Thật ra thì em rất trong sáng

Chương 58: Quản giáo tốt...

Bị Tiếu Vũ Hàm quát một tiếng thật lớn đến nỗi run rẩy, Dạ Ngưng không hề nghĩ ngợi, trực tiếp chạy ra phía sau Linh Đang, co người lại nấp đằng sau, sợ hãi nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Linh Đang cùng Mạch Mạt hai mặt nhìn nhau, hai người đã quen biết Vũ Hàm nhiều năm như vậy mà cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy qua bộ dáng này của cô. Dạ Ngưng a, quả nhiên không phải người bình thường.

Tiếu Vũ Hàm ôm hai tay căm tức nhìn Dạ Ngưng, hai má còn phiếm hồng, Dạ Ngưng vừa thấy cô như vậy liền càng sợ, gắt gao túm chặt quần áo Linh Đang không chịu buông.

Tiếu Vũ Hàm thấy Dạ Ngưng không chịu ló ra cũng không nói câu gì liền nhíu nhíu mày, nhìn về phía Linh Đang.

Oái……

Linh Đang một phen lạnh người, không nghĩ ngợi gì, trực tiếp nghiêng người, dùng hết khả năng để thuận tiện cho Vũ Hàm.

Vì thế…

Tai phải bị nắm lấy mà vặn, Dạ Ngưng cắn răng, hít một hơi khí lạnh: “Vũ Hàm……”

Tiếu Vũ Hàm nheo mắt nhìn nàng, độ mạnh yếu trên tay không giảm: “Dạ Ngưng, tật xấu nói mà không thèm nghĩ này của em khi nào mới có thể sửa đây?”

Dạ Ngưng nhìn cô, bĩu môi: “Làm sao chứ, không phải cô và cô Mạch cùng lớn lên từ nhỏ với nhau sau, bình thường luôn nằm ngủ cùng nhau, cái gì cũng đều đã từng tâm sự qua, còn để ý vấn đề này?”

“Ừ, tiếp tục nói.”

“……Em sai rồi.” Cuối cùng vẫn khuất phục dưới bạo lực, Dạ Ngưng cúi đầu nhận sai, Tiếu Vũ Hàm thấy nàng như vậy liền buông lỏng tay, vuốt vuốt mái tóc Dạ Ngưng: “Ngoan.”

“……”

“……”

Mạch Mạt cùng Linh Đang hoàn toàn hóa đá tại chỗ, mình nhìn thấy gì đây? Đây là cái gì? Thật đúng là một bức tranh mẹ hiền con ngoan đẹp đẽ nha!

Được đặc xá, Dạ Ngưng xoa lỗ tai, hấp tấp đi theo Tiếu Vũ Hàm: “Vũ Hàm, Vũ Hàm, em muốn ăn lẩu.”

“Không phải hôm trước vừa ăn rồi sao?”

“Hôm trước ăn sớm đã ‘đi’ ra ngoài rồi, huống hồ tối hôm qua vận động nhiều như vậy, em phải ăn thật nhiều để bồi bổ.”

“Dạ Ngưng!!!”

“A –”

“……”

***

Ngồi ở trong xe Mạch Mạt, thông qua gương chiếu hậu, Linh Đang buồn bực nhìn Dạ Ngưng nghiêng người dựa vào Tiếu Vũ Hàm ở băng ghế sau, đến bây giờ cô cũng không hiểu được, mới sáng sớm ra như thế nào Vũ Hàm lại động kinh đi đáp ứng Dạ Ngưng ra ngoài ăn lẩu? Còn có, vì cái gì cuối cùng kết luận lại là cô tính tiền? Liên quan quái gì đến cô chứ!

Trái ngược với Linh Đang đang buồn bực, Dạ Ngưng lại rất vui vẻ, nghiêng người, như thể không xương tựa vào Tiếu Vũ Hàm: “Vũ Hàm, ngày kia lớp mình đi chơi mùa thu ở đâu thế, cô chuẩn bị thế nào rồi?”

Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng nằm nghiêng người dựa vào mình, cười cười, hạ cửa kính xe xuống một chút, sợ gió thổi khiến nàng bị cảm: “Ừ, tôi nghe nói là thông báo địa điểm để đi rồi, hình như là một nơi giống vùng quê vậy. Em thân là lớp trưởng mà một chút sức lực cũng không chịu bỏ ra nữa.”

Tiếu Vũ Hàm véo cái mũi Dạ Ngưng nhỏi giọng nói, Dạ Ngưng nhìn cô cười, bắt lấy tay cô, than thở: “Linh hồn nhỏ bé của lớp trưởng này không phải là đã sớm bị đại mỹ nữ câu đi mất rồi sao, làm sao còn có tâm tư đi quản chuyện trong lớp nữa.”

“Miệng lưỡi trơn tru.” Tiếu Vũ Hàm ngoài miệng tuy rằng nói như vậy, nhưng ý cười trên mặt cũng không ít, Dạ Ngưng nhìn bộ dạng đơn thuần này của cô, trong lòng đột nhiên có ý nghĩ, người ta nói người con gái khi yêu chỉ số thông minh đều bằng không, Vũ Hàm có thể cũng giống như thế không nhỉ?

“Em đang nghĩ cái gì thế?” Tiếu Vũ Hàm nhìn bộ dáng lấm la lấm lét của Dạ Ngưng liền biết nàng không nghĩ được ra cái chuyện gì tốt đẹp cả, Dạ Ngưng ngậm miệng không nói lời nào, nếu nói ra những lời này thì còn không bị giết chết sao. Tiếu Vũ Hàm nhìn nàng, ánh mắt hơi nheo lại.

“…A, kỳ thật thì cũng không có gì, chỉ là đang nghĩ xem cô có đầu óc hay không thôi.”

“……”

“Á – cô Mạch, có thể chạy nhanh lên không!” Dạ Ngưng quỷ khóc thần gào hét lên.

Mạch Mạt nghe xong liền nhếch miệng, Linh Đang ngồi ở vị trí cạnh tay lái thì khẽ chép miệng: “Cậu nói xem hai người này cũng thật là, ngần này tuổi đầu rồi mà nói chuyện yêu đương lại cứ như thể thiếu nữ ngây thơ vậy, ngồi đằng sau cứ như thể hai đứa trẻ con vậy.”

Mạch Mạt nghe xong liền trợn mắt liếc cô một cái: “Tôi xem cậu là đang ghen tị mới đúng.”

Linh Đang nghe xong không nói gì, ánh mắt có chút đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ xem, không biết là suy nghĩ cái gì, Mạch Mạt vốn đã chuẩn vị tốt đợi cô cãi lại nhưng đợi thật lâu cũng không thấy thanh âm, hơi nghiêng đầu, nhìn cô một cái rồi cũng trầm mặc xuống.

Dạ Ngưng ở phía sau nhìn hai người rất rõ ràng, dùng cánh tay huých Tiếu Vũ Hàm: “Này, Vũ Hàm, hai người kia làm sao thế?”

Tiếu Vũ Hàm nhìn Mạch Mạt, thở dài, lắc đầu: “Hai người tâm sự nặng nề lại đụng phải nhau.”

Dạ Ngưng ngây người một chút, nghiêng người nhìn Tiếu Vũ Hàm: “Linh Đang tâm sự nặng nề?”

Tiếu Vũ Hàm lấy tay chọc chọc lông mi Dạ Ngưng: “Em cho là ai cũng giống mình chắc, không tim không phổi, một tên tiểu bạch nhãn lang.”

Đánh giá này làm cho Dạ Ngưng có phần không vui, không tim không phổi thì nàng chấp nhận, nhưng mà “bạch nhãn lang” thì cũng quá oan cho nàng đi?

“Sao? Em còn không tin?” Tiếu Vũ Hàm nhìn ra Dạ Ngưng đang nghĩ cái gì, Dạ Ngưng bĩu môi, gật đầu, vốn chính là như vậy mà, cái gì gọi là không tin chứ. Tiếu Vũ Hàm thấy nàng như vậy liền tức giận, nhìn nàng gật đầu: “Vậy được, Dạ Ngưng, tôi hỏi em, là ai ngày thường làm việc không thèm suy nghĩ, lòng đầy tâm sự đến nỗi bị cảm phát sốt, không có ai chăm lo thì không chịu đi ngủ, ăn một bữa ngon thì cái gì cũng coi như chưa từng xảy ra? Còn có, tối hôm qua em tới làm gì? Không thèm quan tâm cái gì liền……Phải, sau đó em lại sao hả? Cái gì cũng chưa nói đã ngủ mất rồi?! Dạ Ngưng, từ sáng mai em phải dậy tập thể dục rèn luyện nhiều thêm cho tôi, em –”

“Được rồi!” Dạ Ngưng cúi đầu, ôm eo Tiếu Vũ Hàm, đem đầu chôn trong lòng cô: “Em biết rồi, phải rèn luyện tập thể dục thật tốt, như vậy mới sẽ không khiến cho cô đau lòng, mà quan trọng nhất là mới có sức lực để ‘yêu’ cô thật tốt, phải không?”

“Chết tiệt!”

“Lời này cũng đã nói đến cả trăm lần rồi, có mệt không?” Dạ Ngưng một bộ lợn chết không sợ nước sôi, Tiếu Vũ Hàm trợn mắt với nàng: “Dạ Ngưng!”

“Aish, tôi nói này, hai người có thể ngồi yên không, cứ như thể đôi vợ chồng già khiến cho ai cũng phải ghen tị vậy à? Còn nữa, không phải hai người không quen thân sao? Như thế nào sau một đêm lại cứ như đánh rắm một cái liền nhảy lên mức quen thuộc, thân mật thành như vậy?” Linh Đang thật sự nhịn không được màn đối thoại nhìn như đấu võ mồm mà thực ra lại rất ngọt ngào này liền mở miệng ngăn lại. Tiếu Vũ Hàm trái lại đang giận dỗi nên không thèm chấp, Dạ Ngưng lại không thế, cười tủm tỉm nhìn Linh Đang.

“Chị Linh Đang, chính chị nói nha, một đêm liền thân, còn muốn hỏi em thân như thế nào sao? Chị còn muốn biết cái gì? Thân thiết mấy phần sao?”

“Em em –” Mặt Linh Đang có chút hồng, Dạ Ngưng trợn mắt liếc cô một cái: “Em cái gì mà em? Vũ Hàm là của em, người khác cũng không thể chạm, muốn biết đáp án thì ra hỏi cô Mạch đi.”

Linh Đang bị chặn họng đến một câu cũng không nói nên lời, mặt đỏ tai hồng ngồi ở vị trí phó lái, Dạ Ngưng thấy cô như vậy liền bật cười thành tiếng, ngả ngươi nằm xuống, thích thú nằm trên đùi Tiếu Vũ Hàm, cười rất vui vẻ: “Giỏi thì nói nữa xem…”

Tiếu Vũ Hàm nghe xong liền không nói gì, ngẩng đầu, có chút đồng tình nhìn Linh Đang. Linh Đang một mình một người ngồi ở kia hờn dỗi, cô có thể để cho người khác coi thường, nhưng tuyệt đối không thể để cho cái đồ nhát gan kia xem thường!

Đến nơi, Dạ Ngưng dụi mắt ngồi dậy, tự mình mở cửa xe đi xuống trước, cười tủm tủm giơ tay chờ Tiếu Vũ Hàm.

Bốn người đang chuẩn bị đi vào bên trong, Linh Đang lại đột nhiên đứng bất động tại chỗ, vẻ mặt kích động nhìn Mạch Mạt.

“Cậu muốn gì?” Mạch Mạt cảnh giác nhìn cô, Dạ Ngưng đứng bên cạnh nhìn bộ dáng hai người có chút buồn cười, Tiếu Vũ Hàm hơi bực mình với nàng, dùng sức véo tay Dạ Ngưng, thế này nàng mới nhịn xuống.

Kìm nén thật lâu, ngay lúc mọi người sắp mất kiên nhẫn muốn mở miệng mắng thì cuối cùng Linh Đang cũng nói ra lời: “Mạt Mạt, tôi thích em.”

Dạ Ngưng vẻ mặt hắc tuyến, ông trời ơi, chị Linh Đang của em, chị có cần không có tí lãng mạn nào như thế không chứ! Ở ngay trước cửa quán dê béo, ở ven đường nơi tràn ngập mùi lẩu mùi thịt này mà lại đi thâm tình thổ lộ với người con gái chị đã yêu từ lâu như thế sao?

Tiếu Vũ Hàm cũng có chút nhịn không được, hơi cúi đầu, cắn môi nghẹn cười.

Mạch Mạt nghe xong cũng không có phản ứng gì, mặt không chút thay đổi nhìn Linh Đang, Linh Đang vẻ mặt đỏ bừng nhìn cô, tim đập đến nỗi gần như sắp bay ra khỏi lồng ngực, hôm nay thật đúng là do Dạ Ngưng cùng Tiếu Vũ Hàm kích thích cô mà. Cô và Mạch Mạt, vốn đã nên xác định quan hệ từ trước hai người kia, nhưng mà đến bây giờ hai người đó đã thân mật ngọt ngào dính với nhau, vậy mà cô và Mạch Mạt vẫn lừng khừng chần chờ ở giai đoạn ái muội không tiến, cô thật sự nhịn không được nữa.

Mạch Mạt vẫn như trước không chớp mắt nhìn Linh Đang, qua thật lâu, vươn tay, nắm lấy tay phải của cô: “Ừm, xem biểu hiện của cậu thế nào.”

“Biểu hiện?” Linh Đang vẻ mặt mờ mịt nhìn Mạch Mạt, thần kinh trong đại não vẫn còn vị vây trong trạng thái căng thẳng nên nhất thời còn không kịp phản ứng, theo bản năng lặp lại, Dạ Ngưng ở một bên không nhịn được, dùng sức đẩy cô một chút, giơ tay chỉ chỉ về phía Mạch Mạt đã đi vào trong quán thịt dê, Linh Đang bị đẩy liền lảo đảo một cái, quay đầu nhìn Dạ Ngưng xin trợ giúp liền nhìn thấy ngón tay nhỏ nhắn trắng trẻo thon dài của nàng chỉ vào Mạch Mạt, lập tức hiểu ý, rống lên một tiếng: “Tôi sẽ biểu hiện thật tốt, rèn luyện ngón tay thật nhiều!”

……

Dạ Ngưng gắt gao cắn môi dưới, thân mìn run rẩy cuộn lại thành một đoàn, Tiếu Vũ Hàm cũng nhịn không được mà bật cười thành tiếng, Mạch Mạt đi tuốt đằng trước nên không nhìn thấy biểu tình, nhưng chỉ cần nhìn bước đi như trên sàn catwalk kia là cũng có thể nhìn ra tâm tình của cô. Linh Đang quay đầu, ảo não nhìn Dạ Ngưng.

Cười một lúc thật lâu xong, cuối cùng cũng nhịn xuống, Dạ Ngưng ngẩng đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm, vô cùng chân thành nói: “Vũ Hàm, trước kia có phải em cũng không khác gì Linh Đang không, quả thật không dễ dàng gì cho cô.”

Tiếu Vũ Hàm nghiêm trang đưa ra lời bình: “May mắn, so với cậu ta thì tốt hơn một chút.”

“……”

Bốn người trước sau đi vào quán, gọi thật nhiều đồ ăn, một nồi lẩu sôi sùng sục được mang lên, mọi người liền vui vẻ trò chuyện.

Trải qua tối hôm qua, có lẽ là tâm tính Dạ Ngưng thay đổi, hoặc là thứ gì đó vẫn ngăn cách trong lòng đã không còn nữa, giờ nàng muốn giơ cao cờ xí cô Tiếu không lay chuyển được trong tim mình, vì chính mình xác định tư tưởng chủ đạo, nỗ lực tiến sát lại gần cô ấy hơn, tuyệt đối không làm phản.

“Ái chà, chị hai Dạ!”

Dạ Ngưng đang tưởng tượng tốt đẹp lại bị tiếng hét chói tai đầy vui mừng này làm cho giật mình hoảng sợ, ngẩng đầu nhìn lên liền thấy thân ảnh to khỏe của Đại Bảo xuất hiện trước mắt.

Đại Bảo cùng bạn học đến ăn cơm, ở xa xa nhìn thấy một nữ sinh đang cười giống như Mai Siêu Phong liền suy nghĩ không biết có phải Dạ Ngưng không, đi gần đến nơi liền thấy đúng là thế, này thật ứng với câu nói kia, xa xa nhìn giống Mai Siêu Phong, đến gần nhìn lại đích thị chính là Dạ Ngưng.

“Ồ, Đại Bảo à, khỏe không.” Dạ Ngưng rất có phong phạm lãnh đạo gật gật đầu với hắn, liếc Tiếu Vũ Hàm một cái, không khỏi chột dạ.

Tiếu Vũ Hàm không có phản ứng gì, mỉm cười với Đại Bảo, cúi đầu tiếp tục dùng bữa. Nhưng thật ra Linh Đang lại nhìn ra chỗ tinh tế trong đó, chớp mắt nhìn nhìn Đại Bảo, lại nhìn nhìn Dạ Ngưng cười xấu xa. Thế nào, nhóc con, lại một đóa hoa đào nữa tới cơ à? Xem chị đây hôm nay thu thập ngươi thế nào, để đóa hoa đào này tan nát bởi chính miệng em.

“Em Đại Bảo phải không? Ngồi đi, lại đây, ngồi đi.” Linh Đang bật dậy từ trên ghế, nhiệt tình lôi kéo Đại Bảo, từ bên cạnh kéo một chiếc ghế dựa lại, dùng sức ấn hắn xuống.

Đại Bảo mặt không hiểu gì nhìn bộ mặt cười đến có chút biến dạng của Linh Đang, Mạch Mạt ở một bên bất đắc dĩ lắc đầu, Dạ Ngưng lại ho một tiếng, miếng thịt vừa mới ăn mắc trong cổ họng, Tiếu Vũ Hàm rất dịu dàng cầm lấy cốc nước ở bên cạnh đưa cho nàng: “Ăn từ từ.”

Cầm lấy cốc nước, Dạ Ngưng dùng sức gật đầu, thật cẩn thận đánh giá Tiếu Vũ Hàm, thầm than, may mắn, may mà không nổi giận, thanh âm còn bình thường, lời nói ra cũng vẫn rất dịu dàng.

Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng uống nước xong, nhận lấy cái cốc, nhẹ nhàng cười: “Cũng không làm việc gì trái với lương tâm, khẩn trương cái gì?”

Nói xong, bàn chân ở dưới bàn hơi hơi động đậy, Tiếu Vũ Hàm mỉm cười nhìn Dạ Ngưng, gót giày cao cao nâng lên, tao nhã dẫm lên giày thể thao của nàng.

_Hết chương 58_
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 2 lượt.

Đà Lạt được mệnh danh là “Tiểu Paris” ở Việt Nam và đây cũng là một trong những địa điểm thu hút nhiều du khách trong nước lẫn quốc tế. Đà Lạt mang nét đẹp dịu dàng của người thiếu nữ nhưng cũng rất đỏng đảnh và kiêu kì. Một ngày, thành phố này trải qua bốn kiểu thời tiết tương xứng với bốn mùa trong năm. Và dẫu chỉ ở Đà Lạt trong ngày, du khách cũng có thể dễ dàng cảm nhận trọn vẹn sự thay đổi đó. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như Đừng đi du lịch Đà Lạt ngày lễ, nha tho con ga Ẩn chứa vẻ đẹp thơ mộng và trữ tình, thành phố ngàn hoa Đà Lạt hút hồn khách du lịch cả trong và ngoài nước ngay từ ánh nhìn đầu tiên.

loading...
DMCA.com Protection Status