Thật ra em không vui

Chương 10: Này cô gái, tôi lỡ thương người mất rồi.



Tình trạng của cô ngày càng khủng hoảng trầm trọng, tối hôm đó cô bị sốt cao đến những 40 độ. Một Mạc Danh yếu đuối, một Mạc Danh cần ai đó che chở và quan tâm lúc này. Nhưng bây giờ, đến cả Nhã Thiên còn bỏ cô mà đi. Nằm trên giường, mồ hôi nhễ nhại ướt cả tóc và cổ cô. Mê man trong hôn mê sâu, cô nghe có tiếng người mở cửa cổng và bước vào. Sức lực cô cạn kiệt, vừa bước chân xuống giường cô liền ngã quỵ xuống đất. 

- Mạc Danh à - Mẹ cô đi vào nhà -

- Mạc Danh? 

Bà bổng cảm thấy lo lắng khi không thấy tiếng trả lời của con gái, thấy nhà chỉ khóa cổng bà tưởng cô con ở nhà. Bước vào phòng cô, thấy con gái nằm dưới sàn, bà hốt hoảng chạy tới, đỡ cô dậy. Thấy người nóng cao, mồ hôi thì ướt chảy lòng bà bỗng đau như cắt, bà cảm thấy có lỗi khi xa rời con 2 tháng mà không một lần về thăm, không một lời quan tâm.  

- Cấp cứu. - Bà lấy điện thoại ra -

Một hồi sau, cô được vào cấp cứu, sốt cao không được uống thuốc cô dần có tình trạng rét run và co giật. 

- Bác sĩ con gái tôi có sao không? - Bà sốt sắng hỏi -

- Con gái bà không có lịch ăn uống đều đặn suốt thời gian dài nên bao tử có thể bị vấn đề, sốt cao như vậy mà không uống thuốc dẫn đến co giật nếu bà không cấp cứu kịp thời có thể liên quan tới tính mạng. Tình trạng sức khỏe quá yếu, con gái bà cần có thời gian nghỉ ngơi dài.

Nằm trên giường bệnh, Mạc Danh đã tĩnh. Cô vô thức nhìn xa xăm ra cửa sổ. 

- Mạc Danh...

- Dạ mẹ - Cô thều thào -

- Mẹ xin lỗi

Mẹ ngồi xuống cạnh cô, nắm lấy bàn tay mà đang phải truyền nước biển.

- Mẹ đi đâu bỏ con 2 tháng này vậy? 

- Mẹ xin lỗi con ....

- Mẹ... Mẹ con đi nữa không?

Hai hàng nước mắt của bà lăn dài xuống má, bà không dám nói cho con gái bà biết những điều tồi tệ đang ập tới gia đình mình, bà nghĩ bà không nên để đứa con gái thân yêu của bà phải đau đầu suy nghĩ về chuyện gia đình.

- Sao con không thấy chị Như điện về cho con? 

- À... à. Chị con đi du học rồi.

- Sao? Sao không ai nói với con vậy? 

- Chỉ là chị đi gấp quá thôi. 

Cô có cảm giác bị lạc lõng, mẹ và chị, kể cả ba đều không quan tâm tới cô. Nhưng thật sự, cô không biết rằng sau lưng nó còn nhiều uẩn khúc.

- Mẹ con đi nữa không? 

- Mẹ... mẹ. Mẹ sẽ đưa con qua Úc ở với ngoại.

- Úc? Vậy mẹ còn đi nữa? 

- Mẹ còn công việc con à. 

- Vậy mẹ cứ đi. Con ở nhà không sao.

- Không được, lỡ con như ngày hôm nay nữa thì sao.

- Con không sao đâu. Con tự chăm sóc bản thân mình được. Có gì con kêu Nhã Thiên được mà. Còn 1 năm nữa. Chả lẽ mẹ bắt con không có kí ức tuổi học trò vào những năm cuối cấp này sao?

- Nhưng mẹ không yên tâm.

- Mẹ, mẹ quên con là ai à? Con là Trần Mạc Danh, cô gái mạnh mẽ nhất trong lòng của ba. 

- Mẹ sẽ thường xuyên về thăm con. 

Bà cười, bà cười vì hạnh phúc, bà đã ép cuộc đời của Thúy Như vậy là đủ, đứa con gái đầu lòng nhu mì ấy. 

1 tuần liền, Mạc Danh mất tích không lý do sau cái ngày ấy. Tin đồn giờ cũng bớt phần nào, trong trường chỉ có một người duy nhất biết Mạc Danh ở đâu chính là GVCN nhưng vì yêu cầu của gia đình nên bà không nói ra.

Trong suốt 1 tuần, Hiểu Minh không gặp được cô, ruột gan anh như bốc hỏa, cồn cào không chịu được. Đến nhà thì thấy nhà khóa trái cửa, điện thoại thì tắt máy. Chả lẽ cái cô nhóc này cứ làm anh lo lắng lên mới chịu được à. 

_oOo_

Không hiểu sao, không gặp được Hiểu Minh, Mạc Danh cũng thấy phần khó chịu, cô đã được về nhà. Sức khỏe cô cũng đã dần được ổn định khi có bàn tay chăm sóc của mẹ cô. 

Một buổi tối đẹp trời, cô khoác áo và đi ra ngoài. Đã lâu cô không được hít thở không khí này. Dạo bước về hướng công viên gần nhà cô, cô cảm thấy có chút rạo rực như sắp có chuyện gì xảy ra. Nhẹ nhàng bước vào, đứng nhìn chỗ mà cô đã nhìn thấy Hiểu Minh tay ôm một đứa con gái khác.

- Thì ra em ở đây?

Nghe tiếng nói có vẻ quen, cô quay người lại. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy và giọng nói ấy, cô vội quay lưng lại và bỏ đi.

- Này cô gái. 

Cô dừng bước, nhưng không quay lưng lại. 

- Cô gái đi đâu suốt 1 tuần liền thế? 

- Không phải chuyện của anh. 

- Cô gái còn giận à? 

- Xin lỗi, tôi về trước. 

- Này cô gái, người đừng đi vội. Vì tôi lỡ thương cô mất rồi.

Đứng im vì 1 câu nói, cô bất động. Gió thu đông xào xạc nhẹ nhàng thổi qua, làm rối cả tóc cô. Còn anh, nhẹ nhàng đứng nhét tay vào túi áo khoác. Thong dong nhìn cô bằng ánh mắt nhẹ nhàng, 1 tuần liền không thấy cô, và anh đã biết. Cô gái nhỏ này như thế nào trong trái tim anh?

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như van su tuy duyen hay duc nang thang so thuan theo duyen troi hay tu tao duyen cho minh, phat day tuy duyen ma hang bat bien bat bien ma hang tuy duyen sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status