Thật ra em không vui

Chương 40: Tim đổi nhịp



Sáng sớm hôm sau, Hiểu Minh đã ôm Mạc Danh đến chật cứng, anh sợ cái cảm giác này sẽ biến mất, thật sự anh rất sợ cô sẽ rời xa anh lần nữa.

Mạc Danh thức dậy, đập vào mắt cô là khuôn mặt hoàn hảo của Hiểu Minh, vầng trán, đôi mắt, chiếc mũi lẫn cả đôi môi rất hoàn hảo, hoàn hảo tới mức có thể làm cô ganh tị vô vàn.

- Em dậy rồi à ?

Nghe tiếng anh cô giật mình nhắm tịt mắt lại, giả bộ ngáp rồi quay lưng lại. Cô ghét cái lý trí bản thân mình, nó quá yếu đuối, mặc dù cô và anh chưa có gì xảy ra nhưng tối qua cô còn cự nự là không chịu ngủ với anh, ấy mà buổi sáng cô lại ôm anh và còn chãy nước dãi nữa chứ. Thật sự là một tủi nhục !

- Hôm qua em ngủ ngon không ?

Cô vẫn nhắm tịt mắt.

- Hôm qua em có biết em ngáy rất to không, anh không thể ngủ được.

Mạc Danh nghe thế quay phắt sang.

- Thật không ?

- Không, thấy chưa em đã dậy rồi.

Lại một lần nữa Mạc Danh làm cho bị tủi nhục.

- Hôm nay có công việc ra ngoài trước, em ở khách sạn chờ anh nhé. Tuyệt đối không được đi đâu khi chưa có sự cho phép của anh.

- Anh đang cấm túc tôi đấy à.

- Ngoan ngoãn, anh sẽ đưa em đi chơi.

- Không cần.

Cô gạt phăng cái ngón tay đang vuốt ve tóc cô.

Cô và anh đã là gì của nhau đâu mà anh lại quản lý cô quá mức như vậy, thật sư điều đó là cô quá bực bội. Khi nào cái tính cường đạo thích sắp đặt này mới biến mất đấy chứ.

Mặc dù cô rất là ghét cái tính của anh, nhưng cô không thể nào phụ nhận được vẻ ngoài của anh ấy, quá đẹp trai, đẹp tới mức cô chỉ muốn đem về và cất ở trong phòng. Thấy anh đồ vest nho nhã, chậm rãi rời khỏi. Từ nãy tới giờ, cô vẫn ngồi lỳ trên giường, nhất quyết không chịu xuống khi anh đã sắp xếp cho cô một bàn đồ ăn sáng đầy đủ chất dinh dưỡng.

- Anh đi nhé, ở đây ngoan.

Mạc Danh cũng chẳng thèm trả lời, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt viên đạn.

Đợi anh rời khỏi, cô mới chạy vào nhà vệ sinh, mắc chết đi mất. Con người anh đúng chậm chạp, nãy giờ cô ngồi làm giá trên giường tỏ thái độ chảnh chỏe hờn dỗi khi anh đe dọa mình, kết quả là cô mắc tới nổi tái xanh mặt mày.

Vệ sinh cá nhân xong, cô bắt đầu mon men tới bàn ăn sáng anh đã cất công chuẩn bị. Người xưa có câu '' Giang sơn dễ đổi, bản chất khó dời '' quả là đúng, cái tính muốn ăn của Mạc Danh sau nhiều năm vẫn không thể bỏ, thấy thức ăn lòng dạ cô chợt kêu réo.

Hiểu Minh quả là người tỹ mỹ, bữa ăn cô gồm bánh mì và trứng, xúc xích xông khói, có cả nước hoa quả và sữa.

'' Tính toong ... ''

Đang ăn, nghe tiếng chuông cửa quả là phiền.

- Chị Helen.

- Oh, Mary.

Mạc Danh quả có chút bất ngờ.

- Trịnh chủ tịch kêu chị ở đây buồn chán nên kêu em qua đây với chị.

- Anh ta cậy quyền thế ăn hiếp em ư ?

- Em cũng muốn đi mà chị, qua Hàn Quốc giải trí một chút. Mà chưa bao giờ Trịnh chủ tịch lấy việc công xen với việc tư cả, chị là người đầu tiên. Anh ấy cho em nghỉ, còn hứa tăng tiền thưởng cho em nếu em làm chị bớt buồn.

Không hiểu sao Mạc Danh có cảm giác vô cùng hạnh phúc khi nghe Mary nói thế, cái tên đáng ghét đó quả là biết hiểu ý người.

Tại tầng cao nhất của một cao ốc gần bỏ trống.

Trịnh Hiểu Minh thong thả ngồi trên ghế, đôi chân dài gác qua lộ vẻ kiêu ngoại.

- Hãy nói đi. Ai là người sai mày hại tới Mạc Danh.

- Xin Trịnh tiên sinh hãy tha cho tôi, tôi tôi không biết gì cả.

- Nói.

Tiếng khàn đục quả quyết.

- Tôi... Tôi thật sự không biết.

- Ethan.

Giọng nói của anh khi kêu Ethan chợt nhẹ nhàng nhưng đầy bí ẩn.

Trong bóng tối, thân hình cao to vạm vỡ, khuôn mặt lạnh lùng tàn ác.

- Bây giờ nói hay chết.

- Trịnh tổng xin ngài ... ngài hãy tha cho tôi.

- 1 ... 2

- Tôi .. tôi nói. Người đó .. chính là ... là Lâm Miêu.

- Lâm Miêu.

Ánh mắt của Hiểu Minh càng trở nên khó hiểu. Vẫy tay Ethan rồi lạnh lùng rời đi.

Cái tên ở trong tòa cao ốc vừa nãy chính là cái tên xiết cổ Mạc Danh, anh ta bức quá phải khai tên Lâm Miêu. Tưởng được Trịnh Hiểu Minh thả, anh ta vui mừng về báo nhưng khi trên đường đã bị tai nạn xe chết tại chỗ không một dấu vết.

Cao Phương Uyển Như có điều gì đó đang suy tính, thời gian này không thấy cô ta tới công ty và Trịnh Hiểu Minh ngày nghỉ ngày đi cũng đã làm cô hiểu rõ.

- Còn đi du lịch Hàn Quốc sao, hạnh phúc thế sao ?

Ngón tay dài bấu rách cả tấm lót ngoài ghế sofa, cô ta không có cách nào đụng được tới Mạc Danh, điều đó làm cô ta càng tức tối.

- Người đâu, lập tức chuẩn bị một chuyến đi tới Seoul.

Trịnh Hiểu Minh trở về khách sạn, khuôn mặt kiêu ngạo chết người đó đã được thay bằng bộ mặt hòa hao, dáng vẻ nho nhã.

Hai người đang nói chuyện, Trịnh Hiểu Minh bước vào với vẻ đầy quyền uy và trong lòng có chút hạnh phúc khi thấy Mạc Danh nghe lời mình, không chạy lăng xăng. Đưa Mary đến đây quả là sự lựa chọn quá đúng đắn.

- Mạc Danh, thay đồ đi anh sẽ đưa em đến nơi này.

- Mạc Danh ?

Mary có chút bất ngờ.

- Đó là tên tên phiên âm của tôi.

Mạc Danh lộ rõ sự lúng túng.

- À, vậy chị thay đồ đi, em ra đây một lát nhé.

Nói xong, Mary chạy mất biến ra cửa.

- Sao anh gọi tôi là Mạc Danh, anh ngứa miệng à.

- Việc đó cần gì phải che dấu.

- Anh .. Anh tính đưa tôi đi đâu ?

- Thay đồ đi em sẽ biết.

- Không đi.

Trịnh Hiểu Minh khóe môi cười có chút gian xảo, rảo bước tới chỗ cô bế cô vào nhà vệ sinh.

- Bây giờ em muốn tự thay hay để anh giúp ? 

- Cái tên biến thái này. 

- Vậy để anh thay. 

Mạc Danh hiểu rõ tính anh, nói gì làm đó nên cô ngoan ngoãn đành nghe theo lời anh. 

- Tôi thay. 

Nghe thấy thế, Hiểu Minh đi ra ngoài, thật sự cái tính ương bướng kì quặc đó vẫn mãi không thay đổi. 

Mary bước ra ngoài, thấy Ethan cô đã bắt đầu xỉa xối. 

- Ồ, anh còn phải bị đi tới đây sao ? 

- Ý gì ?

- Không gì.

- Đồ điên.

- Sao chứ anh nói ai điên ?

- Cô.

- Ơ ... cái tên đang ghét này.

Ethan liếc Mary một cái và bỏ đi, anh và Mary lúc nào cũng vậy, hễ gặp nhau là như chó với mèo, không gây nhau là ăn không ngon, ngủ không yên.

Mary tính tình rất tốt, lúc nào cũng đi theo lảm nhảm cho tới khi Ethan phát điên lên thì thôi. Nhìn bộ dạng anh ta tức lên, Mary khoái chí cười khì khì.

Hiểu Minh đưa Mạc Danh đi đến một chỗ, chỗ này có vẻ rất cao, có thể thấy cả thành phố rực rỡ, xa xa là bãi biển lấp lánh xanh mướt.

- Ở đây thật đẹp.

Gió trời mát lộng, Mạc Danh cảm thấy thật thích.

- Nơi đây là nơi lần đầu tiên ba mẹ của anh gặp nhau.

Mạc Danh có chút ngạc nhiên, chẳng phải ba của anh là doanh nhân người Mỹ sao ? Mẹ anh cũng đâu phải người Hàn Quốc, tại sao lại gặp nhau ở đây.

- Họ gặp nhau trong một chuyến du lịch, ba anh đã thích mẹ anh từ cái nhìn đầu tiên, mẹ rất đẹp, nụ cười mẹ rất hiền, đúng là hai người rất có duyên, ba đã gặp lại mẹ và theo đuổi rất dai. Và đây cũng là cái nơi ba cầu hôn mẹ anh, và cái lần cuối cùng khi anh lên đây gặp ba, và sau đó đã không bao giờ thấy ba anh nữa.

Mạc Danh sụt sùi khi nghe cậu chuyện tình lâm li bi đát, thật sự hai người họ rất đẹp, làm nhiều người phải ngưỡng mộ.

Hiểu Minh ôm lấy Mạc Danh. Thì thầm khẽ.

- Anh dự định sẽ đưa vợ anh lên đây cho vợ anh thấy nơi đây tuyệt đẹp như thế nào.

- Sao không đưa lên đi, đưa tôi lên đây làm gì.

- Vì em là vợ anh.

- Đừng nói bậy.

- Em sẽ là vợ anh, mãi là như thế.

Hiểu Minh xoay người Mạc Danh lại, hôn nhẹ nhàng lên đôi môi nồng nàn ấy. Lúc đầu tính phản kháng, nhưng sự ngọt ngào dâng lên trong người, cô nhẹ nhàng buông thả, cảm nhận cái nụ hôn chứa chan ấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như cac truong hop dnkt chi nhanh dnkt nuoc ngoai tai viet nam khong duoc thuc hien kiem toan, nhung bien phap chu yeu de day manh chan nuoi trau bo o nuoc ta chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status