Thần y ở rể

Chương 1679

Chương 1679: Là địch của các người sẽ thế nào?

Cơn gió thoảng qua.

Anh vén mái tóc dài trắng như ánh trăng lên. Trên khuôn mặt đôi con ngươi lãnh đạm long lanh. Đây là Phan Lâm.

Nhưng cũng hoàn toàn khác với Phan Lâm trước đây.

Giờ phút này, tứ chi của anh không chỉ khôi phục thần kỳ mà trên người còn có rất nhiều hắc tuyến, những đường nét này đặc biệt đáng sợ và huyền diệu bởi vì trên người Phan Lâm không có che lại như hình xăm, mà giống như rắn độc trong cơ thể Phan Lâm chậm rãi vặn vẹo.

Thật là một cảnh tượng kỳ lạ...

Nhìn thấy cảnh này, ánh mắt của năm người ngưng trọng.

Cốc chủ Hồng Nhan Cốc mở to mắt, nhìn Phan Lâm vẻ mặt hoài nghi.

Cô ta cảm thấy sự kinh hãi thoát ra từ Phan Lâm. Sự tức giận này rất bạo lực, tàn bạo pha lẫn một mùi máu tanh nồng.

Đây chắc chắn không phải là sức mạnh mà anh có thể sở hữu. "Anh đã làm gì? Tay chân của anh... tại sao lại hồi phục? Và... làm sao anh có thể có sức mạnh như vậy? Đây là sức mạnh của ai?" Cốc chủ Hồng Nhan Cốc hét lên, cả người như có chút điên cuồng. “Đương nhiên là thực lực của tôi.” Phan Lâm bình tĩnh nói.

Nhìn bộ dạng không có chuyện gì xảy ra của người kia, Cốc chủ Hồng Nhan Cốc tức giận đến mức không thể chờ đợi được muốn mở miệng cắn Phan Lâm thành từng mảnh. "Đừng nói dối. Anh không thể có loại sức mạnh này. Hẳn là phải dùng một số phương pháp nào đó. Nói xem, anh đã dùng phương pháp gì để có được loại sức mạnh này?" Cốc chủ Hồng Nhan Cốc lại gầm gừ. "Phương pháp gì? Đương nhiên là cấm thuật."

Phan Lâm mặt không hề cảm xúc nói: “Cốc chủ Hồng Nhan Cốc. Trên đời này, cô không phải là người duy nhất biết sử dụng cấm thuật. Hơn nữa, cấm thuật mà tôi thành thục chỉ có mạnh hơn." “Cấm thuật?" Cốc chủ Hồng Nhan Cốc sững sờ.

Nhưng ngay sau đó, cô ta phản ứng lại, cười đầy mia mai và khinh thường: "Vì cấm thuật của anh mạnh hơn tôi, nên anh đã hy sinh bao nhiêu người để có được sức mạnh này? Sáu nghìn người? Chín nghìn người? Hay hàng chục nghìn? Bác sĩ Lâm.Nếu vậy cuối cùng anh cũng là kẻ đạo đức giả. Ha ha ha ha..." "Dùng người tế? Tôi chưa bao giờ nghĩ tới khi tôi học y, và... Tôi không dùng người sống làm vật tế để thực hiện cấm thuật này.” Phan Lâm lắc đầu. "Vậy thì anh đã dùng cái giá nào để có được cấm thuật này?" Cốc chủ Hồng Nhan Cốc hỏi. 

Phan Lâm không nói lời nào.

Anh dường như không muốn trả lời. "Đó hẳn là một phương tiện bẩn thỉu và hèn hạ. Hẳn là như vậy." Cốc chủ Hồng Nhan Cốc cười lớn. "Anh là bác sĩ Lâm?"

Năm người tuyệt phạt trở nên cảnh giác nhìn anh với ánh mắt như thiêu đốt. "Mọi người đã rất vất vả mới có thể giải quyết đại họa cho tôi. Để tỏ lòng biết ơn, tôi xin mời các vị đến Giang Thành nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, tôi sẽ chiêu đãi các vị." Phan Lâm ôn tồn nói. "Bác sĩ Lâm, anh không đủ tư cách để kết thân với chúng tôi, và chúng tôi không quan tâm đến chuyện của anh. Cho tôi hỏi sự biến mất của Tài Quyết Thiên Khải có liên quan đến anh không? Về đơn xin tuyệt phạt, có phải của anh không? Buộc Tài Quyết Thiên Khải đưa nó ra ngoài?"

Họ kiêu ngạo hỏi.

Đối với những người như Phan Lâm, bọn họ căn bản không thèm coir a gì. Sau tất cả, họ là đại diện của hội nghị. "Anh cần phải thú nhận và nhận khoan hồng. Nếu anh dám nói dối chúng tôi, chỉ có một con đường chết đang chờ các người."

Khí tức năm người vô cùng mạnh mẽ, khiến người ta nghẹt thở.

Nếu là một người bình thường, không dám có ý nghĩ lừa dối nào cả.

Tuy nhiên, Phan Lâm ở thời điểm này đã khác.

Anh không vội trả lời, mà hỏi: “Nếu tôi bỏ tù Tài Quyết Thiên Khải và buộc họ đưa ra đơn xin tuyệt phạt thì anh sẽ đối phó với tôi như thế nào?" “Tiêu diệt người thân và bạn bè, không bao giờ dung thứ." Người đứng đầu hét lên bằng một giọng trầm và mạnh mẽ. “Nói cách khác, tất cả mọi người có quan hệ với tôi đều phải chết?" Phan Lâm hỏi. "Không được xem thường sự trang nghiêm, linh thiêng của hội nghị. Một khi có kẻ dám kích động hội nghị, hội nghị sẽ nghiêm trị để đảm bảo uy nghiêm của hội nghị. Vì vậy, phải tiêu diệt hết những kẻ có quan hệ để chấn động thế giới." Người đó lạnh giọng. "Thật sao?" Phan Lâm yên lặng gật đầu. "Chuyện này tạm thời sẽ không thuộc về chúng tôi, nhưng chúng tôi sẽ báo cáo và cử người đi điều tra. Việc Tài Quyết Thiên Khải biến mất không phải chuyện nhỏ. Bác sĩ Lâm, nếu đã làm vậy thì nhất định sẽ không giấu diếm được. Nên tôi khuyên annh ngoan ngoãn thú nhận tội lỗi, đừng đợi đại hội phát hiện, hỏi tội thì mới thú tội, lúc đó mọi chuyện đã quá muộn.” 

 

Thủ lĩnh lạnh lùng nói. "Như vậy, tôi nên rửa cổ chờ chết, đúng không?" Phan Lâm bình tĩnh nói. "Hoặc chủ động thú nhận tội lỗi của mình. Trong trường hợp này, dù anh có chết đi chăng nữa thì một phần lớn những người xung quanh anh vẫn có thể sống." Thủ lĩnh nói.

Phan Lâm thờ ơ trong chốc lát, sau đó ngẩng đầu lên nói: “Thôi, tôi nhận tội. Kỳ thực Tài Quyết Thiên Khải đã bị tôi nhốt lại, bọn họ đều ở trong tay tôi." "Qủa nhiên đúng là như thế."

Cả năm người đều ngưng tụ ánh mắt, lạnh lùng nhìn Phan Lâm.

Lời nói của Cốc chủ Hồng Nhan Cốc đã khiến bọn họ nghi ngờ rồi, lúc này Phan Lâm đột nhiên xuất hiện, bọn họ làm sao có thể không xem trọng?

Tuy nhiên, không ai ngờ rằng Phan Lâm lại trực tiếp thừa nhận. "Vậy thì, bác sĩ Lâm, vậy anh hãy quay trở lại với chúng tôi. Chấp nhận sự trừng phạt của đại hội.” Người tuyệt phạt hội nói và bước lên phía trước. "Vì sự an toàn, trước tiên chặt đứt hai tay anh ta. Để không gây chuyện." Người đứng đầu nói. "Đúng."

Người đàn ông gật đầu, dùng năm ngón tay dùng sức, trực tiếp ấn về phía bả vai Phan Lâm. Phan Lâm cũng đột nhiên duỗi tay ra, trực tiếp

Nhưng vào thời điểm quan trọng này. đâm vào trái tim của người tuyệt phạt.

Rất nhanh.

Đã quá muộn để phản ứng.

Người đó nhanh chóng giơ tay chống cự.

Nhưng... đã quá muộn.

Bùm.

Một âm thanh nặng nề vang lên.

Người tuyệt phạt hội bay ra ngoài ngay lập tức, nặng nề rơi xuống bờ đối diện. Khi anh ta tiếp đất, mặt đất anh ta chạm vào trực tiếp vỡ tung ra, người đó nôn ra máu và nứt ngực... "Hả?"

Cốc chủ Hồng Nhan Cốc đã vô cùng sửng sốt.

Tất cả những người tuyệt phạt hội cũng chết lặng. "Bác sĩ Lâm. Anh đang làm gì vậy? Anh định trở thành kẻ thù của chúng tôi?" Người đàn ông đứng đầu tức giận muốn giết người. Khiêu khích tột độ.

Những người khác cũng vây quanh anh.

Mọi người đều phẫn nộ, bất bình.

Đây là sự khiêu khích.

Họ không thể chịu đựng được.

Hội nghị cũng không thể dung thứ.

Nhưng mà, Phan Lâm đặc biệt bình tĩnh, bỏ tay xuống, nhẹ nói: “Cho dù đối đầu với các người, thì sao? Các người giết tôi thì được, tôi không được phép giết các người?"



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 1617 lượt.

Nếu khoa chiêm tinh cho biết vận may từ trời (Thiên thời)- vốn là vận may không thể kiểm soát được, thì khoa phong thủy có thể cải thiện và tăng cường vận may từ đất (Địa lợi). Chúng tôi tập hợp rất nhiều bài phong thủy hay được chia sẻ từ trang Xem phong thủy chẳng hạn như ngay dep gio tot xuat hanh nam moi tan suu 2021 cho nguoi tuoi dau, truy tim 5 vi tri not ruoi quy tuong giup gia chu giau sang ca doi ngoi rung dui dem tien rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích giúp bạn có một cuộc sống viên mãn.

loading...
DMCA.com Protection Status