Thập niên 70: Người đàn bà đanh đá

Chương 45: Bắt gian


Edit: Tiana

Beta: Tiểu Tuyền

“Cô……cô…..đồ đàn bà đanh đá, đồ đàn bà hung hãn, làm sao lại dám đánh người như vậy hả?” – Khi Trần Thanh Trí kịp phản ứng lập tức nghĩ đến việc đánh lại.

Đổng Hoè Hoa mắt tốt nhìn thấy liền nhanh tay phản ứng trước, đứng bên cạnh liền đạp cho một phát, thấp giọng hô: “Tốt nhất là đừng có động chân tay, mọi người vây tới đây mày sẽ thấy hậu quả là gì”

Trần Thanh Trí ngậm miệng, mặt xanh mét, không dám nói gì. Lâm Lam lạnh lùng nói: “Mày cho rằng mày giấu giếm thì không ai biết? Tú Vân giữ bí mật chẳng lẽ người khác không biết à? Mày lén gặp mặt con bé bao lần, bọn nhỏ đều gặp bấy nhiêu lần, có muốn tao tìm bọn nhỏ đến đối chất với mày không?”

“Lời của bọn trẻ ranh mà chị cũng tin cho được? Ai biết được bọn chúng có nói láo để được xem ầm ĩ hay không hả?” – Trần Thanh Trí tỏ ra oan ức vô cùng, định trốn nhưng bị một người phụ nữ vạm vỡ ngăn ở góc tường liền không đi được. Điểm mấu chốt là vẻ mặt của Lâm Lam thể hiện rõ, mày dám chạy bà đây sẽ bảo chồng bà tháo rụng tay mày.

Đổng Hoè Hoa kích động: “Là mày phải chịu trách nhiệm, bảo mày phải kết hôn thì phải kết hôn, không kết sẽ đem mầy đi đấu tố, cả đời mày sẽ không về thành được. Đừng bao giờ nghĩ trốn khỏi thôn Sơn Nhai được nhé. Đừng coi thường chị đây chỉ làm chủ nhiệm hội phụ nữ thì không phải là cán bộ. Chị đây nói cho mày biết….”

Trần Thanh Trí sắc mặt đen xì, thân thể lung lay. Lúc này hắn ta mới cảm thấy chuyện nghiêm trọng vô cùng. Lâm Lam ủng hộ quyết định như thế, những cô bé ở nông thôn này thực sự vô cùng đơn thuần ngây thơ, không trải đời lại không biết lòng người xấu xí, thanh niên trí thức đứng cửa hát vài bài hát, nói vài lời hay, trêu ghẹo một chút là các cô bé sẽ bị sa lầy. Vừa mới bắt đầu thì thề non hẹn biiển, nói không phải em thì không thể nọ chai, chờ tới khi ăn tới miệng thì căn bản coi như công cụ giải khuây cùng XXOO, chứ không đời nào chịu trách nhiệm. Nhưng các cô bé này quá đơn giản, lại bị đàn ông dụ dỗ vì danh tiếng cùng tiền đồ và tính mạng bọn họ suy nghĩ, sợ bọn họ bị đánh chết, thế là quả đắng trong bụng lẫn trong lòng đều tự dằn mình nuốt xuống. Cuối cùng chịu hậu quả nghiêm trọng, chính là phía đàng gái, đến chết không khai đàng trai ra, thế là không bị động thì chủ động nhảy sông treo cổ, thê thảm qua đời. Nếu chuyện này không giải quyết thích đáng, kết quả là người nhà họ Lưu mất mặt, bị làng xóm chỉ trỏ, cuối cùng Lưu Tú Vân không chịu được nhàn ngôn toái ngữ của mấy người rảnh rỗi cùng với sự coi thường của người trong nhà, nhảy sông tự vẫn. Dù cho Lưu Tú Vân đơn thuần không biết gì nhưng con bé đã đi sai đường, Lâm Lam không muốn lại dẫn tới kết quả như vậy, cô nhớ tới cô bé ấm áp tốt bụng năm xưa, liền cảm thấy thằng cha Trần Thanh Trí này vô cùng đáng hận.

Không dám chịu trách nhiệm thì đừng có đi trêu chọc con nhà người ta. Dù dưa xanh hái không ngọt nhưng dưa này không hái thì sẽ chết người, lại còn làm thối hoăng danh tiếng của một thôn, cho nên không thể không hái. Dù sao quả dưa này chính là thằng cặn bã Trần Thanh Trí gieo ra. Vì sợ bị người ngoài nghi ngờ, các cô cũng không nói nhiều lời, cảnh cáo Trần Thanh Trí ngồi im đừng có manh động. Trần Thanh Trí thấy vậy liền xoay người chạy mất.

Lâm Lam và Đổng Hoè Hoa thương lượng xem có cần để Hàn Vĩnh Phương hỗ trợ hay không, nhưng Đổng Hoè Hoa lại thấy lắm người thì lắm mồm, lúc đó mà có nhiều người biết quá thì đâm phiền.

“Em không biết đâu, đại đội chúng ta có ít người nên rất khó khăn trong việc chuẩn bị. Nhất là cái mối quan hệ ồn ào giữa Hàn Vĩnh Đường và nhà họ Lưu nữa ấy” – Đổng Hoè Hoa nói về ân oán giữa hai gia đình.

Mấy năm thiên tai vừa rồi, hai người chưa lên làm cán bộ. Hàn Vĩnh Đường dẫn vợ con đi trộm ngô và khoai lang, kết quả Lưu Quý Phát thấy được. Lưu Quý Phát để cho Hàn Vĩnh Đường đi đại đội tự thú nếu không sẽ tố giác. Hàn Vĩnh Đường sống chết không tự thú, cũngg không chịu đem lương thực để xuống. Hai người đánh nhau, Hàn Vĩnh Đường mang theo vợ con người đông thế mạnh liền đánh hội đồng Lưu Quý Phát. Lưu Quý Phát tố giác hắn ta, sau đó Hàn Vĩnh Đường bị cả thôn phê bình. Từ đó hai nhà kết thù như núi.

Ở nông thôn chính là như vậy, có khi ân oán lớn hơn cũng có thể trôi qua, giống như một tên bay đi khó giữ mà có đôi khi có một số người chỉ vì một chút việc cỏn con lại nhớ cả đời, cả đời không nói gì với nhau, thù hằn nhau. Lưu Quý Phát không muốn giằng co ân oán này, nhưng Hàn Vĩnh Đường không chịu bỏ qua, lúc nào cũng nói Lưu Quý Phát tâm tư độc ác muốn cả nhà họ chết đói mà tranh công.. Sau nữa khi Lưu Quý Phát làm chủ nhiệm Trì Đàm lại càng bị nhà Hàn Vĩnh Đường cho rằng dựa vào tranh công mà ngoi lên chức. Cộng thêm sau này dù vô tình hay cố ý phát sinh nhiều va chạm, dĩ nhiên hai nhà lại càng thù nhau. May mà ở xa nhau lại không chung đội sản xuất, không nói lời nào là xong rồi. Nhưng lần này Lưu Tú Vân xảy ra chuyện, Hàn Vĩnh Đường nếu là biết thì đời nào bỏ qua. Lâm Lam cảm thấy sự thể ngày càng nghiêm trọng: “Không được, chờ chồng em trở về liền nhờ anh ấy giúp chúng ta. Tạo áp lực với thằng cha Trần Thanh Trí định ra hôn sự này thôi”

Gả rồi ly hôn so sánh với chưa lập gia đình mà lớn bụng thì có lợi cho nhà họ Lưu hơn. Mặc dù ly hôn, quả phụ, hay chưa kết hôn mà có con ở thời kỳ này đều bị khinh bỉ. Nhưng chưa kết hôn mà có con sẽ bị cho rằng không biết kiềm chế, tác phong có vấn đề, bị đánh lên cái mác người đàn bà dâm đãng thậm chí bị quy kết tội lăng loàn.

Hai người chia tay nhau về nhà nấu cơm. Khi Lâm Lam về tới nhà đã thấy Nhị Vượng cùng Mạch Tuệ nấu cơm xong xuôi rồi Đại Vượng đang quét sân, đem xẻng đất đổ xuống luống rau. Tam Vượng tò mò nhìn Tiểu Vượng thổi kèn Harmonica, cầm lấy cây sáo loay hoay một lúc liền không nhịn được mà vất xuống đất: “Đúng là que đốt lửa mà!”

Lúc này trời lạnh, Tam Vượng không xuống sông bơi lội được. Cho nên Lâm Lam tạm thời buông lỏng cảnh giác với cậu con trai hiếu động này. Về phần Đại Vượng, cậu chàng đã thu phục được Trụ Tử, sau này Trụ Tử đi thu phục những đứa trẻ khác, bọn nhỏ đều nghe lời cậu chàng. Mạch Tuệ đang xới cơm, Nhị Vượng vẻ mặt u buồn, cầm cây khua khua, bộ dạng buồn rầu. Lâm Lam vỗ vai Nhị Vượng: “Con trai, nghĩ gì thế?”

Nhị Vượng thở dài: “Mẹ, có phải chúng ta sắp đói rồi không ạ?”

Lâm Lam…. Ôi đại quản gia Nhị Vượng à, không cần lo lắng, cha mẹ sẽ không làm các con đói bụng đâu mà: “Mẹ cho con biết một tin tốt nhé? Mẹ cùng chủ nhiệm hội phụ nữ sẽ tham gia tuyên truyền kiến thức vệ sinh sinh lý, sau này một ngày mẹ có mười hai công điểm, so với đàn ông còn nhiều hơn”

“Thật ạ?” – Nhị Vượng sợ ngây người, mẹ mình có khả nâng vậy luôn đó hở? Lâm Lam gật đầu, tận dụng mọi thứ để giáo dục bọn nhỏ: “Cho nên mẹ mới cho các con đi học. Kiến thức là sức mạnh! Kiến thức là tiền bạc, các thứ các con muốn đều có thể kiếm được khi có kiến thức” – Lâm Lam còn giơ nắm tay bày tỏ khí thế.

Mạch Tuệ cùng Nhị Vượng bội phục vô cùng. Mẹ chưa từng đi học bao giờ, chỉ theo bọn nó học một chút ít mà cũng có thể làm công việc tuyên truyền cho xã viên, vô cùng lợi hại nhá: “Mẹ, mẹ cực kỳ lợi hại, vô cùng lợi hại” – đứa nhóc nắm tay Lâm Lam kích động nói.

Lâm Lam đắc ý: “Đấy là các con không phát hiện mẹ học tập dụng công hơn những người khác sao? Có văn hoá không cần động chân tay, tiền kiếm được vẫn nhiều” – nói rồi Lâm Lam nheo mắt liếc Đại Vượng một cái. Đại Vượng nằm im cũng trúng đạn.

Tam Vượng cười hăng hắc: “Mẹ có văn hoá, cha có khí lực, con giỏi bơi lội nha”

“con sẽ thổi kèn” – Tiểu Vượng thổi điệu “một hai một, một hai một” bước vào nhà. Lâm Lam sờ đầu Tiểu Vượng: “Tiểu Vượng vậy mà lợi hại, sau này mẹ đi tuyên truyền cần tiết mục biểu diễn, Tiểu Vượng hãy theo cô giáo Hoắc thổi kèn Harmonica nhé? Chờ mẹ có thời gian sẽ đi tìm cô giáo Hoắc nói một tiếng, xin cô dạy con.”

Đôi mắt to xinh đẹp của Tiểu Vượng ngước lên nhìn Lâm Lam, bên trong lấp lánh vô cùng. Lâm Lam nhắc những đứa trẻ khác: “Cha không ăn cơm nhà, mấy đứa ăn trước đi, ăn xong làm bài tập nghe không?”

Hàn Thanh Tùng gần đây tương đối bận rộn, cơm tối không ăn nên để cho bọn nhỏ không cần đợi mà ăn trước. Bọn nhỏ vừa nghe cha bọn chúng không trở về nhà thì thở phào nhẹ nhõm, lúc ăn cơm cũng dám nói chuyện chít chít meo meo.

Lâm Lam xem cả đám mang bộ dáng con cọp không ở nhà Hầu Tử làm Đại vương, thật là vừa bực mình vừa buồn cười.

“Mẹ nói nè, các con không sợ mẹ hả, con cọp không ở nhà Hầu Tử muốn xưng vương phải không?”

Đại Vượng đột nhiên xì cười một tiếng làm cả nhà sợ hết hồn. Thằng nhóc này còn có thể cười hả? Cái mặt than đen so với cha còn tương tự hơn bất cứ ai. Lâm Lam vội vàng đưa khăn cho thằng nhóc: “Ôi, cháo phun ra hết mất rồi này”

Mạch Tuệ cùng Nhị Vượng ngồi kế mé nên không bị phun trúng, nhưng Tam Vượng ngồi đối diện thì không hên như vậy. Tam Vượng cũng haha cười lớn: “Mẹ, anh cả nói mẹ là con khỉ. Ba không ở nhà mẹ là Đại Vương. Hahaha”

Lâm Lam không ngờ trong mắt bọn nhóc cô lại là mẹ khỉ chứ không phải mẹ hổ, chúng nó không sợ cô chút nào kìa. Lâm Lam làm ra một vẻ mặt hung ác: “Mẹ là con hổ, các con có sợ hay không hả”

Tiểu Vượng bĩu môi hôn má Lâm Lam rồi cẩn thận lau hạt gạo nhỏ trên má cô. Lâm Lam cảm thấy ấm lòng, ôm lấy Tiểu Vượng: “Ai da, nhà ta có trái tim nhỏ bé tốt bụng chưa này” – sau đấy trợn mắt nhìn lũ con: “Các con sai bét cả, kể cả cha mấy đứa có ở nhà thì mẹ vẫn là đại vương nhé, nên mẹ mới là một con hổ”

Tam Vượng lập tức nói: “Cha con là con khỉ ạ?”

Lâm Lam cầm đũa nhẹ chọt thằng bé: “Nói nhảm nữa, con mới là con khỉ ấy”

“Cha con cùng mẹ đều là con hổ, thì con là con khỉ hay con hổ con vậy?” – Tam Vượng không đồng ý.

Nhị Vượng cười nhạo: “Chú em là con cá chạch, con hổ hay con khỉ đều không thích bơi đâu”

Mạch Tuệ cũng cười: “Thầy giáo nói cha mẹ sinh con trời sinh tính không giống nhau. Cha là con Rồng, mẹ là con hổ còn cả đám là con khỉ với con cá chạch haha”

Đại Vượng đặt bát xuống liếc em gái một cái chậm rãi nói: “Cha mẹ sinh con trời sinh tính đều không giống nhau là vì người cha đó có chín vợ”.

Mạch Tuệ cười ha ha, không khí lạnh quá a, cẩn thận cái miệng ăn đòn. Lâm Lam nạt bọn nhỏ: “Ăn cơm xong lập tức đi làm bài tập”. Thời điểm bọn nhỏ làm bài, Lâm Lam gọt hai trái lê cắt thành miếng nhỏ, lại dùng cái xiên tự chế từ mấy cây đũa bỏ để cho bọn nhỏ xiên trái cây. Tam Vượng thò tay bốc luôn không thèm dùng xiên trái cây. Lâm Lam nhìn Đại Vượng viết như là không viết ấy. Vì thế cô cầm vở bọn nhỏ lên xem chữ chúng. Chữ Mạch Tuệ dù không xinh đẹp nhưng lại đều tăm tắp, nhìn ra là có cố gắng viết chữ. Chữ Nhị Vượng không tồi, mặc dù không đều tăm tắp nhưng lại có chút phong cách. Chữ Đại Vượng quả thực là phiên bản thu nhỏ của cha nó, không những bén nhọn lại còn có chút cứng đầu không tuân thủ. Chữ Tam Vượng thì quá thảm hại không ai dám nhìn, nói thẳng trông giống những con cá chạch xếp hàng cũng không quá. Lâm Lam hỏi: “Tam Vượng, đứa nhỏ này, con đem vở con thành cái gì đây? Viết chứ hay bôi chữ ra vở vậy hả?”

Bút máy viết xong bốn đầu ngón tay đen thùi lùi thực sự quá thảm. Tam Vượng ưỡn ngực: “Thầy giáo luôn bắt con viết nhiều, thầy giáo khi dễ con”.

Lâm Lam không thể không nói chuyện nhân sinh cùng bạn nhỏ Tam Vượng, thuận tiện hạ một chiếu uy hiếp cho thằng bé, nếu như không nghe lời, chờ tới lúc cha nó trở lại sẽ thế nào thế nào, có đồ ăn ngon sẽ không cho ăn, cả hè năm sau cũng không cho xuống sông bơi lội. Tam Vượng cuối cùng không nhịn được nói lớn: “Tiểu Vượng a, chừng nào em mới lớn hả?”

Tiểu Vượng: “Em lớn rồi”

“Vậy lúc nào em mới đi học?”

“Em có đi học cũng sẽ không chọc cho mẹ tức giận đâu nhé”

Tam Vượng: “Tạm biệt, anh đi ngủ đây”

Mẹ già Lâm Lam đuổi bọn nhỏ đi ngủ, lại kiểm tra một vòng, đặc biệt quan tâm con gái Mạch Tuệ, đắp kín chăn cho con bé tránh bị gió máy. Thấy mẹ quan tâm như vậy, Mạch Tuệ trong lòng rất ấm áp, ngủ cực kỳ ngon lành. Chờ sắp xếp cho Tiểu Vượng xong, Lâm Lam làm vệ sinh cá nhân rồi lên giường ngủ. Trước tiên làm một chút kế hoạch tuyên truyền, sau đó vá lại quần cho Đại Vượng. Đại Vượng gần đây lớn nhanh, cái mông cùng bắp đùi có chút chật, nhưng chưa kịp làm quần mới nên Lâm Lam nới quần cũ cho thằng bé, đây cũng là cách làm thông dụng của mọi người. Nhưng mà nhà người ta không thèm nghiên cứu chuyện phối màu, tuỳ tiện có gì dùng đấy nên quần vá hay sửa trông khó coi muốn chết. Lâm Lam không như vậy, cô luôn cố gắng tìm màu chỉ phù hợp với vải hoặc là làm hoạ tiết để trông đồ vá vẫn tươm tất chỉn chu mà vẫn đẹp.

Khâu vá một lúc, Lâm Lam ngẩng đầu lên thấy ngoài trời đen thùi lùi, có tiếng gió, có tiếng mưa lộp độp xa xa. Hẳn là đã mưa, không biết chồng mình đang ở hội nghị họp hay đang trên đường về. Lúc chín giờ rưỡi, Lâm Lam nghe thấy tiếng cửa mở, liền biết Hàn Thanh Tùng đã trở lại. Cô lập tức bước xuống giường, trong bếp vẫn còn lửa, thêm ít than củi hay rơm là có thể hâm cơm được rồi. Trong nồi còn nước ấm, Hàn Thanh Tùng trở lại vừa lúc rửa ráy chống lạnh, tránh cảm mạo, thuận tiện ăn cơm nóng. Hàn Thanh Tùng dựa xe từ bên ngoài, mặc dù mưa phùn thôi nhưng liên tục, vì vậy quần áo của anh cũng bị ướt.

“Cởi đồ ra tránh ướt, sau đấy anh lau người cho sạch sẽ nhé” – Lâm Lam rót nước cho chồng, lại cầm hộp cơm qua đặt trong nồi nước để hâm nóng. Hàn Thanh Tùng vẫn mang về hai hộp thịt cùng đồ ăn khác như cũ, là đồ do nhà bếp huyện nấu. Lâm Lam để cho chồng ăn một hộp, hộp còn lại để ngày mai cải thiện thức ăn. Mặc dù Hàn Thanh Tùng đã ăn ở huyện rồi, nhưng từ lúc ăn tới giờ đã hơn năm tiếng, thật sự đói bụng. Lâm Lam không muốn chồng mình ôm bụng đói đi ngủ, nên mỗi lần đều hâm cơm cho chồng ăn một chút trước. Bày ra phần cơm cho Hàn Thanh Tùng, trừ bánh ngô, Lâm Lam cùng Nhị Vượng đã phát minh ra món dưa muối thập cẩm – chính là món dưa muối xắt lát trộn thêm dầu cay, ăn rất sướng miệng, đặc biệt ưa cơm. Lâm Lam đem một hộp thức ăn cất đi, lại vui mừng nói: “Anh cả ngày ra ngoài cũng không phải không có chỗ tốt, anh nhìn xem chất lượng đồ ăn của chúng ta tốt lên đó, đây cũng là điều tốt đó”

Nhà người ta quanh năm suốt tháng mới có dăm bữa thịt, cũng chỉ là vào ngày lễ ngày tết mới có được bữa ân ngon, nhà họ hiện tại cứ ba đến năm ngày lại có thể ăn một bữa thịt, đã được coi là rất xa xỉ rồi.

Hàn Thanh Tùng nhìn vợ mình cười rực rỡ như vậy trong lòng cũng ấm ấp, làm việc càng thấy có ý nghĩa, bản thân lại càng nhiệt tình làm việc. Ăn cơm xong lại rửa mặt, hai vợ chồng lên giường ngồi. Lâm Lam nói chuyện với Hàn Thanh Tùng về Lưu Tú Vân.

“Cái thằng Trần Thanh Trí kia quá ghê tởm, lại còn không biết xấu hổ mà chối cãi nữa. Tú Vân quá mềm yếu lại ngây thơ, bị thằng đó dụ dỗ thế là cũng gạt mọi người nói không biết. Em với chủ nhiệm Đồng chỉ muốn đánh cho nó một trận”

Hàn Thanh Tùng ôm eo vợ: “Hắn có đánh lại không?”

“Có chồng em ở đây, nó dám hả?” – Lâm Lam cười nói.

Nghe vợ mình tự hào nói vậy, Hàn Thanh Tùng cười nhẹ nhàng cọ cọ vào tai vợ: “Nói với anh chuyện này, cũng không coi là chuyện lớn lắm, ở trong thôn lại rất để ý vấn đề này. Em để ý hay muốn giúp nhà chủ nhiệm Trì đàm vậy hả?” – Hàn Thanh Tùng là người chính trực, nhân duyên nhìn có vẻ là tốt, nhưng chính vì chính trực quá nên gây thù cũng nhiều.

Nếu Lưu Tú Vân bị phát hiện là không chồng mà chửa, thì với nhà họ Lưu là một cú đánh trí mạng rồi. Có ít người đem mặt mũi so với mạng còn quan trọng hơn. Nhưng Lâm Lam thì không như vậy. Hàn Thanh Tùng mở lời: “Anh đi nói chuyện cùng Trần Thanh Trí chút vậy nhé?”

Lâm Lam chỉ chờ Hàn Thanh Tùng nói những lời này, liền gật đầu lia lịa: “Tốt ạ, anh ra tay khẳng định hữu dụng hơn người khác” – Lâm Lam gật gù – “À, có chuyện tốt này em cũng phải thông báo với anh luôn mới được”.

Hàn Thanh Tùng liền ừ, nhưng tâm tư cũng không đặt ở đề tài này nữa.

“Đại đội muốn tiến hành tuyên truyền về vệ sinh sinh lý. Chủ nhiệm Đồng tìm em nhờ hỗ trợ, bí thư chi bộ cũng đồng ý chuyện này, trả cho em công điểm hẳn hoi nhé. Sau này em có mười hai công điểm đấy nha” – Lâm Lam đắc ý khoe.

Hàn Thanh Tùng liền hôn vợ một cái: “Rất lợi hại. Công điểm cả nhà ta sau này dựa cả vào em”

Lâm Lam cười híp mắt với câu nói của anh, vẻ mặt đại gia vô cùng khoa trương hếch cằm: “Nào, cười cho đại gia một cái coi”

Đôi mắt của Hàn Thanh Tùng chợt sáng quắc mà nhìn Lâm Lam, khoé môi nhếch lên, nụ cười trong mắt hoá thành dục vọng. Lâm Lam vội vàng nói: “Tối rồi, mau ngủ đi”.

Chuyện gì gì này nọ không thể quá độ, cần phải tiết chế. Bác sĩ nói rồi đó, trẻ tuổi phải yêu quý thân thể, phải tiết chế.

Ngày thứ hai Hàn Thanh Tùng ở nhà ăn điểm tâm, cũng không vội vã đi làm, trước tiên giúp Lâm Lam đi nói chuyện với Trần Thanh Trí đã. Kết quả không nói chuyện được với Trần Thanh Trí, không tìm thấy, tìm những người khác lại nói hôm qqua Trần Thanh Trí đột nhiên có điện báo trong nhà báo cha cậu ta bị bệnh nặng, nên đã đi trong đêm qua. Hàn Thanh Tùng nói lại chuyện này với Lâm Lam.

Lâm Lam nóng này: “Thằng cặn bã này dám chạy trốn trong đêm? Hôm qua đáng lẽ em nên chặt chân nó” – nói rồi Lâm Lam ném khoai lang sấy đi – “không được, phải đi tóm thằng đó lại, thằng khốn kiếp ăn rồi lau sạch phủi đít muốn đi hả? Không thể thế được”

Hàn Thanh Tùng nắm cánh tay vợ: “Đừng nóng, anh đi tìm người cho em”

Biện pháp nhanh nhất là trực tiếp đuổi theo, nhưng mà một người đi tìm không tiện, anh sẽ đi xe đến công xã tìm La Hải Thành sau đó phân công người. Từ Công xã sẽ phát điện cho Lưu Kiếm Vân để cho cậu ta dẫn người đi tới các trạm tàu hoả, thế sẽ nhanh hơn. Lâm Lam cũng nghĩ có sự giúp đỡ của Hàn Thanh Tùng thì vấn đề kia giải quyết nhanh thôi. Vì vậy cô đi tìm Đổng Hoè Hoa. Đổng Hoè Hoa mới nghe đến Trần Thanh Trí bỏ trốn liền gấp nhảy chồm chồm: “Trời ơi cái con rùa đen rụt đầu này, chúng ta vì danh dự của nó nên mới không làm lớn chuyện lại không nhờ người theo dõi, nhưng không nghĩ tới việc nó dám bỏ trốn kệ con mẹ mọi việc vậy á?”

Đổng Hoè Hoa và Lâm Lam đi tìm mẹ Tú Vân. Mẹ Tú Vân cũng gấp tới độ mặt trắng mét: “Trốn mất rồi sao? Ôi Tú Vân của mẹ mệnh khổ quá mà. Nếu cha nó biết sẽ đánh chết nó mất thôi”.

Lâm Lam nhìn người phụ nữ lam lũ trước mặt đang khóc than,, lại sợ bà ấy làm lộ tiếng gió gì khiến người ta lợi dụng liền nhắc nhở. Mẹ Tú Vấn gấp tới độ nhảy ngược lên: “Ai da, sớm biết vậy…còn không bằng……không bằng để Tú Vân cưới lão Dương Hậu Lưu”

Dương Hậu Lưu?

Dương Hậu Lưu hồi còn bé bị đánh đập quá nhiều nên đầu óc có chút vấn đề, nhiều năm như vậy vẫn chưa kết hôn, mà lại còn bị chột một mắt. Cậu ta không hiểu biết gì cả nên kết hôn xong có thể bảo là sinh non bảy tháng hay tám tháng vậy không ai nghi ngờ. Đã là sinh non thì còn nghi gì nữa? Lâm Lam cũng phục mẹ Tú Vân rồi, bình thường chẳng sao, động phải vấn đề cần tìm người giải quyết không ổn thoả, lại còn nghĩ muốn gả con gái cho một ông già một mắt đầu óc có vấn đề nữa chớ? Xem ra việc tuyên truyền này phải làm nhanh chóng không thể chậm trễ nữa rồi.

“Chồng em đã đi bắt người rồi, chúng ta chờ một lát”

Mẹ Tú Vân nghe nói có Hàn Thanh Tùng nhúng tay vào thì thở phào nhẹ nhõm, vốn là mặt xám ngoắt nay lại khôi phục mấy phần hồng hào.

Lâm Lam suy nghĩ chút chút, có phải các người đang hiểu lầm gì không hả?

Mẹ Tú Vân có chút mất hồn vía giờ đã bình tĩnh lại, kiên định đi làm việc. Bà là một tay đảo lá chè tốt, làm nhiều việc cùng lúc, xay một chút xát một chút, khoai lang tấm với bông tuyết tấm rơi ào ào. Lâm Lam thì lại có một cảm giác muốn đánh Trần Thanh Trí.

Có Hàn Thanh Tùng ra tay, Đổng Hoè Hoa cũng cảm thấy có chút bảo đảm, nửa điểm không vội vã lôi kéo Lâm Lam hàn huyên tâm sự chuyện tuyên truyền. Lâm Lam đem kế hoạch của mình nói cho Đổng Hoè Hoa nghe khiến chị kích động lôi kéo Lâm Lam đi nghiên cứu chi tiết. Thời điểm bước vào thôn hai người thấy đội phó đội hai đang dẫn con trai là Hàn Thanh Phong và con dâu Triệu Quế Hương cùng một vài người khác chạy ngang qua: “Mau lên, đừng cho cô ta trốn mất”

Tốc độ nhóm người này quá nhanh, đảo mắt cái đã chạy xa rồi. Đổng Hoè Hoa đổi sắc mặt nhanh chóng: “Xong xong xong xong. Làm sao ông ta lại biết chuyện này?”

Chuyện này vốn dĩ họ muốn lặng lẽ tiến hành để cho hai người đính hôn rồi kết hôn, khi người khác còn chưa biết. Đó là phương pháp ổn thoả nhất. Ai biết Hàn Vĩnh Đường nhúng tay vào làm chuyện họ sắp xếp đổ sông bổ bể cả, giờ hay rồi, khẳng định cả thôn đều biết. Đổng Hoè Hoa lôi kéo Lâm Lam chạy về hướng nhà Tú Vân. Lâm Lam nói để cho cô cùng đi ngăn cản chuyện này, còn Đổng Hoè Hoa sẽ báo để có người đi goị người ngăn trở. Hàn Vĩnh Đường đem đoàn người hùng hổ tiến đến nhà Lưu Quý Phát, ý đồ nhất định phải đem Lưu Tú Vân đi đấu tố.

Thời điểm bọn họ xông vào nhà họ Lưu, Lưu Tú Vân còn ở trong nhà làm bánh ngô. Mấy ngày qua cô bé không ra ngoài làm, báo là bị bệnh nên mẹ Tú Vân để Tú Vân ở nhà nấu cơm.

“Các người có việc gì?” – Lưu Tú Vân thấy những người này mặt mày hung dữ xông tới liền sợ run người.

Hàn Vĩnh Đường hưng phấn đỏ mắt, hét lơn một tiếng: “Đem cái người đàn bà dâm đãng không biết thẹn này trói lại cho tôi, chuẩn bị đại hội đấu tố cô ta”

Lưu Tú Vân run rẩy cả người, mặt trắng bệch không còn hột máu. Hàn Vĩnh Đường thấy vậy đắc ý chỉ huy con dâu đem Lưu Tú Vân trói chặt lại không cho chạy trốn: “Lưu Tú Vân, tao khuyên mày mau chóng khai ra thằng gian phu là ai, để cùng đấu tố nó tội lưu manhh. Nếu không tội mày nặng thêm một bậc” – Hàn Vĩnh Đường kích động nói.

“Các người….các người….buông ra!” – Lưu Tú Vân giãy dụa nhưng không phải đối thủ của Triệu Quế Hương, liền bị bọn họ trói chặt. Đổng Hoè Hoa lôi Lâm Lam chạy tới đã thấy cảnh này: “Chú này, chú làm cái gì vậy?”

Đổng Hoè Hoa đẩy mấy người Hàn Thanh Phong ra, tháo dây trói Lưu Tú Vân, vừa nói vừa gấp: “Cởi ra, mau cởi dây ra”

Lâm Lam đi cùng tới giúp đỡ cởi dây. Triệu Quế Hương liền đẩy vào ngực Lâm Lam làm cô lảo đảo. Chị ta thô thiển quát: “Sao lại giúp cô ta? Các người với con đàn bà dâm đãng này là cùng một ổ?”

Triệu Quế Hương là một người phụ nữ thấp lùn lực lưỡng, ở cái nơi thiếu thốn đồ ăn này mà có thể ăn thành như thế thực sự không dễ dàng. Lâm Lam với Đổng Hoè Hoa đang đứng cùng một chỗ, không nghĩ tới Triệu Quế Hương không đẩy Đổng Hoè Hoa đứng gần mình mà lại cố ý tới đẩy mình thực là tà môn. Đứng ở bên cạnh Lâm Lam là Hàn Thanh Phong liền đỡ lại: “cẩn thận một chút”.

Lâm Lam hất tay anh ta ra, mình so với Triệu Quế Hương cao hơn hẳn, tự nhiên không chút lưu tình mà đẩy lại: “Chị là ai? Đẩy tôi làm gì? Miệng thúi như vậy là ăn cứt mà lớn à?” – vừa nói cô vừa đẩy đầu Triệu Quế Hương một cái, làm chị ta té phịch xuống đất. Triệu Quế Hương không ngờ Lâm Lam cố ý đẩy lại, vì ở đội sản xuất không có người nào dám phản ứng lại chị ta cơ mà? Vốn dĩ chị ta nhắm vào Lâm Lâm chính là cố ý, cố ý đẩy ngực Lâm Lam. Ai bảo Lâm Lam ngực lớn lại tròn, chị ta không ưa. Không những thế Lâm Lam còn đắc tội em chị ta là Triệu Quế Liên kia kìa. Thấy Lâm Lam đánh trả, chị ta nhảy dựng lên giơ đôi tay bẩn thỉu đen xì định tát Lâm Lam: “A con đĩ, tao thấy mày với con đàn bà dâm đãng kia giống nhau phải đi đấu tố hết cả”

Hàn Vĩnh Đường cùng Hàn Thanh Phong sợ hết hồn vội vàng quát bảo ngưng lại: “Không được đánh người” thì đã nghe “chát” một tiếng giòn vang.

Triệu Quế Hương bị đánh cho sững người. Lâm Lam rút tay lại rồi nhanh nhẹn chạy về núp phía sau Hàn Vĩnh Đường lại uy hiếp ông ta: “chú hai, nếu chị ta dám đánh cháu miếng nào, chồng cháu sẽ đi đập cả nhà chú! Không tin chú cứ chờ xem!”

Hàn Vĩnh Đường cùng Hàn Thanh Phong câm nín. Triệu Quế Hương vừa đuổi vừa gào: “Con đàn bà xấu xa kia đứng lại, đừng có chạy, đứng lại cho tao”

“Chị bị ngu cũng đừng kéo tôi ngu cùng. Tôi không chạy còn đứng lại cho chị đánh đòn à? Rõ ràng chị vừa thối vừa xấu, so sánh với đôi gia súc chị nuôi còn thối hơn, dám nói tôi xấu xa?” – Lâm Lam vừa chạy vừa mỉa mai.

Triệu Quế Hương như nổi điên đuổi theo càng tợn, muốn đánh cho được Lâm Lam. Những người khác lại không dám hỗ trợ. Lâm Lam vóc người thon thả, mặc dù ngực hơi lớn chút nhưng eo nhỏ chân lại dài, dáng người tốt vô cùng. Cộng thêm ngày thường hoạt động nhiều cho nên chạy nhẹ nhàng vô cùng. Triệu Quế Hương mặc dù lực lưỡng nhưng người lùn chân ngắn, hơi thở hổn hển đuổi sao được Lâm Lam. Hàn Vĩnh Đường mặt đen như đít nồi, nhưng lại không dám động vào Lâm Lam, đừng nói là động tay chân, cả mắng cũng không dám. Hàn Thanh Tùng ngày đó đem Trương Hắc Lư ép tới gắt gao, súng đạn mà còn sử dụng lanh lẹ thế, ông nào dám có ý đồ xấu chứ? Nghe nói mấy ngày qua Hàn Thanh Tùng còn bắt được một đại đội trưởng, nghe bảo là xử tử hình luôn. Sát tinh như vậy ông ta làm sao dám chọc vào. Đàn bà của Hàn Thanh Tùng cũng là người chanh chua đanh đá, càng không thể chọc vào.

“Thanh Phong, quản vợ con đi” – Ông ta trợn mắt nhìn con trai.

Hàn Thanh Phong hồi nào tới giờ vẫn ngó chừng Lâm Lam. Anh ta và Hàn Thanh Tùng tuổi xấp xỉ, từ nhỏ tên cũng giống nhau không biết do vô tình hay cố ý, cho nên từ trước tới giờ anh ta luôn chú ý, bất kể làm việc gì hay cái gì dều tranh thủ biểu hiện tốt hơn Hàn Thanh Tùng. Sau Hàn Thanhh Tùng đi làm lính thì anh ta cũng đi làm lính. Ba năm sau Hàn Thanh Tùng thăng chức, anh ta đành phục viên về nhà là dân binh.

Hơn nữa người vợ Hàn Thanh Tùng cưới về cũng so với vợ mình xinh đẹp hơn. Lâm Lam trước kia hay cay cú lại hay đòi chết, anh ta cảm thấy vợ mình ưu việt hơn. Hàn Thanh Tùng có lợi hại hơn thì sao? Vợ nhìn đẹp mắt cũng có bệnh. Sau này Hàn Thanh Tùng chuyển nghề, anh ta càng cảm thấy không gì hơn cái này, kết quả Hàn Thanh Tùng người ta chuyển nghề sang làm trưởng công an, không chỉ thế vợ lại còn tốt hơn nhiều. Lúc này vợ Hàn Thanh Tùng vừa xinh đẹp vừa ăn nói lưu loát, quả thực giống như người trong thành về nông thôn làm công tác văn hoá vậy. Trong lòng anh ta chua xót, hâm mộ ghen tị không nhịn được nghĩ ngợi nếu mình có vợ như vậy….Hơn nữa hay người cùng đứng với nhau vợ mình lại càng nổi bật là một người vừa đen vừa thô lại lực lưỡng khó coi, quá khác biệt rồi. Từ nhỏ tới giờ mình và Hàn Thanh Tùng đều đối đầu nhau, mà hiện tại lại thế này.

Một người có hoài bão sẽ không cam lòng bình thường, đối với anh ta mà nói kết quả này làm cho anh ta không cam lòng. Hàn Thanh Phong giữ Triệu Quế Hương lại: “Đừng chậm trễ chính sự!”

Bọn họ muốn bắt Lưu Tú Vân lại, Đổng Hoè Hoa lại dùng sức ngăn cản: “Các người dám bắt người lung tung, bí thư chi bộ sẽ không tha cho đâu”

Đùa! Bọn họ chính là muốn thừa dịp Hàn Vĩnh Phương và Lưu Quý Phất không ở nhà mới tới bắt người, không ngờ ở đây còn có Lâm Lam và Đổng Hoè Hoa, nên bọn họ không dám lỗ mãng, Đổng Hoè Hoa thì có thể không sợ, nhưng lại phải dè chừng Hàn Thanh Tùng nha..

“Cô ta là người đàn bà dâm đãng, đã mang thai lại không nhận tội ư? Không chồng mà chửa chính là người đàn bà dâm đãng. Mang cô ta đi cho cá ăn!” – Triệu Quế Hương không đánh được Lâm Lam thì giận tới mức chửi xéo ầm lên.

Lâm Lam thấy vậy đứng xa xa chút, sợ nước bọt của chị ta mang theo vi khuẩn sẽ phun tới mình.

“Tôi nghĩ các người làm vậy là quá hèn hạ! Đột nhiên xông vào nhà người khác, chỉ trích người ta mang thai, có phải là bị thần kinh không?” – Lâm Lam quyết định có chết cũng không nhận, triển khai bản lãnh xảo trá một chút, đây là lúc bản lĩnh người phụ nữ đanh đá ra chiêu.

“Cô ta có thai có người mật báo! Cô ta đến kiểm tra ở bệnh viện huyện, có tên trong danh sách xét nghiệm kia kìa” – Triệu Quế Hương tự cho là đúng nói.

Lâm Lam cười lạnh: “Cái bô nước đái trên cổ cô à, quá hôi thúi. Cô vu khống cho ai vậy? Trước tiên đem danh sách xét nghiệm tìm tới đây, rồi tìm bác sĩ tới làm chứng cho cô. Cứ muốn vu tội cho người khác, cô cho rằng tuỳ tiện như ăn cơm nhà cô đấy à?”

Người đàn bà đanh đá là cô không lên tiếng lại cho cô là mèo hen chắc? Triệu Quế Hương muốn xông lại đánh Lâm Lam, bị Hàn Thanh Phong quát bảo ngừng lại. Hàn Thanh Phong nói: “cái này không phải chúng tôi vu cáo, cô ta cầm sổ bệnh của chị dâu đi bệnh viện huyện, trên đó sẽ ghi nhận như vậy”

Triệu Quế Hương lập tức nhảy chồm chồm: “Như thế nào hả? Có muốn lôi chị dâu của cô ta về đối chất không? Chị dâu cô ta không mang thai, điều đó có nghĩa là cô ta có thai”

Chị dâu thứ hai của Lưu Tú Vân năm ngoái đã sinh con, cho nên chị ta chắc chắn không mang thai, chị dâu cả ba năm nay không mang thai nên khẳng định là không phải. Lâm Lam nghe vậy châm chọc nói: “Quả nhiên là bô nước đái, bên trong làm gì có não? Làm sao cô biết chị dâu Tú Vân không mang thai hả?”

“Vậy đi kiểm tra! Trong thôn có thầy thuốc đó, không, đi trạm y tế công xã, đi tới đó có thai không kiểm tra phát biết liền” – Hàn Vĩnh Đường đắc ý vạn phần, khẳng định Lưu Tú Vân mang thai không thể giả, dù Lâm Lam nói gì cũng vô dụng.

Đổng Hoè Hoa quát: “Mấy người đừng có mà gây chuyện, đợi bí thư chi bộ tới rồi hãy nói” – lúc mới vào Đổng Hoè Hoa đã đuổi một đứa nhóc nhà Lưu Tú Vân đi tìm bí thư chi bộ, rất nhanh thôi ông ấy sẽ tới đây. Đổng Hoè Hoa hận chết cái lão già Hàn Vĩnh Đường này, chuyện gì hay ho không đi làm, chuyện này có biết cũng nên che giấu đi một tí chứ? Tuôn ra thì ông được ích lợi gì hả? Hai nhà này cũng không phải có cái gì gọi là thâm thù huyết hận cả đúng không? Thật đáng coi thường!

Hàn Vĩnh Phương và đại đội trưởng đã tới rất mau. Hàn Vĩnh Phương quát lên: “Cái gì thế này? Ai cho các người cái quyền xông vào nhà chủ nhiệm Trì đàm để bắt người hả?”

Hàn Vĩnh Đường cho dù có chắc chắn tới đâu cũng không dám đối đầu với Hàn Vĩnh Phương, nên vội vàng chạy qua cười nói: “Bí thư chi bộ, có tin mật báo Lưu Tú Vân là người dâm đãng lăng loàn, không chồng mà chửa!”

Đôi lông mày hoa râm của Hàn Vĩnh Phương nhíu chặt lại thành hình chữ xuyên ở mi tâm, ông quan sát Lưu Tú Vân một chút rồi quay lại nhìn Hàn Vĩnh Đường: “Anh nói này Vĩnh Đường, không có chuyện gì đừng kết thù với người ta”

Hàn Vĩnh Đường vỗ ngực: “Sẽ không có chuyện đó đâu, tôi có chứng cứ ”

Hàn Vĩnh Phương trừng mắt: “Chứng cứ đâu? Chuyện như vậy phải bắt quả tang, phải có gian phu ở đây mới được coi là có chứng cứ”

Triệu Quế Hương đắc ý nói: “Dù sao cô ta cũng đã mang thai, bụng sẽ lớn, quá hai tháng nữa bụng ễnh ra thì cô ta cũng không giấu diếm được đâu” – nói rồi thị ta quay sang lườm Lâm Lam sắc bén. Lâm Lam nổi giận: “Bà cả ngày dòm ngó chuyện người ta làm cái gì? Dòm ngó bụng người ta làm cái gì? Khi nào bụng bà lớn rồi hãy nói chuyện”.

Lời này của Lâm Lam giẫm phải chân đau của Triệu Quế Hương rồi, vì chị ta kết hôn nhiều năm vẫn chưa có con. Chị ta gào lên một tiếng định xông qua đánh Lâm Lam. Đại đội trưởng thấy vậy quất cây roi ngựa cầm trong tay chát một tiếng: “Yên phận cho tôi”.

Roi này dù không quất trúng Triệu Quế Hương nhưng cũng công khai thông báo rằng ông ta đã nổi giận, vì vậy Triệu Quế Hương uỷ khuất đứng bên cạnh Hàn Thanh Phong. Hàn Thanh Phong lập tức lườm Lâm Lam. Lâm Lam lập tức lườm trở lại: “Lườm cái gì mà lườm? Một người đàn ông trong gia đình lại không lo lắng chuyện lớn của đàn ông, lại cả ngày dòm ngó chuyện đàn bà! Gia phong nhà các người là thế hả?”

Hàn Thanh Phong bị những lời ấy tát vào mặt thực nhục, mặt đỏ bừng lên. Bị người đàn bà của Hàn Thanh Tùng nhục nhã như thế, nỗi nhục này tăng lên gấp bội. Hàn Vĩnh Phương chắp tay sau lưng, mặt đen sì: “các người không có chứng cớ, không bắt được quả tang tại chỗ, thực sự làm náo loạn quá. Chuyện này chấm dứt tại đây, không cho làm ầm lên nữa.”

Hàn Vĩnh Đường lại không chịu dừng tay, mặc dù nói là bắt gian nhưng ông có quản là bắt gian được hay không đâu? Chỉ cần là nhà Lưu Quý Phát, con Lưu Quý Phát mang ô danh người đàn bà dâm đãng, chưa kết hôn mà có con đã đủ chứng minh tội con bé rồi, quản chó gì có gian phu hay là không chứ hả? Hàn Vĩnh Đường đắc ý nói: “Bí thư chi bộ, để cho người thế này sống ở đại đội chúng ta quả thực đã làm bại hoại thôn Sơn Nhai, liên luỵ toàn bộ xã viên của thôn bị người ngoài chê cười, tiếng xấu lan xa rồi”

Sắc mặt Hàn Vĩnh Phương lại càng đen, căn bản không muốn để ý mầ xoay người muốn bỏ đi. Hàn Vĩnh Đường thấy vậy la lớn: “Là Trần Thanh Trí mật báo đó, cậu ta có chứng cớ, ngày kia lúc vào huyện thành có việc cậu ta gặp Lưu Tú Vân đi bệnh viện huyện kiểm tra”

CÁI GÌ?

Đổng Hoè Hoa giống như bị sét đánh ngang tai. Thằng đểu cáng này. Bắt sống nó thực sự quá nhân từ, thằng này phải giết mới hả.

Lâm Lam cũng không nghĩ tới lại có thằng cặn bã đến nhường này. Thằng cha này đã lợi dụng Lưu Tú Vân ngây thơ khờ dại, thông đồng với con bé, lợi dụng sự ngô nghê của con bé để giữ bí mật cho mình, thân con bé giờ mang thai chưa giải quyết xong, thằng đó chẳng những không nhận còn mượn cơ hội mật báo con bé.

Ôi muốn chém chết thằng cha này. Chạy trốn thì trốn đi, trước lúc chạy còn đem tin mật báo, đây là cái thể loại suy nghĩ tởm lợm gì vậy? Lâm Lam cảm thấy hoài nghi thế giới. Hàn Vĩnh Phương sửng sốt một chút, ông ta không ngờ tới là vấn đề này, xoay người nói chuyện với đại đội trưởng: “Trần Thanh Trí”

Đại đội trường cau mày nói: “Tối hôm qua mở thư báo thấy. Cha cậu ta bị bệnh nặng nên cậu ta xin phép trở về thànhh thị”

Hàn Vĩnh Đường đắc ý nói: “Cậu ta tìm tôi vay tiền, cũng chủ động mật báo tin tức này cho tôi”

Đổng Hoè Hoa lập tức mắng: “Trần Thanh Trí không có ở đây, con mẹ nó thế tuỳ tiện nói vậy có thể coi là chứng cứ à? Quá là buồn cười luôn. Tôi còn muốn cáo ngược lại các người mua tin mật báo giả để hại người ấy chứ” – Đổng Hoè Hoa tức giận tới phát run.

Lưu Tú Vân ở bên cạnh không chịu nổi nữa, loạng choạng lảo đảo, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, ngất xỉu. Lâm Lam vẫn chú ý con bé, thấy Lưu Tú Vân lảo đảo liền xông lại đỡ, tránh cho con bé ngã vật ra đất. Lưu Tú Vân ngất đi, giống như xác thực tội danh của mình khiến Hàn Vĩnh Đường và Triệu Quế Hương càng thêm hứng khởi: “Nhìn coi! Cô ta sợ quá ngất luôn rồi”

Hàn Vĩnh Phương cảm thấy có gì đó không đúng: “Sao Trần Thanhh Trí lại nhận điện báo đúng lúc vậy?”

Lâm Lam nghe vậy liền hoài nghi đó là âm mưu trốn về, có phải thằng cặn bã này đã có âm mưu từ trước dự sẵn đường lùi rồi? Gọi điện về nhà báo tin để người trong nhà hỗ trợ diễn trò cùng? Cô cũng gật đầu nói: “Thực sự quá trùng hợp, giống như là cố ý vậy. Nếu cậu ta mật báo sao không ở lại làm chứng? Nếu như không phải cậu ta mật báo thì tại sao lại có người thừa dịp lúc cậu ta đi vắng để úp cái danh mật báo cho cậu ta? Tin này quá giả”.

Triệu Quế Hương nhảy chồm chồm: “Mày nói ai giả mạo? Mày mới giả, đồ đàn bà suốt ngày giả mù sa mưa”

Lâm Lam: “Tôi không muốn nói chuyện hay cãi nhau với kẻ hôi rình mùi bô nước đái nhé”

“Mày…….tao xé nát cái miệng tiện của mày” – Triệu Quế Hương nổi cơn điên – “Bí thư chi bộ, ông còn bao che cho cô ta nữa? Hôm nay cô ta mắng tôi quá nhiều lần rồi, cô ta mắng tôi đầu đầy mùi bô nước đái kia kìa. Tôi phải liều mạng với cô ta”.

Đại đội trưởng nhịn không được liền cười ha ha lên, thực sự trong sân này có một cái bô đựng nước tiểu, so sánh ra kể cũng giống nhau đấy. Hahaha.

Hàn Vĩnh Phương: “Nghiêm túc vào! Ông mau đưa con gái dìu vào nhà đi”.

Triệu Quế Hương khhông có ai dựa lưng nên chỉ có thể bấu víu vào cái cớ người đàn bà lăng loàn dâm đãng để nói: “Cô ta mang thai mà, hai tháng nữa thôi là không giấu được nữa, lúc đó bụng ễnh ra xem cô ta nói thế nào? Tôi sẽ ngày ngày coi chừng cô ta, đừng mong trốn khỏi thôn mà đi bệnh viện nạo thai. Hừ! Nghĩ gạt được tôi chắc?”

“Tránh ra, lảm nhảm vậy có phiền không hả?” – Hàn Vĩnh Phương quát lớn – “Đi mau đi, để tôi biết các người dám một lần nữa xông vào nhà chủ nhiệm Trì Đàm, đừng trách tôi không khách khí” – nói rồi ông ta chắp tay sau lưng đi mất.

Đại đội trưởng cầm roi quất chát một tiếng rồi cảnh cáo: “Tản đi tản hết đi, đám đông bu lấy chỗ này có rảnh không hả? Có bản lãnh thì tới lúc cha người ta có nhà ấy, thừa dịp người ta trong nhà không có ai, cũng không ngại mang tiếng bắt nạt người thế cô hả?”

Lâm Lam cùng Đổng Hoè Hoa đem Lưu Tú Vân vào giường gạch, ấn huyệt nhân trung của con bé, vất vả mới làm con bé tỉnh lại. Khuôn mật nhỏ nhắn của Lưu Tú Vân thất thần, hai con mắt vô hồn, giống như bức tượng không còn sức sống vậy.

Lâm Lam biết đả kích như vậy thực sự khiến người ta tuyệt vọng, hơn nữa Lưu Tú Vân lại là một cô bé đơn thuần ngây thơ lại mềm yếu tốt bụng, kiểu con gái này chính là kiên cường yêu đương, hy sinh để bảo vệ một thằng cặn bã mà lại còn bị thằng cặn bã đó lợi dụng phụ lòng, đâm cho một nhát trí mạng, căn bản là không chịu được.

Lâm Lam thấy đôi mắt trống rỗng của Lưu Tú Vân dâng đầy nước, liền nói: “Thằng đàn ông đáng khinh như thế, bắt được phải đem xử bắn”

Lâm Lam thực sự sợ Lưu Tú Vân sẽ xảy ra chuyện, sợ con bé mất hết hy vọng liền nhịn không được mà mỉa mai: “Cháu còn muốn bao che cho nó nữa? Kể cả khi nó đối xử như vậy với cháu?”

Lưu Tú Vân không nói lời nào, giống như là mất hồn vậy. Đổng Hoè Hoa thở hổn hển: “Nhờ phía Hàn Thanh Tùng đem người đi bắt, quản con mẹ nó trốn về thành thị hay đi nơi nào? Nó tới tận chân trời chúng ta cũng phải tóm cổ lôi về”

Đổng Hoè Hoa tức giận thì chửi bậy thẳng cánh, hoàn toàn quên mất mình đang là cán bộ, quên luôn cán bộ thì phải giữ thể diện. Đang nói chuyện thì tiếng Lưu Quý Phát rống giận ở ngoài vang vọng vào: “Lưu Tú Vân mày lăn ra đây cho tao”

Lâm Lam bị giật mình lập tức đẩy Đổng Hoè Hoa: “Chủ nhiệm, chị ra đi”

Đổng Hoè Hoa lắc đầu: “Chị…..chị không ra đâu….chị sợ”

Ngay sau đó tiếng mẹ Tú Vân vang lên mềm mỏng: “Cha bọn nhỏ, ông làm gì vậy? Ông nhỏ giọng chút, ông còn muốn con sống không hả? Nó đã đủ khổ sở rồi”

Lưu Quý Phất tức giận nói lớn: “Đã sớm bảo là tìm nhà chồng cho nó, là chính nó không ưa, thế mà….. Bà đừng có kéo tôi, bà buông tôi ra”.

Chủ nhiệm Trì Đàm như một con gió xông tới, trong tay cầm một cây gậy to như cánh tay, đập về phía con gái đang ngồi trên giường gạch. Lâm Lâm hô lớn: “Đánh, đánh đi! Ông đánh cho tôi xem nào?”

Cây gậy mang theo sức gió đập tới, vừa lúc Lâm Lam nói chuyện thì khựng lại, sau đó lại muốn đập vào đầu Lưu Tú Vân cho nở hoa. Lâm Lam giáo huấn: “Ông thích thể hiện hả? Ông là đàn ông, lại còn là bố, ông muốn đánh nó có dám tránh không? Ông còn cầm cây gậy thô to như thế? Ông đánh kẻ thù đấy à? Tôi nói cho mà biết, nếu có phạm pháp cũng đã có cục công an, ông quyền gì mà đánh đánh đấm đấm? Loại người như ông vừa gia trưởng lại tàn bạo, tác phong không được tí nào? Đây là phong cách của người gia trưởng thời phong kiến, ông quá sai lầm rồi”

Đổng Hoè Hoa nói không ra lời, hôm nay cô bị Lâm Lam làm cho ngạc nhiên rớt cả mắt tới giờ vẫn chưa nhét về được. Cảm giác như một người khác ấy. Lưu Quý Phát bị Lâm Lam giáo huấn cho chưa phục hồi tinh thần được. Vì nào giờ chưa có ai mắng ông ta như vậy cả. Sau khi cha mẹ qua đời thì đến bí thư chi bộ cũng không mắng ông ta vậy. Lâm Lam nhìn người trước mắt đang ngơ ngác thì tiếp tục giội thêm: “Xảy ra chuyện thì đánh này giết nọ? Làm sao ông không tự kiểm điểm đi? Tại sao lại xảy ra chuyện như vậy có phải trước đó ông đã dạy dỗ con chưa đúng hay không? Ông không giáo dục nó chuyện này làm sao nó biết? Hàng ngày không quan tâm tới con gái mà giờ gặp chuyện lại dùng quyền làm cha đánh chết nó thì ra thể thống gì?”

“Làm sao ông có thể như vậy? Ông coi mình là pháp luật của nước Trung Hoa dân chủ đấy à?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.1 /10 từ 5 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang hay nhất chẳng hạn như lay chong lai qua, cua ai rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.