Thần khống thiên hạ

Chương 835: Tỷ Tỷ Không Nên A (1)


Lăng Tiếu tựa hồ có thể đoán được tâm tư của bọn họ, lạnh lùng quét mắt nhìn mọi người một cái lại nói:

- Có phải hay không cảm thấy ta yêu cầu mà ta đặt ra cho các ngươi là quá cao? Hừ, đừng cho là mấy ngày hôm trước đồ mà ta cho các ngươi là cho không, cao cấp huyền khí các ngươi có, cao cấp huyền kỹ các ngươi cũng có, đan dược chữa thương đều có, nếu như ngay cả điểm yêu cầu này cũng làm không được, các ngươi không xứng đi theo bản thiếu gia!

Mọi người lập tức đờ đẫn!

Không sai, Lăng Tiếu đem thực lực của bọn họ đều tăng lên, cũng cho bọn họ đồ tốt nhất.

Nếu như ngay cả một chút khiêu chiến cũng không có biện pháp đi hoàn thành, quả thật là thẹn với hết thày ban thưởng mà Lăng Tiếu cho bọn hắn, vậy bọn họ cũng làm mất đi tư cách đi theo thiếu gia.

Kỳ thật, điều này cũng không thể trách Lăng Tiếu đối với bọn họ hà khắc như vậy.

Đi đến Trung vực không biết còn có thể gặp phải dạng phiền toái gì, nơi đó là thánh địa của võ học, đồng thời cũng là sát lục chi địa, nếu như bọn họ ngay cả một chút năng lực tự vệ đều không có, Lăng Tiếu mang theo bọn họ cũng là gánh nặng.

- Các ngươi cũng không cần lo lắng, thời gian ta cho các ngươi vẫn là rất đầy đủ, chúng ta lấy một tháng làm kỳ hạn đi.

Lăng Tiếu cười mỉm nói.

Lúc này, thần sắc của mọi người càng thêm khó coi rồi.

Kỳ hạn một tháng, vậy thì để hoàn thành nhiệm vụ này mỗi ngày nhất định phải giết chết hai đầu linh thú.

Đây chẳng phải là nói bọn họ ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có, mỗi ngày đều nghĩ đến đi hoàn thành nhiệm vụ sao?

Bọn họ đều ở trong lòng thầm hô:

- Thiếu gia quá độc ác.

Trước kia bọn họ vào Hoang Tùng sơn mạch đều là cùng nhau đi vào.

Một khi có linh thú liền cùng nhau tiến hành vây giết, một khi gặp gỡ cao giai linh thú liền rút lui.

Bọn họ lịch lãm như vậy mặc dù có thể đề cao được năng lực phối hợp của mọi người, nhưng mà năng lực chiến đấu của cá nhân tăng lên cũng là có hạn.

Cho nên, Lăng Tiếu đây là nhằm vào tiến hành một lần tác chiến lịch lãm cá nhân của bọn họ, thuận tiện để cho hắn xem một chút những người này có đang giá để hắn một mực bồi dưỡng đi xuống hay không.

Vi Đại Nhi ở một bên kéo nhẹ chéo áo của Bạch Vũ Tích thấp giọng nói:

- Gia hỏa này cũng không biết thương hương tiếc ngọc.

Bạch Vũ Tích lại là không đồng ý nói:

- Ta cảm thấy được thiếu gia làm như vậy nhất định là có đạo lý, hắn cũng là vì tăng lên thực lực cho chúng ta nên mới làm như vậy, huống chi ta không bao giờ lại muốn cản trở thiếu gia, ta muốn vĩnh viễn đi theo bên cạnh thiếu gia.

Mấy năm trước, nàng bị người khác mang tới kỹ viện thiếu chút nữa bị bán, nếu không phải Lăng Tiếu xuất thủ cứu nàng, nàng liền xong đời rồi.

Từ sau chuyện này, nàng liền quyết định rồi, sau này tuyệt đối không thể lại trở thành gánh nặng của thiếu gia, nàng muốn trở thành trợ thủ của thiếu gia.

Cho nên nàng đối với an bài của Lăng Tiếu căn bản sẽ không tồn tại bất kỳ dị nghị gì.

Vi Đại Nhi bĩu moi không nói thêm gì nữa, chẳng qua là ở trong lòng hô:

- Cô nàng này trúng độc quá sâu!

Đang ở thời điểm Lăng Tiếu mang theo mọi người lên đường, một đạo thanh âm sảng khoái từ phía sau truyền tới kêu lên:

- Tiếu nhi chậm đã, ta cũng muốn tham dự một phần.

Thanh âm vừa rơi xuống, bóng người kia đã đến trước mặt của Lăng Tiếu rồi.

- Cha, ngươi cũng tới góp phần náo nhiệt này?

Lăng Tiếu kinh ngạc hỏi.

Người tới lại là Lăng Chiến cha của Lăng Tiếu.

- Dĩ nhiên, hôm nay thực lực của ta tăng lên, nhưng mà còn chưa có củng cố, các ngươi đã muốn đi lịch lãm, không bằng ta cũng đi luôn, bằng thực lực của ta giúp các ngươi săn giết nhiều vài đầu tứ giai linh thú không phải là cái vấn đề gì.

Lăng Chiến ý chí chiến đấu sục sôi mà vỗ ngực nói.

Trong lúc nhất thời, sắc mặt của mọi người đều có chút cổ quái.

- Làm sao? Không hoan nghênh ta?

Lăng Chiến hỏi.

- Cha, nếu như ngươi một ý một tham dự, vậy thì án theo yêu cầu của ta đi làm, nếu không ngươi vẫn là đừng đi rồi.

Lăng Tiếu từ bên cạnh nói.

- Có gì đặc biệt hơn người, nói một chút xem, cha ngươi còn chưa có già, các ngươi có thể làm được, ta cũng có thể làm được.

Lăng Chiến có chút không vui nói.

Nó như thế nào hắn hiện tại cũng là trung cấp Vương giai, thực lực không thấp hơn so với bất luận kẻ nào, huống chi hắn cũng là vài loại thuộc tính đồng tu, hắn có nắm chắc lấy lực lượng một người chiến với hai người cùng đẳng cấp là không có vấn đề.

Song, hắn đề xuất gia nhập vào trong lịch luyện của bọn họ cùng nhau tiến vào lại giống như không quá được hoan nghênh, chẳng lẽ còn sợ hắn kéo chân về phía sau sao?

- Cha, ngươi trước hãy nghe ta nói, lần lịch lãm này cùng dĩ vãng bất đồng, sau khi tiến vào sơn mạch tất cả mọi người phải tách ra hành động, lấy săn giết linh thú làm chủ, giống như Độc Ưng, Cuồng Hổ bọn họ nhất định phải săn giết 15 đầu tứ giai linh thú, nếu nha cha thật muốn đi vào mà nói ít nhất phải săn giết hai mươi đầu tứ giai linh thú, lấy một tháng làm kỳ hạn.

Lăng Tiếu nói.

Những người ở bên cạnh nghe lời nói của Lăng Tiếu, lộ ra vẻ nghi hoặc.

Bọn họ không rõ vì cái gì mà thiếu gia đối với cha hắn lại càng ác hơn, lại muốn săn giết hai mươi đầu tứ giai linh thú, chẳng lẽ thiếu gia muốn lão gia biết khó mà lui.

- Ta cho là có gì đặc biệt hơn người chứ, hai mươi đầu liền hai mươi đầu, nói không chừng ta có thể săn giết thêm vài đầu.

Lăng Chiến không chút suy nghĩ đáp.

Hắn dĩ nhiên biết nhi tử vì sao yêu cầu cao hơn đối với hắn, bởi vì chiến lực của hắn so sánh với người khác thì cao hơn a!

Lăng Tiếu ở trong lòng khen:

- Không hổ là cha ta!

Nhớ tới mấy năm trước, hắn và cha của hắn đồng dạng là phế nhân, sau khi hai người đều một lần nữa có thể tu luyện, cha của hắn cùng hắn so sánh phấn khởi rồi, đều là nghĩ sớm một chút vượt qua cái nhi tử này của hắn.

Đáng tiếc, bất kể cha của hắn cố gắng như thế nào vẫn là yếu hơn hắn một bậc.

Cho nên Lăng Tiếu nhìn thấy cha hắn hào sảng đáp ứng một lời, cũng là biết tính cách hiếu chiến hiếu thắng của cha hắn tuyệt đối không có bị ma diệt.

Có Lăng Chiến gia nhập vào, những người khác cũng trở nên ý chí chiến đấu sục sôi lên.

Bọn họ đều không muốn để cho thiếu gia thất vọng, bởi vì bọn họ muốn cùng thiếu gia đi Trung vực tạo ra thiên địa của bọn họ.

...

Hoang Tùng sơn mạch, một mảnh xanh um tươi tốt, cây cối chọc trời, linh hoa dị thảo khắp nơi, linh điểu phi tuyệt, bách thú tề hống.

Đây là sơn mạch lớn nhất Tây Bắc, tung hoành quán xuyên qua mấy chục cái thành trì, bên caong có linh thú dị thường cường đại, thường nhân căn bản không dám dễ dàng đi vào.

Đại đa số võ giả bình thường sẽ chỉ ở bên ngoài săn giết linh thú, tìm kiếm linh thảo, về phần những võ giả từng cố gắng xâm nhập kia căn bản không có mấy người có thể còn sống đi ra.

Lăng Tiếu mang theo đám người bay thẳng đến sơn mạch xuất phát.


Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi...Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới. Vì vậy mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac nhau an du, kiem them thu nhap Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.