Thần y ở rể

Chương 1393





Chương 1393: Bởi vì, tôi là chủ tịch Lâm

 

Tuy Bành Hạo Nhiên kiêng kị chủ tịch

Lâm, nhưng không phải thật sự sợ hãi.

 

Theo ý anh ta, Phan Lâm đắc tội Phan

Nhã Nam, mình là bạn ra mặt, hợp tình hợp

lý, chủ tịch Lâm đến đây, cũng phải giảng đạo

lý không phải sao?

 

Anh ta tin lực lượng sau lưng mình có

thể khiến chủ tịch Lâm tâm bình khí hòa nói

chuyện với mình.

 

Cho nên Bành Hạo Nhiên vấn kiên trì như

cũ.

 

Hà Vương Vũ há miệng thở dốc, nhưng

vẫn muốn nói gì đó, nhưng thấy vẻ mặt của

Bành Hạo Nhiên, cô ta không khỏi run lên,

ngồi đàng hoàng ở một bên.

 

Cô ta chỉ là một nhân viên, cũng đã cố

hết sức rồi, không cần thiết vì chút tiên lương

mà đắc tội đám người quyền quý.

 

Thấy Hà Vương Vũ ngoan ngoãn nghe

lời, Bành Hạo Nhiên vô cùng hài lòng.

 

Anh ta híp mắt, nghiêng đầu nói: “Cô Nhã

Nam, nếu người này không chịu nghe lời, vậy

thì giao người này cho cô vậy!”

 

“Cảm ơn anh Nhiên!”

 

Phan Nhã Nam kích động nói.

 

“Việc nhỏ thôi, nhưng mà cô Nhã Nam,

chuyện lúc trước cô đồng ý với tôi...”

 

“Chuyện tôi đã nói với anh nói được là

làm được, tuyệt đối sẽ không lừa anh!” Phan

Nhã Nam cười nói.

“Vậy được rồi, cô Nhã Nam, tốt nhất là cô

đừng nên nuốt lời, nếu không tôi sẽ vô cùng

thất vọng, nếu tôi thất vọng rồi, chắc chắn sẽ

làm ra một số chuyện quá khích, nếu mọi

chuyện nháo tới mức ấy, vậy thì không hay

rồi.” Bành Hạo Nhiên nhỏ giọng cười nói.

 

Vừa nghe thấy những lời này, toàn thân

Phan Nhã Nam run lên, nhưng vẫn nở nụ

cười, liên tục gật đầu: “Yên tâm đi!”

 

“Được, cô Nhã Nam, cô cứ làm gì tùy ý

đi!”

 

Bành Hạo Nhiên mỉm cười lùi sang một

bên.

 

Trong mắt Phan Nhã Nam lóe lên vẻ dữ

tợn, trực tiếp sải bước đi vê phía Phan Lâm.

 

“Chuyện này không thể trách tôi được!

Phan Lâm!” Phan Nhã Nam lạnh lùng nói:

“Tôi đã cho anh cơ hội rồi! Là anh không quý

trọng!"

 

“Tôi cũng cho cô cơ hội rồi.” Phan Lâm

khàn giọng nói.

 

“Ha ha, đã là lúc này rôi anh còn cứng

miệng? Được thôi, lát nữa tôi muốn nhìn

xem, anh còn bản lĩnh gì mà mạnh miệng!”

 

Sau khi nói xong, Phan Nhã Nam đi

thẳng đến trước một bàn, cầm lấy dao nĩa

bằng bạc trên bàn, lạnh nhạt nói: “Bắt anh ta

ấn lên trên đất! Xem tôi cắt hết mười ngón

tay của anh ta xuống!”

 

“Dạ, cô chủ!”

 

Mấy tên tay sai ở bên cạnh nhao nhao

tiến lên.

 

Phan Nhã Nam cũng không do dự, câm

dao muốn cắt.

 

Tân khách ở bốn phía sôi trào.

Đám đàn ông tràn ngập hưng phấn, nhìn

một màn kích thích này.

 

Đám phụ nữ thì sợ tới mức vội vàng

nhắm mắt lại, không dám nhìn hình ảnh đẫm

máu này.

 

Hà Vương Vũ sợ tới mức toàn thân run

rẩy, tay tìm di động đều đã run rẩy.

 

Nhưng mà ngay lúc ngàn cân treo sợi

tóc, một giọng nói đột nhiên truyên từ ngoài

cửa vào.

 

“Anh Nghĩa đến!”

 

Giọng nói này vừa truyền ra, toàn thân

Bành Hạo Nhiên run lên, sau đó vội vàng la

lên: “Cô Nhã Nam, dừng tay!”

 

“Hửm?”

 

Tay đang giơ dao của Phan Nhã Nam

dừng lại, kinh ngạc nhìn anh ta.

“Nhanh tản ra, đều tản ra đi! Cô Nhã

Nam, lát nữa hãy ra tay, anh Nghĩa đã đến

đây, anh ấy là khách quý của tôi, nếu để anh

ấy nhìn thấy một màn đẫm máu như vậy, e

rằng sẽ có ảnh hưởng lớn, cô nhịn một lát,

đợi tôi mời anh Nghĩa vào trong phòng VIP,

cô lại xử lý người này!” Bành Hạo Nhiên vội

vàng la lên.

 

“Chuyện này... Được rồi!”

 

Phan Nhã Nam không cam lòng, chỉ có

thể đồng ý.

 

Đám cậu chủ cô chủ ở xung quanh đều

lộ ra vẻ mặt mờ mịt, vô cùng hoang mang.

 

“Anh Nghĩa? Là anh Nghĩa nào thế?”

 

“Không phải là anh Nghĩa Trịnh Tuấn

Nghĩa đấy chứ?”

 

“Gái gì? Anh Trịnh Tuấn Nghĩa? Chuyện

này... Làm sao có thể? Sao anh Trịnh Tuấn

Nghĩa có thể tới sơn trang Thạch Thành?

Không phải là anh ấy nên ở Yến Kinh sao?”

 

“Chắc chắn không phải là anh ãy!”

 

Mọi người líu lưỡi, âm thâm bàn tán.

 

Khi Trịnh Tuấn Nghĩa bước nhanh vào

trong sảnh bữa tiệc, cả sảnh bữa tiệc lập tức

bùng nổ.

 

“Thật sự là anh Trịnh Tuấn Nghĩa!”

 

“Trời ạ, quá khó tin rồi!”

 

“Anh Nhiên ngay cả anh Trịnh Tuấn

Nghĩa cũng có thể mời tới được... Mặt mũi

quá lớn rồi!”

 

“Năng lực của anh Nhiên đúng là khổng

lồ.”

 

Mọi người kinh ngạc kêu lên, cả đám cho

rằng mình nhìn nhầm rồi.

 

Bành Hạo Nhiên cười ha ha, sải bước đi

tới đón.

 

“Anh Nghĩa! Anh đến rồi, tôi còn đang đợi

anh đấy! Ha ha ha ha...”

 

“Anh Nhiên, tôi tới muộn rồi, thật xin lỗi

thật xin lỗi!”

 

Trịnh Tuấn Nghĩa vừa chắp tay vừa cười

nói.

 

Bỗng nhiên động tác của Trịnh Tuấn

Nghĩa cứng đờ, tươi cười trên mặt biến mất,

giống như nhìn thấy gì đó, thất thần tại chỗ,

sau đó anh ta đi qua Bành Hạo Nhiên, coi

như không thấy anh ta chạy tới trước mặt

Phan Lâm...

 

“Hả?”

 

Mọi người kinh ngạc.

Trịnh Tuấn Nghĩa làm sao vậy?

 

Vẻ mặt Bành Hạo Nhiên cũng kinh ngạc,

vội vàng quay đầu.

 

Thì thấy Trịnh Tuấn Nghĩa đang đánh giá

cẩn thận bộ quần áo trên người Phan Lâm...

 

“Vương tử bóng đêm? Đây là... Vương tử

bóng đêm sao?” Trịnh Tuấn Nghĩa há to

miệng, bộ dạng khó mà tin được nói.

“Anh Nghĩa, chỉ là bộ vương tử bóng đêm

nhái mà thôi, có gì phải ngạc nhiên chứ?”

 

Phan Nhã Nam nhíu mày, không nhịn

được mở miệng nói.

 

“Nhái sao? Ai bảo với cô đây là bộ nhái?

Đây là hàng thật, là hàng thật chỉ có duy nhất

một bộ!” Trịnh Tuấn Nghĩa ngẩng đầu, nhìn

chằm chằm Phan Nhã Nam với vẻ chán ghét.

 

“Cái gì? Hàng thật sao?”

Các tân khách đều trợn tròn mắt.

 

“Không có khả năng, tôi chưa từng nghe

nói trong tỉnh có ai mua vương tử bóng đêm

cả! Anh Nghĩa, không phải là anh lầm rồi đấy

chứ?” Bành Hạo Nhiên vội hỏi.

“Sẽ không lầm được, trong tỉnh có người

mua vương tử bóng đêm! Anh chưa từng

nghe nói tới, chỉ có thể nói tin tức của anh

không linh thông!”

 

“Vậy... Là ai mua?” Bành Hạo Nhiên cẩn

thận hỏi.

 

“Giang Thành, chủ tịch Lâm của Dương

Hoa!”

 

Trịnh Tuấn Nghĩa nghiêm túc nói, sau đó

ngẩng đầu nhìn Phan Lâm hỏi: “Anh này, anh

là ai? Vì sao vương tử bóng đêm mà chủ tịch

Lâm mua, lại mặc trên người anh?”

“Nguyên nhân rất đơn giản.”

Phan Lâm bình tĩnh nhìn Trịnh Tuấn

Nghĩa: “Bởi vì tôi là Phan Lâm!”





Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 1617 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status