Thần đạo đan tôn

Chương 1253: Không địch lại

- Hữu dụng!

Trầm Trúc Nhi kích động kêu lên.

- Ngón tay của hắn bị thương!

Quả nhiên, trong khe hở hai ngón tay có máu tươi chảy ra.

- Đáng chết!

Ngô Triết biến sắc.

- Thân thể này vẫn quá yếu!

- Tuy hắn nắm giữ quy tắc vượt xa chúng ta, nhưng thân thể không có vì vậy trở nên mạnh mẽ, lực lượng cũng không thay đổi!

Thạch An Quốc lập tức nói.

- Chúng ta cũng không phải không có cơ hội đánh bại hắn!

Hà Thao cũng nói.

Sáu người cùng nhau gật đầu, bọn họ đều là Vương giả đương đại, ý chí của người nào không như sắt? Hiện tại tuy tình thế ác liệt, nhưng bọn họ đều không kinh hoảng, trái lại tỉnh táo phân tích.

Ngô Triết cười gằn nói:

- Vậy thì như thế nào, ở dưới quy tắc thiên địa của bản tọa áp chế, các ngươi có thể nhảy ra bọt nước gì?

Hắn lấy tay nhấn ra, oanh, trên người có từng thần văn phát sáng, hóa thành từng đạo thần liên, bắn một lượt về phía sáu Vương giả.

Sáu người Lăng Hàn vội vã né tránh, lực lượng của Ngô Triết cũng không yếu hơn bọn họ bao nhiêu, lại thêm quy tắc thiên địa vượt xa, lực chiến đấu đã không phải bọn họ có thể chống lại.

- Ha ha ha!

Ngô Triết cười to, hắn tựa hồ còn có một tia ý chí bản thân tồn lưu, bằng không chỉ là mấy Sơn Hà Cảnh "giun dế", coi như xoay tay liền có thể trấn áp, lại cần đắc ý như thế sao?

Lăng Hàn triển khai Diệt Long Tinh Thần Tiễn, tiễn nguyên lực một nhánh tiếp một nhánh, tận lực giữ một khoảng cách với đối phương.

Đây là công kích có thể uy hiếp được Ngô Triết.

Ngay cả Ngô Triết cũng không dám khinh thường, lực chiến đấu của hắn xác thực mạnh, nhưng cảnh giới dù sao còn chỉ là Sơn Hà Cảnh, đây là nhược điểm to lớn, nhất định phải ưu tiên hóa giải công kích của Lăng Hàn, bằng không trúng một mũi tên, cơ thể của hắn sẽ có phiền toái rất lớn.

Đã như thế, liền tranh thủ thời gian cho mọi người xê dịch, cũng cho những Vương giả trẻ tuổi có thời gian phóng thích đại chiêu.

- Thanh Trúc Sát!

Trầm Trúc Nhi nũng nịu một tiếng, mi tâm nứt ra, xuất hiện một cây trúc nhỏ màu xanh, vừa xuất hiện liền cấp tốc phóng to, hóa thành một cự trúc ngập trời, nhưng không có hình thái cụ thể, bởi vậy ở trong không gian có hạn này cũng không bị ảnh hưởng.

Xoạt, thanh trúc run run, vô số lá xanh hạ xuống, hóa thành từng đạo kiếm trúc, quét tới Ngô Triết.

- Tử Diễm!

Thạch An Quốc hét lớn một tiếng, cả người hỏa diễm bay múa, hai tay vỗ một cái, một con Hỏa Sư xuất hiện, cả người bao trùm thần hỏa màu tím, phóng về phía Ngô Triết.

- Hắc Thủy cuồn cuộn!

Hà Thao thét dài, một dòng hắc thủy tuôn ra.

Sáu đại Vương giả đều lấy ra tuyệt học, lúc này cũng không ai dám giấu làm của riêng, nếu không thật sự có khả năng nuốt hận ở đây.

Oanh, thần quang dật động, cuốn tới Ngô Triết.

Trên lý thuyết mà nói, lục đại Vương giả liên thủ vây công, trừ khi Ngô Triết có thể phách giống như Lăng Hàn, nếu không khẳng định không ngăn được.

Vậy mà, khi sáu đạo công kích đáng sợ đánh xuống, Ngô Triết cũng co rúc thần liên, hóa thành một hình cầu, thần liên quấn quanh, tạo thành phòng ngự cường đại.

Bành bành bành bành, công kích đánh tới, nhưng căn bản oanh không phá quả cầu này.

Nếu oanh không ra hình cầu, vậy làm sao đánh thương Ngô Triết?

- A a a, buông tha ý nghĩ chống cự đi, ở trước mặt thực lực tuyệt đối, các ngươi căn bản không đủ nhìn!

Ngô Triết cười nói.

- Chết ở trong tay bổn tọa, các ngươi cũng không tiếc. Phải biết, ban đầu bổn tọa giết đều là Hằng Hà Cảnh, ngay cả Tinh Thần cảnh cũng lười giết, các ngươi lại có thể được bổn tọa tự mình xuất thủ đối phó, đây là vinh quang cỡ nào a!

- Ha ha ha!

Lăng Hàn cười to.

- Sau này ta còn có thể giết Sáng Thế cảnh, không bằng ngươi ngoan ngoãn đưa đầu ra, ta cho ngươi một kiếm, để cho ngươi hưởng thụ một vinh quang lớn hơn.

- Hừ!

Ánh mắt của Ngô Triết run lên.

- Ngươi! Hắc hắc, chủ nhân cũ thân thể này tựa hồ tràn đầy hận ý với ngươi a, hẳn là chủ động hiện lên ý giết ngươi.

- Nga, chẳng qua là bị ta đánh cho một trận mà thôi.

Lăng Hàn nhàn nhạt nói.

- Nếu ngươi không ngại, ta cũng sẽ tát ngươi một cái.

- Tiểu tử thật cuồng!

Sắc mặt của Ngô Triết âm trầm, mặc dù hắn từng là cường giả tuyệt thế, căn bản khinh thường đấu khí với một Sơn Hà Cảnh, nhưng bị chống đối như vậy tự nhiên sẽ không vui, liền muốn một cái tát đập chết Lăng Hàn.

Nhưng đám người Trầm Trúc Nhi đã phát động vòng công kích thứ hai, để hắn chỉ có thể phòng thủ, dù sao hắn đã không phải Hằng Hà cảnh ban đầu.

Lăng Hàn nhắm ngay cơ hội, phát động tiễn thức chung cực.

Hắn không có tham dự lần công kích này, mà đợi Ngô Triết chặn công kích xong, mở ra quy tắc thần liên.

Trong nháy mắt đó… tuyệt sát đối phương!

Cơ hội chỉ có một lần, coi như bây giờ tốc độ khôi phục lực lượng của hắn rất nhanh, nhưng ăn qua một lần thua thiệt, lấy thực lực của cường giả thần bí kia, tự nhiên không thể trúng chiêu nữa.

- Các ngươi, đi tìm chết cho bổn tọa!

Sau khi chặn một kích này, quả nhiên, thần liên hóa thành hình cầu tản ra, vô số đạo thần liên đâm tới sáu người Lăng Hàn, muốn đinh xuyên bọn họ.

Bất luận kẻ nào cũng giống nhau, sau khi phát động một kích mạnh nhất, chính là lúc phòng ngự bản thân cực kỳ yếu kém.

Phốc phốc phốc phốc, thần liên quét qua, năm người Trầm Trúc Nhi đều bị đánh trúng, hoặc là tay, hoặc là chân, hoặc thân thể, đều bị thần liên đâm xỏ xuyên, thần huyết phun trào.

Đúng lúc này, Lăng Hàn bắn ra tiễn thức chung cực.

Phốc, bất quá, trong nháy mắt hắn xuất thủ, mình cũng bị thần liên đánh trúng, hắn không tránh không né, trúng chiêu là chuyện rất tự nhiên. Cũng may, thể phách của hắn đủ mạnh mẽ, thần liên chẳng qua là đâm vào thân thể của hắn, nhưng không cách nào đánh nát Thần cốt, không có nhập vào cơ thể mà ra.

Hưu, một mũi tên sáng chói, mang theo hy vọng của Lăng Hàn, bắn tới Ngô Triết.

Mau như lưu quang, đây mới thực là cực nhanh chi tiễn.

- A!

Ngô Triết kêu thảm thiết, vai trái của hắn trúng tên, mũi tên cuồng bạo xuyên thấu mà qua, đánh nát toàn bộ vai trái không còn một mảnh, cánh tay trái rơi xuống đất, máu tươi cuồng phun.

Đây là hắn kịp thời lấy thần liên cản một chút, để cho mũi tên đi lệch, nếu không thì không phải đánh nát vai trái, mà là buồng tim cũng sẽ bể mất.

- Tiểu tử, ta muốn giết ngươi!

Ngô Triết giận dữ hét.

Hắn vừa giận vừa sợ, thiếu chút nữa chết ở trong tay một Sơn Hà cảnh nho nhỏ! Dưới giận dữ, hắn cũng tự xưng “ta”.

Hưu, thần liên cuốn trở về, Ngô Triết khoát tay, bảy đạo thần liên bay ra, phân đâm tay, chân, mặt, ngực, bụng… của Lăng Hàn.

=====================
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như cuoi ho rang, truyen cuoi ac rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.