Thanh xuân bắt đầu từ khi gặp anh

Chương 17: Lửa giận


"Mày còn mặt mũi hỏi tao? Mày đừng nói cho tao là bọn mày không lén gặp nhau đấy?" Dương Mỹ Dung hung tợn trừng Hoắc Miên.

Hoắc Miên nghẹn lời, đúng là cô và Tần Sở đã gặp nhau, mặc dù đó không phải là ý của cô.

Mẹ sẽ không nghe cô giải thích, bây giờ cô có nói cái gì đi nữa thì cũng chỉ làm cho mẹ càng thêm tức giận.

"Mẹ, mẹ dưỡng bệnh cho tốt, ngày mai con trở lại thăm mẹ."

"Không cần mày quan tâm, sau này mày đừng đến thăm tao, để tao khỏi phải chết sớm như chú Cảnh của mày."

Nghe mẹ giễu cợt, Hoắc Miên hơi đau lòng.

Chú Cảnh chết, côáy náy bảy năm. Bảy năm qua, không có ai khó chịu hơn cô.

Nghĩ tới đây, cô không nói gì nữa, mở cửa phòng bệnh đi ra ngoài…

"Chị, để em tiễn chị."

Cảnh Chí Tân đi theo sau, cậu biết trong lòng chị đang khó chịu.

"Chị, chị đừng để bụng tính xấu đó của mẹ. Mấy năm nay, mẹ đều như vậy. Em thấy trong sách nói phụ nữ tới tuổi này đều dễ bị mãn kinh, chắc chắn mẹ cũng không thoát được."

"Thằng nhóc này, em đọc sách linh tinh gì đó." Hoắc Miên vừa bực mình vừa buồn cười nhìn em trai.

"Chị, chị đừng lo lắng, em sẽ chăm sóc mẹ, chị làm việc của mình đi."

Hoắc Miên gật đầu: "Ngày mai chị xin nghỉ vài ngày đến chăm sóc mẹ, ngày mai em trở về trường học đi. À, đây là tiền sinh hoạt cuối tháng, em cầm đi."

Hoắc Miên lấy một nghìn tệ tiền mặt từ trong túi xách nhét vào tay em trai.

"Chị, em không cần, em còn chưa tiêu hết tiền tháng trước. Hơn nữa, em có đi làm thêm trong trường. Chị đừng cho em tiền, chị sắp kết hôn rồi, chị và anh Trí Viễn còn cần dùng nhiều tiền."

"Cầm đi, có kết hôn cũng không cần chút tiền sinh hoạt của em. Chí Tân, chị biết em thương chị nên không dám tiêu tiền lung tung, nhưng cái cần tiêu thì không thể tiết kiệm, em đang tuổi ăn tuổi lớn, cần ăn uống đầy đủ." Nói xong, Hoắc Miên cưng chiều xoa đầu em trai.

"Em biết rồi, chị cũng vậy."

Lúc ra khỏi bệnh viện, tâm trạng của Hoắc Miên rất phức tạp.

Cô không ngờ Tần Sở tìm được mẹ nhanh như vậy. Rốt cuộc anh muốn làm gì?

Xem ra… thật sự cần phải nói chuyện với nhau.

Cô lấy điện thoại ra, mở lịch sử trò chuyện, chắc là dãy số đuôi 8866.

Chỉ do dự trong khoảnh khắc, cô gọi đi.

"A lô, Tần Sở, rốt cuộc anh muốn thế nào?" Bên kia vừa bắt máy, Hoắc Miên liền tức giận chất vấn.

"Thật ngại quá, tổng giám đốc đang họp, xin hỏi cô là ai?" Đầu dây bên kia điện thoại, một giọng nam xa lạ truyền đến.

Hoắc Miên xấu hổ, im lặng không nói…

"Tôi là trợ lý Tiểu Dương của Tổng giám đốc Tần, cô có chuyện gì thì cứ nói, tôi sẽ giúp cô chuyển lời."

"Không cần." Hoắc Miên lạnh lùng nói, sau đó cúp điện thoại.

Trụ sở chính đế quốc GK, trong phòng họp cấp cao.

Tần Sở mặc áo sơ mi màu đen thiết kế riêng của Italia, khuy măng sét kim cương xa xỉ.

Khuôn mặt đẹp trai lạnh tanh, ngay cảánh mắt cũng băng giá.

Sau ngày trở về nước, anh tiếp nhận cương vị CEO của tập đoàn GK, ba anh là chủ tịch Tần Dụ Dân đã trong trạng thái sắp nghỉ hưu, dường như rất yên tâm giao lại gia nghiệp cho con trai.

"Tổng giám đốc Tần, trước đó chủ tịch đã đồng ý với dự án xanh hóa trang viên, chỉ còn ký tên mà thôi, anh xem… lúc nào rảnh thì ký tên, sau đó khởi công xây dựng." Giám đốc phát triển khu vực cẩn thận hỏi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.6 /10 từ 24 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang hay nhat chẳng hạn như mẹo vặt hay nhất, rut khong kip rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại haynhat.com.