Thần tọa

Chương 1179: Nguy như chồng trứng (1)


Ông!

Lúc Lâm Hi lần nữa đánh tới thì đầu yêu ma cự đại kia rốt cục phát giác không đúng, trong mắt hiện lên một đạo thần sắc bối rối, lập tức bỏ chạy ra bên ngoài Thời Không Chủ Thành.

Chỉ cần chạy ra khu vực bên ngoài "Thời Không Chủ Thành" là nó có thể từ trong vũ trụ hư không, hấp thu được ma khí liên tục không ngừng, khôi phục lại thực lực như trước.

- Đã muộn!

Lâm Hi cười lạnh một tiếng, hắn hao phí nhiều công phu như vậy chính là đợi thời khắc này.

Nếu như không trốn, Lâm Hi có lẽ còn phải phí thêm một thời gian ngắn, nhưng nếu chạy thì... chỉ sẽ chết càng nhanh hơn thôi.

Đầu yêu ma cự đại kia chỉ lo chạy trốn, hiển nhiên không chú ý tới tốc độ đã bị ảnh hưởng. Nó lúc này thực lực đã hạ xuống thậm chí còn không bằng Lâm Hi, quay người chạy trốn há có thể bì được với Lâm Hi?

Bá!

"Tiểu Na Di Pháp" thi triển đến cực hạn, Lâm Hi lập tức đuổi theo yêu ma cự đại chạy trốn kia, kiếm quang trong tay lóe lên, kiếm khí bàng bạc đảo qua hư không.

Đông!

Một khỏa cực lớn phóng lên trời, quay cuồng vài vòng trong hư không mới rơi xuống.

Mà thi thể không đầu kia trọn vẹn chạy ra mấy trăm trượng, mới ngừng lại được, máu tươi ở cổ phun lên cao mấy trăm trượng, sau đó ầm ầm ngã xuống.

- Thành công rồi!

Lâm Hi quỳ xuống trong hư không, cơ hồ toàn thân hư thoát.

Một trận chiến này, hao phí quá nhiều tinh lực. Đây cũng là lần đầu hắn một mình chém giết một đầu Địa Ngục Yêu Ma!

- Lê-eeee-eezz~!! --

Bỗng nhiên ngay lúc đó, một tiếng rít gào thô bạo, tàn khốc, Hắc Ám, huyết tinh từ trong hư không phía sau truyền đến, Lâm Hi toàn thân chấn động, nhìn lại liền chứng kiến một bàn tay cực lớn, đen kịt, tản mát ra sát khí kinh người ấn xuống dưới...

- Không tốt!

Lâm Hi trong nội tâm cả kinh, còn chưa kịp phản ứng, cự chưởng kia đã rơi xuống, trước mắt Lâm Hi chỉ cảm thấy toàn bộ thế giới như tối lại, trong lúc vội vã chỉ kịp vận chân khí toàn thân bảo hộ lấy mình.

Ầm ầm!

Hư không kịch chấn, Lâm Hi giống như bị một khỏa tuệ tinh đụng phải, toàn thân run rẩy dữ dội, khung xương như muốn nứt ra, kêu thảm một tiếng, xẹt qua hư không trùng trùng điệp điệp, bay ra ngoài như diều đứt dây, xẹt qua non nửa chiến trường, ầm vang một tiếng, rơi xuống trước Thời Không Chủ Thành.

- Sư huynh!

- Sư huynh, ngươi thế nào rồi?

Một đám Thánh Vương Thần Tiêu Tông xông tới, mặt mũi tràn đầy lo lắng. Thực lực của bọn hắn yếu nhất, căn bản vô lực ở tiền tuyến ngăn cản trùng kích mãnh liệt như vậy, chỉ có thể ở phía sau hiệp phòng.

- Ta không sao...

Lâm Hi gian nan đứng lên, mở ra một con mắt, nhìn tới vị trí trước kia. Vượt qua trùng trùng điệp điệp hư không, chỉ thấy nơi Lâm Hi đứng trước kia có một đầu Địa Ngục Yêu Ma lành lạnh, hai chân tách ra, đạp trên mặt đất trầm trọng. Trên người của nó Liệt Diễm đằng đằng, một cổ khí tức trầm trọng phát ra, giống như một ngọn núi đỉnh thiên lập địa vắt ngang trong chiến trường vậy.

Uy áp đậm đặc tản phát ra từ trên người kia so với đầu yêu ma cự đại trước kia còn trầm trọng, bá liệt hơn nhiều. Tựa hồ phát giác được ánh mắt của Lâm Hi, đầu Địa Ngục Yêu Ma kia nhe răng cười cười, không có chút vui vẻ nào cả, chỉ có dữ tợn nói không nên lời.

Ầm ầm!

Một tiếng nổ mạnh kinh thiên không cách nào hình dung đột nhiên vang lên bên tai, giống như là toàn bộ vị diện không gian đều nổ tung giống lên vậy. Lâm Hi cảm giác được đại địa dưới chân xóc nảy kịch liệt thoáng một phát, loại xóc nảy này giống như bị một đầu cự nhân mãnh liệt nện một quyền xuống mặt đất vậy, trình độ chấn động vượt qua bất luận chiến đấu giữa yêu ma và nhân loại nào.

Nhưng mà thời gian phảng phất như dừng lại, Lâm Hi cảm giác được rõ ràng một cổ lực lượng bàng bạc, không thể tưởng tượng nổi từ trong "Thời Không Chủ Thành" phía sau bạo phát ra.

Giờ khắc này, bất luận yêu ma hay là nhân loại đều như một chiếc thuyền lá nhỏ trong nộ hải, xóc nảy phập phòng trong cổ năng lực mênh mông, gấp trăm lần, nghìn lần bất kỳ tánh mạng nào trên chiến trường này.

- Ông!

Một vòng hào quang còn chói mắt hơn cả mặt trời gấp trăm lần, nghìn lần từ trong "Thời Không Chủ Thành" phát ra, Lâm Hi thấy rõ ràng, tất cả Ác Ma, Thứ Yêu Ma, yêu ma, đều nhìn qua "Thời Không Chủ Thành", trên mặt lộ ra thần sắc kinh khủng, lại không phát ra bất cứ thanh âm nào.

Thân thể của bọn nó bị hào quang chói mắt phủ lên một tầng ngân bạch huy hoàng.

Ầm ầm!

Toàn bộ thế giới đột nhiên hóa thành một mảnh ban ngày, tất cả Hắc Ám bị quét sạch, sau đó Lâm Hi liền trông thấy đầu Địa Ngục Yêu Ma đã đánh bay hắn, mỉm cười dữ tợn kia hóa thành tro bụi, bốc hơi toàn bộ trong hào quang mênh mông kia.

Không chỉ nó, toàn bộ chiến trường, tất cả Ác Ma, yêu ma, rậm rạp chằng chịt, vô số kể, toàn bộ trong nháy mắt này đều hóa thành tro bụi, mãn thiên phi vũ.

Tia sáng này tới cũng nhanh, đi cũng nhanh.

Lúc toàn bộ chiến trường trở nên yên tĩnh, những Ác Ma chật ních chung quanh "Thời Không Chủ Thành" đều biến mất toàn bộ không thấy gì nữa, chỉ còn lại một đám đệ tử Thần Tiêu Tông đứng đó, thần sắc khiếp sợ nói không nên lời.

- Đây là...

Lâm Hi ngây người, nhìn qua chiến trường trống rỗng cực lớn, khiếp sợ nói không ra lời.

Chết rồi, toàn bộ chết rồi!

Một khắc trước mắt, mọi người vẫn còn đau khổ chiến đấu, nhưng sau một khắc, tất cả Ác Ma đều như chưa bao giờ tồn tại vậy, cứ như vậy biến mất.

- Trận pháp! Là trận pháp phòng thủ của Thời Không Chủ Thành!...

Một gã đệ tử Thần Tiêu Tông kịp phản ứng, đột nhiên kêu lên, vẻ mặt cuồng hỷ.

- Đúng rồi, là Thời Không Diệt Ma Đại Trận! Là Thời Không Diệt Ma Đại Trận!

Càng ngày càng có nhiều đệ tử kịp phản ứng, mừng rỡ không thôi nói.

Vừa rồi lúc nguy hiểm nhất, bọn hắn thậm chí còn cho rằng mình không chịu nổi lần này, không nghĩ tới, thời khắc cuối cùng, tất cả Ác Ma lập tức đã bị tiêu diệt hết không còn gì nữa.

- Là trận pháp trong không gian đứt gãy!

Trong đầu Lâm Hi xẹt qua một đạo điện quang, đột nhiên hiểu được. Chỗ khác nhau giữa "Thời Không Chủ Thành" và "Thời Không Cơ Địa" là ngoại trừ càng thêm rộng rãi bao la hùng vĩ ra, còn ở chỗ tại "Thời Không Chủ Thành" có một trận pháp phòng ngự khủng bố.

Đây là thứ mà các tiền bối Thần Tiêu Tông từ lúc kiến tạo "Thời Không Chủ Thành" đã chuẩn bị tốt, tất cả năng lượng đều đến từ năng lượng triều tích trong chính thời không đứt gãy.

Vừa rồi, không hề nghi ngờ là vị chân truyền đệ tử, hoặc là trưởng lão nào đó của Thần Tiêu Tông đã phát động ra chung cực phòng ngự trận pháp của "Thời Không Chủ Thành", mới tạo thành loại lực sát thương khủng bố này.

- Không ổn rồi.

Một thanh âm quen thuộc vang lên bên tai.

- Tôn sư huynh!

Lâm Hi quay đầu lại nhìn, liếc mắt liền thấy được Tôn Ất. Hắn nhíu mày, vết thương trên người chồng chất, nhưng lại không phát giác gì, chỉ dùng ánh mắt nhìn ra xa, nhìn qua phương hướng của đầu "Chuẩn Ma Hoàng" kia, lo lắng lo lắng.

- Đã mất đi uy hiếp từ Thời Không Diệt Ma Đại Trận, chúng ta cũng không có người nào đối phó được với đầu Chuẩn Ma Hoàng kia nữa. -- Thời Không Chủ Thành chỉ sợ không thủ được rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cho dù bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ cực kỳ hữu ích về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như quyết toán thuế, thu thuat excel hay những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.