Thanh xuân của em đều liên quan đến anh

Chương 78: Cứ yên tâm, đã có tôi ở đây


Editor: Mẹ Bầu

Ngày 15 tháng 3 năm 2003, Tổ chức y tế thế giới (World Health Organization, viết tắt là WHO ) thông báo đã xuất hiện một dịch bệnh mới gây biến chứng cấp tính về đường hô hấp rất nghiêm trọng: Đó là Hội chứng viêm đường hô hấp cấp (Severe acute respiratory syndrome - viết tắt là SARS) do virus Coronavirus gây ra. (*) Tính truyền nhiễm của loại dịch bệnh mới này rất mãnh liệt, biểu hiện lâm sàng của bệnh chủ yếu là viêm phổi. Bệnh xuất hiện ở những nơi tụ tập đông người như ở gia đình và bệnh viện.

(*) Hội chứng hô hấp cấp tính nặng (tiếng Anh: Severe acute respiratory syndrome; viết tắt: SARS) là một chứng bệnh hô hấp ở con người gây ra bởi một loại virus mang tên virus SARS. Giữa tháng 11 năm 2002 và tháng 7 năm 2003, dịch SARS bùng phát ở Hồng Kông, lan tỏa ra toàn cầu và gần như trở thành một đại dịch, với 8422 trường hợp và 916 trường hợp tử vong trên toàn thế giới (10,9% tử vong) - theo Tổ chức Y tế Thế giới. Chỉ trong vòng vài tuần lễ, SARS lan từ Hồng Kông sang lây nhiễm nhiều người khác tại 37 quốc gia trên thế giới vào đầu năm 2003.

Lúc đó, tại thành phố J lúc trước đang gió êm sóng lặng, chợt có tin tức nho nhỏ truyền đến, ở Quảng Đông, ở Hongkong, die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on ở Bắc Kinh, dịch bệnh này đã sớm tàn sát bừa bãi, gây tử vong cho không ít người. An Hồng hoàn toàn không hề để ý đến loại tin tức này ở trong lòng. Thậm chí cô còn đang băn khoăn không biết có nên ghẹn gặp mặt cùng với Tần Nguyệt hay không. Năm học mới đã khai giảng được hơn nửa tháng, cô vẫn chưa có dũng khí để gọi điện thoại cho Tần Nguyệt. Hoặc là nói đúng hơn, cô không hề hành động gì vì vẫn không có động lực để nhúc nhích.

Lộ Vân Phàm mang đến cho An Hồng rất nhiều rễ bản lam cùng khẩu trang, làm cho An Hồng phải dở khóc dở cười: "Cậu làm cái gì vậy? Sao cậu sợ chết như vậy hả?"

(*) Rễ bản lam: vị thuốc Bắc dùng giải nhiệt, tiêu độc, phòng bệnh.

Biểu cảm của Lộ Vân Phàm cực kỳ nghiêm túc: "Cậu đừng tưởng rằng là trò đùa! Tôi nghe nói, thành phố J đã chẩn đoán chính xác là có ca bệnh rồi. Người này đi công tác qua Nghiễm Châu, , khi trở về người đã phát sốt cao, đi làm 1 tuần lễ mới đi khám bệnh, không biết đã truyền bệnh cho bao nhiêu người rồi."

"Thế nào mà tôi lại không có nghe thấy nói gì thế nhỉ? Tin tức cũng không thấy thông báo gì hết." An Hồng bĩu môi.

"Chỗ nào dám thông báo chứ? Thừa dịp trước khi người còn chưa có chết phải cứu sống lại đã rồi hãy nói. Bây giờ mà thông báo lên thì toàn bộ thành phố này khủng hoảng rồi."

An Hồng nửa tin nửa ngờ, nhưng là không quá bao lâu, cô đã biết tin rồi. Bệnh nhân đi công tác Nghiễm Châu trở về hiện đã tử vong. Chính phủ thông qua truyền thông đã thông báo chính thức về tin tức của người này, đề nghị những người đã từng có tiếp xúc chặt chẽ gần với anh ta cần chủ động đi đến bệnh viện để thực hiện kiểm tra sức khỏe.

An Hồng xem báo chí, rốt cục thấy ra một vẻ khẩn trương.

Tiếp tục sau đó, tình hình cũng có chút không kiểm soát được. Tin tức xác nhận chính xác đã có một người tử vong, lại xác nhận có thêm một người nữa, rồi lại thêm một người nữa, lại thêm một người nữa đã chết.

An Hồng bắt đầu nhận ra sự khác thường. Người đi trên đường rõ ràng đã giảm bớt. Tiệm bán gà KFC khách hàng cũng thưa thớt. Khắp nơi đều rộ lên tin tức điên cuồng đi mua rễ bản lam, mua giấm trắng, mua khẩu trang. An Hồng liền phân phát cho bạn cùng phòng khẩu trang và rễ bản lam mà Lộ Vân Phàm đã mang đến cho cô, khiến cho nhóm bạn của cô kích động không thôi.

Vào cuối tháng 3, An Hồng nhận được điện thoại của mẹ gọi đến. Mẹ thông báo cho cô trong khoảng thời gian này cô hàng vạn hàng nghìn lần không nên đi đến những nơi công cộng, nghỉ việc bán hàng tại tiệm bán gà KFC ngay lập tức. Bên trong nhà bảo đảm giữ thông gió, ra ngoài tận lực mang khẩu trang, ít tiếp xúc và nói chuyện cùng với mọi người. Siêng năng rửa tay, giữ gìn vệ sinh cá nhân, phòng bị một chút giấm trắng cùng rễ bản lam để sát trùng. Tốt nhất chính là ngoan ngoãn ở tại trường học, không được đi đến tụ tập bất cứ chỗ nào.

An Hồng nghe thấy vậy sửng sốt sửng sốt, hỏi: "Có nghiêm trọng đến như vậy sao? Vậy bà ngoại thì phải làm sao bây giờ?"

Trong điện thoại truyền đến tiếng ho khan của mẹ. Mẹ cô chần chừ lưỡng lự mãi mới nói: "Thành phố L đã có chẩn đoán chính xác ca bệnh rồi, ngay tại bệnh viện của mẹ đang làm, bệnh tình đã nguy kịch. Thành phố J đã có vài người chết rồi. Loại dịch bệnh này lan truyền thật sự rất nhanh, con nhất định phải cẩn thận đó. Trong khoảng thời gian này con không cần về nhà, hàng xóm sẽ chăm sóc cho bà ngoại."

"Vâng, mẹ! Mẹ cùng chú Tiêu cũng phải cẩn thận. Còn có... Tiêu Lâm, con bé cũng đang ở trường học, ở đấy cũng rất lộn xộn."

"Mẹ biết rồi, mấy ngày nay chúng ta đều không thể trở về nhà, Lâm Lâm đã đến ở trong nhà chủ nhiệm lớp rồi. Chờ thêm trận dịch bệnh này qua đi, chúng ta lại đón con bé trở về nhà thôi. Tự chính bản thân con cần phải chú ý chăm sóc cho mình đó."

"Vâng, mẹ! Mẹ cứ yên tâm." An Hồng nghe mẹ đè nén tiếng ho khan đứt quãng, nghĩ rằng, mẹ nhất định là mệt muốn chết rồi.

Trung tuần tháng tư, tình hình bệnh dịch càng thêm lợi hại. Trong trường học bắt đầu cấm trường. Không có chuyện gì thật đặc thù, toàn bộ học sinh, giáo viên trong trường đều không được phép đi ra khỏi trường. Còn người ở bên ngoài trường thì lại càng là vào không được. An Hồng đi qua cửa sau trường học bên cạnh con đường, nhìn ra ngoài song sắt, con đường kia ngày xưa tấp nập các quán ăn vặt, còn bây giờ phố xá chỉ còn là sự vắng vẻ trống không.

Cô gọi điện thoại cho Hàn Hiểu Quân, hỏi tình hình ở chỗ của anh. Hàn Hiểu Quân cười khổ: "Mọi công việc đều đã bị dừng lại hết rồi, nhưng lại không thể đi đâu được, trước cứ chờ xem một chút đã."

"Chính anh cần phải cẩn thận đó." An Hồng lo lắng nói với anh, nghĩ nghĩ một lúc cô lại nói, "Ở nơi này của em đều rất tốt, trường học đều đã đóng cửa chặt lại rồi. Bên trường học của Tần Nguyệt cũng đóng cửa giống như vậy."

"Anh biết rồi! Từ đầu năm đến giờ anh cũng chưa gặp qua cô ấy." Trong di động truyền đến tiếng Hàn Hiểu Quân bật lửa, "Tuần trước anh cũng đã gửi đến cho cô ấy một tá khẩu trang. Cô ấy nói, cô mua không được. Còn em thế nào? Em có cần hay không? Tiền thưởng của anh bây giờ cũng còn chưa có bị hết sạch trơn đâu."

"Không cần đâu, em có rồi."

Cúp điện thoại xong, An Hồng đột nhiên nghĩ đến, đã hơn một tuần lễ rồi mẹ không gọi điện thoại cho cô. Cô sợ mẹ đang bận công việc, cho nên cô mới gửi đến cho mẹ một cái tin nhắn: Mẹ, mẹ và chú Tiêu có khỏe không? Nhưng vẫn luôn luôn không có hồi âm.

Chạng vạng ngày hai mươi một tháng Tư, An Hồng cùng Từ Mạt Mạt vừa cơm nước xong trở lại phòng ngủ, đột nhiên tiếp nhận được một cuộc điện thoại của một người xa lạ từ thành phố L gọi đến.

Vừa mới tiếp thông, cô chợt nghe thấy bên kia truyền đến một hồi tiếng nức nở.

"A lô? Ai vậy?" An Hồng cau mày, trong lòng chỉ cảm thấy một trận bất an như có điềm xấu.

Rốt cuộc đối phương cũng đã mở miệng: "Chị An Hồng."

"Tiêu Lâm à?" Tuy rằng An Hồng tiếp xúc với Tiêu Lâm không nhiều lắm, nhưng cô vẫn có thể nhận ra được giọng nói của con bé: "Có chuyện gì vậy?"

"Chị An Hồng..." Tiêu Lâm khóc đến nỗi nói không nên lời.

An Hồng bỗng chốc liền hiểu rõ sự tình đã hỏng bét, cô ổn định dòng suy nghĩ của mình, nhẹ nhàng an ủi Tiêu Lâm: "Tiêu Lâm, em trước đừng khóc, nói cho chị nghe, chuyện xảy ra như thế nào? Có phải là mẹ cùng chú Tiêu đã xảy ra chuyện gì rồi hay không?"

Tiêu Lâm kêu "A…" lên một tiếng, rồi òa lên khóc lớn, thút tha thút thít nói: "Ba mẹ sắp chết! Chị An Hồng! Ba mẹ sắp chết! Hu hu… "

An Hồng bỗng chốc liền như bị mê man. Từ Mạt Mạt nhìn thấy sắc mặt cô trong nháy mắt bị tái nhợt, lập tức ngồi xuống bên cạnh người cô, nắm giữ tay cô, phát hiện ra tay cô đã bắt đầu phát run lên rồi.

"Nói rõ một chút đi! Tiêu Lâm!" An Hồng hét to vào trong microphone.

"Mẹ... Mẹ… hồi đầu tháng 4 mẹ bị chẩn đoán chính xác là đã bị nhiễm SARS, sau đó ba ba cũng bị chẩn đoán chính xác bị nhiễm SARS rồi, bọn họ hiện tại cùng đang ở phòng ICU (phòng săn sóc tích cực) để cấp cứu rồi." Tiêu Lâm vừa nói vừa khóc, "Nói là mẹ bị truyền nhiễm trước… Khi ấy mẹ đang chăm sóc cho một bệnh nhân thì bị... bị bắn nước bọt nên bị lây nhiễm, sau đó mẹ lại lây truyền sang cho ba ba! Chị An Hồng! Làm sao bây giờ đây?"

"Làm sao em không nói sớm với chị một chút hả?" An Hồng vừa nóng nảy vừa giận em.

"Ông nội bà nội cùng cô cô không cho phép em đi thăm hai người bọn họ! Cũng không cho phép em gọi điện thoại cho chị và bà ngoại! Em gọi điện thoại vụng trộm cho chị! Em hỏi bà ngoại số di động của chị rồi gọi cho chị."

"Bà ngoại đã biết chuyện rồi sao?" An Hồng kinh hãi. Sức khỏe của bà ngoại làm sao có thể chịu được!

"Không đâu, em không dám nói cho bà ngoại biết." Tiêu Lâm hít hít mũi, "Chị An Hồng, phải làm sao bây giờ a? Em rất sợ hãi!"

"Hiện bây giờ em đang ở đâu?"

"Ở trong nhà của cô giáo Tiền. Ba mẹ không ở nhà, em đã ở chỗ này suốt một tháng nay rồi."

"Cho chị địa chỉ, ngay bây giờ chị sẽ đến đó!" An Hồng một bên vừa nói chuyện điện thoại, một bên vừa đứng lên, lấy ra chiếc ba lô hai quai của mình.

"Vâng! Chị mau ghi lại đi! Địa chỉ là thành phố L, đường xxx, số nhà xxx!." Tiêu Lâm giống như thở ra một hơi nhẹ nhàng: "Em rất muốn đi gặp ba mẹ! Nhưng là mấy người bọn họ không cho phép em đi! Em biết ba mẹ sắp chết rồi! Ở trong bệnh viện của cũng đã có hai bác sĩ cùng 1 người y tá chết rồi !"

"Em đừng vội, chờ chị đi đến đó! Hiện tại chị sẽ xuất phát luôn!"

An Hồng nhanh chóng thu thập vài thứ, Từ Mạt Mạt nhìn cô, hỏi: "Mẹ của cậu... Bị lây bệnh rồi hả ?"

"Ừ!" An Hồng ngẩng đầu lên, hốc mắt cô đã đỏ lên, "Hiện tại tớ phải đi đến, trước phải tìm phụ đạo viên để mở công đi ra ngoài đã."

"Không có việc gì đâu!" Từ Mạt Mạt đi qua ôm lấy An Hồng, "Tiểu Hắc, không có việc gì đâu!"

"Chỉ mong là như vậy."

"Tớ đi cùng với cậu có được không?"

"Không cần đâu, bệnh viện là một nơi thật dễ dàng bị truyền nhiễm. Một mình tớ cũng có thể được." An Hồng cắn môi, kéo khóa kéo ba lô lên.

Vừa ra đến trước cửa, Từ Mạt Mạt liền lấy ví tiền, lật đổ hết ra, đưa cho An Hồng mấy trăm đồng tiền: "Cầm, chạy nhanh đi thôi."

An Hồng chạy vội tới chỗ phụ đạo viên của ký túc xá, nhanh chóng làm thủ tục ra ngoài, phụ đạo viên biết tình thế nghiêm trọng, liên tục nói an ủi cô.

An Hồng chạy nhanh về hướng cửa trường học. Sắc trời bắt đầu tối, cô càng chạy càng vội, càng chạy càng vội, trong lòng rối bời. Tiếng kêu gào của Tiêu Lâm cứ vang vọng mãi ở trong đầu cô. An Hồng chỉ cảm thấy bước chân của mình nặng nề, con đường hướng ra ngoài trường đường trở nên gập ghềnh khó đi như vậy.

Di động của cô đột nhiên đột ngột vang lên, là điện thoại của Lộ Vân Phàm gọi đến.

Cậu ta vui vui mừng mừng kêu to: "An An! Buổi tối đi xem tôi đá bóng!"

An Hồng cảm thấy phiền lòng, nhịn cơn nóng giận xuống, nói: "Tôi hiện tại có việc, không đi được."

"Cậu có việc gì vậy? Hôm nay cậu không có lớp phụ đạo mà?"

"Cậu đừng để ý tới tôi!" An Hồng chạy tới cổng trường rồi, cầm điện thoại trong tay, cô đưa cho bảo vệ tờ giấy cho phép ra ngoài.

Bảo vệ giọng rất lớn: "Lúc này còn ra ngoài để làm gì? Bạn học à, đi vài giờ rồi sẽ trở về sao?"

Điện thoại đầu kia lập tức không có âm thanh, An Hồng thở dài, tuyệt không ngoài ý muốn nghe được tiếng thở nặng nề trầm mặc của Lộ Vân Phàm. Một lát sau ở đàng kia hô to lên: "A lô a lô! An Hồng! Cậu ra khỏi trường à? Cậu đi đến nơi nào vậy?"

"Tôi có chút chuyện cần phải đi ra ngoài. Lộ Vân Phàm, cậu đừng hỏi tôi nữa có được không."

"Không được! Rốt cuộc là cậu đi chỗ nào? Lúc này nếu cậu đi ra ngoài trở về thật dễ dàng bị cách ly!"

"Tôi biết rồi! Tóm lại cậu cứ mặc kệ tôi, tôi cúp máy đây."

Cúp điện thoại xong, An Hồng chạy tới ven đường. Cô nhìn thấy ngã tư đường trống rỗng, hết đường xoay xở. Cô không biết lúc này trở lại nội thành của thành phố J, còn có thể vượt qua bằng chuyến xe cuối cùng đi thành phố L nữa hay không. Nếu bắt được xe, cũng chỉ có thể ngồi xe chở thêm khách để đi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay đã trở thành hành trang bắt buộc của bạn trẻ. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon.com ví dụ như circulate la gi nghia cua tu circulate la luu hanh truyen truyen ba to, attraction la gi nghia cua tu attraction la vat ly su hu suc hut mutua và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích khác tại findzon.com sẽ giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, đặc biệt là phần ngữ pháp và từ vựng.