Thần hồn điên đảo

Chương 50


Edit: Mộc Tử Đằng

Ba ngày sau Thư Dao xuất viện, tính luôn cả khoảng thời gian cô nhập viện chờ sinh thì cũng gần nửa tháng. Cô không thích không khí trong bệnh viện, nhìn khuôn mặt đứa bé dần trở nên trắng nõn cô chỉ muốn về nhà thôi, hưởng thụ thật tốt thời gian được ở cùng con.

Nhưng mà, vào ngày xuất viện, Trần Băng còn chưa đến thì dưới cổng bệnh viện đã đậu vài chiếc xe sang trọng. Khương Tri Ngật cúi đầu nhìn đứa bé được quấn khăn, lại mặc áo khoác và cho Thư Dao rồi nói: “Đi thôi.”

Thư Dao ngơ ngác đứng lên, ôm đứa bé hỏi: “Trần ca còn chưa tới mà…”

Khương Tri Ngật ừm một tiếng, cẩn thận cài từng cút áo lại, đáp: “Về nhà tôi.”

Thư Dao vô cùng bối rối: “Hả? Không, không cần đâu ạ, Trần Băng đã mời bảo mẫu cho tôi rồi, phòng của em bé cũng đã chuẩn bị đâu vào đấy…”

“Tôi cũng chuẩn bị xong cả rồi.” Giọng nói Khương Tri Ngật nhẹ nhàng, vẻ mặt không có gì khác thường.

Thư Dao không thể biết được rốt cuộc anh có ý gì, chỉ một phút thất thần đã bị Khương Tri Ngật dẫn ra ngoài, thang máy VIP đi thẳng đến tầng một, lúc gần đến, Khương Tri Ngật lấy khẩu trang mang lên cho cô, ngón tay sượt qua gò má của cô, Thư Dao đã tỉnh táo lại đôi chút nhưng vẫn còn ngơ ngẩn.

Cửa thang máy mở ra, đầu cô cũng được đội mũ áo khoác lên.

Xe dừng trước của bệnh viện, khoảng cách có thể nói là chỉ có vài tia nắng lọt qua và một chút xíu gió nhẹ thổi đến.

Đầu và mặt Thư Dao được che đậy kín đáo, chỉ chừa ra đôi mắt to đang chớp chớp.

Khương Tri Ngật hơi che người Thư Dao, che chở hai mẹ con bước lên xe, bên cạnh còn có vệ sĩ mặc đồ đen.

Thư Dao chưa từng thấy Khương Tri Ngật đi ra ngoài với trận thế lớn thế này, đã lâu rồi dường như cô cũng quên luôn đối phương là một đại minh tinh có danh tiếng thậm chí còn cao hơn cả cô.

Sau khi lên xe, Thư Dao tháo khẩu trang và mũ áo khoác xuống, lúc này mới nhận biết được, cô vội nói: “Thầy Khương, đưa về nhà tôi là được rồi ạ.”

Khương Tri Ngật không lên tiếng, tài xế yên lặng lái xe, ở giữa có một tấm màn ngăn cách vị trí phía trước và phía sau.

Đứa bé vẫn còn đang ngủ, Thư Dao có hơi khẩn trương với hành động này của Khương Tri Ngật.

Cô dịu giọng nói: “Tôi rất cảm ơn thầy Khương đã chăm sóc cho tôi và đứa bé trong thời gian này, tôi không biết làm gì để cảm ơn anh..”

Cô dừng lại một lúc rồi nói tiếp: “Thầy Khương không cần phải có trách nhiệm với tôi và đứa bé đâu, tôi và nó..thật sự rất cảm kích anh đã chăm sóc, thật sự cảm ơn anh.”

“Bây giờ đứa bé đã ra đời rồi, qua một khoảng thời gian ngắn nữa Trần ca sẽ bàn bạc với Tần tỷ khi nào chúng ta hủy bỏ quan hệ này. Chúng tôi không thể làm phiền anh được nữa.”

Nói xong lời cuối cùng, rõ ràng đây là một chuyện vô cùng đơn giản và vui vẻ, đứa bé ra đời, cô sẽ quay lại công việc nhanh thôi, Khương Tri Ngật cũng không cần vướng víu hai mẹ con cô nữa, sẽ khôi phục lại hình tượng nam thần độc thân, không phải đây là chuyện anh nên vui mừng sao?

Nhưng sao cô lại không thấy vui chứ?

Thư Dao có hơi mù mờ.

Khương Tri Ngật yên lặng vài giây, nhàn nhạt đáp lời: “Không phiền phức.”

Thư Dao ngẩng đầu không hiểu câu nói của anh.

Khương Tri Ngật nhìn cô, bình tĩnh nói: “Cô và đứa bé không phải là phiền phức đối với tôi.”

Thư Dao trừng mắt nhìn, rất bối rối.

Khương Tri Ngật không nhiều lời, anh chỉ cúi đầu nhìn mặt con trai rồi nói: “Nó đói rồi.”

Tâm trạng khẩn trương và mờ mịt của Thư Dao biến mất, chỉ còn đọng lại sự thẹn thùng, cô bèn không nói đến những chuyện này nữa.



Nhà Khương Tri Ngật cũng ở một khu biệt thự, diện tích căn nhà không khác nhà Thư Dao là mấy, nhưng được bày trí rất khiêm tốn lại xa hoa, nhìn khá bình thường nhưng vô cùng quý giá.

Trong phòng đã có người chờ, là vài bảo mẫu ở nhà họ Khương và đầu bếp do Chung Cầm dẫn tới.

Phòng của Thư Dao ở cạnh phòng Khương Tri Ngật, lúc đẩy cửa vào không khác phòng ở nhà cô lắm, bên cạnh giường lớn có đặt một cái giường em bé xinh xắn.

Thư Dao hơi kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn Khương Tri Ngật.

Sắc mặt Khương Tri Ngật vẫn không đổi, dẫn cô đến phòng trẻ em bên cạnh, căn phòng được sửa sang lại rất hài hòa, tường sơn màu xanh, còn dán những con thú hoạt hình, trên giường trẻ em có bày vài món đồ chơi, trên đất cũng có nhiều xe hơi đồ chơi.

Trong tủ quần áo đều là quần áo của đứa bé được xếp ngay ngắn.

Bất an và khẩn trương trong lòng Thư Dao chậm rãi bình ổn lại, cô nhìn xung quanh phòng một vòng, hít một hơi thật sâu rồi cười nói: “Đẹp quá.”

Khương Tri Ngật cũng cười, anh nhìn đứa bé trong lòng cô bằng ánh mắt dịu dàng.

Cậu nhóc đã có bảo mẫu chuyên môn chăm sóc, còn một ngày ba bữa của Thư Dao thì do đầu bếp đặc biệt nấu những món trong tháng ở cữ, vừa bổ sung dinh dưỡng vừa không sợ béo ra, ngược lại còn có thể giảm bớt cân nặng.

Mặc dù có bảo mẫu chăm sóc nhưng gần như ban ngày Thư Dao và Khương Tri Ngật sẽ chăm con. Thân thể Thư Dao khôi phục khá tốt, lúc xuất viện cũng không thấy nhiều đau đớn, các động tác giơ tay nhấc chân cũng rất tự nhiên.

Cứ cách một hai tiếng em bé sẽ uống sữa một lần, bây giờ nó đã có thể mở mắt, da cũng tốt hơn nhiều, sờ lên mềm mại, tóc đen mun, kết hợp với khuôn mặt đó vô cùng đáng yêu.

Thư Dao biết lúc này bé sẽ không thấy rõ mọi vật xung quanh nhưng vẫn không biết mệt lấy đồ chơi mà Khương Tri Ngật mua để đùa với nó.

“Bảo bối nhìn này.” Thư Dao cầm cái trống trong tay, nhẹ giọng nói.

Mắt đứa bé nhìn xung quanh, đầu hơi nghiêng qua nhìn đúng hướng cái trống lắc.

Thư Dao vui vẻ chọn một món đồ chơi khác, kiên nhẫn đùa với nhóc. Cậu nhóc thỉnh thoảng sẽ đạp đạp chân nhỏ vài cái, hai tay đưa lên, trong miệng phát ra vài tiếng ê a.

Tim Thư Dao không biết tan chảy thành hình gì rồi nữa, cô chỉ cảm thấy mình có thể từ bỏ tất cả vì đứa bé này. Tất cả những khổ sở, đau thương hoặc cô độc trong quá khứ, cô cũng mặc chúng.

Từ nay về sau, bên cạnh cô đã có một đứa bé có máu mũ với mình.

Con trai của cô, hoàng tử nhỏ của cô. Cô phải dành tất cả tình yêu cho nó, biến nó thành anh bạn nhỏ hạnh phúc nhất thế giới này.

Tình thương của mẹ trong lòng Thư Dao đầy tràn, ăn cơm cũng muốn ăn trong phòng em bé. Bảo mẫu có hơi khó xử, lúc này đứa bé sẽ còn lớn lên nữa, giác quan cũng sẽ từ từ trở nên nhạy cảm, cũng không còn nghe lời như ở bệnh viện nữa.

Cuối cùng Khương Tri Ngật đành ôm đứa bé ngồi bên cạnh cô.

Lúc này thị lực của nó vẫn chưa tốt nhưng vẫn ngửi được mùi. Sau khi ra đời người mà nhóc tiếp xúc nhiều nhất ngoài Thư Dao ra thì còn có Khương Tri Ngật, cũng rất quen thuộc với mùi của anh.

Khi Thư Dao ăn cơm, cậu nhóc sẽ ngoan ngoãn nằm trong lòng Khương Tri Ngật, thỉnh thoảng thức dậy sẽ mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn xung quanh, cũng không biết có nhìn rõ không.

Thư Dao vừa ăn vừa cười cậu nhóc, dạy nó gọi mẹ, tất nhiên nó chưa gọi được, được một lúc sẽ oa oa khóc lên.

Thư Dao ngơ ngắc, lập tức dừng đũa ôm đứa bé quay lưng lại cho nó uống sữa.

Thực ra trong lòng Khương Tri Ngật không bình tĩnh như vẻ ngoài của anh, đứa bé ra đời được vài ngày rồi nhưng mỗi lần khóc nấc lên đòi uống sữa thì trong lòng Khương Tri Ngật sẽ chậm rãi dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Sắc mặt anh bình tĩnh thế nhưng tâm trạng có hơi hỗn loạn, còn cả…nóng nảy.

Bú sữa xong, Khương Tri Ngật ôm đứa bé vào lòng, mùi sữa thoang thoảng bay tới.

Khương Tri Ngật cúi đầu nhìn cái miệng nhỏ của cậu nhóc, khẽ cười rồi cầm khăn giấy lên lau miệng cho nó.



Mặc dù thân thể khôi phục khá tốt nhưng gần sinh hai tháng Thư Dao không ngủ được, nên bị ảnh hưởng đến sức lực. Trong tháng cữ cô chỉ muốn được nghỉ ngơi nhiều hơn.

Thỉnh thoảng Thư Dao sẽ đặt con bên cạnh để ngủ với mình, có lúc thì để nó trong phòng em bé.

Lúc Thư Dao nghỉ ngơi thì Khương Tri Ngật sẽ chăm con, động tác ôm con của anh rất thuần thục, hai tay cùng nâng cái đầu và cái mông nhỏ, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng, vẻ mặt vẫn bìn tĩnh nhưng ánh mắt chứa đầy dịu dàng.

Lúc trẻ sơ sinh ngủ sẽ tự tìm chỗ ấm áp, nó tựa vào trong lòng Khương Tri Ngật, đầu nhỏ không ngừng cọ cho đến khi dựa sát vào ngực anh.

Khương Tri Ngật nhìn đứa trẻ bé bỏng, cảm giác làm bố đã tự nhiên cắm rễ ăn sâu vào lòng anh, lâu lâu anh lại nghĩ đến những việc nên dạy con khi nó lớn lên.



Từ khi Thư Dao xuất viện đến nay, những tin tức liên quan đến cô, Khương Tri Ngật và đứa bé vẫn chưa giảm nhiệt, nhất là hình ảnh hai người nắm tay bảo bảo được chia sẻ nhiều nhất.

Tất cả những diễn viên đã từng hợp tác với hai người, cũng có những người chưa từng hợp tác, còn cả đạo diễn, biên kịch, những nhà làm phim rốt rít đăng lời chúc phúc lên weibo, đây là nguyên nhân trực tiếp khiến tin tức này vẫn giữ được độ nóng. Thư Dao cũng nhận được tin nhắn wechat từ đồng nghiệp công tác, các diễn viên khác, nhưng sợ quấy rầy con ngủ nên điện thoại của cô và Khương Tri Ngật đều để ở chế độ im lặng, màn hình điện thoại cứ cách vài phút lại sáng lên, những lời chúc mừng nhiều không kể xiếc.

Thư Dao đã hồi phục lại nhiều, cô cảm thấy sinh con xong cuộc sống của mình hình như đã thay đổi.

Ví dụ như cô không quá mong đợi quay lại làm việc..chỉ muốn ở nhà chăm con.

…Còn cả Khương Tri Ngật nữa.

Dĩ nhiên, những suy nghĩ này cô nào dám để lộ ra, chỉ giấu nhẹm trong lòng.



Bố mẹ Khương cũng đến rất thường xuyên, trước khi xuất viện Chung Cầm có đề xuất ý kiến để Thư Dao và bảo bảo về nhà họ Khương ở trong tháng cữ, nhưng vẫn bị Khương Tri Ngật khéo léo từ chối, tất cả những chuyện này Thư Dao không hề biết, đến khi Thư Dao xuất viện, Chung Cầm liền nhanh chóng dẫn bảo mẫu và đầu bếp sang, còn bà cũng thường xuyên đến nhà Khương Tri Ngật thăm Thư Dao và cháu trai.

Có lẽ thật sự tồn tại máu mũ tình thâm, thời gian càng dài, tên nhóc này không còn an tĩnh như trước nữa, có khi bảo mẫu bế nó nó sẽ khóc thét lên, còn khi Chung Cầm và Khương Quốc Nguyên bế thì cả người nhỏ bé mũm mỉm sẽ vùi trong lòng hai ông bà, ngoan đến không chịu được, làm cho Chung Cầm và Khương Quốc Nguyên vui vẻ ngất trời, cực kỳ yêu thương đứa cháu nội bé bỏng này.

Tên ở nhà và tên của cậu nhóc vẫn chưa nghĩ ra, Thư Dao và Khương Tri Ngật lại không vội, còn Chung Cầm và Khương Quốc Nguyên chưa nghĩ ra được cái tên nào thích hợp.



Đảo mắt một cái, Thư Dao đã ở lại nhà Khương Tri Ngật được mười ngày, mỗi ngày ăn đồ ăn trong tháng cữ do đầu bếp nấu, cân nặng bắt đầu giảm xuống. Trong tháng cữ cô cũng không ăn kiêng gì, trước tiên phải đảm bảo đủ sữa cho con uống, tận lực ăn uống hợp lý.

Sắc mặt của cô và bảo bảo càng ngày càng tốt, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nhóc cũng dần phát triển, da trắng nõn mềm mịn, mắt vừa to vừa sáng, sống mũi rất cao, sau này lớn lên sẽ là một cậu nhóc đẹp trai.

Trong những ngày này, Thư Dao và Khương Tri Ngật đều không nhắc tới công việc hay những chuyện khác, khi Trần Băng biết Thư Dao được Khương Tri Ngật đón về nhà chăm sóc cũng không nói gì nhiều, chỉ dặn dò đôi câu rồi cúp máy.

Mỗi ngày hai người cùng chăm con, mặc dù bề ngoài Khương Tri Ngật rất bình tĩnh nhưng chăm sóc đứa bé cực kỳ cẩn thận không kém Thư Dao là bao. Thay tả, dỗ con ngủ, người đàn ông cao to này làm rất tự nhiên và rành rẽ.

Mùa hè trôi qua một nửa, lúc đầu cô còn thấy xa lạ trong căn phòng này, dần dần lại cảm thấy quen thuộc.

Trước kia lúc còn phải theo đuổi ước mơ, cô cũng không để ý nhiều thế này.



Chung Cầm và Khương Quốc Nguyên tới thăm vào ban ngày, Thư Dao ôm đứa bé chơi với họ cả ngày, đến tối ăn xong bữa cơm mới quay về. Mặc dù cả ngày Thư Dao không được nghỉ ngơi nhưng không thấy mệt mỏi, ngược lại vô cùng vui vẻ và hạnh phúc.

Vào ban đêm, có lúc sẽ cho cậu nhóc ngủ trong phòng em bé, có lúc sẽ ngủ cùng với Thư Dao.

Tối nay Thư Dao ôm nó ngủ với mình, cô rửa mặt thật sớm rồi lên giường nghỉ ngơi, trong phòng thường mở đèn ngủ màu cam nhưng cũng bị Thư Dao tắt đi.

Buổi tối Thư Dao cho bé bú sữa một lần, nhưng vừa ngủ không bao lâu thì đứa bé lại khóc lên, Thư Dao buồn ngủ ngồi bật dậy, nhưng chưa làm gì thì cửa phòng đã bị mở ra.

Do cả ngày không được nghỉ ngơi nên phản ứng của Thư Dao có hơi chậm chạp.

Khương Tri Ngật bước nhanh tới mép giường bế dứa bé lên, quen đường quen lối vỗ vỗ lưng nó một cách có quy luật.

Thư Dao đang ngồi, định mở đèn nhưng dưới ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào phòng, cô thấy Khương Tri Ngật lắc đầu một cái.

Cô liền thở nhẹ nhàng không dám phát ra tiếng động gì quá lớn, tiếng khóc của đứa bé dần nhỏ đi, nhưng vẫn còn ọ ọe, nghe rất đáng thương, trong lòng Thư Dao như bị ai đó tóm chặt.

Khương Tri Ngật nhẹ giọng nói: “Đã cho nó bú sữa chưa?”

Trong bóng tối, Thư Dao còn chưa kịp đỏ mặt đã vội đáp: “Cho rồi.”

Khương Tri Ngật ừ một tiếng, hai người không nói gì nữa, chỉ có tiếng oe oe như tiếng muỗi kêu của cậu nhóc mũm mỉm.

Thư Dao bước chân trên sàn nhà, lo lắng nhón chân nhìn cậu nhóc.

Ánh trăng tối nay khá sáng, có thể thấy được nét mặt của nó, mặc dù còn khóc vài tiếng nhưng vẫn khá ổn, hai bàn tay nhỏ mập mạp nắm áo Khương Tri Ngật, đầu đặt lên vai anh.

Dần dần dưới sự vỗ về của Khương Tri Ngật, đứa nhỏ dừng khóc, chẹp chẹp cái miệng nhỏ ngủ say sưa.

Khương Tri Ngật không đặt cậu nhóc xuống ngay mà ôm một lúc, Thư Dao vẫn đứng bên cạnh anh, cô hơi lo lắng.

Chờ cho đứa bé dừng khóc hẳn, hòn đá trong lòng cô cuối cùng cũng được đặt xuống, cả người toát ra mồ hôi.

Cô chậm rãi thở ra, giơ tay lên lau mồ hôi trên trán.

Khương Tri Ngật đặt đứa bé vào nôi, cúi đầu nhìn bàn chân trần của Thư Dao. Trong bóng tối mày anh hơi cau lại, nói: “Sao không mang dép hả?”

Thư Dao sửng sốt, cúi đầu nhìn chân: Đúng là không mang dép thật này.

Cô bối rối đi tìm dép lê, nhưng lại không thấy đâu, ánh trăng không chiếu tới sàn nhà, cô đi chân trần vòng vòng vài lần, vẫn không tìm thấy, không biết có bị đá xuống gầm giường hay chỗ nào nữa.

Trong bóng tối, giọng nói Khương Tri Ngật thấp và khàn hơn bình thường rất nhiều, anh nói: “Ngồi xuống giường đi.”

Thư Dao lập tức nghe lời ngồi xuống giường, Khương Tri Ngật tìm một vòng rốt cuộc cũng tìm được dép lê.

Thư Dao định nói cảm ơn, không biết có phải do sinh con hay không mà thị lực của cô giảm nhiều vào buổi tối.

Khương Tri Ngật cúi người ngồi xuống trước mặt cô, dưới ánh trăng nhàn nhạt, khuôn mặt anh bình tĩnh và đẹp trai.

Do đang trong tháng ở cữ nên dép lê của Thư Dao là loại dùng cho mùa đông. Nhưng xúc cảm dưới bàn chân không phải là dép mà là bàn tay khô ráo ấm áp.

Một lúc sau, bàn chân lạnh như băng của cô được sưởi ấm.

Giọng nói Khương Tri Ngật khàn khàn: “Cô đang trong tháng cử, không thể bị lạnh, cô quên rồi ư?”

Thư Dao muốn lấy chân ra nhưng phát hiện mình không nhúc nhích được.

Ánh trăng dịu dàng phủ lên người họ, giọng nói Thư Dao cũng không tự chủ được mềm mại hẳn đi, cô nhỏ giọng nói: “Xin lỗi anh…vừa rồi tôi không để ý.”

Bàn tay Khương Tri Ngật vẫn không rời đi, bàn chân cô vô cùng thanh tú, thon dài trắng nõn, ngón chân thẳng thóm đáng yêu.

Trái tim đang bình tĩnh đột nhiên dậy sóng, hơi thở Khương Tri Ngật chậm lại, anh nói: “Cô không cần phải nói xin lỗi với tôi.”

Thư Dao kinh ngạc, ngoan ngoãn dịu dàng đáp: “À, vâng.”

Âm thanh đồng hồ tích tắc như bị phóng đại đến cực hạn, bay vào trong tai cô.

Cảm giấc lạnh lẽo trên chân đã hoàn toàn biến mất, tay của anh bao bọc lấy bàn chân cô, hơi ấm từ từ xuyên qua lòng bàn chân truyền đến tim cô. Giống như một mặt hồ yên ả không gợn sóng chợt có một hòn đá rơi vào, mang theo từng cơn sóng vỗ.

Tim Thư Dao đập rộn lên, hơi thở dồn dập.

Hai người không ai động đậy, tựa như bàn chân cô vẫn còn lạnh.

Không biết qua bao lâu, bàn tay ấm áp rời đi, Thư Dao hơi hoảng hốt, Khương Tri Ngật đã thả lỏng bàn tay.

Chân đã ấm nhưng cô không nỡ.

Ngón tay nắm chặt ga giường, hai chân được anh ủ ấm mất tự nhiên đưa đưa hai cái chạm tới mặt đất.

Khương Tri Ngật đã đứng lên, hiển nhiên thấy được bàn chân cô đung đưa sau đó chạm lên sàn nhà.

Thư Dao đỏ mặt, cô nhích người vào trong, hai chân cũng đặt lên giường, lúc ngẩng đầu lên lại nhìn thẳng vào Khương Tri Ngật.

Cô đang nghĩ gì? Cô muốn làm cái gì?

Đáp án là không biết, Thư Dao không biết bản thân mình muốn làm gì. Cũng có thể do bóng tối trong phòng cho cô dũng khí, khiến những hy vọng và tình cảm không nói rõ của mình liều lĩnh xông ra.

Dưới ánh trăng, khuôn mặt cô như một bông hoa mềm mại, vẻ mặt dịu dàng, đôi mắt trong trẻo ngập nước, mỗi một biểu cảm làm tim Khương Tri Ngật đập mạnh hơn.

Anh không rời đi mà khẽ cúi người chống hai tay lên giường.

Thư Dao trong nháy mắt thấy kinh ngạc, nhưng không mở miệng, thân thể cũng không tránh ra sau.

Khoảng cách giữa hai người nhanh chóng gần hơn, hơi thở ấm áp của anh phả ra bên tai cô, trong mũi là mùi sữa tắm quen thuộc, giống như ở nhà Thư Dao, ở đây hai người cũng tắm cùng một loại sữa tắm.

Tiếng hít thở của người đàn ông ngày càng gần, tim Thư Dao điên cuồng đập thình thịch.

“Anh có thể hôn em không?” Giọng nói Khương Tri Ngật mang theo chút khàn khàn, nhưng vô cùng gợi cảm và cuốn hút.

Hơi thở Thư Dao trở nên dồn dập, cô hỏi: “Vì sao?”

Tầm mắt hai người ngang nhau, cách chưa tới mười centimet.

Khương Tri Ngật nhìn vào mắt cô đáp: “Bời vì…anh phát hiện ra mình đã yêu em.”

Ngón tay Thư Dao bất giác nắm chặt ga trải giường hơn.

Cô mở lớn hai mắt, vẻ bình tĩnh mà bản thân vốn ngụy trang liền biến mất để lộ ra vẻ lúng túng.

Bên tai truyền tới giọng cười khe khẽ của anh, vì cách quá gần nên tai cô nhanh chóng đỏ lên, nóng bỏng vô cùng.

Khương Tri Ngật hỏi: “Có thể không?”

Thư Dao điều chỉnh hô hấp, cố gắng áp chế trái tim đang đập loạn lên, nhẹ giọng đáp: “Có thể.”

Khương Tri Ngật nghiêng người tới, Thư Dao duỗi tay ra, hai người dường như cùng một lúc hôn lên môi nhau.

Thư Dao vòng tay ôm cổ anh, còn Khương Tri Ngật dùng một tay chống giường, một tay khác ôm lấy eo cô. Thân thể hai người nhanh chóng kề sát lại với nhau, nghe được tiếng tim đập rộn ràng của nhau.

Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch…giống như tiếng trống vang, Thư Dao đầu váng mắt hoa, trong tai là tiếng tim đập dồn dập của hai người, trước mắt là đôi mắt đẹp động lòng người của anh.

Thanh âm môi hôn vang lên đứt quãng, đầy kiềm chế. Đứa bé đang ngủ say bên cạnh, ngay cả hô hấp mà hai người cũng khắc chế, nhưng lại tràn đầy kích thích cấm kỵ.

Thư Dao từ từ ngã ra giường, Khương Tri Ngật chòm người áp lên người cô, hai người dán sát chặt chẽ, tầm mắt giao nhau, hô hấp dồn dập.



Thư Dao ôm chặt eo Khương Tri Ngật, bên tai chỉ có tiếng hít thở nặng nề của hai người. Mọi sự mờ mịt và không chắc chắn trong đầu đều biến mất, rốt cuộc cô cũng hiểu hơn nửa năm nay, sự tín nhiệm Khương Tri Ngật vô điều kiện và luôn lệ thuộc vào anh đại diện cho điều gì, cô thích anh, yêu anh, những đau khổ và tình cảm quấn quít lấy nhau, nên khi cô đối diện với Khương Tri Ngật, suy nghĩ thường xuyên thay đổi, lo được lo mất.

Hóa ra..cô cũng yêu anh.

Đã có được đáp án, Thư Dao cuối cùng cũng thông suốt.



Nụ hôn này kéo dài đến khi Thư Dao không thể nào thở nổi nữa, ngực phập phồng lên xuống, từ từ mới bình ổn lại.

Trong mắt anh có ánh sáng, có ý cười, giọng nói còn khàn và trầm thấp hơn ngày thường rất nhiều.

Môi có hơi đau và sưng, nhưng Thư Dao đang cong mắt cười, môi hơi mím.

Khương Tri Ngật tiến gần đến bên tai cô, hôn vài cái lên má, thấp giọng hỏi: “Tại sao lại chấp nhận nụ hôn này của anh?”

Thư Dao nắm áo trước ngực anh, ồm ồm nói: “Nguyên nhân cũng giống như anh vậy.”

Ánh mắt Khương Tri Ngật sáng rực, giọng nói mang theo ý cười: “Nguyên nhân gì hả?”

Thư Dao ôm cổ anh, nhẹ giọng đáp: “Em yêu anh.”

Khương Tri Ngật kích động, Thư Dao hơi nhổm người dậy hôn môi anh, nói: “Em cũng yêu anh, em yêu anh, em thích anh, Khương…”

Khương Tri Ngật cười hỏi: “Khương cái gì?”

Thầy Khương?

Thư Dao đỏ mặt, nụ hôn vừa rồi cứ xuất hiện mãi trong đầu cô.

“Khương, Khương…” Vẻ bình tĩnh và ung dung vừa mới ngụy trang đã biến mất, Thư Dao bắt đầu lộ nguyên hình trước mặt Khương Tri Ngật, cô lắp bắp nói chẳng thành lời.

Những nụ hôn vụn vặt không ngừng rơi vào má, mũi, trán, giọng nói Khương Tri Ngật thấp thấp mà dụ hoặc: “Khương gì hửm?”

Nụ hôn rơi lên xương quay xanh khiến Thư Dao bị nhột, cô khẽ cười, nâng mặt anh lên nói: “Anh hy vọng em gọi gì hả?”

Khương Tri Ngật: “Gọi tên anh.”

Trong mắt Thư Dao đầy dịu dàng, giọng nói mềm mại cố ý kéo dài giọng: “Tri Ngật..Ngật ca.”

Hô hấp Khương Tri Ngật như muốn ngưng lại, suýt nữa đã mất khống chế. Anh chống người, hồi lâu sau cười khẽ một tiếng.

Cậu nhóc nhỏ vẫn còn ngủ say sưa trong nôi, hoàn toàn không biết những chuyện xảy ra giữa bố và mẹ mình.

Khương Tri Ngật giơ tay lên lau đi màn nước đọng bên môi cô, nói: “Đừng dụ dỗ anh, thân thể của em còn chưa khôi phục lại đâu.”

Thư Dao mặt đỏ như mông khỉ, âm mưu trêu chọc anh đã bị phát hiện.

Nhưng..nhưng cũng không hoàn toàn là cố ý trêu chọc đâu.

Thư Dao đỏ mặt, cả người hơi nóng, giống như một con tôm nhỏ bị luộc chín.

Khương Tri Ngật ôm cô vào lòng, Thư Dao chỉ ngạc nhiên một giây, tư thế này dường như cô đã ảo tưởng trong lòng không biết bao nhiêu lần.

Hai người nằm trên giường, Thư Dao tựa vào ngực anh, nghe tiếng tim đập nói: “Đập nhanh quá.”

Khương Tri Ngật đáp: “Ừ, rất nhanh.”

Thư Dao ngửa đầu nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của anh, hỏi: “Tại sao vậy ạ?”

Khương Tri Ngật không hề che giấu, dịu giọng nói: “Bởi vì nó rất kích động…cũng rất vui vẻ.”

À, hoàn toàn không cùng đẳng cấp.

Thư Dao thẹn thùng mấy giây, quyết định thẳng thắng đỏ mặt nói: “Tim em cũng đập rất nhanh.”

Khương Tri Ngật chơi đùa cùng cô, đáp “Ồ? Tại sao lại như thế?”

Thư Dao ngọt ngào nói: “Bởi vì em cũng rất kích động và vui vẻ.”

Khương Tri Ngật bật cười, Thư Dao tựa vào ngực anh, anh đặt cằm lên đỉnh đầu cô, cảm giác hạnh phúc to lớn bao bọc lấy khiến cô cảm thấy hôm nay có chết cũng không hối tiếc.

Mối quan hệ bị đột phá chỉ trong vài giây ngắn ngủi, nhưng không hề lúng túng. Khương Tri Ngật cũng nghĩ tới vấn đề này, trên người cô mang theo mùi sữa nhàn nhạt và thoang thoảng mùi sữa tắm, mọi nhất cử nhất động của cô, mỗi một giọt nước mắt hay một nụ cười đều xuất hiện trong đầu anh vào những đêm nằm mộng tỉnh dậy.

Muốn chăm sóc cô, muốn xua tan mọi sự phiền lòng của cô, muốn thấy được nụ cười rực rỡ, muốn lau sạch những giọt nước mắt trên mặt cô…Muốn hình bóng mình in sâu vào trong đôi mắt sáng ngời của cô.

Loại ham muốn này bắt đầu từ khi nào? Khương Tri Ngật ôm Thư Dao, ngẫm nghĩ lại..không nhớ rõ, một tháng trước hay hai tháng trước?

Hoặc là mười tháng trước, từ khoảnh khắc cô ngã vào lòng anh trong quán bar đó.

Anh thấy được bầu trời đầy sao từ trong mắt cô, sáng chói đến thế..khiến anh phải động tâm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như tranh nhân quả, sám hối Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status