Thần đạo đan tôn

Chương 809: Huyết Hòe Thụ Nhân (Hạ)

Bọn họ cũng không cố tìm Huyết Hòe Thụ Nhân, một đường đi tới, nếu bị Huyết Hòe Thụ đánh lén, vậy bọn họ sẽ không khách khí, trực tiếp giết, thu hoạch một lõi cây.

Nơi này cũng không ít Huyết Hòe Thụ Nhân, một đường lại đây bọn họ thu hoạch gần như ba mươi lõi. Nhưng đây là chiến tích chỉ bọn hắn mới có, trên đường thỉnh thoảng có thể nhìn thấy binh khí, vải vóc… vỡ nát, những người kia đã nuốt hận ở trong tay Huyết Hòe Thụ rồi.

Sau một ngày, chỉ nghe phía trước có tiếng nổ vang to lớn truyền đến, xa xa có thể thấy một cây đại thụ đang chuyển động, cành hóa thành cánh tay to dài, không ngừng oanh kích đối diện.

- Cây đại thụ này sắp tiếp cận Phá Hư Cảnh a?

Hách Liên Tầm Tuyết khiếp sợ nói, cho dù nàng ra tay cũng không nhất định có thể trấn áp.

Lăng Hàn gật đầu:

- Rất mạnh, xác thực rất mạnh, nếu không phải Phá Hư Cảnh quá khó đột phá, phỏng chừng nó thật có sức chiến đấu của Phá Hư Cảnh rồi.

Ngay cả hắn cũng cảm thấy vướng tay, nhân vật như vậy hắn tuyệt đối không hạ được, trừ khi sử dụng Băng Long Oanh Địa Trận.

Nhưng bọn họ không sợ, coi như đánh không lại nó cũng có thể thong dong lui lại, huống chi Lăng Hàn còn có Băng Long Oanh Địa Trận.

Bọn họ đến gần một chút, chỉ thấy Thụ Nhân này đang ác chiến với hai mươi mấy người.

- Tiên Vu tộc.

Lăng Hàn nói, hắn nhận ra mấy người, Bàng Hân cũng thình lình ở trong đó.

Tuy bọn họ có hai mươi mấy người, nhưng muốn đối phó Thụ Nhân kia vẫn có vẻ giật gấu vá vai, đại bộ phận người nhìn thấy một quyền của Thụ Nhân nổ xuống chỉ biết bỏ chạy, chỉ có Bàng Hân dám chống đỡ, lấy mai rùa làm tấm khiên, ăn một đòn của Thụ Nhân chỉ bị đánh bay, nhưng không trọng thương.

Rất mạnh, sức phòng ngự có chút kinh người.

Quy, không hổ là chủng tộc phòng ngự mạnh nhất, hầu như không có một trong.

Bàng Hân phụ trách kiềm chế thụ nhân, những người khác dồn dập công kích, nhưng phòng ngự của thụ nhân cũng không yếu, đao kiếm vào thể, chỉ chặt bỏ một ít gỗ vụn mà thôi, rất khó thương tổn được căn bản của nó, mà sinh linh hệ Mộc vốn lấy khôi phục xưng danh, bị chém thương chẳng mấy chốc sẽ khép lại.

- Hỗ trợ!

Tiên Vu Thải vội vàng nói, rút kiếm ra, giết vào chiến đoàn.

Đừng xem nàng rất ngạo kiều, nhưng thực lực tương đối bất phàm, tu vi Hoá Thần Cảnh, sức chiến đấu miễn cưỡng đạt đến Thiên Nhân Cảnh, tuy không thể một lần nghịch chuyển càn khôn, nhưng là sức chiến đấu không thể bỏ qua.

- Thải quận chúa!

Bọn người Bàng Hân vui mừng kêu lên.

Lăng Hàn không có nhúng tay nói:

- Trên thân những người này đều có lá bài tẩy, sẽ không đến nỗi treo ở đây, vừa vặn, chúng ta rốt cục Nhưng bỏ rơi tiểu cô nương tùy hứng kia.

Hách Liên Tầm Tuyết hừ nói:

- Người ta dung mạo xinh đẹp, ngực còn lớn như vậy, ngươi khách khí cái gì?

Nàng vẫn canh cánh trong lòng chuyện Tiên Vu tộc muốn gả Tiên Vu Thải cho Lăng Hàn.

Lăng Hàn cười ha ha, ôm nàng lại, cấp tốc bay về phía trước nói:

- Ăn dấm chua ít một chút, đi thôi!

- Ôm một cái, Nữu cũng muốn ôm một cái!

Hổ Nữu vội chạy theo.

Mục tiêu của bọn họ rất rõ ràng, ở bất kỳ ngóc ngách nào của tầng thứ hai cũng có thể nhìn thấy một cây đại thụ thông thiên. Mà bọn họ muốn tới tầng thứ ba, thì nhất định phải đến dưới đại thụ kia, theo đại thụ mà lên.

Không gian nơi này có chút hỗn loạn, nhưng rất bình thường, dù sao đây là trong cơ thể Á Long, cường đại đến ngay cả Thần linh hạ giới cũng không làm gì được, dù cho hiện tại chết già cũng có thể diễn hóa ra thần thông kinh người.

Tuy dọc theo đường đi vẫn gặp phải chút khúc chiết, chém rất nhiều Huyết Hòe Thụ Nhân, làm tiến độ của bọn họ thoáng chậm một ít, nhưng non nữa ngày say vẫn chạy tới nơi cần đến.

- Đây thực là một cái cây sao?

Khoảng cách gần quan sát, có thể phát hiện cây này hoàn toàn là do xương cốt hóa thành.

- Dựa theo tiền nhân suy đoán, đây là xương sống lưng của Á Long.

Hách Liên Tầm Tuyết nói.

Xương sống lưng, bất luận đối với Nhân tộc hay yêu thú, đều là xương trọng yếu nhất, thậm chí so còn trọng yếu hơn xương sọ. Nếu này là xương sống lưng của rồng, vậy thì chẳng trách có thể nối liền đất trời.

- Đã không còn Long uy.

Lăng Hàn đưa tay đặt lên "đại thụ", cốt văn trắng loáng, dù cho trải qua không biết bao nhiêu vạn năm cũng không tổn hại, nhưng lại không có một chút khí tức lưu chuyển.

Bằng không, vị trí trọng yếu như xương sống lưng, tùy tiện thả ra một tia khí tức, phỏng chừng Phá Hư tầng chín phổ thông cũng bị trấn áp đến hai chân nhũn ra.

- Không nên khinh thường, tuy nơi này không có Long uy, nhưng chỉ cần lên tới độ cao nhất định sẽ có uy thế sản sinh, hơn nữa càng cao uy thế càng khủng bố.

Hách Liên Tầm Tuyết nhắc nhở.

Thật giống như chúng minh lời nàng nói, oành, chỉ thấy một người từ giữa bầu trời ngã xuống, ngã chặt chẽ vững vàng, rơi đến chia năm xẻ bảy. Đây là một tên Hải tộc, không có Chân Long huyết mạch, mà là thiên kiêu của Liễu Chươ ng tộc, cả người không có một cái xương, xưa nay lấy phòng ngự, sức khôi phục xưng danh, nhưng lại mất mạng ở đây.

- A!

Lại có người rơi xuống, nhưng lần này không có rơi chết, bất quá xương cối cả người chí ít đứt hơn nửa, máu phun như trụ, rất nhanh nhuộm cả người hắn.

Hắn giẫy giụa bò lên, dùng nguyên lực ngưng tụ xương gãy, lấy ra mấy viên đan dược, ngồi khoanh chân, luyện hóa dược lực, khôi phục thương thế.

Cây xương này quá to lớn, nên mỗi thời mỗi khắc đều có người rơi xuống, chỉ là giới hạn bởi tầm nhìn, bọn họ không nhìn thấy hết mà thôi.

- Ngươi có muốn tiến vào Hắc Tháp không?

Lăng Hàn hỏi Hách Liên Tầm Tuyết.

- Hừ, ngươi xem thường ta sao?

Hách Liên Tầm Tuyết bất mãn nói, nàng tốt xấu gì cũng là minh châu của Bắc Hải, hiện tại sức chiến đấu có khả năng còn trên Lăng Hàn.

Lăng Hàn giơ tay cười nói:

- Ai, không nhìn thấy lòng tốt, không phải quan tâm ngươi sao, lại bị ngươi hất hủi.

- Không cần!

Hách Liên Tầm Tuyết bắt đầu leo cây, tốc độ cực nhanh, lập tức liền xông lên hơn trăm trượng, có điều rất nhanh, tốc độ của nàng đã chậm lại.

- Hổ Nữu, chúng ta cũng lên.

- Ừm!

Hổ Nữu gật đầu, theo Lăng Hàn leo lên.

Quả nhiên, sau khi leo lên khoảng trăm trượng, thì có uy thế nhàn nhạt từ trên cây xương tản mát ra. Bởi vì ở đây mọi người không thể phi hành, chỉ có thể vịn cây trèo lên, nhất định phải ôm thân cây thật chặt, nên mọi thời khắc đều phải đối kháng uy thế như vậy.

Đối mặt loại uy thế này, Lăng Hàn và Hổ Nữu tự nhiên không để vào mắt, đều hóa thành lôi đình, nhanh chóng leo lên, như là chớp giật.

---------------
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay là một trang bị tất yếu bạn trẻ để nghiên cứu, học tập các kiến thức từ các nước phát triển. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như aspire la gi nghia cua tu aspire la to after at thiet tha mong mo, castaway la gi nghia cua tu castaway la nguoi bi dam tau troi giat vao bo chắc chắn sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc học tốt tiếng Anh, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp.