Thần y ở rể

Chương 1446





Chương 1446: Tôi giúp anh

 

Nhìn thấy biểu cảm nghiêm túc của Phan

Lâm, đám Trịnh Mai Anh đều ngẩn ra.

 

“Kỳ Lân, anh muốn chúng tôi giúp anh

chuyện gì?” Mai Tuyết Hương cẩn thận hỏi.

 

Phan Lâm suy nghĩ một lát, khàn giọng

nói: “Tôi muốn các cô dân tôi vào cấm địa

lân nữa!”

 

“Lại vào cấm địa?”

 

Mọi người đều kinh hãi kêu lên.

 

“Kỳ Lân! Chúng ta vừa mới tìm được

đường sống trong chỗ chết từ cấm địa,

không ngờ anh lại muốn chúng tôi dẫn vào

trong cấm địa lần nữa? Chuyện này... Anh

muốn làm gì?” Trịnh Mai Anh khó mà tin hỏi.

Phan Lâm loanh quanh trong phòng một

lát, trông thấy Phan Nhã Nam muốn nói lại

thôi, liền nói thẳng rồi.

 

“Trịnh Mai Anh, Mai Tuyết Hương, các cô

đều đối xử chân thành với tôi! Vì tôi, thậm chí

cam tâm tình nguyện chịu hình phạt, tôi vô

cùng cảm động! Đến lúc này, tôi cũng không

muốn giấu diếm các cô nữa! Thực tế, tôi

không tên là Kỳ Lân!”

 

Toàn thân Trịnh Mai Anh run lên.

 

Trái lại Mai Tuyết Hương sửng sốt một

lát, lộ ra cười khổ: “Tôi đã biết."

 

“Cô đoán được sao?”

 

“Tôi chỉ hoài nghi, bởi vì trước khi thánh

nữ bị tập kích, chúng tôi cũng bị tập kích, đều

bị định thân, nhưng khiến tôi cảm thấy kỳ lạ

chính là, lúc chúng tôi bị định thân, anh

không xuất hiện trong tâm mắt chúng tôi!

Cộng thêm năng lực của anh, căn bản không

phải là một vệ sĩ bình thường, tôi không biết

là Nam sư muội có thể mời được vệ sĩ có

thực lực cường đại như anh!” Mai Tuyết

Hương nói.

 

“Nếu ngay cả cô đều đã nghĩ như vậy, tôi

đoán thánh nữ chắc chắn vẫn còn hoài nghỉ

tôi, như vậy tôi càng nên rời đi.” Phan Lâm

nói.

 

“Như vậy, rốt cuộc anh là ai?” Trịnh Mai

Anh vội hỏi.

 

“Tôi sao?”

 

Phan Lâm thở ra một hơi, lấy một cái kim

châm cứu ra, đâm lên trên cổ.

 

Chỉ trong nháy mắt, gương mặt anh thay

đổi.

 

Không còn là gương mặt tà mị như trước

nữa, thay vào đó là dung nhan tuấn tú như

thiên thần.

 

Đám phụ nữ đều như ngừng thở rồi.

 

“Tôi là bác sĩ Lâm!” Phan Lâm lập tức nói.

 

“Cái gì?”

 

Đại não của đám Trịnh Mai Anh, Mai

Tuyết Hương lập tức trống rỗng.

 

Người nào cũng không ngờ tới, người

đàn ông đi theo Phan Nhã Nam tiến vào

Hồng Nhan Cốc, vậy mà là bác sĩ Lâm Hồng

Nhan Cốc vẫn luôn nhằm vào!

 

Đây là kẻ địch của Hồng Nhan Cốc đấy!

 

“Xem ra chúng tôi vẫn luôn bị lợi dụng!”

Trịnh Mai Anh lấy lại tinh thần, trên mặt là nụ

cười chua xót.

 

Đám Mai Tuyết Hương cũng rơi vào

trong im lặng.

 

“Thật xin lỗi, tôi cũng là bất đắc dĩ! Bây

giờ các cô vẫn còn có thể lựa chọn đường

sống, nếu các cô muốn ở lại Hồng Nhan Cốc,

tôi sẽ cho các cô cơ hội lập công! Khiến

người của Hồng Nhan Cốc hoàn toàn không

còn hoài nghi các cô có quan hệ với tôi, hơn

nữa các cô cũng sẽ được thăng chức và sư

môn trọng thưởng!”

 

“Cơ hội?”

 

“Tôi sẽ cho các cô tố cáo tôi, vạch trân

thân phận của tôi! Như vậy sẽ không còn ai

hoài nghi các cô nữa.”

 

“Chuyện này..."

 

“Các cô tự mình chọn đi, ở lại Hồng Nhan

Cốc, hoặc rời đi theo tôi! Cho dù các cô lựa

chọn thể nào, tôi đều tôn trọng các cô.”

Sau khi nói xong, Phan Lâm ngồi lên ghế

bên cạnh, nhắm mắt dưỡng thần, im lặng đợi

câu trả lời của đám Trịnh Mai Anh.

 

Phan Nhã Nam cắn môi dưới, vẻ mặt

cũng hơi xoắn xuýt.

 

“Kỳ... Bác sĩ Lâm, anh có tiện nói cho

chúng tôi biết, vì sao anh muốn vào cấm địa

lần nữa không?” Lúc này Mai Tuyết Hương

mở miệng hỏi.

 

“Quái nhân.” Phan Lâm chỉ trả lời hai chữ.

“Anh còn muốn đi gặp quái nhân kia

sao? Anh đây là đang tìm cái chết đấy!” Trịnh

 

Mai Anh vội la lên.

 

Phan Lâm chỉ cười, không trả lời.

 

Vành mắt cô ta ửng hồng, trừng Phan

Lâm một cái, mới nghiến răng nói: “Vậy mục

đích anh tới Hồng Nhan Cốc là gì?”

 “Tìm kiếm thông tin về Hồng Nhan Cốc!

Hồng Nhan Cốc đã nhằm vào Dương Hoa, tôi

và Hồng Nhan Cốc đã là địch, nhưng tôi

hoàn toàn không biết gì về Hồng Nhan Cốc,

cho nên nhất định phải tìm kiếm đủ thông tin,

mới áp dụng một loạt biện pháp phản kích,

đây chính là biết người biết ta, trăm trận trăm

thắng, nếu tôi hoàn toàn không biết gì về kẻ

địch, còn chiến thắng kiểu gì?”

 

“Vậy Phan Nhã Nam...”

 

“Trí nhớ của cô ấy vẫn còn!”

 

“Vậy sao?”

 

Đám phụ nữ lại một lân nữa rơi vào trong

trâm mặc.

 

Trong phòng vô cùng yên tĩnh.

 

Chỉ có thể nghe thấy tiếng mấy người

phụ nữ hít thở.

Khoảng hơn mười phút trôi qua.

 

“Bác sĩ Lâm, tôi lựa chọn ở lại.” Trịnh Mai

Anh thở ra một hơi, nhỏ giọng nói.

 

“Được.” Phan Lâm gật đầu.

 

“Sư tỷ..." Một người phụ nữ ở bên cạnh

không nhịn được kêu lên.

 

Chỉ thấy vẻ mặt Trịnh Mai Anh nghiêm

túc: “Anh đừng hiểu lầm, tôi ở lại không phải

vì lưu luyến Hồng Nhan Cốc này, mà là tôi...

Không nguyện ý tiếp tục sa đọa như thể nữal

 

Thực ra chúng tôi đều biết, sau khi chúng

tôi gia nhập Hồng Nhan Cốc, trí nhớ sẽ bị

mất đi, lối suy nghĩ cũng bị đắp nặn lại,

chúng tôi nhất định phải trung thành với

Hồng Nhan Cốc! Nhưng đây không phải là ý

của chúng tôi! Tôi vốn tưởng rằng tôi có thể

coi nơi này là nhà mình, nhưng dân dân tôi

phát hiện mình lầm rồi! Rất nhiêu sư muội sư

tỷ ở bên cạnh tôi vì sai lâm nào đấy mà bị xử

tử, tôi cũng nhìn thấy rất nhiều người bị sư

môn kéo đi luyện khí chế thuốc mà chết!

Hồng Nhan Cốc tuyệt đối không vinh quang

như ở mặt ngoài, thực tế nó quá hắc ám, hắc

ám tới mức khiến người ta không thể tưởng

tượng nổi! Nếu bây giờ không có bác sĩ Lâm

ra tay, chỉ sợ tôi cũng chết trong trừng phạt

của sư môn! Tuy may mắn còn sống, nhưng

tôi phát hiện, nơi này... Không phải là nhà của

tôi"

 

“Vậy vì sao cô vẫn lựa chọn ở lại?” Phan

Lâm không nhịn được hỏi.

 

Trịnh Mai Anh im lặng rất lâu, giống như

nhớ tới chuyện gì rất thống khổ, gương mặt

hơi trắng bệch, sau đó cô ta mới chậm rãi nói:

 

“Một năm trước, một cô gái tên là Hồng

Oánh đến bên tôi làm việc! Tuy cô ấy được

đắp nặn lại trí nhớ, nhưng rất đơn thuần, đơn

thuần giống như một tờ giấy trắng không

nhiễm bụi trần! Cô ấy thành sư muội của tôi!

 

Tôi vẫn luôn dẫn cô ấy theo bên mình,

cùng chấp hành nhiệm vụ với cô ấy, cùng

luyện võ với cô ấy, cô ấy vẫn luôn ở bên cạnh

tôi, tình cảm của chúng tôi rất tốt.

 

Nhưng mãi đến một ngày nào đó, bỗng

nhiên cô ấy không thấy nữa, tôi tìm xung

quanh, đều không tìm được tung tích của cô

ấy, mãi đến khi tôi tìm sư tỷ đồng môn nghe

ngóng, mới biết được cô ấy chết rồi!

Anh có biết... Cô ấy chết thế nào không?”

 

Đôi mắt Trịnh Mai Anh sáng rực nhìn

Phan Lâm.

 

Phan Lâm nhíu mày, mới phát hiện

gương mặt đám Mai Tuyết Hương cũng rất

khó coi.

 “Tôi không biết.” Phan Lâm lắc đầu.

 

“Cô ấy bị tông môn mang đi làm thuốc

dẫn, trực tiếp bị chôn sống luyện tới chết!

Không còn hài cốt!” Trịnh Mai Anh nghiến

răng nghiến lợi nói.

 

“Cái gì? Lấy người sống làm thuốc dẫn

sao? Hồng Nhan Cốc đang luyện chế cấm

dược à?” Vẻ mặt Phan Lâm lập tức thay đổi.

 

“Cấm dược có là gì? Cấm khí, cấm vật,

cấm pháp... Hồng Nhan Cốc đều xem qua

rôi! Cho dù là chuyện tàn ác hay chuyện vớ

vẩn bẩn thỉu cỡ nào, bọn họ đều làm được!

Mà nói ra cho oai, toàn bộ đều vì con đường

trường sinh!” Trịnh Mai Anh cười mia.

 

Phan Lâm không nói.

“Hồng Oánh không làm sai chuyện gì,

thành thật trung thành với tông môn, nhưng

cuối cùng lại rơi vào kết cục như thế, tôi hiểu

rõ tông môn căn bản không quan tâm đám

đệ tử chúng tôi, chúng tôi sống hay chết bọn

họ đều không quan tâm, bọn họ để ý, là con

đường trường sinh, trở thành tiên nhân!

Chúng tôi, chỉ là công cụ của bọn họ mà

thôi”

 

Nói đến đây, Trịnh Mai Anh cúi thấp đầu.

 

Đám Mai Tuyết Hương cũng âm thâm

lau nước mắt.

 

“Một khi đã như vậy, vì sao cô còn lựa

chọn ở lại? Theo tôi rời đi, không phải rất tốt

sao?” Phan Lâm hỏi.

 

“Tôi muốn giúp anh, quật ngã Hồng

Nhan Cốc!” Bỗng nhiên Trịnh Mai Anh

nghiêm túc nói.





Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 1617 lượt.

Nằm tại độ cao trung bình 1500m so với mực nước biển, Đà Lạt thật sự là một thiên đường nghĩ dưỡng cho bất kỳ du khách nào có dịp đặt chân đến đây. Khí hậu Đà Lạt không quá lạnh giá như mùa Đông miền bắc, mà chỉ se se lạnh đủ để lữ khách co ro thích thú trong chiếc áo ấm giữa rừng thông bạc ngàn nắng. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như du lich da lat thang 11, dai chung vien minh hoa Bạn còn chần chờ gì nữa mà chưa lên kế hoạch du lịch Đà Lạt cùng gia đình mình? Đặt vé máy bay đến Đà Lạt ngay để tận hưởng những giây phút thư giãn bên người thân của mình nhé!Bạn còn chần chờ gì nữa mà chưa lên kế hoạch du lịch Đà Lạt cùng gia đình mình? Đặt vé máy bay hoặc vé xe đến Đà Lạt ngay để tận hưởng những giây phút thư giãn bên người thân của mình nhé!

loading...
DMCA.com Protection Status