Thần hồn điên đảo

Chương 75


Edit: Mộc Tử Đằng

Thư Dao cũng thấy được đoạn video bố mẹ xin lỗi trên mạng nhưng cô không để ý. Kế đó không biết họ lấy được phương thức liên lạc với Trần Băng từ vị phóng viên nào, họ gọi cho Trần Băng, cầu xin được gặp mặt Thư Dao, muốn nói xin lỗi cô, nói mình đã hối hận vân vân.

Trần Băng trao quyền lựa chọn cho Thư Dao, chuyển lời cho cô. Thư Dao không do dự từ chối thẳng thừng. Về sau Trần Băng xử lý thế nào cô không biết, Trần Băng không nói cho cô biết. Chẳng qua là từ đó về sao Thư Dao không còn nghe tin tức gì về bố mẹ mình nữa, Trần Băng cũng không nhắc đến.

Ngày trước, chuyện bố mẹ và gia đình cô giống như một cái gai chôn sâu trong đáy lòng, từ khi kết hôn với Khương Tri Ngật, cái gai đó thỉnh thoảng cũng đâm đau làm cô bị thương. Bây giờ nó đã hoàn toàn bị lấy đi, tất cả ảnh hưởng tiêu cực mà bố mẹ và gia đình mang đến cho cô cũng bị triệt tiêu hoàn toàn.

Tâm tình Thư Dao chưa từng thả lỏng như thế này, tương lai của cô sẽ cùng Khương Tri Ngật và con sống một cuộc sống hạnh phúc, không bị gia đình bố mẹ làm ảnh hưởng.



Thư Dao đăng bài đáp trả xong cũng không chú ý dư luận trên mạng, Khương Tri Ngật cũng như vậy. Nên mặc kệ bên ngoài bị bố mẹ náo một trận gió tanh mưa máu ra sao, ở nhà, cuộc sống một nhà ba người cũng không có thay đổi gì quá lớn.

Cậu nhóc đã hơn một tuổi, có thể chập chững bước đi dưới sự trợ giúp của người lớn, cũng nói được vài câu đơn giản. Đối với câu hỏi của người lớn cũng có thể đáp lại.

Cậu nhóc vừa biết nói chuyện thì Thư Dao và Khương Tri Ngật đã thấy hưng phấn, mỗi ngày đều dạy cậu nhóc nói, nhận biết ai với ai.

Khương Tri Ngật dắt tay con trai, giọng ôn tồn: “Bố, ta là bố.”

Cậu nhóc ngước đầu nhìn anh, nước bọt chảy dài, Khương Tri Ngật kiên nhẫn lau sạch khóe miệng nó, lập lại: “Bảo bối, gọi bố đi.”

Bàn tay mập mạp của cậu nhóc nắm lấy tay áo anh, phát âm từng chữ một: “Bố, bố.”

Ánh mắt Khương Tri Ngật mềm nhũn, trong tim như có một cảm giác kỳ lạ dâng lên, khiến anh lúc này không khống chế được tâm tình, trong mắt chứa ý cười, ánh mắt dịu dàng cưng chiều.

“Hoành Hoành ngoan lắm.” Anh không keo kiệt khen ngợi, cúi đầu hôn cậu nhóc mập mạp nói: “Bố yêu con bảo bối.”

Cậy nhóc không học theo được câu nói dài như vậy, ngây ngô mở to mắt nhìn anh.

Khương Tri Ngật bật cười, dịu dàng nói: “Bố, yêu bảo bối.”

Cậu nhóc huơ tay múa chân, vui vẻ gọi: “Bố!”

Khương Tri Ngật nắm bàn tay nhỏ bé, “Yêu.”

Cậu nhóc gật gật đầu: “Yêu!”

Khương Tri Ngật: “Yêu bảo bối.”

Thanh âm non nớt thanh thúy vang lên: “Yêu bảo bối!”

Khương Tri Ngật thở dài một hơi, mặc dù từ khi quen biết Thư Dao đến nay anh đã lĩnh hội được tâm tình kích động của người bố. Nhưng lúc này nghe được con non nớt gọi mình là bố, anh vẫn thấy kích động và vui vẻ.

“Bảo bối,” Khương Tri Ngật nói.

Cuậ nhóc mở to mắt nhìn: “Bảo bối!”

Khương Tri Ngật sờ sờ cái bụng nhỏ của nó, cười: “Hoành Hoành.”

Cậu nhóc: “Hắc Hắc!” (Từ Hắc hắc có cách đọc gần giống với Hoành Hoành.)

Khương Tri Ngật sửng sốt, ngay sau đó cười thành tiếng, ôm cậu nhóc vào trong lòng.

Cậu nhóc vui vẻ trây nước bọt lên cằm anh, Khương Tri Ngật không để ý, tùy tiện dùng khăn giấy lau qua.

“Mẹ,” Anh tiếp tục dạy.

Từ này cậu nhóc nói rất thuần thục, lập tức gọi ngay: “Mẹ mẹ!”

Khương Tri Ngật nói: “Con trai ngoan.”

Đôi mắt cậu nhóc cong thành trăng lưỡi liềm, miệng nhỏ cong lên.

“Mẹ cũng yêu bảo bối.”

Cậu hóc vỗ vỗ bụng mình, lớn tiếng gọi: “Mẹ! Bảo bối!”

Khương Tri Ngật khen nói: “Hoành Hoành thật thông minh.”

Khác với những gia đình khác, Thư Dao và Khương Tri Ngật không có lập ra phương án giáo dục nghiêm khác dành cho con trai, hai người cũng không đóng vai một người hiền hòa một người nghiêm khắc, cách giáo dục của hai người phần nhiều là bầu bạn cùng con, hiểu con nhiều hơn, thích hay không thích đều thẳng thắn bày tỏ, chưa bao giờ cố đè nén tình cảm dành cho con. Cho nên dù cậu nhóc mới học nói nhưng óc thể nghe hiểu lờn khen ngợi của bố mẹ, điều này cũng do từ khi sinh cậu nhóc ra, Thư Dao và Khương Tri Ngật thường hay khen nó.

Khương Tri Ngật biết con bây giờ còn nhỏ, tập nói phải từ từ. Còn anh bây giờ như biến thành người khác, thật muốn ôm con trai nghe nó non nớt nói chuyện với mình.

Khương Tri Ngật ho khẽ một tiếng, bật cười nói: “Ta là bố này.”

Cậu nhóc không hiểu được tấm lòng người bố của Khương Tri Ngật, ngây thơ gọi bố cả buổi chiều.

Sáng ngày hôm sau, Khương Tri Ngật ăn sáng xong thì chờ con trai tỉnh ngủ. Thư Dao có việc nên đến công ty, Khương Tri Ngật đọc sách trong thư phòng. Bảo mẫu gõ cửa cười nói: “Khương tiên sinh, thiếu gia đã dậy.”

Khương Tri Ngật cong môi, lập tức đứng dậy. Ngay sau đó chợt ý thức được, cố khống chế biểu cảm trên mặt, bình tĩnh nói: “Tôi biết rồi.”

Bảo mẫu che miệng cười, nhẹ nhàng đóng của lại.

Khương Tri Ngật ngồi xuống lần nữa, gọi điện cho Thư Dao xong mới đứng dậy tìm con trai.

Bảo mẫu đang đút cháo cho cậu nhóc, Khương Tri Ngật tới bèn giao bát cháo lại cho anh.

Khương Tri Ngật ngồi xuống ghế, từ tốn thổi cháo, còn lấy một ít đặt lên mu bàn tay thử nhiệt độ, sau đó mới đút cho nó ăn.

Cậu nhóc rất khỏe, ăn cũng giỏi không hề kén ăn. Cậu nhóc ngoan ngoãn ăn cháo không có vị gì, đôi mắt to xinh đẹp ỷ lại tò mò nhìn Khương Tri Ngật.

Khương Tri Ngật dịu dàng cho bé ăn, nói: “Đây là cháo, bảo bối, nói cháo đi.”

Môi cậu nhóc giật giật, mở miệng nói: “Cháo!”

Lòng Khương Tri Ngật mềm nhũn, nói: “Đúng rồi, ăn nhiều cháo mới cao lên được.”

Cậu nhóc giống như một chú chuột Hamster nhỏ, phồng má nuốt cháo xuống, “Cháo!”

Tâm tình Khương Tri Ngật cực kỳ tốt, sau khi cho cậu nhóc ăn xong thì dẫn ra vườn hoa phơi nắng.

Cậu nhóc mặc quần yếm màu xanh da trời, hai cái mông tròn tròn, nó nắm tay Khương Tri Ngật, chập chững đi trong vườn hoa. Nó hơi hưng phấn, hai đôi chân không ngừng nhảy nhót, muốn chạy đi. Nhưng ở tuổi này xương cốt của cậu nhóc vẫn chưa cứng cáp, đi nhanh chút thôi thì hai chân đã mềm nhũn muốn ngã xuống.

Khương Tri Ngật nắm tay nó, ngồi xuống kiên nhẫn dạy: “Bây giờ con còn nhỏ không thể chạy được, biết không Hoành Hoành?”

Cậu nhóc câu hiểu câu không, nhưng vẫn gật đầu.

Hai bố con nắm tay đi dạo trong vườn vài vòng. Khương Tri Ngật dẫn con trai đứng trước bồn hoa, còn anh thì vịn sau lưng nó.

Cậu nhóc mở to mắt, há miệng nhìn hoa cỏ trong bồn.

Khương Tri Ngật giống một người thầy dịu dàng kiên nhẫn, nói: “Hoa.”

Cậu nhóc đưa tay chỉ bồn hoa: “Hoa hoa!”

Khương Tri Ngật gật đầu, sờ nhành cỏ kế bên, nói: “Đây là lá nhỏ.”

Cậu nhóc không uốn lưỡi được nên nói thành: “Ồn ào!”*

(Lá nhỏ: xiǎo cǎo, còn ồn ào: chāo chāo.)

Khương Tri Ngật cười: “Lá nhỏ màu xanh lá cây.”

Cậu nhóc: “Ồn ào ồn ào! Ồn ào ồn ào!”

Con ngươi Khương Tri Ngật dịu dàng, không sửa cho cậu hóc nữa.. Chơi một lúc bèn bế cậu nhóc ngồi xuống ghế trong sân.

Không khí ngoài này rất mát, nhiệt độ thích hợp, gió nhẹ ấm áp. Cậu nhóc thích khung cảnh ở đây, ngồi trong lòng Khương Tri Ngật, ngó đầu nhìn xung quanh.

Khương Tri Ngật chỉ bầu trời xanh thẳm nói: “Bầu trời (tiānkōng), bầu trời màu xanh nước biển.”

Cậu nhóc: “Trống không!” (kōngkōng).

Khương Tri Ngật: “Đám mây màu trắng như kẹo bông gòn.”

Cậu nhóc: “Trắng trắng! Kẹo kẹo!”

Khương Tri Ngật nắm lấy bàn tay nhỏ đang vung vẫy kia, cười nói: “Kẹo bông gòn.” (mián·hua)

Cậu nhóc nói chảy cả nước bọt: “Kẹo hoa hoa!”

Đồng từ đồng âm thật đáng yêu, ngũ quan hoàn mỹ được thừa hưởng những ưu điểm của bố mẹ, đẹp trai giống như một bé trai nhỏ mập mạp bằng gốm sứ.

Khương Tri Ngật lau nước bọt cho cậu nhóc, cười nói: ‘Chờ Hoành Hoành lớn lên, bố sẽ dẫn Hoành hoành đi ăn thật ngon nha.”

Cậu nhóc oa oa kêu lên, không biết có nghe hiểu không.



Sau bữa trưa, cậu nhóc muốn ngủ nên Khương Tri Ngật dẫn nó lên lầu, cậu nhóc nắm tay bố, lảo đảo đi lên lầu, trong miệng bập bẹ không biết đang nói gì.

Về phòng, Khương Tri Ngật ôm nó đặt lên giường, vuốt ve cái bụng nhỏ, dịu giọng nói: “Ngủ đi con.”

Cậu nhóc ngáp một cái, lớn tiếng nói: “Ngủ ngủ!”

Khương Tri Ngật gật đầu, Hoành Hoành thật ra là một đứa bé vô cùng thông minh, măc dù tính cách hoạt bát nhưng chưa bào giờ nghịch ngợm náo loạn, người lớn nói phải trái chỉ cần nó nghe hiểu được sẽ không quấy.

Trong chốc lát, cậu nhóc đã ngủ say. Khương Tri Ngật ngồi ở mép giường nhìn một lúc, mới nhẹ nhàng khều cái mũi nhỏ của nó rồi rời khỏi phòng.



Đến tối Thư Dao về, cậu nhóc thân thiết ôm cổ mẹ, hai mẹ con hôn qua hôn lại. Sau khi tắm xong thì một nhà ba người ngồi trên giường chơi đùa.

Cậu nhóc ngồi ở giữa, Thư Dao cười hỏi: “Bảo bối, cái mũi ở đâu nào?”

Cậu nhóc mở đôi mắt to xinh đẹp nhìn cô, ánh mắt Thư Dao đầy khích lệ.

Nó giơ tay lên sờ sờ mũi mình.

Thư Dao lập tức khen: “Oa, Hoành Hoành giỏi quá!”

Khương Tri Ngật cũng cười.

Thư Dao lại hỏi: “Bảo bối, mắt ở đâu nhỉ?”

Cậu nhóc cười khanh khách lấy hai tay che mắt mình, cơ thể không vững ngã ra sau. Vì là giường nệm nên Thư Dao và Khương Tri Ngật không đỡ.

Cậu nhóc ngã giơ hai chân lên trời, cười vô cùng vui vẻ. Khương Tri Ngật nhịn cười, giúp nó ngồi dậy.

Thư Dao: “Bảo bối ơi miệng ở đâu nào?”

Cậu hóc chỉ miẹng mình, lộ ra hàm răng nhỏ trắng tinh.

Thư Dao bị sự đáng yêu của con đâm trúng, cô và Khương Tri Ngật phải cố lắm mới khống chế được biểu cảm trên mặt, không lộ ra vẻ ‘si mê’ trước mặt con.

Hai vợ chòng nhìn nhau, đều thấy được ý cười trong mắt đối phương.

Thư Dao nâng mặt, nhìn con trai nhỏ, từ khi mới sinh ra đã mủm mĩm, lớn đến giờ thành cậu nhóc nhỏ mập mạp chuyên đi ‘bán manh*’ còn hay làm nũng, thật là đáng yêu.

(*Bán manh: Tỏ rang đáng yêu. Thực ra trong tiếng Việt mình không có từ này nhưng tui không biết nên dùng từ nào thay thế được.)

Cậu nhóc học theo động tác của cô, cũng nâng mặt mình, nhưng động tác không giống, trông vô cùng đáng yêu.

Khương Tri Ngật nắm tay thành quyền để bên miệng ho khan một tiếng. Thư Dao cười híp mắt: “Còn bụng nữa, bụng ở đâu hả con?”

Cậu nhóc lập tức vỗ bụng mình, Thư Dao không nhịn được cười, oa lên một tiếng ôm cậu nhóc đang cười khanh khách vào lòng, hôn chụt chụt lên mặt nó mấy cái, vui vẻ nói: “Bảo bối nhà chúng ta thông minh quá đi! Mẹ yêu con quá!”

Cô cọ đầu lên bụng cậu nhóc, nó cười càng lớn hơn.

Khương Tri Ngật ngồi ở bên cạnh, nụ cười trên mặt đầy dịu dàng.

“Mẹ đâu nào?” Thư Dao ngầm mong đợi.

Cậu nhóc không chút do dự chỉ cô, Thư Dao nói tiếp: “Thế bố đâu?”

Lúc này Khương Tri Ngật đang ngồi phía sau hai người, cậu nhìn quanh một vòng nhưng không thấy Khương Tri Ngật đâu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ mờ mịt, bò khỏi người Thư Dao, sau đó liền thấy được Khương Tri Ngật, lập tức lắc lư cáo mông bò đến trước mặt anh, nhào vào lòng anh gọi: “Bố!”

Khương Tri Ngật ôm cậu nhóc lên, hôn một cái lên khuôn mặt mủm mĩm kia.

Trước khi đi ngủ, Thư Dao và Khương Tri Ngật lấy điện thoại mở hình ra, dạy cậu nhóc nhận biết ông bà nội, Trần Băng, Hiểu Hiểu và nhiều người nữa.

Cậu nhóc không xa lạ gì với họ, mặc dù không nói lanh lẹ nhưng nhìn hình đã nhận ra đâu là ông bà nội rồi.



Gần đây công việc của Thư Dao không nhiều, phim điện ảnh mà Khương Tri Ngật đóng cũng sắp đến lúc khai máy. Ngoại trừ ngồi trong thư phòng xem kịch bản, tính toán nhân vật, thì thời gian còn lại anh đều cùng Thư Dao chăm con.

Lúc thời tiết đẹp, hai người sẽ dẫn con ra công viên gần khu biệt thự đi dạo.

Khu biệt thự này có vị trí rất tốt, giá nhà cực cao, người ở đây không giàu thì sang nên công viên cũng không nhiều người.

Thư Dao và Khương Tri Ngật không mang khẩu trang, cậu nhóc ngồi trong xe em bé, Thư Dao đẩy xe đi. Đang là tháng 10, không khí không lạnh không nóng, ánh mắt trời chiếu lên người rất thoải mái.

Bầu trời trong xanh, mây trắng trôi lững lờ, nhành liễu nhẹ nhàng đung đưa. Có vài chú chim nhỏ thỉnh thoảng bay qua đầu bọn họ, cậu nhóc hưng phấn giơ tay về phía Khương Tri Ngật và Thư Dao kêu.

Khương Tri Ngật dịu dàng nói: “Đó là con chim” (xiǎoniǎo).

Cậu nhóc cố gắng đọc theo: “Nhim nhim” (shǎlā).

Khương Tri Ngật không khỏi bật cười, chú chim bay tới bay lui, cậu nhóc huơ tay múa chân, trong miệng ríu rít gọi.

Thư Dao lấy điện thoại ra chụp hình cho con, từ khi sinh con ra cô đã có thói quen ghi lại khoảnh khắc một nhà ba người.

Cô mở phần mềm chụp ảnh ra, tìm các loại kiểu dáng. Cậu nhóc nhìn mình trong điện thoại, kêu lên hai tiếng. Ngay sau đó khuôn mặt bánh bao nhỏ lập tức biến thành một cái đầu heo con đáng yêu, cậu nhóc nhìn biết được mũi heo nên vui vẻ nói: “Heo heo! Heo heo!”

Nó tò mò nhìn chú heo nhỏ trên điện thoại, mấy giây sau đầu cậu nhóc vần biến thành đầu heo nhỏ, nụ cười bắt đầu biến mất, mếu máo nói: “Heo heo—-heo heo!”

Thư Dao cười nghiêng cười ngã, cậu nhóc thấy mẹ không cứu mình bèn gào khóc kêu: “Bố! Bố!”

Khương Tri Ngật vốn đứng một bên nghe điện thoại, lúc này nghe được tiếng cười và tiếng khóc thét của con trai nên biết ngay có chuyện gì xảy ra, trong mắt là vẻ không biết làm sao, lại có cả cưng chiều và dung túng. Anh tắt máy, khom người bế cậu nhóc lên, nó đáng thương dúi đầu vào cổ anh, hức hức hai tiếng, nhưng trong mắt không có một giọt nước mắt nào…Nằm trên vai Khương Tri Ngật lẩm bẩm nói cả buổi giống như đang tố cáo.

Khương Tri Ngật liên tục gật đầu, tựa như nghe hiểu, còn ừ ừ hai tiếng. Tố cáo xong, cậu nhóc tò mò nhìn vào điện thoại Thư Dao, chớp chớp mắt.

Thư Dao cười không nhịn được, cậu nhóc còn không khóc mà cô đã cười ứa nước mắt. Lau khóe mắt xong, cô cúi đầu mở video vừa rồi, cậu nhóc nhỏ từ hưng phấn cho đến sợ hãi, biểu cảm quá mức hài hước, bên cạnh đó còn có tiếng kêu oa oa, Thư Dao lại cười bò một trận nữa.

Khương Tri Ngật thở dài, ôm cậu nhóc đứng thẳng người. Nó cũng muốn nhìn thế là Thư Dao đưa cho nó nhìn, cậu nhóc lập tức quên đi vừa rồi mình bị mẹ chọc, cũng cười khanh khách theo.

Cô kiểm tra video một lần rồi đăng lên weibo bí mật của cô. Từ khi sinh con, cô đã đăng nhiều bài viết lên tài khoản này nhằm ghi lại hành trình lớn lên của con.

Nhìn ghi chép trên weibo đã hơn một năm rồi, nội tâm cô càng vui vẻ. Tắt điện thoại đi, ôm lấy cậu nhóc từ trong lòng Khương Tri Ngật, một nhà ba người tiếp tục tản bộ.



Lúc Khương Tri Ngật ở trong thư phòng xem kịch bản, Thư Dao chơi cosplay video. Cô mở hần mềm video trong máy tính bản ra, Thư Dao chọn hiệu ứng con sói lớn và con thỏ nhỏ.

Hai mẹ con ghé vào trước màn ảnh, Thư Dao biến thành con thỏ trắng nhỏ, còn cậu nhóc lại biến thành sói lớn. Cậu nhóc tò mò giơ tay lên sờ mặt mình, trong màn hình con sói lớn cũng giơ tay lên sờ mặt.

Thư Dao nhấn nút hoán đổi mặt của hai người, lập tức cô thành sói lớn còn nó thành thỏ nhỏ.

“Oa…..” Cậu nhóc phát ra tiếng kinh ngạc, lắc lư cái đầu. Trong màn hình, chú thỏ nhỏ với hai cái tai dài cũng lắc lư theo.

Cậu nhóc vẫy tay đạp chân, vui vẻ cười to.

Thư Dao chọn xong, nói: “Chuẩn bị xong chưa? Chúng ta bắt đầu thôi!”

Cậu nhóc không hiểu gì, nhưng lập tức đáp: “Ạ!”

Thư Dao mở miệng: “Chú thỏ nhỏ ngoan ngoãn kia, mau mở cửa ra nếu không ta sẽ ăn ngươi ngay!”

Cậu nhóc ngơ ngác nhìn cô.

Thư Dao cúi đầu nhích lại gần, hôn lên khuôn mặt nhỏ bé còn thơm mùi sữa kia: “Quào, thơm quá!”

Cậu nhóc né đi, tiếng cười thanh thúy vang lên, trên màn hình chú thỏ nhỏ cũng tránh con sói lớn.

Thư Dao và cậu nhóc nhìn vào màn hình, Thư Dao lắc lư cái đầu sói, há miệng: “Ta muốn ăn thịt ngươi…”

Cậu nhóc cười ngất, tai chú thỏ nhỏ cũng đông đưa phải trái.

Thư Dao bắt được cái tay đang nghịch ngợm của cậu nhóc, nghiêm túc nói: “Sói lớn muốn ăn thịt con, mau hô cứu mạng đi.”

Cậu nhóc cái hiểu cái không, Thư Dao híp mắt cười: “Nào, gọi theo mẹ, cứu — mạng —cứu — mạng — “

Cậu nhóc: “Cứu..mạng cứu mạng.”

Thư Dao: Phụt.

Thư Dao xoa đầu nó, nói: “Mau, chúng ta diễn lại lần nữa.”

Cậu nhóc rất biết phối hợp, Thư Dao há miệng to ra, “Ha ha, con thỏ kia, ta muốn ăn ngươi.”

Cậu nhóc: “Cứu mạng cứu mạng!”

Thư Dao ha ha cười to, cọ cọ và cổ con trai đến vui vẻ.



Thư Dao lại chọn kiểu miệng rộng, chụp vài tấm, sau đó đăng lên weibo bí mật, rồi tiếp tục chơi.

Trên màn ảnh, đầu của hai người dài ra, còn mặt thì to miệng rộng, cực kỳ hài hước. Thư Dao chu môi, cậu nhóc cũng chu môi theo, trên màn hình hai cái miệng rộng chu ra vừa xấu vừa đáng yêu.

Thư Dao: “Hiu hiu hiu.”

Cậu nhóc ngẩng đầu nhìn cô: “Hiu hiu.”

Thư Dao chu môi ra càng dài hơn, hướng về phía màn ảnh nói: “Ba ba ba.”

Cậu nhóc học theo, nhích lại gần màn hình: “Ba.”

Còn thành thật hôn lên màn hình một cái nữa.

Bảo mẫu vừa vặn mang nước trái cây và sữa vào, nhìn thấy hình trên điện thoại, khay nước suýt nữa đã đỗ ra, chỉ biết nhịn cười.

Thư Dao đưa bình sữa cho con, cậu nhóc nhận lấy. Còn Thư Dao cầm ly nước trái cây, ngậm lấy ống hút, cậu nhóc ngậm bình sữa, hai mẹ con rột roạt cùng uống sữa và nước trái cây.

Ôi, không được mà, quá trêu người, bảo bối nhà cô sao lại thấy cưng thế này.

Thư Dao chơi đến mê muội, tìm được một bộ cung đấu đang nổi năm nay, cô chọn cho cậu nhóc làm cung nữ, cái đầu nhỏ tròn trịa xuất hiện thêm một đầu tóc to, biểu cảm ngơ ngác đáng yêu, trên khuôn mặt có hai cái má hồng, miệng nhỏ hồng hào, tựa như một cô cung nữ nhỏ nhắn xinh đẹp ngoài đời.

Thư Dao chọn mình làm hoàng hậu, trên đầu cũng xuất hiện đầu tóc và trang sức xinh đẹp, cô làm tay thành hình hoa lan chỉ nói: “Hôm nay thời tiết rất tốt đúng chứ?”

Cậu nhóc ôm bình sữa: “Ạ!”

Thư Dao cuốn một lọn tóc nhỏ vào ngón tay, hờn giận nói: “Đã lâu rồi hoàng thượng không đến phòng của bổn cung, thật là tịch mịch mà.”

Cậu nhóc chuyên tâm uống sữa, “Ạ!”

Thư Dao nâng khuôn mặt của nó lên, đau khổ nói: “Người nói xem, có phải hoàng thượng không thích ta nữa không?”

Cậu nhóc: “A a.”

Thư Dao bỗng lui về sau, cả giận nói: “Cung nữ ngươi thật to gan, người đâu, mau mang nó ra đánh năm mươi roi cho ta!”

Cậu nhóc lắc lư cái đầu, cung nữ trên màn hình cũng lắc đầu theo: “A!”

Thư Dao: “Ôi ôi ôi, tức chết bổn cung mà! Bổn cung muốn đích thân trừng phạt cung nữ không nghe lời này!”

Nói xong, Thư Dao bèn ôm cậu nhóc đang vui vẻ hí hửng tới, vỗ nhẹ lên mông cậu nhóc hai cái. Hoàn toàn không đau đớn gì, tựa như đang cù lét. Cậu nhóc cười lớn hơn, cái mông nhỏ không ngừng uốn tới ẹo lui.

Thư Dao cố làm ra biểu cảm ác độc: “A, Dám khiêu khích ta! Cung nữ to gan, dám khiêu khích bổn cung! Nhìn bổn cung trừng phạt người thế nào!”

Thư Dao hôn chụt chụt lên mặt cậu nhóc, tiếng cười giòn tan của cậu nhóc vang vọng khắp phòng khách, bảo mẫu đi ngang qua đều bị họ chọc cười.

Hôn một lúc, cậu nhóc đại khái cười mệt rồi nên thở hổn hển ngồi phịch trong ngực Thư Dao.

Video trên máy tính bản vẫn còn quay, hai cô gái trong cung vẫn còn đang trong tình huống đánh mắng.

Thư Dao: “Này này, đàng hoàng chưa?”

Cậu nhóc cười khanh khách, Thư Dao hừ nhẹ: “Xem ra còn chưa phục! Thế này đi, tối nay người mang được hoàng thượng đến tẩm cung của ta thì ta sẽ tha cho ngươi một mạng.”

Cậu nhóc: “Ha ha ha ha.”

Video quay được mười mấy phút, Thư Dao ấn lưu rồi xem lại, cười không ngớt.

..

Thư Dao nhìn đồng hồ, còn một lúc nữa mới đến bữa tối, có thể cùng chơi đùa với cậu nhóc thêm chút nữa. Thư Dao tắt máy tính bản đi rồi đỡ cậu nhóc đứng dậy, cười nói: “Nào, bảo bối, chúng ta chơi trò chơi đi.”

Cậu nhóc nghiêm túc nhìn cô, Thư Dao xoa xoa mái tóc mềm mại của nó, nói: “Chúng ta chơi mèo bắt chuột đi, mẹ là mèo còn con là chuột nhé.”

Cậu nhóc không hiểu lời cô nói, nhưng nó thấy Thư Dao đứng lên, giang hai tay ra giả vờ muốn bắt thế là biết phải làm gì. Trò này nhà họ thường hay chơi mấy ngày gần đây. Thư Dao nói to: “Mẹ tới đây, mẹ tới đây, tới bắt chú chuột nhỏ nào!”

Cậu nhóc lập tức cong chân ngắn lên chạy, vóc người nhỏ nhắn, chạy chập chững, hai cánh tay như ngó sen dùng sức vẫy, giống như một chú chim cánh cụt.

Thư Dao phối hợp với bước chân của nó, dậm chân kêu: “Ồ, chuột nhỏ kìa, mau bắt thôi!”

Bước chân ngắn ngủn của cậu nhóc càng nhanh hơn, nghe được giọng nói của Thư Dao liền thét lên rồi cười khanh khách. Mẹ con hai người đuổi bắt nhau, cậu nhóc đột nhiên bắt đầu lắp bắp kêu: “Cứu mạng! Bố ơi cứu mạng! Bố!”

Thư Dao cười lớn hơn, cậu nhóc nhỏ còn biết cầu cứu đấy.

Thư Dao meo meo đuổi theo, cậu nhóc vui vẻ chạy trốn. Khương Tri Ngật vừa vặn đi xuống, lúc thấy anh đi tới phòng khách, hai mắt cậu nhóc sáng lên, lảo đảo chạy về phía anh, líu ríu kêu: “Bố cứu mạng! Bố cứu mạng!”

Khương Tri Ngật không khỏi buồn cười, ôm lấy cậu nhóc đang nhào và phía mình lên. Cậu nhóc ôm lấy cổ Khương Tri Ngật, rồi quay sang nhìn Thư Dao cười.

Thư Dao trừng mắt nhìn nó, cũng đi về phía Khương Tri Ngật.

Khương Tri Ngật cao sừng sững dành ra một cánh tay, một bên ôm con, một tay khác đón lấy Thư Dao.

Hương thơm trên người cô bay vào mũi anh, môi Khương Tri Ngật cong lên, ôm lấy eo Thư Dao.

Thư Dao bật cười, chôn mặt trước ngực Khương Tri Ngật, hai tay vòng qua eo anh, ngẩng đầu chớp mắt với con trai.

Cậu nhóc hơi kinh ngạc, ngơ ngác nhìn Khương Tri Ngật lại nhìn Thư Dao.

Thư Dao cười nói: “Thầy Khương, anh nói với người bạn nhỏ Hoành Hoành xem ai thắng đi nha?”

Khương Tri Ngật nhìn khuôn mặt thanh tú của cô, kết hôn hơn một năm rồi, tình yêu anh dành cho cô không giảm đi chút nào, chỉ một biểu cảm nhỏ xíu của Thư Dao cũng có thể khiến anh động tâm.

Khương Tri Ngật ôn hòa cười, cúi đầu hôn môi cô một cái, rồi quay sang hôn lên khuôn mặt búng ra sữa của con trai.

“Ừm, Hoành Hoành thắng, mẹ thua rồi.” Khương Tri Ngật ôn tồn nói.

Cậu nhóc không hiểu, Thư Dao vỗ tay: “Oa, bảo bối thắng rồi nha.”

Cậu nhóc cũng vỗ tay theo, vui vẻ bên bố mẹ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Powered by nhacphatgiao.com

loading...
DMCA.com Protection Status