Thay chị lấy chồng

Chương 156: Không mảnh vải che thân ở trong phòng lý hào kiệt

"Còn có chuyện như vậy?"

Đào Nhi sửng sốt.

Rất hiển nhiên, cô ấy không ngờ còn có chuyện như vậy.

Tôi cười khổ, "Đúng thế."

Tôi chỉ thừa nhận, nhưng không nói tới chuyện kia.

Dù sao bao chuyện xảy ra ngày trước đối với tôi chính là một vết sẹo, hiện giờ vết sẹo này đã đóng vảy ở mức độ nào đó, tôi không muốn rạch nó ra.

Đào Nhi cũng không truy hỏi.

Lúc hai chúng tôi đang ngồi im lặng thì từ xa truyền đến tiếng bước chân.

Tôi nhìn theo phương hướng âm thanh thì thấy Lương Vũ Hạnh đang mặc một chiếc váy dây dài đi về phía chúng tôi.

Nhìn thấy chúng tôi, cô ta châm biếm, "Ôi chao, thật hâm mộ các cô rảnh rỗi như vậy, tôi đây chẳng được thế. Tác phẩm lần này của tôi cần quá nhiều thứ tham khảo, thứ cần để thiết kế cũng nhiều, thời gian phác thảo cũng đủ làm tôi bận rộn rồi."

Lương Vũ Hạnh đứng ở giao lộ nhìn tôi, tựa hồ như đang chờ chúng tôi mở miệng.

Nhưng tôi và Đào Nhi đều tự hiểu ngầm, ai cũng không tiếp lời.

Cô ta nhếch khóe miệng, xấu hổ nói, "Ôi chao, tôi đi trước đây, còn một đống việc phải làm."

Tôi và Đào Nhi vẫn không nói gì.

Lương Vũ Hạnh vừa đi, tôi bèn nói, "Lần trước cô ta sao chép tác phẩm của em, không ngờ bây giờ còn có thể vào chung kết, thật không tưởng tượng được."

"Đó là vì Cao Vân." Đào Nhi nhìn về hướng Lương Vũ Hạnh rời đi, nhẹ nhàng bâng quơ nói, "Cao Vân này, năng lực làm việc rất cao, mối quan hệ cũng tốt mà còn rất nghĩa khí. Chỉ cần đi theo cô ấy, cô ấy sẽ không để người của mình chịu thiệt."

"Thật ra đây là ưu điểm, nói vậy thì con người cô ấy quả là đoan chính."

"Đúng thế, cô ấy thật sự không tệ."

Đào Nhi lại nói một vài chuyện liên quan tới Cao Vân cho tôi nghe.

Khiến ấn tượng tốt của tôi với Cao Vân lên cao vùn vụt.

Mắt thấy thời gian sắp tới giữa trưa, Đào Nhi phải quay về thiết kế, tôi và cô ấy chia tay nhau.

Quay về phòng, tôi nhìn lướt qua một vòng, trong phòng trống không, xem ra Lý Hào Kiệt đã rời đi.

Tôi ngồi trên sofa, muốn mở máy tính ra lần nữa, bấy giờ mới chú ý tới một tờ ghi chú dán ở máy tính, bên trên là nét bút của Lý Hào Kiệt.

“Phòng của anh ở bên cạnh phòng em, có chuyện gì thì cứ tới tìm anh.”

Phòng của tôi nằm ở góc khuất trong làng du lịch, cách vách chỉ có một căn phòng cùng loại.

Căn cứ theo hiểu biết lúc trước của tôi, Lý Hào Kiệt sẽ ở trong một căn phòng xa hoa nhất của làng du lịch.

Tôi không ngờ anh ta sẽ sống ở nơi này.

Nhưng mà chuyện này cũng không liên quan gì tới tôi.

Chuyện tôi phải làm, chẳng qua là làm sao để tạo ra một thiết kết thật đẹp thuộc về mình.

Một tay tôi ôm lấy máy tính, xoay quanh trong phòng. Lúc này tôi mới nhận ra, trước đây mình đã coi thường đề thi này, thật ra nó khó vô cùng.

Thiết kế một căn phòng, người nào cũng biết làm.

Nhưng càng là chuyện đơn giản thì muốn đạt được giải thưởng càng khó khăn.

Huống chi hiện giờ bảy người trong trận chung kết, ngoại trừ tôi, ai cũng là cao thủ hàng thật giá thật.

Đảo mắt đã hết một ngày, tôi đang ngồi trong phòng cầm quyển vở ký họa viết viết vẽ vẽ, nhưng cuối cùng chỉ tạo ra vô số bản thảo vô dụng.

Tôi ngồi trong phòng hai ngày.

Tới khi một quyển vở ký họa gần như đã bị tôi xé hết, tôi cuối cùng mới cảm thấy mình có chút ý tưởng.

Lúc đang hạ bút vẽ bản nháp, tôi lại nghe thấy ngoài cửa có tiếng ồn ào.

Tiếng bước chân hỗn loạn, có tiếng cười của con gái và tiếng nói khẽ của đàn ông.

Chuyện gì thế?

Nơi này rõ ràng là góc khuất nhất trong làng du lịch, bình thường ngay cả người đi qua đường cũng rất ít, sao trong phút chốc lại nhiều người như vậy?

Tôi đứng dậy, duỗi thắt lưng rồi đi ra sân.

Bước ra ngoài, tôi nhìn thấy đoàn người láo nháo bước vào căn phòng bên cạnh.

Dường như đều là những người tham gia trận chung kết lần này.

Nơi đó....

Phòng của Lý Hào Kiệt?

Bọn họ vào trong làm gì?

Lẽ nào xảy ra chuyện gì?

Không hiểu sao trong lòng lại trở nên hoảng loạn, ngay cả giầy cũng không kịp thay đã lao ra ngoài.

Tôi tới cửa, nhìn thấy một đoàn người đang chen chúc ở đó, ai cũng đang nhìn vào trong phòng, vẻ mặt khác nhau.

Có người kinh ngạc, có người che mắt, có người che miệng.

Bọn họ đều ngây ngẩn tại chỗ.

Dường như bị kinh hãi rất mạnh.

Không phải Lý Hào Kiệt thật sự xảy ra chuyện chứ!

Tôi nhanh chóng bước tới, đẩy nhóm người đang vây xung quanh để nhìn vào trong....

Sững sờ.

Tôi nhìn thấy trong phòng có hai người.

Một nam;

Một nữ;

Nam là Lý Hào Kiệt.

Nữ không ngờ lại là Đào Nhi.

Trên người Đào Nhi chỉ mặc một chiếc quần lót, cả cơ thể ửng hồng, ánh mắt mơ màng, cứ nhìn thấy Lý Hào Kiệt là nhào lên trên.

Lý Hào Kiệt lắc mình tránh đi, Đào Nhi lại tiếp tục nhào vào.

Cô ấy nhìn Lý Hào Kiệt, giọng nói trong miệng mơ hồ phát ra, "Cho tôi, cho tôi.... tôi muốn...."

Giọng nói kia, ái muội, kiều diễm, tràn ngập tình dục.

"Đào Nhi!"

Tôi chỉ sửng sốt một giây rồi lập tức lao vào trong, cầm lấy một bộ quần áo Lý Hào Kiệt treo ở bên cạnh. Lúc tôi chuẩn bị ôm lấy Đào Nhi thì một người từ trong phòng tắm lao ra, bưng một chậu nước, chậu nước ấy trực tiếp hất lên người Đào Nhi.

Trong nháy mắt, tôi có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh ập tới mặt mình.

Người hất chậu nước không phải ai khác mà chính là Lương Vũ Hạnh. Cô ta hất xong thì chửi ầm lên, "Đào Nhi, sao cô lại không biết xấu hổ như vậy!"

"Đào Nhi, chị không sao chứ."

Tôi cảm thấy sự việc không thích hợp, nhưng cũng lười đôi co với Lương Vũ Hạnh, tiếp tục cầm quần áo quấn cho Đào Nhi.

Một cái hắt này dường như cũng khiến Đào Nhi tỉnh lại đôi chút. Cô ấy đứng tại chỗ, nhìn trái nhìn phải, vươn tay ra sờ sờ cơ thể mình, lại nhìn tôi đang ở bên cạnh, ánh mắt trừng lớn, hỏi, "Chị, chị làm sao vậy?"

"Em không biết, chị về phòng với em trước nhé."

Tôi nói rồi chuẩn bị đưa cô ấy về phòng.

Lúc này Dương Trung cũng đến, dẫn theo năm, sáu người vệ sĩ. Anh ta nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, lập tức nói, "Xin lỗi Tổng giám đốc Lý, tôi tới chậm rồi, anhkhông sao chứ."

Lý Hào Kiệt đứng ở một bên, sắc mặt trái lại khá bình tĩnh.

Anh ta lấy tay vỗ vỗ quần áo mình, nhìn thoáng qua Đào Nhi, cảm xúc không tốt lắm, "Điều tra xem đây là chuyện gì."

Tuy Đào Nhi được tôi dùng khăn bọc lại, nhưng chân của cô ấy vẫn đang lộ ra bên ngoài.

Dương Trung nhìn thoáng qua, lập tức nói, "Vâng!"

Tôi đang muốn dẫn Đào Nhi về phòng, Lương Vũ Hạnh ở phía sau lại nói, "Vừa rồi tôi thấy Đào Nhi vừa đi vừa cởi quần áo đã cảm thấy chuyện này kỳ quái, không ngờ tới lá gan của cô ta lại lớn như vậy, còn dám tới quyến rũ tổng giám đốc Lý."

"Cô im mồm!" Tôi trừng mắt nhìn Lương Vũ Hạnh.

Che chở Đào Nhi đi về phòng.

Chúng tôi đi tới cửa, Dương Trung đi theo, nhưng rất lịch sự không tiến lại gần, anh ta đứng ở chỗ khách ra hơn một mét rồi nói, "Đợi tới lúc tiện hơn xin hãy liên hệ với tôi."

"Được thôi, trợ lý Dương." Tôi nói xong thì đưa Đào Nhi vào phòng.

Vừa bước vào phòng tôi lập tức nhanh chóng cầm lấy khăn tắm lau người cho Đào Nhi, phát hiện cơ thể cô ấy nóng bỏng, hơn nữa vẫn còn hồng rực như cũ.

Cô ấy ngồi ở chỗ kia, liều mạng lắc đầu, lấy tay túm tóc mình.

Tôi đứng dậy, vốn muốn rót ly nước cho cô, đợi tới lúc xoay người lại thì thấy cô ấy đang ra sức kéo, trực tiếp dứt đứt một lọn tóc!

"Đào Nhi!" Tôi sợ tới mức vội vàng đặt cốc nước xuống, vọt tới túm lấy bàn tay còn đang tiếp tục dứt tóc của cô ấy, sau đó ôm chặt cô, một tay nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng cô, "Không sao, không sao, đã qua hết rồi."

Lúc tôi ôm Đào Nhi, có thể cảm nhận được Đào Nhi đang run rẩy.

Đại khái qua vài phút, tôi nghe thấy cô ấy nói, "Xong rồi, chị xong rồi."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 14 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang hay nhất chẳng hạn như that tha, no rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.