Thần đạo đan tôn

Chương 98: Liếm hài

- Phong Viêm?

Lăng Hàn nhếch lên một nụ cười, nói.

- Hiện tại hắn lợi hại bao nhiêu?

- Cụ thể mạnh bao nhiêu, ai cũng không rõ ràng, nhưng lần trước, thời điểm hắn về học viện, đã là Dũng Tuyền Cảnh tầng bốn. Mà có người nhìn thấy hắn ra tay, nắm giữ bốn đạo đao khí.

Thích Vĩnh Dạ nghiêm mặt nói.

Dũng Tuyền tầng bốn, cảnh giới còn cao hơn Tàn Dạ. Chỉ là đệ tử nòng cốt thay đổi cũng như đệ tử chân truyền, cuối năm mới có thể tiến hành khiêu chiến, đến quyết định ai trên ai dưới.

Phong Viêm hẳn là vừa đột phá, hơn nữa cảnh giới cũng không có nghĩa là sức chiến đấu. Sức chiến đấu của Tàn Dạ cao tới thất tinh, vì lẽ đó vào tháng trước, hắn cũng không có khiêu chiến với Tàn Dạ hoặc Triệu Hoan, Thích Phong Vân.

- Đúng rồi, trước khi ta tới nhận được tin tức, buổi tối Linh Bảo Các sẽ tiến hành một cuộc bán đấu giá, có hứng thú đi xem không?

Đột nhiên Kim Vô Cực nói.

- Linh Bảo Các?

Lăng Hàn kỳ quái hỏi.

- Phòng đấu giá ở Hoàng Đô, lão bản sau màn rất thần bí, không có ai biết thân phận của hắn, thậm chí là nam hay nữ, cũng không rõ ràng. Có điều, lai lịch khẳng định rất lớn, bởi vì từ xưa tới nay, chưa từng có ai dám nháo sự ở Linh Bảo Các.

Kim Vô Cực nói.

- Không phải là không có người nháo sự, mà là người nháo sự đều chết hết, vì lẽ đó không còn người dám gây sự.

Thích Vĩnh Dạ nói, hắn cũng coi như là người của Hoàng gia, bởi vậy biết nhiều hơn Kim Vô Cực.

- Thú vị, vậy đi xem xem.

Lăng Hàn cười nói. Nếu như có thể ở trong phòng đấu giá mua được mấy vật liệu phối chế Bổ Linh Đan khác, như vậy chữa trị linh căn của Lăng Đông Hành liền ngay trong tầm tay.

Chờ hắn vào Dũng Tuyền Cảnh liền có thể tu luyện thần thức, thần thức càng mạnh mẽ, đẳng cấp đan dược có thể luyện chế sẽ càng cao. Bất quá nhiệt độ hỏa diễm là một vấn đề, giới hạn ở tu vi, coi như năng lực khống hỏa của hắn cao minh đến đâu, nhưng nhiệt độ là có hạn mức tối đa.

- Tuổi thọ của phụ thân có hạn, không kéo nổi!

Hắn thầm nói.

- Hoặc là mời người luyện chế thay, hoặc là ta có thể dung hợp Thiên Địa Dị Hỏa, dựa vào Dị Hỏa trợ giúp, tăng nhiệt độ lên.

- Có điều, Dị Hỏa quá hiếm thấy, ngay cả đời trước cũng không có được, nhưng mười ngàn năm đi qua, có lẽ sẽ có khả năng chuyển biến tốt.

Dị Hỏa là thiên địa tự nhiên hình thành Linh hỏa. Đối với võ giả mà nói, luyện hóa Dị Hỏa có thể tăng cao tu vi, hoặc tu ra thể chất đặc biệt. Đối với Đan sư mà nói, dung hợp Dị Hỏa có thể tăng lên năng lực đan đạo. Năm xưa có một Đan sư yên lặng vô danh, ở dưới tình huống ngẫu nhiên dung hợp một đoàn Dị Hỏa, kết quả trở thành đại Đan sư nổi danh thiên hạ.

Lăng Hàn muốn ở trong ngắn hạn luyện ra Bổ Linh Đan, như vậy dung hợp Dị Hỏa hầu như là lựa chọn duy nhất. Đan sư mạnh nhất Vũ Quốc chỉ là Huyền Cấp thượng phẩm, căn bản không có tư cách luyện chế đan dược Địa Cấp.

Bọn họ cũng ăn gần đủ rồi, liền tính tiền, đi tới Linh Bảo Các tham gia buổi đấu giá.

Bởi vì cách không xa, nên bọn họ không có gọi xe ngựa, hơn hai mươi phút sau, liền đến Linh Bảo Các.

Đây là một địa phương chuyên môn bán bảo vật.

Bảo vật như thế nào?

Binh khí, công pháp, võ kỹ, đan dược, vật liệu,… Chỉ cần là đồ vật giá trị cao, ở đây đều có bán. Mà mỗi tháng, nơi này sẽ tiến hành một lần đấu giá, bán ra một ít bảo vật giá trị càng cao, hi hữu. Mà cách mấy tháng hay một năm, thì tiến hành một buổi đấu giá cỡ lớn, có người nói ngay cả Hoàng thất, tám đại thế gia cũng sẽ động tâm.

Buổi đấu giá hôm nay chỉ là ngày cử hành cố định của tháng này, bởi vậy người tham dự cũng không có quá nhiều cường giả, nhưng vẫn rất nhiều. Dù sao cũng là một tháng một lần, sẽ có rất nhiều bảo vật quý hiếm a.

Bọn họ đang muốn đi vào cổng, lại thấy có hai người trẻ tuổi kề vai mà đến, nhìn dáng dấp quan hệ vô cùng tốt.

- Ồ, là ngươi!

Một người trong đó nhìn thấy Lăng Hàn, sắc mặt không khỏi phát lạnh, đưa tay chỉ qua nói.

- Ha ha ha, tiểu tử thúi, không nghĩ tới đi, ta vẫn tiến vào Hổ Dương Học Viện, hơn nữa, ta còn đột phá Tụ Nguyên Cảnh!

Rất vừa vặn, tên này lại chính là Phong Lạc. Có điều hắn nhảy vào Tụ Nguyên Cảnh, cũng có chút ngoài dự đoán của mọi người. Lấy tư chất của hắn, vốn không thể nhảy vào Tụ Nguyên Cảnh nhanh như vậy.

Có điều ở trong mắt Lăng Hàn, này tự nhiên là tiểu nhân vật, hoàn toàn không có để ở trong lòng. Hắn lạnh nhạt nói:

- Dời ngón tay của ngươi đi, bằng không ta không ngại chặt nó!

Trên mặt Phong Lạc lộ ra vẻ giận dữ, nhưng nghĩ tới thực lực của Lăng Hàn, trong lòng kinh sợ, ngón tay không khỏi rụt trở lại, nhưng miệng lại nói:

- Ngươi đoạt danh ngạch của ta thì lại làm sao, ca ca của ta vẫn có thể đưa ta vào học viện! Lăng Hàn, ta cho ngươi biết, cuộc sống sau này của ngươi, đừng nghĩ dễ chịu, ta sẽ hại chết ngươi!

Phong Viêm thật có thủ đoạn a, lại có thể lấy được một tiêu chuẩn vào Hổ Dương Học Viện. Chỉ sợ hắn giống Lăng Đông Hành, cũng là giao dịch với học viện. Nếu không, mặc ngươi thiên tài đến cỡ nào, cũng không thể để học viện coi trọng đến cho ngươi một cái danh ngạch.

Lăng Hàn bật cười nói:

- Ngu xuẩn dám uy hiếp ta như thế, xưa nay đều không có kết quả tốt!

- Khẩu khí thật lớn!

Người trẻ tuổi bên cạnh Phong Lạc mở miệng nói, trên mặt đều là vẻ ngạo mạn, so với Phong Lạc còn hơn mấy phần, lỗ mũi hận không thể hướng lên trời.

- Ta ở Hoàng Đô cũng đã gặp không ít người hung hăng, nhưng loại người như ngươi, chà chà, vẫn là lần đầu.

- Khà khà, Lăng Hàn, ngươi biết vị này là ai không?

Phong Lạc đắc ý nói.

- Vị này là Vi Hà Nhạc, tân tú của Hổ Dương Học Viện, tương lai tất có thể trở thành Đan sư Huyền Cấp.

- Nguyên lai hắn chính là Vi Hà Nhạc!

Kim Thái Cực kinh ngạc thốt lên.

- Hắn rất lợi hại sao?

Bách Lý Đằng Vân hỏi.

- Không phải chỉ là Tụ Nguyên tầng một sao?

Tụ Nguyên tầng một, dù yêu nghiệt như Lăng Hàn không bằng, đối đầu Tụ Nguyên tầng chín, khẳng định là bị trấn áp. Hắn mới vào Hổ Dương Học Viện, không biết còn có Đan Viện, nên có chút không hiểu ra sao.

- Người này rất có thiên phú đan đạo, đã là Đan sư Hoàng Cấp hạ phẩm. Có người nói ngay cả Viện trưởng Đan Viện cũng có ý thu hắn làm đồ đệ.

Kim Thái Cực nghiêm nghị nói, thấy Bách Lý Đằng Vân cùng Lý Đông Nguyệt đều không rõ, hắn lại giải thích nói.

- Kỳ thực Hổ Dương Học Viện chia làm hai bộ phân, một là Vũ Viện, một là Đan Viện. Viện trưởng Đan Viện là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm!

Hí!

Lúc này, Bách Lý Đằng Vân và Lý Đông Nguyệt mới hoàn toàn hiểu rõ bối cảnh của Vi Hà Nhạc. Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm a, ngay cả Chư Hòa Tâm, Trương Vị Sơn nhìn thấy cũng phải cung kính, xưng một tiếng đại sư.

- Ha ha ha ha!

Vi Hà Nhạc cười to, vừa nãy hắn vẫn không nói gì, chính là muốn cho bọn họ hiểu rõ gốc gác của mình, như vậy hắn mới có thể trang bức. Hắn khinh bỉ nhìn mọi người, nói:

- Ta không quan tâm các ngươi có ân oán gì với Phong thiếu, nhưng nếu ngày hôm nay ta thấy, liền điều giải thay các ngươi.

Hắn dừng một chút, điềm nhiên nói với Lăng Hàn:

- Quỳ xuống, liếm sạch giầy cho Phong thiếu!

Phong Lạc đắc ý, ngày hôm nay có Vi Hà Nhạc thay hắn ra mặt, nếu như Lăng Hàn không cúi đầu, chính là chống đối Vi Hà Nhạc. Vi Hà Nhạc là ai? Đan sư Hoàng Cấp hạ phẩm, có khả năng được Ngô Tùng Lâm thu làm đệ tử, tiền đồ vô hạn.

Chỉ cần người có đầu óc, tuyệt đối sẽ không chống đối Vi Hà Nhạc.

Ngày hôm nay, hắn muốn đòi lại cả gốc lẫn lãi.

---------------
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thich thien tue, van khan giao thua ngoai troi những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.