Thần y ở rể

Chương 258





Chương 258: Kiếm Vương

“Cậu nói cái gì? Con điểm kia chạy mất rồi?”

Trong căn phòng nhỏ, sắc mặt Văn Vũ

Hải tối lại, trừng mắt hỏi tên đệ tử vừa đến

đây đưa tin.

“Vâng… Đúng vậy ạ, thưa cậu Hải…” Tên

đệ tử nơm nớp sợ hãi, thận trọng nói.

Nhưng vừa nói xong câu này, Văn Vũ Hải

đá thẳng một đá vào mặt của tên đệ tử.

Ầm!

Tên đệ tử lập tức ngã sụp xuống đất, trên

mặt hiện lên vết dấu chân thật sâu, cũng bị

sưng lên một cục lớn, nhưng cậu †a không

dám nói gì, chỉ có thể đứng lên một lần nữa,

cúi đầu xuống.

“Lập tức cho người đuổi theo cho tôi, nếu

như không tìm được con nhỏ đó thì các

người cũng đừng trở về!” Văn Vũ Hải lạnh nhạt nói.

“Cậu Hải, thật ra cô ta bị người của

Phong Thanh mang đi!” Đệ tử nói.

“Phong Thanh?” Văn Vũ Hải nhướng mày.

Tên đệ tử lập tức kể lại đầu đuôi toàn bộ sự việc.

Sắc mặt của Văn Vũ Hải lập tức trở nên

tối sâm, nổi giận đùng đùng nói: “Chỉ là một

tên Phong Thanh mà cũng dám đổi đầu với

Thiên Địa Giáo của chúng ta? Hừ, quả nhiên

là không biết sợ chết! Phong Thanh đâu? Tôi

muốn dạy dỗ anh tai”

“Anh Hải, anh cứ yên tâm đừng vội,

không phải tên Phong Thanh đó cũng đã nói

rồi sao? Ông ta chỉ đưa con điểm đó xuống

bệnh viện dưới núi chữa trị thôi, anh cứ yên

tâm đi, chắc chắn là Phong Thanh đang phải

canh chừng con điếm đó thật cẩn thận, nếu

không thì ông ta sẽ phải chịu tội thay cho cô

ta, ông ta cũng không phải là một kẻ ngu,

hẳn phải biết chuyện gì tốt chuyện gì xấu.”

Ưng Thanh Hải ở bên cạnh đã được băng bó

đơn giản, vuốt chén rượu bình tĩnh nói.

“Lập tức cho người đi bắt con điếm đó về

đây cho tôi!” Văn Vũ Hải gần giọng nói.

“Chuyện này không nên nóng vội!”

Không đợi tên đệ tử mở miệng, Ưng

Thanh Hải lại phẩy phẩy tay.

“Cậu Lang…”

“Anh Hải, hôm nay là một ngày vui, anh

cứ đi ra ngoài tiếp khách trước đi, chuyện

nhỏ nhặt như thế này có thể để sang một

bên trước đã! Chuyện khác quan trọng hơn.”

Ưng Thanh Hải nói.

“Cậu Lang, xin lỗi cậu, xảy ra chuyện như

thế này làm tôi tiếp đãi cậu không được chu

đáo, xin cậu bỏ qua cho.” Vẻ mặt Văn Vũ Hải

áy náy, nói với Ưng Thanh Hải.

“Không sao đâu, nhưng tôi chỉ hơi tò mò

một chút, hẳn là tên Phong Thanh đó vốn

không hề quen biết cô ta, tại sao Phong

Thanh dù biết mình có thể sẽ phải đối mặt

với nguy cơ đắc tội Thiên Địa Giáo cũng

muốn cứu con điểm đó?” Ưng Thanh Hải nhạt nói.

“Chuyện này tôi cũng không rõ nữa.” Văn

Vũ Hải sờ cằm, nghĩ một lát rồi nói.

“Thôi thôi, không nghĩ ra thì thôi, chỉ là

những kẻ vô danh tiểu tốt, không cần để ý,

thần y ở rể thần y ở rể thần y ở rể thần y ở rể thần y ở rể thần y ở rể thần y ở rể thần y ở rể thần y ở rể





Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 1622 lượt.

Powered by Vuon Ky Niem

loading...
DMCA.com Protection Status