nhân loại thật sự cho phép vong linh pháp sư tồn tại, hơn nữa để vong linh pháp sư lợi dụng thân thể Long Hạo Thần? Không, điều này không thể nào.

Càng suy nghĩ thì trong lòng Ma Thần Hoàng càng rối ren. Nhưng y là cường giả đương thời, một chân bước vào cửa thần cấp. Y rất nhanh ổn định cảm xúc, ánh mắt lần nữa quay về cục diện hiện tại.

Y đã chờ đợi ngày này từ rất lâu rồi. Từ khi tu vi đột phá trăm vạn linh lực, y luôn tìm kiếm thần vị. Chỉ có nhờ vào thần vị mới triệt để xóa bỏ thần linh phản phệ, do đó trở thành vị thần chân chính không bị thế giới này hạn chế. Đến khi đó, không có gì có thể chế ước y được nữa. Đối với y đây là một cơ duyên cực quan trọng. Coi như là thế giới nhân loại, nếu tu luyện đến trăm vạn linh lực, chỉ có con đường tự ngưng kết thần vị để trở thành thần. Khi thành thần, ý niệm sẽ từ từ tan biến, tỏa ra thiên địa, có thể cảm nhận, chi phối tất cả, nhưng không có thân thể nữa, càng không thể ảnh hưởng cân bằng thế giới.

Nhưng y thì khác. Ma tộc đến từ thế giới khác, cho y khả năng không cần tuân theo quy tắc thế giới này, nhưng cũng không thể tự sinh ra thần vị.

Nghĩ tới đây, lòng Ma Thần Hoàng bỗng cháy bỏng. Hôm nay nhất định có thể thành công, sau khi thành công, mình chính là vị thần xưa nay chưa từng có tại thế giới này. Đến lúc đó, nhân loại có thể không thần phục sao? Thống nhất thế giới này rồi, không chừng phải quay về thế giới cũ nhìn xem, không biết bây giờ chỗ đó ra sao.

Ánh sáng xanh ngày càng ảm đạm, Dạ Tiểu Lệ đơn thuần đáng yêu dần hiện rõ ràng trong ánh sáng xanh hư ảo. Cô cách Ma Thần Hoàng trăm mét.

Từng khe hở không gian bắt đầu khép kín, biến mất. Hơi thở sự sống khổng lồ lan tràn trong rừng rậm rộng lớn này, nhưng không thể xông qua phong ấn của Ma Thần Hoàng.

"Hơi thở sinh mệnh thoải mái biết bao! Đáng tiếc là, không thích hợp ta." Ma Thần Hoàng mặt mang tươi cười từng bước một đi hướng Dạ Tiểu Lệ.

Dạ Tiểu Lệ yên lặng đứng đó, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Ma Thần Hoàng. Đôi tay nhỏ nhắn trắng nõn bất giác nắm chặt, khẽ cắn môi dưới. Mắt thấy thân hình cao to đẹp trai tràn ngập tà mị từng bước một đi hướng mình, cô đứng im đó không động đậy.

Mộng Huyễn Thần Điện bị hủy, Mộng Huyễn Thiên Đường cũng không còn. Từ giờ phút này bắt đầu, cô đã hoàn toàn mất đi nhà của mình. Nhớ lại khi Tinh Linh Long chết đi để lại phần lưu luyến trong ý niệm của cô, hai hàng lệ chảy dọc theo khuôn mặt Dạ Tiểu Lệ.

Không có, cái gì đều không còn.

Ma Thần Hoàng chậm rãi bước tới, cách cô mười mét thì ngừng lại, vươn tay hướng Dạ Tiểu Lệ.

"Đến đây, theo ta đi. Yên tâm, ta sẽ không tổn thương ngươi. Ngươi chỉ cần thành tâm thành ý trở thành thần vị của ta, ta thậm chí sẽ không xóa ký ức của ngươi. Theo ta đi, ta sẽ cho ngươi chứng kiến rất nhiều kỳ diệu và không thể tưởng tượng, cũng sẽ khiến Thánh Ma đại lục xuất hiện vị thần chân chính."

Dạ Tiểu Lệ ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm Ma Thần Hoàng. Cô thấy sự chân thành nơi đáy mắt Ma Thần Hoàng. Tới cảnh giới như Ma Thần Hoàng sớm bỏ tất cả hắc ám, có nhiều việc rất quan trọng với người thường thì không còn quan trọng với y nữa. Y truy đuổi là tầng cấp khác.

"Ta đã đợi rất lâu, không muốn chờ tiếp nữa. Ta hy vọng có được một thần vị có ý thức, vậy thì ít ra ngàn năm, vạn năm sau sẽ không cô đơn. Ngươi nói có đúng không? Kỳ thật có nhiều lúc, vui sướng và bi thương chỉ là tạm thời. Thời gian sẽ xóa nhòa tất cả. Khi ngươi theo ta trông thấy nhiều thế giới khác nhau, ngươi sẽ lãng quên quá khứ. Đến đây, theo ta đi, ta tin tưởng ngươi không hối hận."

Giọng Ma Thần Hoàng rất dịu dàng, trên mặt luôn là nụ cười mỉm chi, ánh mắt y tràn ngập nhu hòa như là phụ thân đang kêu gọi con gái mình.

Ánh mắt của Dạ Tiểu Lệ dần biến mê mang. Rốt cuộc, cô nâng lên chân trái, chậm rãi bước ra một bước, tiếp theo lấy tốc độ rất chậm đi hướng Ma Thần Hoàng.

Nụ cười trên mặt Ma Thần Hoàng càng đậm. Một thần vị nghe lời so với thần vị tràn đầy chống đối thì dung nhập dễ dàng hơn nhiều, cũng đem lại ích lợi ổn định cảnh giới cho y. Đương nhiên lời y nói với Dạ Tiểu Lệ phát ra tận đáy lòng, hoàn toàn chân thành. Chính vì thế nên sinh ra mê hoặc mới là tốt nhất. Vốn y không đem Dạ Tiểu Lệ cấu thành uy hiếp gì, đợi cô dung nhập với lực lượng của y, không còn uy hiếp, giữ lại ý niệm thì tính cái gì đâu?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nằm tại độ cao trung bình 1500m so với mực nước biển, Đà Lạt thật sự là một thiên đường nghĩ dưỡng cho bất kỳ du khách nào có dịp đặt chân đến đây. Khí hậu Đà Lạt không quá lạnh giá như mùa Đông miền bắc, mà chỉ se se lạnh đủ để lữ khách co ro thích thú trong chiếc áo ấm giữa rừng thông bạc ngàn nắng. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như du lich da lat thang 12, Chợ đêm Đà Lạt Đà Lạt đẹp mê hồn với một chút se lạnh trầm buồn, đủ để bạn diện đồ mùa đông, lang thang trên những con đường thơm mùi hoa lá, hay cùng nhau ngồi trong quán cà phê nhỏ xinh mà ngắm dòng đời chầm chậm trôi,… Bấy nhiêu đó thôi cũng khiến cho bất cứ ai đều phải khao khát được ghé thăm Đà Lạt dù chỉ một lần trong đời.