Thần ma cửu biến

Chương 470: Thực lực của Lâm Nguyệt: Phần Thiên Cổ Long


Nhị tinh cấp đệ tử lọt vào vòng thứ ba đều có giá trị thực lực trên cơ bản là khoảng bốn mươi, có một số người trước đó còn ẩn dấu thực lực thì nay đều lộ ra khiến tình hình chiến đấu kịch liệt dị thường.

Kiếm Cuồng thản nhiên nói: "Lâm Loạn sư đệ kia không tệ, trước đó dĩ nhiên còn ẩn tàng nhiều thực lực như vậy".

"Thực lực hiện tại xem ra... ít nhất... cũng tiếp cận năm mươi rồi". Tinh Đế nói.

Theo thời gian trôi qua, vòng thi đấu thứ ba nhanh chóng kết thúc, sáu nhị tinh cấp đệ tử thắng không hề nghi ngờ đều có bọn Bạo Hùng và Tôn Giác. Chậm rãi đứng lên, Trương Hiểu Vũ lớn tiếng nói: "Hiện tại trận chung kết bắt đầu, tuyển thủ hạt giống tiến lên bắt đầu rút thăm".

Nghe vậy, ba người Lâm Nguyệt và Bạo Hùng đều đi xuống rồi theo thang lầu tiến vào đài thi đấu.

"Hiện tại từ tuyển thủ hạt giống số một và tuyển thủ số 2 bắt đầu bỉ tái".

Không khéo là Lâm Nguyệt chính là hạt giống số một còn số 2 là một thanh niên mới tấn cấp và vừa bộc lộ ra thực lực.

Thấy đối thủ chỉ là nhất tinh cấp đệ tử, thanh niên kia khinh miệt nói: "Tuy rằng ngươi được đại sư huynh lựa chọn làm tuyển thủ hạt giống, bất quá rất nhanh sẽ bị ta đánh bại thôi".

Lúc này Lâm Nguyệt vẫn chưa lấy ra Thủy hoàng giản mà hai tay cầm bộ hồng sắc cao giai Thần khí quyền sáo thản nhiên nói: "So chiêu qua mới biết được, bắt đầu đi!".

"Nhị tinh cấp đệ tử và nhất tinh cấp đệ tử khác nhau ở cảnh giới và tốc độ, mau ngã xuống đi!", thanh niên kia thân hình chợt lóe lên rồi vô thanh vô tức xuất hiện phía sau Lâm Nguyệt, Chuyển luân trong tay chém ngang qua.

Hô!

Chuyển luân công kích thất bại, thanh niên kia hơi kinh ngạc vì đối phương đã đơn giản né tránh được.

Thân thể xuất hiện cách đó hơn mười thước, Lâm Nguyệt nói: "Tuy rằng tại Vạn vật hô hấp cảnh giới ta không cao hơn ngươi nhưng không có nghĩa là tốc độ của ta chậm hơn ngươi, mà có thể còn mạnh hơn một chút đó, Phượng Tường Cửu Thiên!".

Một quyền xuất ra, xích hỏa sắc hỏa diễm hung mãnh hóa thành hỏa diễm Phượng Hoàng rồi khẽ đập cánh một cái, sau đó trong nháy mắt đã trùng kích đến trước mặt thanh niên kia.

Hỏa diễm Phượng Hoàng thể tích quá lớn, hơn nữa thanh niên này biết mình không thể lánh, bởi vì một khi né tránh thì đại biểu cho tiên cơ đã mất đi mà sẽ rơi vào bị động.

"Nguyệt Hoa Thiên Trùng!", thanh niên này huy động Chuyển luân trong tay, một đạo quang mang hình bán nguyệt chém ngang ra va chạm với hỏa diễm Phượng Hoàng.

Cường quang bạo phát, cả phạm vi không gian lớn nội bị bao trùm bởi màu vàng và màu hồng, dường như năng lượng của hai người đè ép va chạm với nhau mà sinh ra từng đợt sóng xung kích thổi tay áo tay áo hai người phiêu phiêu.

"Kết thúc!" Lâm Nguyệt sử dụng hữu quyền đánh ra, hỏa diễm Phượng Hoàng lăng không bạo liệt ra.

Bất hảo, công kích của thanh niên bị đánh tan, thân thể hắn bị năng lượng phát tiết ra như nước lũ cuốn ra ngoài, ngay cả việc bảo trì thăng bằng cũng làm không được.

Ngay sau đó một thân ảnh từ trong hỏa diễm lao ra, một cái chân thon dài đá vào ngực thanh niên khiến ngực hắn hầu như lõm xuống mà văng đi, trên không trung hắn phun ra một khẩu tiên huyết rồi hung hăng đập vào vách tường.

"Lâm Nguyệt sư muội thắng, được cộng một điểm, Thiết Lang sư đệ bại, bị trừ một điểm". Kiếm Cuồng tuyên bố kết quả.

Bạo Hùng có chút ngoài ý muốn nói: "Có thể đơn giản đánh bại Thiết Lang, thảo nào lại được đại sư huynh chọn làm tuyển thủ hạt giống".

"Hẳn là còn ẩn tàng thực lực nữa!", trong mắt Tôn Giác tuôn ra chiến ý cường liệt nói.

Trên ghế trọng tài, Đao đế nói: "Người do Ma đế ngươi đề cử quả nhiên không tệ, hiện nay xem thì giá trị thực lực của Lâm Nguyệt sư muội đã hơn năm mươi rồi".

Trương Hiểu Vũ khẽ gật đầu, thực lực của Lâm Nguyệt còn chưa có hoàn toàn lộ ra, Phượng Tường Cửu Thiên chỉ bất quá là dung hợp lưỡng chủng áo nghĩa mà thôi, chiêu thức lớn nhất của nàng có thể dung hợp tứ loại áo nghĩa kia.

Trận thứ hai là Miêu Kiếm đấu với một thanh niên tóc vàng.

Giống như Kiếm Cuồng vậy, áo nghĩa của Miêu Kiếm cũng có một chữ mau, kiếm khí như trăng rằm tung hoành ngang dọc, thanh niên đối thủ chỉ ngăn trở được chốc lát rồi bị nhất đạo kiếm khí đánh bay ra ngoài.

Đệ tam tràng người thắng là Lâm Loạn, đệ tứ tràng là Bạo Hùng, đệ ngũ tràng là Tôn Giác, thứ sáu tràng...

Mỗi người đã tiến hành lưỡng tràng bỉ tái rồi, trong mười người đã đào thải mất hai rồi, các tuyển thủ hạt giống đều được cộng thêm hai điểm rồi.

"Số 3 đối tứ hào".

Nghe vậy, Lâm Nguyệt và Tôn Giác đi tới.

"Hai vị sư tỷ chiến đấu, không biết ai thắng đây". Trên đài, các đệ tử lập tức không nháy mắt nhìn chằm chằm xuống.

Đao đế nói: "Liệt không luân áo nghĩa của Tôn Giác bá đạo dị thường, Lâm Nguyệt khó mà thắng được ". Tuy nhiên Trương Hiểu Vũ khẽ cười mà cũng không đi tranh luận, thắng bại rất nhanh sẽ biết được thôi mà.

"Lâm Nguyệt sư muội cẩn thận đó". Tôn Giác lấy ra lưỡng phiến Nguyệt Nha nhận cầm trên tay nói.

Lâm Nguyệt gật đầu nói: "Xin Tôn Giác sư tỷ ra chiêu đi!".

Thân thể hơi lay động, trong nháy mắt Tôn Giác đã xuất hiện phía bên phải Lâm Nguyệt, Nguyệt Nha trong tay bắn ra một mảnh quang ảnh rồi vô số đạo Nguyệt Nha đao khí kích trảm ra.

Thực lực Tôn Giác mơ hồ còn trên cả Bạo Hùng và Miêu Kiếm, một phen công kích này tuy rằng thanh thế cũng không lớn nhưng cực kỳ sắc bén và mau lẹ, nếu tốc độ phản ứng và tốc độ di động của đối thủ thua kém thì chỉ có bị áp chế thôi.

Tuy nhiên ở phương diện này, Thủy hoàng chân lực của Lâm Nguyệt bởi vì chất lượng rất cao nên tốc độ của nàng cũng nước lên thì thuyền lên, đã không kém gì Tôn Giác rồi. Thế nhưng về cảnh giới thì nàng yếu nhược hơn đối phương nên nếu lấy mau đánh mau thì không thể nghi ngờ gì là đem nhược điểm của mình đấu với ưu điểm của người khác.

"Hỏa Hoàng Bạo!".

Không né tránh, thân thể Lâm Nguyệt hơi chuyển, hữu quyền lăng không đánh ra ngoài.

Trong tiếng nổ kinh thiên, hết thảy đao khí đều bị một quyền kình cực nóng này đánh tan, vô số sợi hỏa diễm nổ tung mà xoay tròn khuếch tán ra. Thấy vậy Tôn Giác nhướng mày, từ chiêu phản kích của Lâm Nguyệt nàng đã nhìn ra đối phương chuẩn bị dĩ bất biến ứng vạn biến, dĩ công đối công.

"Đã như vậy, ta sẽ xuất toàn lực". Tôn Giác không cho phép đối phương công kích, thân ảnh nàng thoăn thoắt xuyên toa qua lại rồi không biết từ lúc nào đã đến gần Lâm Nguyệt, sau đó với một tư thế quỷ dị chuyển tới một góc chết của Lâm Nguyệt mà công kích.

"Hỏa Hoàng Hộ Thể!".

Lâm Nguyệt cười nhạt rồi vẫn như trước không né tránh, hỏa diễm Phượng Hoàng nhất thời từ trong thân thể nàng vọt ra rồi lao về phía Tôn Giác.

Hỏa diễm Phượng Hoàng vừa ra, độ nóng quá cao làm cho không gian cũng bị vặn vẹo, đang ở trong không gian vặn vẹo này nên thân pháp Tôn Giác cũng đã bị ảnh hưởng một chút, không còn được linh hoạt như lúc trước nữa.

"Không hổ là tuyển thủ hạt giống do đại sư huynh đề cử, thật khó chơi". Tôn Giác nhảy ra sau mà né qua một kích nóng cháy này.

"Liệt Không Luân!".

Rốt cục, Tôn Giác đã sử dụng đòn công kích áp đáy hòm rồi, trong tay Nguyệt Nha nhận rung lên rồi một đạo đao khí lăng không xoay tròn đơn giản xuyên qua không gian vặn vẹo kia mà chém về phía Lâm Nguyệt.

Lâm Nguyệt sắc mặt thoáng ngưng trọng nhằm vào đao khí xoay tròn kia đánh ra một quyền, trong nháy mắt, hư ảnh Phượng Hoàng lại bắn ra.

"Dung hợp áo nghĩa: Phượng Hoàng hư ảnh!".

Phượng Hoàng hư ảnh tốc độ rất nhanh, uy lực cũng cũng đủ mạnh, là dung hợp áo nghĩa cực mạnh của Lâm Nguyệt.

Đao khí xoay tròn bị hư ảnh công kích cực nhanh mà từ từ mất đi động lực mà hư ảnh Phượng Hoàng cũng bởi vì tiêu hao nhiều năng lượng nên càng thêm hư huyễn đi.

Bang bang phanh!

Tôn Giác quay chung quanh Lâm Nguyệt, từng đạo đao khí xoay tròn từ bốn phương tám hướng đánh về phía đối phương, dường như bách điểu quy sào vậy.

Lâm Nguyệt lại như Phượng Hoàng nữ thần, thân thể được hỏa diễm Phượng Hoàng bao phủ ở bên trong, song quyền bình tĩnh đánh ra từng đạo hư huyễn Phượng Hoàng mà đánh tan đao khí xoay tròn.

Sau một lúc Tôn Giác đình chỉ công kích cười khổ nói: "Không đánh nữa, Lâm Nguyệt sư muội công kích và phòng ngự quá mạnh mẽ".

"Đa tạ Tôn Giác sư tỷ". Lâm Nguyệt thu hồi hỏa diễm Phượng Hoàng trên người mỉm cười nói.

Trương Hiểu Vũ âm thầm gật đầu, chân lực của Lâm Nguyệt sư muội quả nhiên là không tầm thường, nếu như đổi là một người khác thì đã sớm thua Tôn Giác sư muội rồi.

Đứng lên, Trương Hiểu Vũ cao giọng nói: "Trận đánh này song phương không phân thắng bại".

Kế tiếp mấy tràng bỉ tái cũng kết thúc, sáu người tối hậu chiến thắng phân biệt là Lâm Nguyệt, Tôn Giác, Bạo Hùng, Miêu Kiếm, Lâm Loạn, cùng với một vị thanh niên bình thường không hiện sơn không hiện thủy sử dụng thương là Trần Kính Tùng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay đã trở thành hành trang bắt buộc của bạn trẻ. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như axle la gi nghia cua tu axle la ky thuat truc xe, alkaline la gi nghia cua tu alkaline la hoa hoc kiem chắc chắn kỹ năng tiếng Anh của bạn sẽ được cải thiện mỗi ngày, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp