Thần y ở rể

Chương 1593

Chương 1593: Cậu cảm thấy cậu có đủ tư cách sao

Chưởng môn?

Tất cả mọi người đều bị hai từ này làm cho

kinh ngạc.

Chưởng môn gì cơ?

Sao người này có thể là chưởng môn được?

Cô ả chua ngoa nghẹn họng nhìn trân trối.

Nông Hào đứng nguyên tại chỗ, quên cả việc

rút điếu thuốc bên miệng ra.

Trong phòng, chỉ có giọng nói của Sở đại sư.

Chỉ thấy ông ta cúi sát đầu xuống mặt đất, hô

lên một cách vội vàng và khẩn trương: “Chưởng

môn, đệ tử có mắt mà không thấy Thái Sơn nên

đã mạo phạm đến ngài, xin chưởng môn thứ tội,

thứ tội..."

Nhìn thấy Sở đại sư nổi tiếng lừng lẫy khẩn

trương mà sợ hãi như vậy, tất cả mọi người đều

có một loại cảm giác như đang năm mơ.

Cực kỳ không chân thực.

Nông Hào hít một hơi thật sâu, liếc mắt nhìn

Phan Lâm và nói: “Sở đại sư, ngài không nhận

lầm đấy chứ? Người này trẻ tuổi như vậy... sao có

thể là chưởng môn được?”

“Láo xược!"” Sở đại sư quay phất đầu lại, rồi

hét lớn lên: “Cậu muốn chết rồi sao? Dám nghi

ngờ chưởng môn của chúng tôi? Cậu có tin tôi

dùng một chưởng đánh cậu không?”

Phản ứng kích động như vậy của ông ta khiến

đám người hoảng sợ.

Nông Hào vẫn cố gắng bình tĩnh, thấp giọng

đáp: “Nếu Sở đại sư đã nói như vậy, vậy chắc

chắn không có nhầm lẫn gì ở đây rồi. Sở đại sư,

tôi nhớ ông là người của Lâm Giang Môn, vậy vị

này nhất định chính là môn chủ của Lâm Giang

Môn. Ngài Lâm, thành thật xin lỗi, lúc trước

không biết thân phận của anh, đều là hiểu lầm cả

thôi, mong anh đừng để tâm làm gì!”

“Cậu sai rồi, tôi cũng không phải là môn chủ

của Lâm Giang Môn.” Phan Lâm lắc đầu.

“Chưởng môn có thân phận gì, sao có thể hạ

thấp mình ở Lâm Giang Môn nhỏ bé này của tôi?

Lâm Giang Môn chúng tôi thậm chí còn không có

tư cách xách giày cho Chưởng môn.” Sở đại sư

hừ lạnh.

“Cái gì?”

Mọi người đều ngạc nhiên.

“Vậy... vậy rốt cuộc anh là ai?” Nông Hào cảm

thấy có gì đó sắp xảy ra, kinh ngạc một lúc rồi vội

vàng hỏi.

“Vâ phần thân phận của tôi... cậu cả Nông,

không phải tôi đã nói cho cậu rồi sao?” Phan Lâm

lạnh lùng đáp.

“Đã nói cho tôi rôi sao? Khi nào?” Anh ta

sững sờ.

Phan Lâm không trả lời, mà chỉ lôi di động ra

qUƠ QUƠ.

Trong phút chốc, Nông Hào chợt hiểu ra gì

đó, vội vàng lôi di động từ trong túi ra, tim thông

báo nhắc nhở chuyển khoản vừa rồi, sau đó

nghiêm túc đọc.

Chỉ một cái liếc mắt thôi.

Phịch!

Anh ta trực tiếp đặt mông ngôi xuống ghế,

ánh mắt có chút dại ra, di động cũng sơ ý trượt ra

khỏi lòng bàn tay, và rơi xuống mặt đất.

“Cậu Nông, anh sao thế? Người này là ai?” Cô

ả chua ngoa ở bên cạnh vội hỏi.

Nhưng, giờ phút này, Nông Hào dường như

đã mất bình tĩnh, hai mắt trống rỗng, mắt điếc tai

ngơ với lời nói của người bên cạnh.

Cô ả chua ngoa nóng nảy, dứt khoát cầm di

động lên rồi tự xem.

Nhưng cùng lúc liếc mắt một cái...

“Á!”

Cô ả chua ngoa phát ra một tiếng hét chói tai,

gương mặt lập tức trắng bệch đến cực điểm.

“Không có khả năng! Không thể nào! Tuyệt

đối không thể nào! Anh tuyệt đối không thể là bác

sĩ Lâm được!” Giọng của cô ả cao vút lên.

Ba chữ đơn giản này gần như khiến đầu óc

của tất cả mọi người đều nổ tung.

“Bác sĩ Lâm?”

“Cô nói gì?”

“Anh... anh ta là bác sĩ Lâm của Dương Hoa

than y o re truyenhay.com than y o re truyenhay.com

than y o re truyenhay.com than y o re truyenhay.com

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 1622 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như nhac niem phat nam mo a di da phat 2014 rat hay hung thanh, tam linh giai ma nhung dau hieu ma ban thuong gap trong giac mo những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status