Thần y ở rể

Chương 1478





Chương 1478: Anh ta cũng đến đây cùng quỳ

 

“Con có ý gì sao? Còn cần con nói rõ à?

Từ mười năm trước ba và bác hai cạnh tranh

vị trí gia chủ thất bại, địa vị của ba ở nhà

ngày một yếu đi! Hiện giờ chuyện lớn trong

nhà gần như không bàn bạc với ba, trong

mắt mấy người này đã không có ba! Bai Đây

là chuyện ba nguyện ý nhìn thấy, nguyện ý

muốn mỗi ngày sao?”

 

“Con quyết đấu với Trang Tuấn Kiệt,

không phải là vì bản thân con, con cũng là vì

ba! Chỉ cần con đánh bại Trang Tuấn Kiệt,

đạt được cơ hội đến Phiêu Nhai Các tu luyện,

con sẽ coi như là một nửa người của Phiêu

Nhai Các, đến lúc đó còn ai dám khinh

thường ba nữa?”

“Cho nên ba à, trận chiến này con nhất

định phải chiến!”

 

Trang Tuấn Phi không che giấu nữa, nói

thẳng những lời trong lòng ra.

 

Những lời này vang lên, Trang Quốc

Thiên trợn mắt há miệng.

 

Sắc mặt rất nhiều người vô cùng mất tự

nhiên.

 

Nhất là Trang Thái Thành.

 

Nhưng ông ta không phản bác, mà liếc

mắt nhìn Trang Quốc Thiên một cái.

 

“Vì ba của mình, ha ha, Tuân Phi, cậu

đúng là hiếu thuận! Bội phục! Bội phục!

Nhưng mà lúc cậu nói những lời này không

suy nghĩ một chút sao?” Trang Tuấn Kiệt

cười nói.

 

“Suy nghĩ cái gì?” Trang Tuấn Phi tram

giọng hỏi.

 

“Tất nhiên là suy nghĩ cậu không có tư

cách làm được chuyện này rồi!" Đôi mắt

Trang Tuấn Kiệt đột nhiên trở nên hung ác.

 

Anh ta nhìn ra được, Trang Tuấn Phi

muốn giâm anh ta làm đá kê chân, sau đó

một bước bay lên trời.

 

Chỉ tiếc, sao anh ta có thể để Trang Tuấn

Phi thực hiện được?

 

“Một khi đã như vậy, Trang Tuấn Kiệt, vậy

thì đừng nói linh tinh nữa! Ra ngoài chiến

đấu đi, nếu như tôi thắng, ngày mai lên đài

luận võ, sẽ do tôi làm! Còn cơ hội tu luyện

kia, cũng dành cho tôi!” Trang Tuấn Phi rút

kiếm la lên.

 

“Vậy nếu cậu thua thì sao?” Trang Tuấn

Kiệt híp mắt hỏi.

Trang Tuấn Phi chần chừ một lát, hừ lạnh

nói: “Tùy anh xử trí!”

 

“Tùy tôi xử trí sao? Tôi xử trí thế nào?

Giết cậu sao? Cậu là anh em ruột của tôi đấy,

ôi chao, ai ôi, giết cậu không phải sẽ làm

hỏng thanh danh của tôi sao?À! Thế này đi,

tôi cũng không làm khó dễ cậu, nếu tôi

thắng, tôi có một yêu cầu!” Trang Tuấn Kiệt

cười nói.

 

“Yêu cầu gì?” Trang Tuấn Phi trâm giọng

hỏi.

 

“Tôi muốn cả nhà cậu... Quỳ trước mặt

tôi dập đầu, thế nào?” Trang Tuấn Kiệt híp

mắt nói.

 

Những lời này vang lên, mọi người vô

cùng kinh ngạc.

 

Trang Tuấn Phi cũng ngây ngốc.

Anh ta ngơ ngác nhìn Trang Tuấn Kiệt

cười tít mắt, lẩm bẩm: “Cả nhà dập đầu?

Anh... Anh là muốn...”

 

“Đúng vậy, ba cậu cũng phải dập đầu với

tôi!” Trang Tuấn Kiệt cười nói.

 

“Cái gì?”

 

Trang Quốc Thiên giận tím mặt, chỉ

Trang Tuấn Kiệt nói: “Tuấn Kiệt! Cháu đừng

có mà vô pháp vô thiên! Dù gì chú cũng là bề

trên của cháu!”

 

Nhưng mà... Trang Tuấn Kiệt mắt điếc tai

ngơ.

 

Trang Quốc Thiên càng lúc càng giận sôi,

trực tiếp nghiêng đầu nhìn Trang Thái Thành

ngồi bên cạnh: “Anh cả...”

 

Ông ta hi vọng Trang Thái Thành có thể

nói vài câu giúp.

Nhưng mà Trang Thái Thành bình tĩnh

nói: “Chú tư à, người trẻ tuổi thích làm thế

nào thì làm thế ấy đi! Chúng ta là bề trên

nhường một chút, hơn nữa chẳng lẽ cậu

không tin con trai mình có thể thắng sao?

Cậu quá không tin tưởng con trai cậu rồi?”

 

“Chuyện này...”

 

Trang Quốc Thiên tức không biết phải

nói gì, giận sôi lên.

 

Cho nên ông ta vỗ bàn, tức giận tới cực

điểm quát: “Được! Một khi đã như vậy! Con

trail Con lên cho ba! Đánh bại tên ranh con

không biết tốt xấu này, cũng khiến đám mắt

chó nhìn người thấp biết sự lợi hại của chúng

ta”

 

“Chú tư, sao chú lại nói chuyện như vậy?”

Đám Trang Thái Thành bất mãn rồi.

 

Nhưng Trang Quốc Thiên lười phản ứng

lại.

 

“Được, ba, xin ba yên tâm, con trai nhất

định sẽ đánh bại người này! Khiến ba vẻ

vang!”

 

Trang Tuấn Phi la lên, vươn người nhảy

lên, nhảy ra ngoài sân, trường kiếm trong tay

“xoẹt xoẹt” ra kiếm hoa, sau đó triển khai tư

thế, nhìn chằm chằm Trang Tuấn Kiệt: “Đến

đây đi!”

 

“Ha hat”

 

Trang Tuấn Kiệt híp mắt, hai tay để phía

sau, chậm rãi đi tới.

 

Bộ dạng của anh ta rất ngả ngớn, trong

giọng nói cũng tràn ngập khinh thường.

 

“Những lời này nên là tôi nói mới đúng,

Tuấn Phi! Cậu ra tay đi, tôi nhường cậu mấy

chiêu!”

 “Anh... Vậy mà không rút kiếm, còn muốn

nhường tôi? Đúng là khinh người quá đáng!”

 

Trang Tuấn Phi tức giận, lập tức rút kiếm

ra chém giết.

 

Leng keng!

 

Thân trường kiếm kia bắn tung tóe ra

kiếm ảnh giống như đóa hoa, từng đóa từng

đóa đánh về phía Trang Tuấn Kiệt.

 

Kiếm ảnh tinh diệu.

 

Thân kiếm thẳng tắp.

 

Chiêu thức thật đáng sợi

 

Nhưng Trang Tuấn Kiệt hoàn toàn không

sợ gì, trái lại bước từng bước nhỏ, lùi vê sau

phòng tránh, thoải mái tránh được.

 

“Đừng chạy!”

 

Trang Tuấn Phi hét lên, tiếp tục dương

kiếm trảm.

 

Nhưng cho dù anh ta vung chém như thế

nào, cũng không thể chạm vào được cơ thể

Trang Tuấn Kiệt.

 

“Tuấn Phi! Không thể chiến đấu như vậy,

không thể chiến đấu như vậy! Nếu con muốn

đánh bại cậu ta, không thể dùng kiếm pháp

nhà họ Trang! Dù sao cậu ta tu luyện kiếm

pháp nhà họ Trang thuần thục hơn con

nhiều!” Trang Quốc Thiên sốt ruột tới mức

liên tục giậm chân.

 

Nhưng mà ngay lúc ông ta nói hết những

lời này.

 

Xôn xao!

 

Một đạo kiếm quang như mặt trăng đột

nhiên nở rộ, còn lấy tốc độ kinh người chém

vê phía Trang Tuấn Kiệt.

 “Cái gì?”

 

Người ở bốn phía ngạc nhiên.

 

Mới phát hiện chiêu thức này là sát chiêu

của Trang Tuấn Phil

 

Anh ta dùng kiếm pháp nhà họ Trang

khiến Trang Tuấn Kiệt cảm thấy lơ là, khiến

anh ta hiểu lầm mình chỉ biết kiếm pháp nhà

họ Trang, sau đó nhân cơ hội chưa chuẩn bị,

đánh ra sát chiêu!

 

Trong lúc này sát khí ở tứ phía, nhiệt độ

đột nhiên giảm xuống.

“Cẩn thận!”

 

“Anh Tuấn Kiệt, cẩn thận!”

 

Người nhà họ Trang sốt ruột kêu lên.

 

Nhưng nhìn kiếm ảnh đánh úp lại, e rằng

không trốn được rồi!

Nhưng mà ngay lúc ngàn cân treo sợi

tóc...

 

Leng keng!

 

Trang Tuấn Kiệt rút kiếm rồi.

 

Tay như điện, kiếm như sấm, chỉ trong

nháy mắt chém ngang, một đạo kiếm quang

giống như muốn chém ra hư không.

 

Chỉ trong nháy mắt, trăng lưỡi liềm bị

chém vỡ.

 

Ngực Trang Tuấn Phi cũng bị chém ra.

 

Máu tươi văng tung tóe...

 

Trang Tuấn Phi liên tục lùi về sau, sau đó

cơ thể cong lại, suýt nữa ngã xuống đất,

nhưng vẫn dùng kiếm trong tay đâm xuống

đất, chống đỡ cơ thể mới không ngã xuống.

 

“Kết thúc sao?”

 “Thuat”

 

“Trang Tuấn Phi thua rôi!”

 

Rất nhiêu người nhà họ Trang lập tức hét

lên.

Trang Quốc Thiên ngây dại.

 

Trang Tuấn Phi không ngừng thở hổn

hển.

 

Trang Thái Thành mỉm cười nói: “Chú tư

à, cậu xem việc này quậy lớn, thế thì xong

việc rồi.”

 

Trang Quốc Thiên nghiến răng.

 

“Đến đây đi, các người có thể quỳ rồi!”

Trang Tuấn Kiệt cười nói: “Gọi cả mẹ anh tới

đây”

 

“Anh Kiệt, hình như em mới thấy Tân

Tuấn Minh trở về, gọi cả anh ta tới đây đi!”

Không biết người nào kêu to một tiếng.

 

Trang Tuấn Kiệt cười ha ha: “Được, tên

phế vật kia cũng đến đây sao? Lập tức gọi

tên đó qua đây! Hai tên này cùng quỳ cho tôi,

ha ha ha ha...”





Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 1602 lượt.

Quản trị tài chính giúp tối đa hóa lợi nhuận của doanh nghiệp từ việc quản trị nguồn vốn có hiệu quả, là một trong những chức năng cơ bản nhưng rất quan trọng với sự phát triển của doanh nghiệp trong tương lai. Nếu bạn đang quản trị doanh nghiệp hay đơn thuần là nhân viên kế toán, tài chính trong công ty thì cũng không thể bỏ qua những kinh nghiệm quản trị trên trang dantaichinh.com chẳng hạn như quyết toán thuế tncn, Tỷ giá hối đoái là gì? chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.

loading...
DMCA.com Protection Status