Thần tọa

Chương 461: Thủ Sơn thú (2)


Trong Đại vị diện có tất cả chín tòa đại sơn xuyên, mỗi một tòa đều hùng tuấn đứng thẳng, chống trời đạp đất, đứng ở chân núi, cảm giác cả tòa sơn mạch chằng chịt giống như muốn ngã xuống vậy.

- Chính là chỗ này.

Lâm Hi nhìn qua trước mắt.

Chín tòa truyền kỳ đại sơn, tục truyền chính là địa bàn chín tên đại yêu cấp Đạo Quả trong đại vị diện, là cường giả gần với đầu yêu tộc cường đại nhất ở trung ương đại vị diện này.

Mục tiêu của Lâm Hi chính là ở chỗ này.

Sơn mạch cực kỳ khổng lồ, kéo dài mấy trăm dặm. Cơ hồ sánh ngang với một tòa thành trì khổng lồ rồi.

Lâm Hi ngẩng đầu lên, chỉ thấy trên sơn mạch, từng đạo yêu khí phóng lên trời, thoạt nhìn cực kỳ đồ sộ.

Phanh!

Thân hình Lâm Hi nhoáng một cái, lập tức biến mất không thấy gì nữa.

......

Trên Sơn mạch quái thạch lởm chởm, một gã Yêu tộc đi tuần ở chân núi. Ở loại đại vị diện này, linh khí nồng đậm, đồng thời được lợi ở quy tắc vị diện nên rất nhiều yêu loại đều có được trí tuệ tương đối.

- Đại lãnh chúa bế quan, cũng không biết lúc nào mới tỉnh lại nữa.

- Đúng vậy a, chờ hắn tỉnh lại. Có lẽ thực lực lại mạnh hơn rất nhiều. Chúng ta lại có thể đi đánh các đỉnh núi khác rồi.

Vài đầu Tiểu Yêu tuần sơn trên chân núi nghị luận với nhau.

Oanh!

Bỗng nhiên ngay lúc đó, một bàn tay hỏa hồng to như căn phòng từ trên trời trảo xuống.

- Ah, không tốt, địch tập kích!

- Luyện Khí sĩ nhân loại!

Một hồi tiếng thét chói tai, vang vọng khắp bầu trời.

- Chết đi!

Lâm Hi vỗ tay, hỏa diễm đại chưởng rơi xuống, vài đầu Tiểu Yêu lập tức hóa thành tro bụi, ngay cả đất đá dưới chân cũng hóa thành nham tương.

Lâm Hi ăn mặc phục sức Thái Nguyên Cung, cũng không che dấu, trực tiếp giết ra.

- Nhân loại! Có tu sĩ nhân loại!

- Nhanh đi báo cáo!

......

Trên núi lập tức một hồi đại loạn.

- Nhân loại đáng chết, để mạng lại!

Một đầu báo yêu Khí Tiên Kỳ giận giữ mở hai mắt đánh tứi

- Chết!

Lâm Hi bàn tay vỗ xuống, pháp lực bàng bạc hợp lại, đánh nát bấy đầu báo yêu kia tựa như bóp chết một con kiến, huyết vũ bay tán loạn.

- Đáng chết! Rõ ràng dám giết người!

Trong tiếng rống lên, một đầu hỏa hầu Pháp Lực Kỳ kêu lên quái dị, đôi ngươi đỏ loạn chuyển, hô Xùy~~ một tiếng, nhấc lên một cổ hỏa diễm mãnh liệt cuốn qua.

- Chút tài mọn!

Ngón tay Lâm Hi bắn ra, một điểm Băng Hoàng chân khí ngân bạch bay ra, giữa không trung đánh trúng đầu hỏa hầu kia.

Răng rắc xoạt!

Chỉ nháy mắt, hỏa diễm bên ngoài cơ thể đầu hỏa hầu kia đã dập tắt, toàn thân bọc tầng băng dày đặc, như một đoạn cọc gỗ từ không trung thẳng tắp rớt xuống.

Xùy~~!

Lâm Hi duỗi tay, một khỏa Yêu đan bốc cháy lập tức rơi vào trong tay hắn.

Một đầu Hỏa Hầu Pháp Lực Kỳ có thể nói chuyện phi thường hiếm thấy. Huyết thống ẩn chứa trong Yêu đan như vậy thường thường đều tương đối đậm đặc.

- Ah!

Một tiếng kêu quái dị từ bốn phương tám hướng truyền đến.

Sự giết chóc của Lâm Hi thoáng cái đã kích thích Yêu tộc trên núi.

- Tránh ra, tránh ra!

Thiên dao địa chấn, sau quái thạch, một đầu Nộ Mục Kim Cương Viên toàn thân lông dài, cao chừng năm người nhảy lên mà đến. Lực lượng của hắn rất lớn, trên người tản ra một cổ yêu khí nồng đậm, bạo phát ra phảng phất như biển gầm vậy.

Đầu Nộ Mục Kim Cương Viên này lực lượng vô cùng cường đại, nhất cử nhất động, đều có một loại cảm giác băng thiên liệt địa, chấn cho cả tòa sơn mạch khổng lồ đều run rẩy, giống như không chịu nổi vậy.

- Có ý tứ, một đầu Kim Cương Viên thổ hệ!

Lâm Hi nhìn qua đầu Kim Cương khổng lồ kia, cũng không tránh, tùy ý để nó lao đến.

- Nhân loại! Đáng chết, tất cả đều đáng chết!!

Nắm đấm cực lớn, lông dài run run, phảng phất như một ngọn núi trầm trọng, phô thiên cái địa nện xuống Lâm Hi.

Phanh!

Một tiếng vang thật lớn, đại địa đều bỗng rung động Lâm Hi chỉ im im lặng lặng đứng ở đó, duỗi ra quyền đầu, không sử dụng chân khí, chỉ dựa vào lực lượng thân thể chặn lấy một quyền này.

- Làm sao có thể!

Nộ Mục Kim Cương Viên trừng lớn đôi mắt như chuông đồng, cúi đầu, không thể tưởng tượng nổi nhìn Lâm Hi. Lâm Hi rõ ràng chỉ dựa vào lực lượng thân thể đã chặn một quyền này của hắn.

- Nắm đấm của nhân loại lực lượng sao còn cường đại hơn cả Yêu tộc chúng ta chứ!

Đầu Kim Cương Viên thực lực so được với Thánh tử kia đã hoàn toàn rung động rồi.

- Không có gì không có khả năng cả.

Lâm Hi ngẩng đầu lên, thản nhiên nói.

Ti!

Lâm Hi hít một hơi, lập tức trong cơ thể tích tích cách cách rung động, thân thể của hắn dùng tốc độ không thể tưởng tượng nổi, nhanh chóng tăng cao, nháy mắt thân hình trọn đã vẹn tăng vọt, hơn nữa còn phát ra một cổ kim quang.

Tuy rằng vẫn kém đầu Kim Cương Viên cực lớn kia, nhưng thoạt nhìn cũng cực kỳ dọa người rồi.

Đây là Cự Linh biến hóa trong võ đạo thập trọng, Lâm Hi chỉ là dùng tu vi Luyện Khí Cảnh thi triển ra thôi.

- Chết đi!

Lâm Hi đột nhiên tung lên, chỉ là một chưởng, một tiếng ầm vang, chỉ nghe một tiếng kêu thảm thê lương, đầu Nộ Mục Kim Cương Viên cao bằng năm người kia trực tiếp bị Lâm Hi một chưởng đánh lún cả đầu vào lồng ngực.

Ầm ầm!

Thi thể không đầu cực lớn của Kim Cương Viên ầm ầm ngã ngược về sau.

Xùy~~!

Lâm Hi một chưởng móc ra Yêu đan, sau đó vèo một tiếng, ném một khối kim khối, cắm vào trong một khối đá lởm chởm màu đen.

- Nói cho Đại Vương các ngươi biết, cứ nói là người Thái Nguyên Cung đã đến đây. Nó có thời gian một ngày, dẫn đầu theo mọi người đầu hàng. Thái Nguyên Cung chúng ta còn thiếu một đầu Thủ Sơn Thú, chỉ cần hắn đáp ứng, có thể tha cho hắn một đường sống, bằng không toàn bộ giết sạch, chó gà không tha!

Lâm Hi dứt lời, vèo một tiếng rời đi, cũng không quay đầu lại.

Chỉ để lại một mảnh huyên náo trên Yêu Sơn!

Trong Phong Bạo Chi Môn cũng có không ít Yêu tộc, cường đại thì ngay cả cường giả Đạo Quả, Thánh vương thập trọng cũng kiêng kỵ không thôi.

Lâm Hi mục đích chuyến này chỉ là tạo ra biểu hiện giả là Thái Nguyên Cung sắp tiến đến, mà không phải là giết chóc. Loại đưa tin này, nhất định phải kịp thời bứt ra, để tránh lâm vào lớp lớp vòng vây, ôm hận tại chỗ.

- Rống!

Lâm Hi vừa rời đi không lâu, đất rung núi chuyển, một cổ khí tức kinh khủng xông tiêu mà lên, trong phương viên trăm dặm chấn động không thôi:

- Thái Nguyên Cung!

Thanh âm nổi giận vang vọng khắp hư không.

Lâm Hi nghe trận gào thét đó liền lộ ra vẻ mĩm cười, nhẹ gật đầu.

Trong lòng của hắn hiểu rõ, câu nói Thủ Sơn Thú kia tuyệt đối đã phát huy hiệu quả.

Loại yêu tộc Luyện Khí cửu trọng cấp bậc Đại lãnh chúa như thế đã thật sự có được trí tuệ và tự tôn của mình, tuyệt đối không có khả năng làm một con chó giữ nhà cho Thái Nguyên Cung được.

Lời cuối cùng mà Lâm Hi lưu lại chính là để đả kích nó!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 1 lượt.

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như 10 cong duc phong sanh, kinh dieu phap lien hoa pham da la ni 26 Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status