Thần y ở rể

Chương 889





Chương 889: Mọi người nhìn vào

Phan Lâm dậy rất sớm, tắm rửa sạch

sẽ, ăn sáng ở dưới lầu sau đó lái xe đến

Dương Hoa.

Hàn Long đã chuẩn bị sẵn sàng mọi

thứ.

Ở cổng trụ sở Dương Hoa được dựng

từ sớm.

Đông đảo những phóng viên báo đài

trong và ngoài Giang Thành đều đã tập

trung tại đây. Và còn có vô số bệnh nhân

nữa.

Mười giờ vẫn chưa tới, nhưng đã có rất

đông người ở đây.

Lâm Huy, Đỗ Chí Cường và các thành

viên của dòng họ Trương đều đã đến.

Bọn họ ngồi trên xe Alpha ở ven

đường, nhìn qua đám người ở trước công

Dương Hoa.

Một số đội tuần tra thì đang duy trì trật

tự tại hiện trường.

Nhiều bác sĩ nổi tiếng ở Giang Thành

cũng đều đã đến sớm. Tần Bách cũng đến.

Trịnh Tú Lan cùng với một số thành

viên gia đình họ Trịnh cũng đến hiện

trường.

Sự kiện lớn như vậy, làm sao cô ấy có

thể bỏ qua cho được?

Nhưng đã xem qua một vài vòng người

trong đám đông. Đều không thấy bóng

dáng của Phan Lâm, cô gàng gấp liền lấy

điện thoại ra gọi điện cho Phan Lâm.

Nhưng cuộc gọi này không dễ thực

hiện, nó liên tục báo đến tín hiệu đang bận

và phải mất vài cuộc gọi thì nó mới được

kết nối.

“Sao vậy, Tú Lan?“ Phan Lâm ở đầu

dây bên kia điện thoại cười hỏi.

“Anh đang ở đâu?” Trịnh Tú Lan gấp

gáp hỏi.

"Anh đang tiếp khách."

"Đến lúc nào rồi còn tiếp khách? Đã

gần mười giờ rồi đấy, rất nhiều người đang

đợi, sao anh lại không có ở đây?” Trịnh Tú

Lan gần như lo lắng sốt sắng nói.

"Đừng lo, anh đang ở văn phòng phía

trên, xuống lầu một cái là đến rồi, Tú Lan.

Em đang ở đâu? Có muốn lên đây uống trà

không?”

“Vẫn còn uống trà được?”

Trịnh Tú Lan gấp đến mức nhảy dựng

lên: "Hiện giờ anh có biện pháp gì đối phó

không? Lẽ nào anh thật sự dự định chỉ dựa

vào tư vấn miễn phí mới có thể đảo ngược

tình thế?"

“Tư vấn miễn phí là đủ rồi.” Phan Lâm

nói.

"Như này thì đủ cái gì? Nó chẳng

chứng minh được điều gì cả. Hơn nữa, đối

thủ của anh chắc chắn sẽ đến phá đám và

gây rắc rối. Lúc đó anh phải làm gì?" Trịnh

Tú Lan gấp gáp hỏi.

"Gây rối? Tú Lan em đừng lo lắng, anh

đã có biện pháp xử lý ồn thỏa rồi." Phan

Lâm cười.

“Anh... thật sự là ngang ngạnh mài”

Trịnh Tú Lan phát bực, sau đó cô cúp điện

thoại. "Tú Lan, cô cũng đến đây sao?"

Lúc này, một giọng nói quen thuộc

truyền đến.

Trịnh Tú Lan liếc nhìn qua phía âm

thanh phát ra. Lí Ái Vân xuất hiện ở phía

sau cô một cách bất ngờ.

"Tú Lan, cô đến rồi sao? Tốt quá rồi!

Cô mau đi thuyết phục anh nhà cô đi, hắn

ta quá cứng đầu rồi!" Trịnh Tú Lan vui mừng

khôn xiết, lập tức chạy về phía trước nắm

lấy tay Lí Ái Vân.

"Anh nhà tôi? Ý của cô là Phan Lâm?

Cô muốn tôi thuyết phục anh ấy làm cái

gì?" Lí Ái Vân kỳ quái hỏi.

“Hừm... chuyện này, tôi... tôi chỉ muốn

cô thuyết phục anh ấy đừng đi làm nữa,

hôm nay tôi tạm thời đóng cửa bệnh viện.”

Trịnh Tú Lan vừa định thần lại, vội vàng cười

vài tiếng.

"Thật sao? Nhưng Phan Lâm sáng

sớm đã rời đi rồi... Vậy đi, tôi sẽ gửi tin nhắn

cho anh ấy sau." Lí Ái Vân nói.

"Hừm..." Trịnh Tú Lan gật đầu.

Tại thời điểm này. Có nhiều tiếng nói

phát ra từ đám đông vang lên: "Gần mười

giờ rồi! Bác sĩ Lâm đâu?"

"Anh ấy không định tư vấn miễn phí

cho chúng tôi sao?"

"Tôi vẫn trông chờ vào bác sĩ Lâm đề

chữa bệnh cho tôi!"

"Tôi hiểu rồi, bác sĩ Lâm sợ người ta

biết. Anh ấy làm sao có thể làm bác sĩ nữa!

Anh ấy từ trước đến nay luôn nói dối chúng

_ tam

"Người đàn ông này là một kẻ dối trá!!"

"Đúng vậy, anh ấy một thần côn, còn

Dương Hoa là một nhà hút máu. Mọi người

phải cảnh giác!" Một số lời nói ác ý cũng

được trộn lẫn trong những lời phàn nàn của

quần chúng. Ban đầu chỉ là một hai câu,

nhưng thời gian trôi qua, những giọng nói

này ngày càng lớn hơn.

Trịnh Tú Lan run lên vì tức giận. Cô lập

tức mắng người xúc phạm bác sĩ Lâm:

"Theo lời anh nói như vậy thì lúc đầu bác sĩ

Lâm đã đối tay đôi với bác sĩ giỏi nhất Hàn

Quốc! Anh ấy cũng lừa dối mọi người sao?

Vậy thì bác sĩ giỏi nhất Hàn Quốc cũng

không hiều ngành y rồi? Bác sĩ giỏi nhất

Hàn Quốc đấu thắng vài vị bác sĩ lớn, vậy

cũng đều là thần côn sao?" Khi những lời

này nói ra, rất nhiều người nhìn Trịnh Tú

Lan.

Người đàn ông đưa mắt về phía Trịnh

Tú Lan và khịt mũi nhẹ: "Cô nhóc, lúc bác sĩ

Lâm và bác sĩ giỏi nhất Hàn Quốc so tài tay

nghề y thuật ở địa điểm không có phát

sóng trực tiếp. Mọi người đều không thể

xem được. Ai biết anh ta đã dùng thủ đoạn

gì thì sao? Có nghĩa là! Nếu anh ta lừa gạt

bác sĩ giỏi nhất Hàn Quốc thì sao? Loại

chuyện này cũng không phải là không có

mà. "

"Mà bác sĩ Lâm đã giúp công chúa

nước Y chần đoán và điều trị. Đây cũng là

giả sao?" Trịnh Tú Lan sốt ruột hỏi ngược

lại.

"Cái này... cái này, chúng tôi không có

ở hiện trường. Tôi không thể nói được..."

Đôi mắt người đàn ông đảo quanh.

“Anh... tôi nghĩ anh đến đây rõ ràng là

đề làm hỏng thanh danh của bác sĩ Lâm

mà!” Trịnh Tú Lan nói lại.

"Đúng vậy, người anh em. Lý do của

cậu quá bất đắc dĩ! Muốn chứng minh rằng

y thuật của nhà họ Lâm tay nghề là giả, vậy

cậu có thể đưa ra chứng cứ!"

"Tay nghề của bác sĩ Lâm chắc chắn là

không có vấn đề gì cả! Vậy cậu lấy ra

chứng cứ đi!”

"Không sai."

"Tôi nghĩ cậu đến để vu khống bác sĩ

Lâm!"

Một số người không thể kìm được và

họ buộc tội người đàn ông kia.

Người đàn ông mặt mũi vặn vẹo,

nhưng vẫn khịt mũi lạnh lùng: "Vốn anh cho

rằng y thuật của bác sĩ Lâm không có vấn

đề gì, tại sao sau khi dùng thuốc của bác sĩ

_ Lâm lại được nhận vào ICU? Mọi người có

thể giải thích được không?”

"Cái này..."

Mọi người đều không nói nên lời.

“Tôi thừa nhận rằng bác sĩ Lâm quả

thật có chút tay nghề, nhưng y thuật của

cậu ta có thề không tốt như các người nghĩ

đâu, cậu ta chỉ là được các người thiên tài

hóa quá mức!” Có người nói.

"Thiên tài hóa? Bệnh của vợ tôi được

chữa khỏi bằng thuốc của bác sĩ Lâm, sao

có thể gọi là thiên tài hóa?"

"Nhưng bác sĩ Lâm cũng có bệnh

chữa trị không khỏi!”

"Thằng nhóc thôi, mày đang đánh r*m

ở đây đấy à!"

“Ông già, tôi chỉ là đang nói thật thôi,

ông hồ đồ như vậy sẽ bị anh ta lừa gạt."

“Cậu...”

Đám đông đã cãi vã và xô xát. Một số

người thậm chí muốn làm điều gì đó. Lực

lượng tuần tra nhanh chóng bước tới đề

ngăn chặn cuộc ầu đả lại.

Lâm Huy ngồi ở trong xe liếc mắt nhìn

hiện trường, sau đó ông ta mỉm cười nhìn

ông lão Trương nói: "Ông Trương, là ông đã

cho người thu xếp hiện trường sự việc này

sao?"

Ông lão Trương cười nhẹ nói. "Haha,

có vẻ như mọi người đã chuẩn bị tốt. Bây

giờ chúng ta hãy xem bác sĩ Lâm của

chúng ta nên biểu diễn chương trình tốt

này như thế nào rồi!" Lâm Huy cười nói.

Lúc này, một tiếng hô khiến khung cảnh sôi

trào lập tức trở nên yên lặng.

"Bác sĩ Lâm đến rồi!"

Tất cả mọi người đều bị để ý bởi âm

thanh, sau đó tất cả đều nhìn vào nguồn

âm thanh phát ra.

Tuy nhiên, Phan Lâm đã dẫn đầu một

nhóm cấp cao của Dương Hoa và bước ra

khỏi cổng.

Đột nhiên, mọi người đều nhìn vào

hướng đó.

Bây giờ đã là mười giờ đúng!

“Bác sĩ Lâm, anh cuối cùng cũng xuất

hiện rồi!" Lâm Huy nheo mắt và nhìn chằm

chằm vào người đàn ông.





Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 1620 lượt.

Quản trị tài chính giúp nhà quản lý doanh nghiệp và sử dụng tốt nguồn vốn của mình, tránh tình huống bị động về tiền mặt và thâm hụt về nguồn tài chính. Từ đó, nhà quản lý vận hành tốt các hoạt động kinh doanh, từ đó, tối đa hóa lợi nhuận và giá trị của doanh nghiệp. Tất cả những kiến thức, kinh nghiệp quản trị doanh nghiệp, tài chính, kế toán này đều có trên trang dân tài chính chẳng hạn như hợp đồng lao động, can chuan le trong excel những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status