Thần y ở rể

Chương 1445





Chương 1445: Cứu vớt

 

Gia Linh bị điểm huyệt rồi!

 

Người như pho tượng, đứng tại chỗ

không nhúc nhích chút nào, vẫn duy trì tư thế

đánh chưởng.

 

Người xung quanh trợn tròn mắt, nhìn

một màn này với vẻ khó mà tin.

 

Người nào cũng không ngờ tới, chiến đấu

dùng phương thức như vậy kết thúc...

 

“Thánh nữ! Cô Gia Linh đã bị tôi điểm

huyệt rồi, bây giờ cô ta như miếng thịt nằm

trên thớt gỗ của tôi, tôi có thể giết bất cứ lúc

nào! Quyết đấu giữa tôi và cô ấy, hẳn là tôi

thắng đúng không?” Phan Lâm ôm ngực, bộ

dạng vô cùng suy yếu nói.

Gương mặt thánh nữ vô cùng âm trầm.

 

Cô ta đứng bật dậy, nhìn Gia Linh giống

như pho tượng, hừ lạnh nói: “Anh thẳng rồi!”

 

“Cảm ơn thánh nữ!”

 

Phan Lâm mỉm cười, mở huyệt đạo cho

Gia Linh.

 

Huyệt đạo vừa mở, Gia Linh lập tức xoay

người, quỳ sát trên đất.

 

“Đệ tử Gia Linh tài sơ học thiển, làm nhục

uy danh của thánh nữ, xin thánh nữ giáng

tội"

 

“Không phải lỗi của cô, tên này đê tiện

giả dối, lúc trước anh ta bày tỏ mình yếu kém,

khiến cô mất đi cảnh giác, lấy thân pháp cao

siêu và điểm huyệt chế ngự người chưa

chuẩn bị như cô! Người này đúng là giỏi tâm

kế, sao cô có thể là đối thủ của anh ta?”

Thánh nữ lạnh nhạt nói.

 

Gia Linh khẽ cắn môi anh đào, không hé

răng.

 

“Được rồi, tản đi.”

 

Thánh nữ hừ lạnh.

 

“Thánh nữ đại nhân, vậy đám người Trịnh

Mai Anh thì sao?” Phan Lâm vội hỏi.

 

“Làm càn! Bản thánh nữ có thể lừa anh

hay sao? Tự anh đi đón người đi!” Thánh nữ

quát, xoay người đi thẳng không quay đầu lại.

 

Thẩm vấn kết thúc như vậy.

 

Vẻ mặt Gia Linh không được tự nhiên,

sau khi tan cuộc vẫn một mình đứng trong

sảnh đường.

 

Triệu Minh Nguyệt thở phào nhẹ nhõm

một hơi, vốn định đi qua nói vài câu với Phan

Lâm, nhưng e ngại quan hệ, đành phải một

mình rời đi.

 

Phan Lâm dẫn theo đám Trịnh Mai Anh,

Mai Tuyết Hương.

 

Mấy người này bị người của Hồng Nhan

Cốc hành hạ rất thảm, đều rơi vào trong hôn

mê.

 

Phan Lâm đưa bọn họ trở vê sân, bảo

Phan Nhã Nam thu dọn giường ngủ, sắp xếp

chỗ ở cho bọn họ.

 

“Anh làm gì đấy?”

 

Phan Nhã Nam thấy đám phụ nữ toàn

thân đều là máu, lúc này nóng nảy, vội kéo

Phan Lâm hỏi.

 

“Bọn họ còn có tác dụng, cô chăm sóc

bọn họ cẩn thận, tôi sẽ đắp thuốc châm cứu

cho bọn họ, khiến vết thương của bọn họ

khép lại trong khoảng thời gian ngắn!” Phan

Lâm nghiêng đầu, nhỏ giọng nói.

 

“Bọn họ còn có thể có tác dụng gì? Anh

xem mấy người này xem, chân đều bị đánh

nát, e rằng xương cốt đều thành phấn rồi!”

Phan Nhã Nam có chút ghét bỏ nói.

 

“Chỉ cần tứ chi của bọn họ còn nối với cơ

thể, tôi có thế chữa khỏi!”

 

Phan Lâm chẳng muốn nói nhiều lời với

Phan Nhã Nam, thản nhiên châm cứu.

 

Một đêm qua đi, mấy người phụ nữ đều

lân lượt tỉnh lại.

 

“Chúng ta làm sao vậy? Vì sao lại ở đây?”

 

“Mình còn sống không?”

 

“Đã xảy ra chuyện gì thế?”

 

Vẻ mặt mấy người phụ nữ mê mang.

 “Các cô đang ở chô tôi, không cần lo

lắng, Kỳ Lân đã cứu các cô ra từ hình đường,

cũng chữa thương cho các cô, sư môn đã

không truy cứu bất cứ trách nhiệm gì với các

cô nữa, các cô có thể yên tâm rồi!” Phan Nhã

Nam đi tới, mỉm cười nói.

 

“Thật vậy sao?”

 

Đám Trịnh Mai Anh, Mai Tuyết Hương

ngây dại.

 

“Kỳ Lân đã cứu chúng tôi sao?” Mai

Tuyết Hương hơi kích động, đôi mắt càng trở

nên nóng bỏng hơn.

 

“Kỳ Lân ở đâu?” Trịnh Mai Anh khẽ cắn

môi hỏi.

 

Phan Nhã Nam đang định nói chuyện, thì

thấy Phan Lâm bưng thuốc mới nấu xong đi

vào nhà.

“Trịnh Mai Anh, cô tỉnh rồi à? Rất đúng

lúc, nhanh uống hết thuốc đi, thứ này có trợ

giúp cho việc khôi phục hai chân của cô!”

Phan Lâm cười nói.

 

Đôi mắt Trịnh Mai Anh rạng rỡ nhìn anh,

cuối cùng cô ta không nhận lấy thuốc, mà

nhào vào trong lòng Phan Lâm, gào khóc.

 

“Rõ ràng là tôi trung thành và tận tâm với

Hồng Nhan Cốc, sao thánh nữ lại đối xử với

tôi như thế? Vì sao? Vì sao?”

 

“Đây rõ ràng không phải lỗi của tôi, vì sao

bọn họ lại đánh gãy hai chân tôi? Ra tay với

tôi tàn nhẫn như thế?”

 

“Không phải là bọn họ nói, chúng tôi đều

là người một nhà sao? Vì sao bọn họ có thể

ra tay nặng như thế?”

 

“Vì sao chứ?”

 

Trịnh Mai Anh khóc.

 

Đám Mai Tuyết Hương ở bên cạnh cũng

im lặng.

 

Trong mắt rất nhiêu người đều có nước

mắt.

 

Trừng phạt lân này quá mức nghiêm

trọng, hoàn toàn làm trái tim bọn họ tổn

thương.

 

Nếu không phải Phan Lâm ra mặt, bọn

họ đã sớm mất mạng, đối với Hồng Nhan

Cốc, tất nhiên là mỗi người đều vô cùng oán

hận.

 

“Việc đã đến nước này, không cân oán

trách nữa! Nhanh uống hết thuốc đi.” Phan

Lâm nói.

 

“Kỳ Lân, anh cứu chúng tôi kiểu gì thế?”

Trịnh Mai Anh hỏi.

Phan Lâm cười mà không nói, Phan Nhã

Nam kể mọi chuyện cho bọn họ nghe.

 

Nghe Kỳ Lân vì bọn họ ngay cả tính

mạng cũng không cân, đám phụ nữ lại một

lần nữa cảm động.

“Kỳ Lân, anh đối xử với chúng tôi tốt như

thế, chúng tôi báo đáp anh kiểu gì đây?”

Trịnh Mai Anh nhìn chằm chằm Phan Lâm

nói.

 

“Báo đáp thì không cần, chỉ cân các cô

dưỡng thương thật tốt là được! Sớm khôi

phục, là báo đáp tốt nhất đối với tôi.” Phan

Lâm cười nói.

 

Đám phụ nữ nhìn Phan Lâm cười, nhao

nhao gật đầu uống thuốc, bôi thuốc.

 

Phan Lâm liếc mắt nhìn, thấy thời gian

đã tới, liền dứt khoát mở miệng.

 “Tuy bây giờ các cô đại nạn không chết,

nhưng tôi cảm thấy các cô đừng nên ở lại

Hồng Nhan Cốc nữa thì hơn! Lần này tôi có

thể cứu các cô, lần sau không biết ai có thể

cứu các cô rồi!”

 

Trịnh Mai Anh và Mai Tuyết Hương liếc

nhau, nhìn Phan Lâm.

 

“Kỳ Lân, anh có tính toán gì không?”

 

“Tôi chuẩn bị rời khỏi Hồng Nhan Cốc

rồi!”

 

“Chúng tôi đi cùng với anh!”

 

Tất cả đám phụ nữ gần như nói cùng lúc.

“Các cô chắc chắn muốn đi cùng tôi

chứ?”

 

Phan Lâm nhìn mấy người, vẻ mặt

nghiêm túc.

 “Đương nhiên, chúng tôi không nói đùa

mài Anh đừng tưởng rằng chúng tôi vì anh

mới rời đi, bởi vì anh nói rất đúng, tông môn

đã hoài nghi chúng tôi một lần, cho dù lúc

này vì anh chúng tôi mới đại nạn không chết,

nhưng trong lòng thánh nữ có khúc mắc với

chúng tôi, chúng tôi không đi, sớm muộn gì

cũng sẽ chết trong tay thánh nữ!”

 

Trịnh Mai Anh nghiêm túc nói.

 

“Vậy sao? Được rồi, tôi có thể mang các

cô đi, nhưng trước khi đi, các cô có thể giúp

tôi một chuyện được không?” Phan Lâm hít

sâu một hơi, nói mục đích cuối cùng của

mình ra





Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 1601 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là các bạn trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang uber for start up chẳng hạn như huong dan cach mo doc file dwg online khong can phan mem, cach phat wifi laptop win 10 chắc chắn những thủ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status