Thay chị lấy chồng

Chương 161: Đến gần nhau nhưng chẳng thể chạm vào nhau

Tôi rũ mắt, cố ý nói như thể không có chuyện gì: “Không dùng quá sức lắm, tôi phải về làm việc đây.”

“Ừ, để anh đi cùng em.”

Giọng nói của Lý Hào Kiệt cũng dịu lại.

Chỉ là anh ấy vẫn siết chặt chiếc chìa khóa kia của tôi trong tay, hình như là không dám đưa nó cho tôi.

Còn cách ngày nộp tác phẩm chưa đến một ngày nữa.

Sản phẩm của tôi cũng đã làm sắp xong, sau khi tô màu lên thì đã sửa lại vài chỗ.

Cuối cùng cũng kịp mang đến quầy phục vụ trước lúc 12 giờ để copy vào máy tính chuyên dụng của cuộc thi.

Nơi này do Dương Trung phụ trách.

Anh ta nhìn thấy tôi liền cười và nói: “Cô Tống, cảm ơn cô chuyện lần trước nhé.”

“Không có gì, không phải lỗi của anh, là lỗi của anh ta.”

Tôi xua tay, nghĩ tới việc Lý Hào Kiệt bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện như âm hồn nên tôi cũng không dám nói nhiều với anh ta.

Lúc tôi copy xong đi ra thì vừa lúc lại nhìn thấy Lương Vũ Hạnh.

Cô ta định đi vào bên trong.

Tôi không yên tâm nên cũng đi vào theo.

Cô ta nhìn tôi, nói với giọng điệu như có chút bất mãn, “Cô đi theo tôi làm gì?”

“Đề phòng kẻ tiểu nhân.” Tôi bình tĩnh đáp lại.

Tôi cũng đã sớm biết Lương Vũ Hạnh cô ta là người thế nào.

Trưa nay lúc ăn cơm tôi còn nghe thấy cô ta nói chuyện với người khác là mình đã làm xong từ lâu, cũng đã nộp tác phẩm rồi.

Bây giờ lại còn đến đây, đúng là có hơi kì lạ.

Lương Vũ Hạnh thấy tôi nói vậy thì liền tức đến nỗi mặt biến sắc, “Cô nói cái gì cơ!”

“Lẽ nào không phải sao?” Tuy chỉ là suy đoán, nhưng tôi vẫn đứng vững nhìn Lương Vũ Hạnh, “Chuyện của Đào Nhi là do ai làm, tôi nghĩ trong lòng cô rõ nhất!”

“Liên quan gì đến tôi!”

“Liên quan gì đến cô?” Tôi nhìn Lương Vũ Hạnh, “Chuyện của Đào Nhi, cho dù là cô nhìn thấy thì sao cô có thể gọi tất cả những người tham gia cuộc thi đến nhanh như thế được chứ?”

“Tôi...”

“Trừ phi các người đã biết chuyện từ trước!”

Tôi lớn tiếng nói.

“Tôi... Chuyện này liên quan gì đến tôi chứ!”

Lúc này Lương Vũ Hạnh bị tôi nói thế, rõ ràng là đã có phần luống cuống.

Phản ứng của cô ta chính là chứng cứ tốt nhất.

Lương Vũ Hạnh bình thường tuy nghênh ngang phách lối, nhưng kể từ chuyện ăn cắp ý tưởng lần trước, tôi liền phát hiện ra, con người cô ta, chỉ cần bạn nói đúng trọng tâm, cô ta sẽ liền tự mình thất thế.

Lúc hai chúng tôi cãi nhau, Dương Trung đứng một bên có ý tốt nên hỏi, “Cô Lương, sắp 12 giờ rồi, xin hỏi cô còn cần copy tác phẩm không?”

“Cần, tác phẩm của tôi đã sửa lại một vài chỗ, vậy nên phải copy lại.”

Lương Vũ Hạnh nói rồi, cầm chiếc USB ra bắt đầu copy bài.

Tôi thì đứng ngay bên cạnh, nói với Dương Trung, “Trợ lý Diệp, tôi muốn đặc biệt nói điều này một chút, lần trước lúc thi bán kết anh không ở đây, tác phẩm của tôi và cô ta giống nhau, sau đó mới chứng minh được là cô ta sao chép ý tưởng của tôi, nếu lần này tác phẩm của tôi và cô ta lại có đụng chạm nữa, thì nhớ là cô ta sửa lại sau tôi nhé.”

“Cô có ý gì! Ai thích chép của cô chứ!”

Lương Vũ Hạnh vừa nghe thấy thế thì liền cuống lên.

Tôi liếc cô ta một cái, “Tôi cũng đâu có nói lần này nhất định là cô sao chép của tôi đâu, cô kích động cái gì, lẽ nào...”

“Đương nhiên là không rồi!”

Lương Vũ Hạnh trợn mắt nhìn tôi, cũng không nói nhiều lời thừa thãi với tôi nữa mà đi luôn.

Tôi thấy cô ta đi rồi, cũng đi ra ngoài, sau đó liền nghe thấy Dương Trung ở phía sau gọi với theo tôi, “Cô Tống.”

“Có chuyện gì sao?”

Tôi quay đầu lại.

Dương Trung ngập ngừng một lúc, hình như đang nghĩ xem nên nói thế nào.

Một lúc sau mới mở lời, “Ngày mai ba vị giám khảo sẽ đến từ sáng sớm.”

“Ừm.”

Tôi gật đầu, hoài nghi nhìn Dương Trung một lúc.

Chuyện này trước kia cũng đã có thông báo, tôi cũng sớm đã biết.

Luôn cảm thấy hình như anh ta vẫn muốn nói chuyện gì khác nữa.

Nhưng cuối cùng tôi vẫn không hỏi.

Đợi khi tôi trở về phòng, Lý Hào Kiệt vẫn ở đó ôm máy tính để gửi mail.

Làm xong tác phẩm, tôi cuối cùng cũng đã đựpc thảnh thơi.

Lao vào tắm qua một cái, kết quả tắm được một lúc thì liền nhìn thấy dưới đất có máu.

Đến kỳ kinh nguyệt.

Tôi tắm xong, đồ dùng của phụ nữ đã được chuẩn bị sẵn, thay xong quần áo rồi ra ngoài, thấy người đàn ông đã đặt máy tính xuống, đi lại chỗ tôi.

Anh ấy ôm chặt tôi, rướn cổ lên mái tóc tôi, hít một hơi thật sâu, “Thơm quá, muốn ăn.”

“Không được.” Tôi căng cứng người, hai tay che bụng mình, ngương ngùng nói, “Đến kỳ kinh nguyệt.”

Nghe thấy bốn chữ này, Lý Hào Kiệt hơi cau mày, “Còn có kỳ kinh nguyệt không hiểu chuyện thế sao?”

Anh ấy ôm tôi, nhẹ nhành hôn lên cổ tôi, thì thào, “Bảo bối à, cương thế này thì đau lắm.”

“Không được.”

Lúc này đương nhiên là không được rồi.

Cũng không biết tại sao, tôi luôn kiểu vừa lúc trước thì tức giận với Lý Hào Kiệt, lúc sau đã lại không biết phải làm sao với anh ấy, tôi như thế này khiến chính bản thân tôi cũng có chút bối rối.

Anh ấy nắm lấy tay tôi, nói như kẻ vô tội, “Vậy em dùng tay giúp anh được không.”

“...”

“Lần sau đợi em hết rồi, anh nhất định sẽ cố gắng.”

Lý Hào Kiệt nhìn tôi, hơi nhíu mày, ánh mắt trông cũng không thấy vẻ lạnh lùng.

Ngược lại còn có chút tính khí của trẻ con.

Tôi cũng không biết tại sao lại nói câu “Được.”

Tôi bị người đàn ông bế lên giường, dưới sự chỉ dẫn của anh ấy, dùng tay giúp anh ấy.

Sau khi làm xong, tôi mặt mày ủ rũ, vung vẩy cái tay đang mỏi muốn chết.

Lý Hào Kiệt vội vàng ngồi dậy, cầm tay tôi đặt lên trước ngực, cẩn thận xoa bóp cho tôi.

Thực ra anh ấy không hề biết xoa bóp, dùng lực thì lúc mạnh lúc yếu.

Thế nhưng tôi ngẩng đầu thấy dáng vẻ nghiêm túc của anh ấy, kìm nén sự oán trách, chỉ là cứ nhìn thế thôi.

Ngày mai ban giám khảo sẽ đến chấm bài, nhiều nhất là ba ngày nữa chúng tôi sẽ phải rời khỏi đây.

Rời khỏi đây rồi, quan hệ giữa tôi và Lý Hào Kiệt sẽ biến thành thế nào đây?

Có lẽ nào sẽ mãi là hai đường tiệm cận không ngừng đến gần nhau nhưng mãi chẳng thể giao nhau.

Đêm đến.

Lần đầu tiên tôi nghe theo con tim, chủ động ôm lấy Lý Hào Kiệt, tựa vào cơ ngực của anh ấy, nghe nhịp tim đập mạnh mẽ của anh ấy.

Cảm giác này lại không làm tôi cảm thấy có một chút an tâm nào cả.

Nhiều hơn thế nữa là sự bất an.

Tôi luôn hiểu rằng tất cả những thứ này đều chỉ là tạm thời.

Thứ hạnh phúc này là thứ tôi vay mượn nhờ vào cơ hội thi đấu lần này, bất cứ lúc nào cũng có thể mất đi.

Tôi cảm nhận được người đàn ông ôm tôi đang hôn lên đỉnh đầu tôi.

Trái tim tôi khẽ run lên.

Nhắm mắt, chìm vào chiêm bao.

Sáng sớm ngày hôm sau ngủ dậy, mở mắt nhìn thì Lý Hào Kiệt đã không còn ở đây nữa, trong lòng tôi không khỏi cảm thấy hoang mang.

Nhưng tôi nhanh chóng nhận ra rằng có lẽ là anh ấy đã đi tập thể dục rồi.

Quả nhiên, người đàn ông rất nhanh đã trở về, mang trên người đầy mồ hôi, sau đó đi vào nhà tắm.

Lúc anh ấy tắm xong, vừa thay quần áo, vừa nói với tôi, “Hôm nay ban giám khảo đến, anh đi trước đây.”

“Ừ.”

Tôi gật đầu, sau đó đi vào nhà tắm rửa mặt, thay quần áo.

Sửa soạn xong thì ra khỏi nhà, đến địa điểm tập trung, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Lý Hào Kiệt, và người phụ nữ bên cạnh anh ấy - Tống Duyên Minh.

Tống Duyên Minh tuy không khoác tay Lý Hào Kiệt, nhưng chị ta đứng đằng sau Lý Hào Kiệt, kề sát bên anh ấy. Bối rối nhìn trước nhìn sau, như thể vô cùng rụt rè.

Lý Hào Kiệt cũng che chở cho chị ta.

Cảnh tượng này dường như đã hóa thành bao nhiêu bàn tay vô hình, luồn vào trong lồng ngực tôi, bóp nghẹt trái tim tôi.

Trái tim tôi rất đau.

Tôi biết hạnh phúc của tôi chỉ là thứ vay mượn, nhưng trước giờ chưa từng nghĩ rằng hiện thực lại đến nhanh đến vậy.

Cùng nhìn thấy cảnh này còn có những người khác nữa.

Lương Vũ Hạnh dựa sát lại, mở miệng châm chọc, “Ôi, chính chủ đến rồi, tiểu tam có tâm trạng thế nào?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 14 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như hay nho khi da goi nhau mot tieng vo chong thi dung lam nhau ton thuong, tu vi 2018 tuoi suu so luoc sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.