Thần hồn điên đảo

Chương 48


Edit: Mộc Tử Đằng

Khoảng một giờ sáng, Thư Dao và đứa bé được đẩy về phòng bệnh, y tá treo bình truyền dịch lên, vì sinh gây tê nên quá trình rất thuận lợi, cũng không ảnh hưởng đến quá trình hồi phục của thân thể sau này.

Lúc trong phòng sinh đã cho đứa bé bú sữa mẹ rồi, y tá cũng hướng dẫn hai vị bố mẹ mới này cách cho bé bú sữa và cách ôm bé. Do thời gian quá muộn, buổi chiều cùng ngày Thư Dao đã bắt đầu đau, cho đến tận mười giờ tối mới có dấu hiệu sinh, bất luận là tinh thần hay thể xác cũng đã mệt rệu rã, vả lại ở đây có bác sĩ và y tá trực hai bốn giờ và có cả hộ lý chăm sóc trẻ sơ sinh.

Y tá điều chỉnh tốc độ của bình truyền dịch rồi chừa lại không gian cho hai vị đại minh tinh.

Đứa bé đang nằm trong nôi đặt cạnh giường Thư Dao, chỉ cần cô nghiêng đầu qua là có thể thấy được.

Y tá nhẹ nhàng khép cửa lại, vì trong phòng có trẻ sơ sinh nên chỉ mở hai ngọn đèn vàng ấm áp.

Bụng Thư Dao đã nhỏ hơn rất nhiều, lúc mang thai cô được bổ sung đầy đủ chất dinh dưỡng, lại kiên trì vận động nên sau khi sinh con xong, nằm trên giường lại thấy vóc người cô đã khôi phục lại khá nhiều.

Cũng bởi vậy, trông cô nằm đó cả người quá mức gầy gò. Mất đi cái bụng to, trải qua tận tám tiếng chịu đau mới gây tê, lại ở trong phòng sinh bị dày vò gần ba tiếng mới sinh con, tính từ lúc bắt đầu đau cho đến khi sinh con ra cũng đã gần mười hai tiếng đồng hồ.

Chỉ cần nghĩ đến con số này, trái tim đau âm ỉ của Khương Tri Ngật lại đau cang mãnh liệt hơn nữa.

Khương Tri Ngật không thể sinh con, anh cũng không biết gây tê có giảm bớt được cơn đau của người phụ nữ hay không..Trôi qua cả ngày bị dày vò, lúc trước trên mặt Thư Dao vừa được bồi dưỡng có thêm chút thịt, dường như trãi qua một ngày một đêm này muốn biến mất hết rồi.

Sắc mặt cô tái nhợt, đôi mắt đen nhánh sáng ngời, môi không còn chút màu sắc nào, tóc mai vẫn còn bết mồ hôi.

Khương Tri Ngật không nhìn đứa bé bên cạnh, tầm mắt của anh luôn dõi theo Thư Dao.

Thư Dao nhìn đứa bé đang nằm trông nôi không chớp mắt, lúc quay đầu thì chạm phải ánh mắt của Khương Tri Ngật.

Cô nở một nụ cười, nhìn giống như lúc trước.

Khương Tri Ngật nhìn tốc độ chảy của bình nước truyền dịch, sau đó ngồi xuống mép giường.

Thư Dao mở mắt nhìn anh, vì quá mệt mỏi nên giọng nói vẫn khàn như cũ, nhưng nụ cười trên môi vô cùng tươi và vui vẻ.

“Thầy Khương.” Cô cố gắng tỏ ra thoải mái, để anh nhìn thấy cô lúc này rất ổn.

Khương Tri Ngật dời tầm mắt từ khuôn mắt tái nhợt của cô đến mu bàn tay đang cắm kim truyền dịch, hô hấp hơi chậm lại.

Qua hai giây anh mới cất giọng khàn khàn: “Có đau không?”

Thư Dao ngẩn ra, sau đó cong môi cười, khẽ lắc đầu đáp: “Không đau đâu ạ.”

Khương Tri Ngật không nói nữa, Thư Dao cảm nhận được cảm xúc của anh không được tốt lắm, nhưng cô vừa mới sinh xong, lại đang nếm trải cảm giác vui vẻ khi đứa bé ra đời nên không phát hiện được tâm tư của anh có gì đó khác thường.

Thư Dao cong mắt, cố gắng để giọng nói của mình phát ra bình thường nhất, cô nhẹ giọng nói: “Thật sự không đau mà.”

Khương Tri Ngật vẫn không nói gì, cũng không nhìn ra vẻ khác thường gì trên mặt anh.

Thư Dao cười nói: “Sau khi gây tê xong thì đứa bé ra đời nhanh lắm. Tôi, tôi không cảm thấy đau bao nhiêu cả.”

Thư Dao cố mở mắt, để bản thân trông giống như người chẳng chịu bao nhiêu đau đớn.

Khương Tri Ngật im lặng thở dài đáp: “Ừm.”

Dung túng để cô che giấu, bao dung tất cả mọi sự cẩn thận của cô.

Thư Dao khẽ thở phào nhẹ nhõm, cứ ngỡ mình đã gạt được anh.

Sao lại không đau chứ? Tử cung phải mở đến một mức nhất định mới có thể gây tê được, sau khi thuốc tê phát huy tác dụng, tử cung co rút vẫn khiến cô thấy đau dù đã giảm đi không ít, nhưng đến lúc sinh con vẫn rất đau.

Chẳng qua là sinh gây tê tốt hơn so với sinh thường nhiều. Cô thấy đau phần nhiều là do sự sợ hãi trong lòng.

Nhưng cô không muốn nói ra. Vì cô không muốn thấy Khương Tri Ngật cau mày, không muốn để anh biết những chuyện này.

Về phần tại sao lại thế thì lúc này cô không nghĩ ra được.

Hai người thấp giọng trò chuyện, đứa bé vẫn ngoan ngoãn nằm ngủ trong nôi, nó rất biết điều, mới sinh ra tiếng khóc vô cùng vang dội, là một cậu nhóc khỏe mạnh.

Sau khi bú sữa mẹ xong, cái miệng nhỏ bẹp bẹp vài cái rồi ngừng khóc. Lúc này trẻ sơ sinh có thể mơ mắt nhưng tầm nhìn không quá rõ ràng.

Thư Dao thấy Khương Tri Ngật vẫn luôn đặt sự chú ý lên người mình thì không khỏi cười nói: “Thầy Khương, anh nhìn con chút đi.”

Tim Khương Tri Ngật chợt đập nhanh hơn, Thư Dao quay đầu đi, thân thể của cô vẫn còn rất yếu ớt nhưng lúc cười vẫn cực kỳ động lòng người.

Đó là một loại vẻ đẹp..khiến cho Khương Tri Ngật xao động tâm hồn.

Ở nơi không ai thấy, bàn tay của anh nắm chặt lại sau đó buông ra, chỉ có người quen biết anh mới biết lúc này anh đang khẩn trương.

Khương Tri Ngật xoay người, anh nhìn thấy đứa bé đang ngủ say sưa.

Em bé vừa mới sinh nên nhìn không được đẹp lắm, da đo đỏ, còn nhăm nhúm, nhưng tóc đen mun và rất nhiều, có lẽ do Thư Dao trong lúc mang thai ăn nhiều quả óc chó và những loại trái cây khác.

Lúc em bé nhắm mắt ngủ, do quá nhỏ nên không thể đoán được nhìn giống ai, nhưng Khương Tri Ngật lại cảm thấy rất dễ nhìn, cho dù nó nhăm nhúm như một chú khỉ nhỏ.

Không tự chủ được lòng thấy mềm nhũn. Chỉ cần đụng một cái là có thể tan chảy.

Biểu cảm trên mặt anh trở nên dịu dàng hơn.

Thư Dao duỗi tay ra nhẹ chạm vào mặt đứa bé, đứa bé không nhúc nhích, miệng hơi chép chép, ngủ càng say hơn.

Thư Dao khẽ cười thành tiếng, cô nói: “Thật đáng yêu quá đi.”

Trong mắt Khương Tri Ngật mang theo ý cười: “Ừ, rất đáng yêu.”

Thư Dao nghiêng người dịu dàng nhìn đứa bé, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu nhỏ của nó, cảm giác mềm mại khiến cô không kiềm được sự kích động trong lòng.

Cô ngẩng đầu lên nhỏ giọng nói: “Thật là mềm mại..tóc của con mềm quá.”

Khương Tri Ngật dời mắt nhìn đầu tóc của đứa bé và bàn tay trắng nõn của cô.

Thư Dao: “Thầy Khương, anh sờ thử đi.”

Thân thể Khương Tri Ngật chợt cứng đờ, anh bình tĩnh che giấu vẻ mất tự nhiên của mình, học theo Thư Dao, giơ tay ra sờ tóc đứa bé…

Rất mềm mại.

Thư Dao cười hỏi: “Có phải rất mềm không?”

Khương Tri Ngật duy trì vẻ bình tĩnh đáp: “Ừm, đúng vậy.”

Thư Dao nhịn cười, nằm bên mép giường nói: “Anh nói xem khi bảo bảo lớn lên sẽ thành một anh chàng đẹp trai đúng chứ?”

Khương Tri Ngật đáp: “Sẽ như thế.”

Thư Dao chớp chớp mắt dịu dàng hỏi: “Tại sao lại nghĩ thế?”

Khương Tri Ngật nhìn cô đáp: “Bởi vì gen tốt.”

Thư Dao mở to mắt, Khương Tri Ngật còn bổ sung: “Con trai giống mẹ.”

Bất tri bất giác trên khuôn mặt tái nhợt của Thư Dao có một vệt đỏ hồng, cô khẽ ừm một tiếng.

Đứa bé rất nhỏ, nằm trên giường nhìn thật nhỏ nhắn…hơi động đậy tay chân, cái đầu thậm chí chỉ lớn hơ nắm tay một chút mà thôi.

Thư Dao nhìn không chớp mắt, nói: “Nó thật nhỏ bé..”

Khương Tri Ngật nhỏ giọng nói: “Cân nặng của nó trong phạm vi bình thường, rất khỏe mạnh.”

Thư Dao quay đầu nhìn anh, mỉm cười gật đầu.

“…Nó sẽ thích tôi chứ?” Thư Dao nhẹ nhàng vuốt ve gò má đứa bé, giọng nói bình tĩnh là thế nhưng còn mang theo những cảm xúc khác nữa.

Khương Tri Ngật nói: “Sẽ thích.”

Thư Dao nhìn anh, Khương Tri Ngật nhỏ giọng nói: “Nó sẽ thích cô, cô sẽ là một người mẹ tốt.”

Thư Dao hơi ngượng ngùng, cầm tay cậu nhóc không lên tiếng.

Qua mười mấy giây sau, Thư Dao thấp giọng nói: “Anh cũng sẽ là người bố tốt.”

Khương Tri Ngật ngẩn ra, Thư Dao lại cúi đùa sờ tay chân của đứa bé, tựa như câu nói vừa rồi không phải do cô nói.

Tim Khương Tri Ngật đập nhanh hơn, anh thấp giọng cười.

Thư Dao nghe được tiếng cười của anh thì mặt nóng vô cùng, nhưng lại giả vờ không nghe thấy.

“Hy vọng sau này lớn lên nó sẽ không quá nghịch ngợm.” Thư Dao nói sang chuyện khác, giọng nói êm ái.

Khương Tri Ngật: “Sẽ không nghịch ngợm đâu.”

Thư Dao cười nhìn anh.

Vẻ mặt Khương Tri Ngật bình thường: “Nghịch ngợm thì phạt.”

Thư Dao cười một tiếng, hỏi: “Thầy Khương sẽ phạt sao?”

Khương Tri Ngật: “Ừm.”

Thư Dao cười cong mắt: “Phạt như thế nào hả?”

Khương Tri Ngật nhìn đứa bé sơ sinh đang nằm trong nôi, nói: “Tét mông.”

Thư Dao suýt nữa đã bật cười thành tiếng, cô che miệng cười một lúc lâu, lại chọt chọt khuôn mặt trẻ sơ sinh, nhỏ giọng nói: “Nghe thấy không con, không ngoan sẽ tét mông đó.”

Cậu nhóc chép chép miệng, hoàn toàn không biết bố mẹ mình đang nói cái gì.

Thư Dao: “Sao nó lại thích ngủ vậy chứ?”

Khương Tri Ngật: “Trẻ con mới sinh ra đều như vậy cả.”

Thư Dao nhỏ giọng đáp: “Vừa rồi tôi không nhìn rõ mắt nó to hay nhỏ nữa.”

Khương Tri Ngật cong môi, giọng nói hơi thấp: “Là to.”

Thư Dao: “Sao anh biết?”

Khương Tri Ngật: “Di truyền.”

Thư Dao: “À…à.”



Sự hưng phấn của Thư Dao vẫn không giảm, cô nằm ở mép giường nhìn chằm chằm đứa bé, nhìn thế nào cũng không thấy đủ. Giọng nói của cô khàn khàn, tinh thần cũng chưa hoàn toàn khôi phục lại, tất cả nhờ có sự hưng phấn đang chống đỡ.

Cô mở to mắt nhìn, ngón tay bị cậu nhóc nắm vô cùng chắc.

Trong lòng Thư Dao mềm mại, thật sự thì cô rất mệt, từ khi nhập viện cô chưa từng nghỉ ngơi thoải mái được, lại vừa mới sinh con xong, lúc này trời vẫn còn tối, nhưng cô không nỡ đi ngủ, cũng không muốn ngủ. Cô muốn nhìn hình hài đứa bé đã ở trong bụng mình suốt hơn chín tháng qua…Mắt, mũi, tay chân nhỏ nhắn của nó, mỗi một chỗ nhìn thế nào cũng không đủ, nhìn đến mức không dời mắt đi được, không thể chờ kịp đến khi nó thức giấc, khi nó nhìn cô, gọi cô là mẹ…Mọi sự khẩn trương lúc sinh đã biến mất, thay vào đó là kích động và hưng phấn. Mới đầu chỉ như một mầm đậu, rồi dần dần lớn lên trong bụng cô, cuối cùng bước ra thế giới này.

Thư Dao nhìn đứa bé trong nôi, vừa vui vẻ vừa xúc động muốn khóc, khiến tâm tình cô cứ lên xuống thất thường, lúc thấy cực kỳ mệt mỏi cũng không muốn nghỉ ngơi.

Chỉ muốn nhìn nó như vậy, chăm sóc cho nó.

Khương Tri Ngật nhỏ giọng nói: “Thư Dao đi nghỉ ngơi chút đi.”

Ánh mắt Thư Dao vẫn không dời đi nơi khác, cô lẩm bẩm nói: “Tôi không mệt mà..”

Khương Tri Ngật: “Cô cần phải nghỉ ngơi.”

Thư Dao ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt chứa đựng tia hứng thú, nhỏ giọng nói: “Thầy Khương..bây giờ tôi rất vui đó.”

Khương Tri Ngật: “Tôi cũng vậy.”

Thư Dao cười lên, rồi thở dài một hơi, ngáp vài cái, ánh mắt cũng đỏ bừng theo.

Giọng nói Khương Tri Ngật vừa trầm thấp vừa dịu dàng: “Tôi sẽ chăm sóc cho hai mẹ con, cô ngủ đi thôi.”

Mí mắt Thư Dao đang đánh nhau, cô nhớ trước khi sinh hai ngày bụng mình khó chịu đến mức không thể ngủ được, chính Khương Tri Ngật đã dùng giọng nói này để đọc truyện cổ tích cho cô nghe.

Thư Dao mắt nhắm mắt mở hỏi: “Anh luôn ở đây phải không?”

Khương Tri Ngật nói chắc chắn: “Tôi luôn ở đây.”

Thư Dao nhỏ giọng đáp một tiếng, nói một câu gì đấy, thật sự là mệt muốn chết rồi, dường như Khương Tri Ngật vừa mới nói xong là cô đã mơ màng ngủ.

Không tới nửa tiếng Thư Dao đã ngủ say, tóc cũng đã khô, sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt, môi cũng khô..trông nhếch nhác và tiều tụy.

Không trang điểm tinh xảo, không chú tâm tạo kiểu tóc, không mang theo đồ trang sức hoa lệ..cô chỉ mặc quần áo bệnh nhân rộng thùng thình, sắc mặt tái nhợt, tóc dài tán loạn trên gối, có hơi xốc xếch.

Bỏ đi vẻ ngoài gọn gàng xinh đẹp của nữ minh tinh, lúc này trông cô giống như một người phụ nữ bình thường vừa mới sinh xong, trẻ trung yếu đuối, khiến người ta phải yêu thương không thôi.

Nhưng bất luận là cô gọn gàng xinh đẹp, ánh hào quang chói lóa hay nằm trên giường bệnh chật vật yếu ớt…trong lòng Khương Tri Ngật cô đều xinh đẹp cả.

Là người đẹp nhất.

..

Hai tháng trước đây, lúc ngủ Thư Dao luôn nhíu mày, thân thể khó chịu, áp lực trong lòng, cho dù bây giờ cô vẫn không chịu nói nhưng Khương Tri Ngật vẫn nhận ra được.

Còn lúc này, mày cô giãn ra, vẻ mặt an tĩnh điềm đạm, môi tựa như còn cong lên, giống như đang cười.

Trải qua nhiều đau đớn như vậy, rốt cuộc cô cũng có thể dễ dàng chìm vào giấc ngủ.

Bình nước truyền dịch đã vơi đi phân nửa, Khương Tri Ngật đứng dậy nhìn tốc độ chảy, sau đó cầm tăm bông thấm nước, nhẹ nhàng thấm lên đôi môi khô khốc của Thư Dao.

Thư Dao ngủ sâu không cảm nhận được gì. Một lớn một nhỏ ngoan ngoãn giống hệt nhau.

Hai giờ tối nhưng Khương Tri Ngật vẫn không buồn ngủ. Sau khi thấm nước lên môi Thư Dao xong, anh lại cầm khăn lông lau gò má và trán cô.

Cả quá trình Thư Dao không chút phản ứng nào.

Sau khi làm xong mọi việc, Khương Tri Ngật quay lại ghế, bên cạnh có hai giường, một lớn một nhỏ. Một bên là người vì anh mang thai sinh con, một bên là người có cùng huyết thống với anh.

Khương Tri Ngật lẳng lặng nhìn một lớn một nhỏ, hồi lâu vẫn không động đậy.

Bàn tay đang truyền dịch của Thư Dao lộ ra ngoài, Khương Tri Ngật sờ bàn tay cô thì thấy lạnh.

Thư Dao ngủ không hay biết gì cả, không biết đang mơ thấy gì mà môi cong lên một nụ cười nhẹ.

Khương Tri Ngật nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay cắm kim truyền dịch của cô, lạnh quá. Anh thở dài, một hồi lâu vẫn không lấy tay ra, mãi cho đến khi bàn tay của cô ấm lên mới rời đi.

Anh vén chăn lên bỏ tay cô vào trong.

Thư Dao hơi động đậy nhưng không tỉnh.

Ba giờ sáng, Khương Tri Ngật ngồi bên cạnh giường bệnh đã lâu, thân thể cũng vô cùng mệt mỏi nhưng vẫn không muốn ngủ như cũ.

Y tá đi vào rút kim, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Khương Tri Ngật ngồi bên cạnh giường nhỏ, nhìn đứa bé sơ sinh đang ngủ say. Tay của nó thật nhỏ, chân cũng nhỏ nhắn, lúc này bàn tay đang nắm thành hai quả đấm nhỏ, một cái đặt trước ngực còn một cái đặt bên người.

Khương Tri Ngật nhìn một hồi thì chậm rãi đưa tay qua nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn đang đặt trước ngực, lập tức đứa bé đang ngủ theo phàn xạ có điều kiện bắt lấy ngón tay của anh, hai bàn chân đạp đạp vài cái.

Hô hấp Khương Tri Ngật hơi chậm lại, anh không dám nhúc nhích.

Qua mười mấy giây sau, đứa bé vẫn ngủ nhưng bàn tay nắm chặt ngón tay của anh thì không buông ra.

Khương Tri Ngật khẽ cười, dùng một bàn tay khác sờ khuôn mặt mũm mỉm nhỏ bé..mặc dù da hơi nhăn nhưng sờ cũng bóng mịn.

Mềm mại giống như trứng gà.

Thư Dao phát ra tiếng ngáy khe khẽ, cô quá mệt mỏi..còn đứa bé trong nôi thì lâu lâu lại đá chân vài cái.

Từ đầu đến cuối Khương Tri Ngật vẫn chưa thể tin được đây là con của anh, là đứa bé có quan hệ huyết thống với anh.

Tằm mắt lại dời sang cô gái đang ngủ say bên cạnh..cô vì anh mà sinh một đứa bé.

Kim giờ đang từ từ di chuyển, Khương Tri Ngật nhìn một lớn một nhỏ trên giường, cảm giác không chân thực trong lòng dần dần biến mất, thay vào đó và sự chắc chắn và chân thực hơn..anh lại vuốt ve trán Thư Dao, giọng nói thấp mà mềm mại: “Cảm ơn em, vất vả rồi..em là một cô gái dũng cảm.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang hay nhất chẳng hạn như anh vui khong the nhin cuoi, 56 cau do meo vui don gian đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với

loading...
DMCA.com Protection Status