Thần điêu đại hiệp

Chương 183


Chạy một hồi, quả nhiên nghe loáng thoáng có tiếng quát tháo từ phía trước vọng tới. Võ Tam Thông dìu Chu Tử Liễu đi nhanh thêm, tiếng quát lúc gần lúc xa, có khi lặng bặt hoàn toàn. Năm người lần mò trong bóng đêm. Trời rạng dần, họ đang đi, bỗng nghe phía trước, ở trên cao, có người cười phá lên một tràng dài, âm thanh chói tai. Mọi người dừng chân ngẩng đầu, thấy trên sườn núi đối diện có một người đứng ngửa mặt lên trời mà cười, chính là Công Tôn Chỉ. Bên dưới sườn núi là vực sâu, bên trên là đỉnh núi cao vút chìm trong sương mù, không thấy ngọn.

Chu Tử Liễu thấy Công Tôn Chỉ hình dạng như một kẻ điên, nghĩ: "Nếu hắn sảy chân rơi xuống vực sâu vạn trượng, hắn chết chẳng tiếc, nhưng nửa viên Tuyệt Tình đơn cũng sẽ mất tiêu", liền chạy như bay, qua một khúc quành, thấy Dương Quá, Tiểu Long Nữ, Trình Anh và Lục Vô Song bốn người đứng một chỗ, cùng ngẩng đầu nhìn về phía Công Tôn Chỉ.

Tiểu Long Nữ thấy nhóm Chu Tử Liễu đến, bèn nói nhỏ:

- Chu đại thúc, hãy mau nghĩ cách dụ hắn xuống.

Chu Tử Liễu nhìn địa thế xung quanh, thấy có một đoạn như cái cầu đá, rộng chưa đầy một thước, dẫn sang chỗ sườn núi mà Công Tôn Chỉ đang đứng, cầu đá và sườn núi đều phủ rêu xanh, một người đi qua cầu cũng bất tiện, trừ phi Công Tôn Chỉ tự nguyện xuống dưới này, không thể đi sang chỗ đó động thủ với hắn.

Võ Tam Thông nghĩ Dương Quá đã cứu mạng hai đứa con của lão, việc hôm nay lão không thể từ nan, bèn xắn tay áo, nói:

- Để ta sang bắt hắn xuống đây!

Lão vừa đi hai bước, một bóng người đã vọt tới trước lão, là Trình Anh, nói:

- Tiểu nữ đi cho!

Thân pháp của nàng quá mau lẹ, vụt một cái nàng đã đặt chân lên cái cầu đá. Ai dè nàng nhanh nhưng Dương Quá còn nhanh hơn. Trình Anh chỉ cảm thấy eo lưng bị ống tay áo của Dương Quá cuốn giữ, nàng bị kéo lại, nghe Dương Quá nói:

- Huynh có đáng gì mà mọi người phải khổ như vậy?

Trình Anh đỏ mặt, ngượng không nói nên lời.

Lúc ấy chỉ nghe Tiểu Long Nữ nói:

- Cho muội mượn kiếm!

Nàng đã lướt ngang qua chỗ Võ Đôn Nhu và Hoàn Nhan Bình, hai tay đoạt hai thanh kiếm của họ. Thủ pháp quả thực nhanh như tia chớp, Võ Đôn Nhu và Hoàn Nhan Bình còn đang sững sờ, đã thấy Tiểu Long Nữ chạy qua chiếc cầu đá tới trước mặt Công Tôn Chỉ.

Công Tôn Chỉ đứng chỗ tuyệt địa, thấy Tiểu Long Nữ cả gan tiến sang, bèn xáp tới chặn đầu cầu đá, giơ ngang kiếm hộ thân, cười nham hiểm, nói:

- Cô nương thật chán sống rồi ư?

Tiểu Long Nữ nghĩ: "Bất kể thế nào, ta cũng phải đoạt bằng được Tuyệt Tình đơn rồi mới chết" dịu dàng nói:

- Công Tôn tiên sinh, tiên sinh có ơn cứu mạng tiểu nữ, không ngờ tiểu nữ lại làm cho tiên sinh bị mấy phen khổ sở. Tiểu nữ... tiểu nữ trong lòng rất áy náy. Tiểu nữ đến đây không phải để liều chết với tiên sinh.

Công Tôn Chỉ hỏi:

- Vậy cô nương muốn gì?

Tiểu Long Nữ nói:

- Tiểu nữ xin tiên sinh ban cho Tuyệt Tình đơn, cứu phu lang của tiểu nữ. Tiên sinh không dùng thứ đó, hãy ban cho tiểu nữ, tiểu nữ vĩnh cảm đại ân đại đức.

Dương Quá ở đầu cầu đá bên kia, gọi:

- Long nhi, trở về đây thôi, nửa viên thuốc ấy không cứu sống được hai ta đâu, có nó cũng vô dụng.

Công Tôn Chỉ thấy Tiểu Long Nữ mảnh mai đứng trên cầu đá, vạt áo gió thổi bay bay, tựa hồ nàng muốn theo gió bay đi, phong thái kia Lý Mạc Sầu làm sao sánh nổi một phần? Con mắt duy nhất của hắn cứ nhìn nàng đắm đuối, miệng hỏi:

- Cô nương gọi tên tiểu tử họ Dương là phu lang ư?

Tiểu Long Nữ nói:

- Phải, tiểu nữ đã thành thân với Dương lang.

Công Tôn Chỉ nói:

- Nếu cô nương đáp ứng ta một việc, ta có thể tặng viên Tuyệt Tình đơn cho cô nương.

Tiểu Long Nữ nhìn con mắt láo liên của hắn, đã biết ý muốn của hắn, bèn lắc đầu, nói:

- Tiểu nữ đã có chồng, làm sao có thể lấy tiên sinh? Công Tôn tiên sinh, tiên sinh có tình với tiểu nữ, nhưng trái tim của tiểu nữ đã thuộc về người khác, đành phụ hảo ý của tiên sinh.

Con mắt của Công Tôn Chỉ long lên, hắn gằn giọng nói:

- Thế thì cô nương hãy mau lui về, nếu còn đối địch với ta, thì đừng trách ta đao kiếm vô tình.

Tiểu Long Nữ nói:

- Công Tôn tiên sinh nhất định muốn động thủ, coi tiểu nữ như kẻ thù, chẳng hóa ra uổng phí sự quen biết giữa chúng ta hay sao?

Giọng nàng hiền hòa, thâm tâm quả vẫn ghi nhớ ơn cứu mạng lần trước của Công Tôn Chỉ.

Công Tôn Chỉ cười khẩy, nói:

- Ta muốn tận mắt thấy tên tiểu tử Dương Quá bị trúng độc quằn quại, đau đớn rên rỉ mà chết, muốn thấy vị hiền thê như cô nương cuối cùng trở thành quả phụ đeo vành khăn tang.

Hắn càng nói càng độc ác, hắn nghiến răng, trừng mắt. Dương Quá luôn miệng gọi:

- Long nhi, Long nhi, quay lại đi, nói với một kẻ như hắn làm gì!

Nếu không phải chiếc cầu đá quá hẹp, không đủ chỗ cho hai người đứng, thì chàng đã sang kéo Tiểu Long Nữ về. Tiểu Long Nữ cười buồn, nói:

- Tiên sinh nghe thấy chứ? Phu lang của tiểu nữ gọi tiểu nữ về đó, chàng đâu có nghĩ gì đến chất độc trong người chàng.

Công Tôn Chỉ và Tiểu Long Nữ cách nhau chưa đầy nửa trượng, tưởng chỉ cần tiến lên một bước sẽ bắt được nàng, có điều là địa thế quá hiểm, nàng chỉ cần vùng vẫy một cái là cả hai sẽ cùng rơi xuống vực sâu, nhưng nếu không bắt nàng làm con tin để bọn địch có điểm e ngại, thì chính hắn bị vây khốn ở "Đoạn Trường nhai" này, làm sao có thể thoát thân? Trong bọn địch chỉ có một mình Dương Quá lợi hại, song nếu hắn cố phá vây, thì Dương Quá vị tất ngăn được hắn, tốt nhất là để cho Tiểu Long Nữ qua cầu sang hẳn bên này, hắn sẽ bắt nàng, sau đó hội hợp với Lý Mạc Sầu. Chủ ý đã định, Công Tôn Chỉ gõ đao kiếm vào nhau một cái, nghe vang động cả sơn cốc, miệng quát:

- Còn chưa lui về này!

Hắc kiếm đâm luôn Tiểu Long Nữ, Tiểu Long Nữ tả kiếm đỡ gạt, hữu kiếm trả đòn. Sau khi nàng học được thuật phân tâm nhị dụng của Chu Bá Thông, võ công tăng tiến gấp đôi. Tuy tạng phủ ngậm độc, nội lực suy giảm, song hai tay cùng sử "Ngọc nữ tố tâm kiếm pháp" một cách thần diệu, kim đao hắc kiếm của Công Tôn Chỉ làm sao địch nổi? Đao kiếm của hắn tuy biến ảo muôn phần, song đao vẫn là đao, kiếm vẫn là kiếm, chẳng qua chỉ thêm một món binh khí mà thôi. Thoáng chốc song kiếm của Tiểu Long Nữ đã múa thành hai vùng bạch ảnh, đâm chém đỡ gạt, hệt như có hai đại cao thủ liên thủ tiến công, Công Tôn Chỉ càng đấu càng hoảng, thầm hối hận: "Biết nàng ta học được môn kiếm thuật lợi hại thế này, ta đã không động thủ với nàng". Nhưng "Ngọc nữ tố tâm kiếm pháp" tuy tinh diệu, uy lực sát nhân lại không mạnh, Tiểu Long Nữ cũng không có ý giết Công Tôn Chỉ, nên hắn nhất thời vẫn còn trụ được.

Hai người đấu trên sườn núi một lát, thì Nhất Đăng đại sư, Hoàng Dung, Quách Phù và huynh muội Gia Luật Tề cũng đều chạy tới. Mọi người ngẩng đầu quan chiến, thấy sườn núi chênh vênh, hai người ác đấu, thì không khỏi kinh hãi.

Quách Phù nói với Gia Luật Tề:

- Chúng ta mau lên đó giúp một tay!

Gia Luật Tề lắc đầu, nói:

- Cầu đá kia không có chỗ cho hai người đặt chân.

Quách Phù đã động thủ với Công Tôn Chỉ, biết hắn võ công cực cao, mẫu thân cũng không địch nổi, Tiểu Long Nữ một mình đánh sao lại hắn? Nàng lo lắng nói:

- Mẹ, mau nghĩ cách giúp Long tỷ tỷ đi!

Kỳ thực Quách Phù không giục, thì mấy người kia đều mong tìm cách giúp Tiểu Long Nữ thoát khỏi hiểm cảnh, nhưng cái cầu đá kia không có chỗ cho hai người đặt chân, họ thấy kim đao hắc kiếm của Công Tôn Chỉ liên tiếp tung sát thủ, còn song kiếm của Tiểu Long Nữ tung hoành trước sau, trông hình như vô lực, tình thế này kéo dài, không chừng Tiểu Long Nữ sẽ táng mạng dưới tay Công Tôn Chỉ. Chỉ có Nhất Đăng đại sư, Dương Quá, Hoàng Dung và Chu Tử Liễu bốn người nhận biết chiêu số của Tiểu Long Nữ đang chiếm thượng phong, nhưng trong lúc ác đấu, chỉ cần trượt chân một cái sẽ lập tức rơi xuống vực sâu, mỗi thời khắc đều vô cùng hung hiểm. Chỉ thấy hai khối bạch ảnh bao trùm một đạo hoàng quang, một đạo hắc khí, thì ai nấy nín thở, toát mồ hôi lạnh.

Hai người đấu được một lúc, Hoàng Dung nhận ra Tiểu Long Nữ sử dụng thuật phân tâm hợp kích. Môn võ công này trên đời trừ Chu Bá Thông và Quách Tĩnh, không người thứ ba nào biết sử, Tiểu Long Nữ hẳn đã được Chu Bá Thông truyền thụ. Song kiếm hợp kích vốn có uy lực kỳ lạ, nhưng nàng sau khi bị trọng thương còn bị trúng độc, nội lực đại tổn, nên khó bề thủ thắng. Hoàng Dung chợt nghĩ ra một cách, bèn nói:

- Quá nhi, ta và ngươi cùng lên tiếng nói với Công Tôn Chỉ, ngươi dùng lời dọa hắn, ta sẽ làm cho hắn cao hứng, khiến hắn bị phân tâm.

Rồi cao giọng, nói:

- Công Tôn tiên sinh, mụ ác phụ Cầu Thiên Xích đã bị ta giết rồi.

Công Tôn Chỉ nghe thấy, hơi chấn động, bán tín bán nghi. Dương Quá nói:

- Công Tôn Chỉ, Lý Mạc Sầu bảo ngươi không chịu đưa giải dược cho mụ ta, mụ ta sẽ đến tìm ngươi trút giận đấy.

Hoàng Dung nói:

- Không, Lý Mạc Sầu bảo chỉ cần tiên sinh chữa khỏi cho nàng ta, thì nàng ta sẽ kết hôn với tiên sinh đó.

Dương Quá nói:

- Bọn ta nhất quyết không để cho ngươi được thỏa nguyện, sau khi bắt giữ ngươi, bọn ta sẽ dùng gai hoa Tình đâm vào khắp cơ thể ngươi.

Hoàng Dung nói:

- Chuyện ấy có thể thu xếp, Công Tôn tiên sinh đừng lo, mọi người hóa thù thành bạn thì hơn, phải vậy không?

Dương Quá nói:

- Nàng Nhu Nhi ngươi hại chết năm nọ đã hóa thành quỷ sứ đến bắt ngươi, kìa nàng Nhu Nhi đang ở ngay sau lưng ngươi đó, ngươi ngoảnh lại mà coi?

Hai người cứ thay nhau nói, lời của Hoàng Dung khiến Công Tôn Chỉ vui mừng, nhưng nghe Dương Quá nói thì hắn lại sợ. Tiểu Long Nữ nghe thấy cả, nhưng một là việc chẳng liên quan gì đến nàng, hai là khi sử dụng môn võ công phân tâm nhị dụng, thì tâm trí hoàn toàn "không minh", thế kiếm chẳng chậm lại chút nào. Công Tôn Chỉ vốn đang bối rối, vất vả chống đỡ, phải nghe hai người kia gọi dồn dập như thế, thì càng rối trí, quát:

- Các người hồ ngôn loạn ngữ quá thể! Hãy câm miệng lại!

Dương Quá gọi:

- Ê, Công Tôn Chỉ, cô nương đầu tóc rũ rượi ở sau lưng ngươi là ai vậy? Vì lẽ gì nàng ta lại thè lưỡi, đầy mặt máu me thế kia? Ô, móng vuốt của nàng ta dài quá, sắp thộp đến gáy ngươi rồi kìa!

Rồi chàng quát to:

- Hay lắm, Nhu Nhi, hãy thộp đến gáy Công Tôn Chỉ cho ta!

Công Tôn Chỉ thừa biết là Dương Quá muốn làm cho hắn rối trí, nhưng tự dưng nghe chàng quát như vậy thì không khỏi giật mình, liếc mắt về phía sau một cái. Đúng lúc ấy mũi kiếm của Tiểu Long Nữ đâm trúng cổ tay trái của hắn, Công Tôn Chỉ buông tay, cây kim đao bay vùng lên, loáng một cái dưới ánh nắng ban mai vừa ló, rồi rơi xuống vực, một hồi lâu mới nghe tõm một tiếng rất nhẹ, tựa hồ đáy vực là đầm nước. Võ Tam Thông, Chu Tử Liễu nhìn nhau kinh hãi, cây đao rơi lâu thế mới có tiếng vọng lên, đủ biết vực sâu bao nhiêu mà kể.

Công Tôn Chỉ mất đao, đừng nói tấn công, chỉ phòng ngự thôi cũng khó. Tiểu Long Nữ hai tay đâm liền bốn nhát kiếm, Công Tôn Chỉ loạng choạng, cổ tay phải trúng đòn, hắc kiếm rơi nốt xuống vực. Hữu kiếm của Tiểu Long Nữ chĩa thẳng giữa ngực, tả kiếm thì chĩa vào bụng hắn, nói:

- Công Tôn tiên sinh, tiên sinh đưa Tuyệt Tình đơn cho tiểu nữ, tiểu nữ sẽ tha mạng cho tiên sinh.

Công Tôn Chỉ nói, giọng run run:

- Cô nương có thiện tâm, nhưng những người khác thì sao?

Tiểu Long Nữ nói:

- Họ sẽ không giết tiên sinh.

Đến bước này, Công Tôn Chỉ chỉ cần giữ mạng sống cho mình, đâu còn nghĩ đến Lý Mạc Sầu. Hắn lấy cái bình nhỏ trong túi chìa ra. Tiểu Long Nữ tả kiếm vẫn chĩa vào bụng hắn, tay phải nhận lấy cái bình, trong lòng cảm thấy vừa ngọt ngào vừa cay đắng, nghĩ: "Mình tuy khó sống, nhưng cuối cùng đã đoạt được Tuyệt Tình đơn để cứu Quá nhi".

Đoạn nàng đề khí, nhún chân chạy qua cầu đá về chỗ Dương Quá.

Võ Tam Thông, Chu Tử Liêu vốn biết Tiểu Long Nữ võ công cao cường, nhưng không thể nào ngờ lại đến mức xuất thần nhập hóa, hai tay cùng lúc sử song kiếm theo hai kiếm pháp khác nhau, phân tiến hợp kích, quả thật bình sinh chưa thấy. Họ từng nghe đồn Chu Bá Thông và Quách Tĩnh hai tay có thể cùng lúc sử dụng hai môn võ công khác nhau, nghe thì bán tín bán nghi, hôm nay tận mắt chứng kiến, ai cũng thán phục, nhìn những chỗ hung hiểm huyền diệu, thì vừa kinh tâm động phách vừa thích thú khoái trá. Bọn trẻ như huynh muội Gia Luật Tề, huynh đệ họ Võ, Trình Anh, Lục Vô Song, Quách Phù thì nhìn hoa cả mắt, nghĩ Tiểu Long Nữ cùng trạc tuổi mình mà võ công cao siêu khôn lường, trong bụng hoàn toàn kính phục. Nhìn nàng tay cầm bình giải dược lướt trên cầu đá như một tiên nữ, mọi người nhất tề hoan hô.

Dương Quá chạy lại đón, ôm lấy nàng. Mọi người ùa tới vây quanh hỏi han. Tiểu Long Nữ mở nút bình, dốc nửa viên Tuyệt Tình đơn ra lòng bàn tay, mỉm cười hỏi:

- Quá nhi, thuốc này không giả chứ?

Dương Quá thong thả xem kỹ viên thuốc, nói:

- Không giả đâu, Long nhi. Nàng cảm thấy trong người thế nào? Sao mặt tái nhợt đi thế? Nàng thử vận khí xem nào!

Tiểu Long Nữ gượng cười, lúc chạy trở sang đây, nàng đã cảm thấy khí huyết đan điền nghịch chuyển, rất buồn nôn, thử vận chân khí nén xuống không được, biết chất độc ngấm đã sâu, may sao lấy được viên Tuyệt Tình đơn, ngoài ra không cần gì hơn nữa.

Dương Quá nắm tay phải của nàng, cảm thấy lòng bàn tay lạnh giá, hỏi:

- Nàng cảm thấy thế nào?

Tiểu Long Nữ đáp:

- Không sao đâu, Quá nhi uống thuốc mau đi!

Dương Quá nhận nửa viên Tuyệt Tình đơn, run run nói:

- Nửa viên thuốc này không cứu nổi mạng sống của hai người, cần gì đến nó? Không lẽ sau khi nàng chết đi, ta sống một mình hay sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 1 lượt.

Powered by Yeu Da Lat

loading...
DMCA.com Protection Status