Thần đạo đan tôn

Chương 1351: Chiến Kiếm Đế

Ánh mắt của Lăng Hàn đảo qua, con ngươi không khỏi híp lại.

Kiếm Đế!

Vạn năm trước, trên Hằng Thiên Đại Lục tổng cộng có bảy Thiên Nhân Cảnh, xưng Vương giả đương đại, mà Kiếm Đế xếp hạng thứ nhất đè xuống Lạc Nhật Đao Hoàng cùng Thiên Phượng Thần Nữ. Vạn năm sau gặp lại, Kiếm Đế đã bước vào Nhật Nguyệt Cảnh đại cực vị, tuy không kinh người như Thiên Phượng Thần Nữ, nhưng vẫn cực kỳ khuếch đại.

Nhất Giới Đan dĩ nhiên rất trâu bò, nhưng càng quan trọng vẫn là thiên phú của bản thân hắn, nếu không người tu luyện nhiều hơn hắn mấy vạn năm, mấy trăm ngàn năm, vì sao còn ở Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị?

Thiên Phượng Thần Nữ nhìn về phía đối thủ cũ năm xưa, dung sắc bất động nói:

- Ta làm cái gì, cần ngươi quản việc không đâu sao?

Trong khi nói chuyện, lại có mấy người chạy tới, lần này liền mạnh hơn nhiều, không thiếu Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn.

- Ha ha!

Kiếm Đế lắc lắc đầu, có vẻ rất xem thường.

- Ngươi khoe khoang băng thanh ngọc khiết, còn không phải động xuân tâm, cùng nam nhân khác tốt hơn.

Lăng Hàn tự nhiên không muốn thê tử chịu nhục, dù cho là một hiểu lầm. Hắn mở miệng nói:

- Kiếm Đế, vạn năm không thấy, có dám đánh một trận không?

Kiếm Đế?

Rất nhiều người đều mờ mịt, ác ma này đang nói chuyện với ai?

Nhưng trong lòng Kiếm Đế nhảy một cái, xưng hào này là hắn ở trong tiểu thế giới lấy, nhưng vừa tiến vào Thần giới, hắn liền rất tự giác lấy xuống ngoại hiệu này, tạm thời bao bọc lại, khôi phục tên thật.

Nếu không ở Thần giới tự xưng Kiếm Đế, cái này không phải kéo cừu hận, chê bị chết không đủ nhanh sao?

Tiểu tử này là làm sao biết?

Chờ chút, tiểu tử này cũng gọi Lăng Hàn, hơn nữa... Thiên Phượng nữ cũng vì hắn không tiếc phản bội tông môn, lẽ nào!

Trong lòng hắn có một suy đoán kinh người, còn có một điểm đáng ngờ, là nếu như Lăng Hàn chính là người kia, thì sao có thể vượt qua vạn năm thời gian?

Cái ý niệm này chỉ thoáng một cái, hắn liền tìm ra đáp án.

Thời gian nguyên dịch!

Nếu cao thủ của Ngũ Tông ở hạ giới đều dựa vào cái này tích lũy nội tình, tại sao Lăng Hàn không được? Có lẽ trước đây, Ngũ Tông bị Mã Đa Bảo công hãm qua, lúc đó suýt chút nữa bị chém căn cơ, thời gian nguyên dịch cũng bị lấy đi toàn bộ.

Nếu Lăng Hàn từ con đường này được thời gian nguyên dịch, vậy thì là một giải thích rất hợp lý.

- Ngươi là... Lăng Hàn!

Kiếm Đế nhìn chằm chằm Lăng Hàn.

Lăng Hàn biết ý của đối phương nói:

- Ha ha, vì cầu ta luyện đan, còn học trộm ba thức kiếm pháp của ngươi, thực sự là không tiện.

Vừa nói như vậy, Kiếm Đế liền không còn nghi ngờ, Lăng Hàn này không chỉ là tội nhân khai thiên mà đến, thậm chí còn là đan đạo đế vương của vạn năm trước!

Chẳng trách tốc độ tu luyện của hắn nhanh như vậy, mỗi ngày có đan dược thượng thừa ăn, này có thể không nhanh sao?

- Không nghĩ tới, lại là một người đã sớm chết!

Kiếm Đế lộ ra vẻ uy nghiêm đáng sợ.

- Sớm biết ngươi sẽ mang đến uy hiếp lớn như vậy cho tông môn, lúc trước thật nên chém ngươi!

Vạn năm trước, tuy cảnh giới Lăng Hàn xấp xỉ hắn, nhưng sức chiến đấu? Vậy thì là một chuyện cười.

- Trương Hoành, ngươi muốn chết sao?

Thiên Phượng Thần Nữ giận tím mặt, sát khí so với kiếm Đế còn muốn lớn hơn.

Kiếm Đế tên thật là Trương Hoành, sau khi tới Thần giới, hắn liền gọi Trương Hoành, mà không dám xưng Kiếm Đế nữa.

- Thê tử, để cho ta tới.

Lăng Hàn ấn Thiên Phượng Thần Nữ, hắn đã sớm muốn tái chiến với Kiếm Đế, Lạc Nhật Đao Hoàng, bây giờ cảnh giới của đối phương còn trên hắn, hắn cũng không tính là bắt nạt người.

Điều này làm cho hắn chiến ý hừng hực.

- Cẩn thận, hắn là thiên tài Tứ Tinh!

Thiên Phượng Thần Nữ nhẹ giọng nói, sở dĩ nàng muốn ra mặt, chính là không muốn để cho Lăng Hàn đối đầu Kiếm Đế.

Sức chiến đấu của Lăng Hàn cùng lắm là đại viên mãn sơ kỳ, có thể địch đại viên mãn trung kỳ, mà Kiếm Đế là là đại cực vị hậu kỳ, còn là thiên tài Tứ Tinh, sức chiến đấu tương đương đại viên mãn hậu kỳ, kém một tinh a.

Chuyện này ý nghĩa là Lăng Hàn tất bại.

Lăng Hàn gật gù nói:

- Yên tâm, hiện tại ta còn không đánh lại ngươi, nhưng tên này, khà khà, việc nhỏ như con thỏ!

Thiên Phượng Thần Nữ lườm một cái, tên này thực sự là thù dai, không phải trước đây trấn áp hắn mấy lần sao, tội gì để ở trong lòng như thế?

- Kiếm Đế, đến, chiến một trận!

Lăng Hàn khiêu khích Kiếm Đế.

Kiếm Đế lộ ra vẻ tưởng nhớ nói:

- Rất lâu không có được người kêu lên Kiếm Đế. Có điều, một ngày nào đó, ta sẽ để danh hiệu này tái hiện hào quang!

Chí khí thật lớn!

Ở Thần giới, Vương, Hoàng, Đế, cái này không phải có thể dùng lung tung, bởi vì có Vương Triều, Hoàng Triều cùng Đế Triều tồn tại, ngươi sử dụng lung tung, sẽ phạm húy kỵ.

Như Trương Hoành, nếu tự xưng Kiếm Đế, vậy thì tương đương với xem mình bằng Hằng Hà Cảnh, điều này làm cho Tinh Thần Cảnh nghĩ như thế nào?

Một Nhật Nguyệt Cảnh nho nhỏ liền muốn cưỡi lên đầu bọn họ?

Muốn chết!

Hiện tại Trương Hoành nói sẽ có một ngày để danh hiệu Kiếm Đế tái hiện hào quang, đó chính là hắn có lòng tin bước vào Hằng Hà Cảnh, chỉ nhìn về phía chí hướng này, cũng phải khâm phục một chút.

Lăng Hàn gật gù, đây mới là Kiếm Đế hắn nhận thức.

Hắn nói:

- Nể tình ngày xưa, nếu như ngươi thất bại, ta hi vọng ngươi có thể rời Thiên Kiếm Cung, theo đuổi đạo của chính mình.

- Ha ha, chờ ngươi đánh thắng ta rồi nói sau đi!

Trương Hoành phát kiếm, vù, một đạo sát khí đáng sợ phóng lên trời, chiến ý của hắn cùng kiếm ý dung hợp lại, hóa thành một thanh Thần kiếm, thật giống như ngay cả bầu trời cũng có thể chém ra.

Trong lòng Lăng Hàn thầm than, chỉ lấy kiếm đạo mà nói, trình độ của đối phương xác thực ở trên hắn, bởi vì đối phương "chuyên nhất", mà hắn tu luyện quá hỗn tạp, luyện đan chiếm một khối rất lớn, hơn nữa còn có nhiều đồ vật thượng vàng hạ cám.

Có điều, chính bởi vì những đồ vật thượng vàng hạ cám kia, mới có hắn bây giờ.

Lăng Hàn không có lấy Tiên Ma Kiếm, mà hai tay ngưng quyền, thần văn hiện lên ở trên nắm tay, để hai nắm đấm phóng to vô hạn, như núi lớn.

Ta đập!

Hắn trước tiên khởi xướng công kích.

Lăng Hàn ra tay, song quyền vung vẩy, như hai toà núi cao đập tới Trương Hoành.

Oanh, nắm đấm vẫn không có đập tới, khí tức đáng sợ dật tán, để trời cao đổ nát, tinh vân thất sắc.

Đệ tử của Ngũ Tông vội vã bỏ chạy, dù cho là Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị, thậm chí trung cực vị, đại cực vị cũng không dám tiếp xúc nắm đấm thép như vậy, dính đến một chút liền bị trọng thương.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thich chan quang, oan gia trai chu rat hay moi nhat ht thich giac hanh giang tai sydney australia 10 2016 những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.