Thay đổi: Destiny to love

Chương 1: Bất hạnh (Part.1)

Satake Yui bước từng bước một để đi đến trường. Cô mặc bộ đồng phục của trường Stars. Stars là một hệ thống trường học phổ thông nổi tiếng ở Nhật Bản, là nơi đào tạo những học sinh tài năng nhất. Yui là cô gái nổi bật với một khuôn mặt cực kì đáng yêu: mái tóc đen óng, mượt mà; đôi mắt long lanh như kim cương. Không chỉ về sắc đẹp, Yui - tiểu thư thứ hai của tập đoàn Satake - còn là một người sở hữu bộ óc thông minh và nhạy bén. Cô là một trong những học sinh giỏi nhất ở đây. Là một cô gái xinh đẹp như vậy, giỏi giang như vậy, nhưng cô lại là một người bất hạnh.

- Aha ~! - Chiếc cặp của cô bị giật một cách thô bạo - Lấy được rồi nhé!

Người giật chiếc cặp đó là một học sinh nam có vẻ ngoài kháu khỉnh. Khuôn mặt tròn với các đường nét rõ ràng. Lông mi dài, mắt hai mí, da trắng mịn, mũi cao và cả một nốt ruồi nhỏ rất duyên ở sống mũi. Cậu bé toát lên hình ảnh một thằng nhóc tinh ranh và ngỗ nghịch. Đó là Hanagato Shukasa, cậu công tử của tập đoàn Hanagato - tập đoàn lớn mạnh hàng đầu ở đất nước hoa anh đào.

- Shukasa, trả cặp lại cho tớ!

- Hử? Cậu nói gì tôi nghe không rõ?

- Làm ơn đi, trả cặp cho tớ. Tớ sẽ cho cậu suất cơm trưa của tớ... Nhé?

Nhưng buồn sao, lời van xin đầy thành khẩn của Yui chẳng làm cho cậu ta mủi lòng. Shukasa chỉ cười khểnh một cái rồi trả lời một cách khinh thường:

- Hở! Cơm trưa của cậu ư? Thức ăn trên Trái Đất có cạn kiệt thì tớ cũng không thèm đụng đến thứ cơm của cậu đâu!

Trái ngược với thái độ khinh bỉ của Shukasa, Yui thì đáp lại một cách giận dữ:

- Ừ đó! Cơm nhà tớ không đáng để một kẻ như cậu ăn đâu. Sao cậu không lấy tiền mua cao lương mĩ vị mà mua cặp lại đi lấy cặp của tớ làm gì! Cậu là kẻ đáng ghét nhất mà tớ từng gặp đấy! - Yui nghiến răng, cô cảm thấy tức giận hơn bao giờ hết.

- Cậu... - Shukasa lườm Yui.

- A... - Yui đưa tay lên che miệng - Tớ...

- Hử?

- Tớ... không có...

- Hôm nay cậu ăn gan hùm à? Cậu dám nói thế với tôi ư? Cậu đừng mong nhìn lại cái cặp này nữa nhé! - Shukasa giơ cái cặp lên vẫy vẫy rồi bỏ đi.

- Oa oa oa... - Tiếng khóc thầm nãy giờ của Yui đã thành tiếng. Cô khuỵu xuống, hai tay ôm lấy mặt mà khóc. Bị Shukasa bắt nạt làm cô chẳng buồn đi học nữa. Nhưng bấy nhiêu có là bao so với những gì cô đã phải chịu đựng hằng ngày...

- Ê! - Sau lưng Yui xuất hiện ba nữ sinh. Đó là Yuri, Asai và Ida. Họ và rất rất nhiều nữ sinh khác đều thích Shukasa. Có lẽ lý do họ thích cậu ta là gương mặt điển trai và kho tài sản kếch xù. Những nữ sinh yêu mến Shukasa đều hùa nhau bắt nạt Yui. Nguyên nhân một phần là họ thấy Shukasa có vẻ ghét Yui nên cũng không đội trời chung với cô, còn một phần là họ ghen tị với khuôn mặt và lực học của cô. - Yuri, Asai, Ida... - Yui vẫn còn rưng rưng nước mắt gọi tên các bạn.

- Hôm nay mày thật là to gan! Sao mày dám chọc giận Shukasa của tụi tao hả?

- Nhưng... Nhưng các cậu cũng thấy mà... Là Shukasa trêu tớ mà...

- Mày dám cãi ư? - Yuri lao tới tát Yui. Asai và Ida cũng không vừa. Họ thẳng tay đánh Yui không chút ngần ngại. Yui tội nghiệp. Cô bé chẳng biết làm gì ngoài lấy tay ôm đầu, kêu lên đầy đau đớn: "Đừng mà ~ Đau lắm ~ Dừng tay đi ~ Có ai làm ơn can họ lại ~"

Có đến hàng chục học sinh chứng kiến cảnh đó. Nhưng chẳng ai làm gì cả. Đa phần thì nhìn một cách thương hại. Chẳng ai dám can ngăn. Bởi họ biết nếu bảo vệ cho Yui thì sẽ trở thành nạn nhân bị cô lập, bị bắt nạt của Shukasa và cả những người khác nữa. Họ chẳng biết làm gì hơn. Điều mà họ mong là được học hành một cách yên ổn, không gặp trở ngại gì cho đến lúc tốt nghiệp như Yui. Duy chỉ trừ một người bất bình trước cảnh đó.

Cốp! - Một tiếng vang lên và kèm theo sự đau đớn của Yuri. Một thứ gì đó văng vào đầu cô. Một chiếc giày. Yuri một tay ôm đầu, một tay cúi xuống lượm chiếc giày lên và lớn tiếng hỏi:

- Ai ném cái này vào đầu tao?

Không khí im lặng trong một giây.

- Tao! - Một đứa trong đám đông cất tiếng. Mọi người quay lại nhìn về phía tiếng nói.

Đó là một cô bé trạc tuổi Yui, nhưng trông có vẻ rất mạnh mẽ.

- Mày muốn chết à? - Yuri lại gần, chỉ tay vào cô gái mới. Nhưng cô bé lại chẳng có gì gọi là sợ hãi:

- Chính mày mới muốn chết đấy! - Cô bé hất tay Yuri ra - Mày không còn chút lương tâm nào khi đánh người khác như vậy à?

Yuri tỏ ra khá sợ hãi nhưng vẫn không chịu thua:

- Mày có biết đụng vào tao thì hậu quả sẽ ra sao không?

- Thì sao? - Cô gái mới vẫn không hề sợ hãi.

- Thì... thì mày sẽ không được học yên ổn cho đến lúc tốt nghiệp đâu.

- Vậy à? Để xem nào!

Cô gái mới hoàn toàn không để ý gì ở phía sau. Asai túm tóc cô bé kéo ra. Ida đá cô bé ngã phịch xuống đất. Yuri thì tiến tới nói một cách đắc thắng:

- Mày nên biết nếu đụng vào tao thì hậu quả sẽ khôn lường đấy!

Cô bé ngồi dậy, rồi đứng lên. Cô bé mới cũng tiến đến, nói:

- Tao nghĩ mày cũng nên biết... - Tay cô nắm lại thành nắm đấm, cô đánh Yuri ngã lăn quay -... nếu đụng vào tao thì hậu quả cũng sẽ khôn lường đấy!

Yuri nằm dưới đất, cô cảm thấy bực bội. Đây là lần đầu tiên cô nếm mùi thất bại nên rất cay cú. Asai và Ida chạy lại đỡ cô dậy. Yuri gượng dậy, vẫn là cái giọng kiêu căng:

- Tao sẽ không để mày sống yên ổn đâu!

- Mày làm gì được tao nào? Dù gì mày cũng chỉ là một con cáo yếu đuối tỏ ra mạnh mẽ trước kẻ yếu hơn mình mà thôi.

- Con cáo... yếu đuối... Mày nghĩ mày mạnh hơn tao?

- Dĩ nhiên. Nếu mày cho là mày mạnh hơn tao thì hãy cho tao xem mày giỏi đến mức nào đi.

- Nếu mày muốn... Tao là Eto Yuri. Mày tên gì? - Yuri đã đứng dậy.

- Tao ư? Toudo Mika, học sinh mới chuyển trường, cứ gọi tao là Mika. Tao chấp nhận lời thách thức của mày bất cứ lúc nào!

- Tao rất vui. Cứ chờ xem...

Cùng lúc đó, từ cổng trường, một người phụ nữ xinh đẹp đã ngoài 30 chạy vào. Cô mặc bộ váy công sở màu be và bôi màu son khá bắt mắt. Mái tóc nâu được búi gọn trông rất sang trọng và quý phái:

- Tiểu thư!

Yui ngoái đầu lại:

- Cô Manami!

Người phụ nữ đó là Toyama Manami, thư kí của chủ tịch tập đoàn Satake. Toyama như người mẹ thứ hai của Yui vậy. Lúc nào cô cũng dành cho cô bé một sự quan tâm đặc biệt hơn chị cô, Satake Mai. Yui cũng quý Toyama như người thân trong gia đình vậy.

- Tiểu thư, tôi không biết lại có chuyện kinh khủng như vậy xảy ra với cô. Đợt này tôi cảm thấy tiểu thư buồn bã hẳn nên đã đi theo xem. Tôi không ngờ...

- Cô Manami... con không sao... con không sao đâu mà...

- Không sao gì mà không sao! - Cô vội cắt lời Yui - Chuyện kinh khủng như vậy cơ mà... Tiểu thư ngốc lắm! Sao cô... sao cô không nói chuyện với tôi... - Giọng cô như sắp khóc.

- Con xin lỗi... xin lỗi cô nhiều lắm... - Yui sà vào lòng Toyama.

Toyama đứng dậy. Cô quay phắt về phía ba đứa trẻ ngỗ nghịch:

- Các em còn nhỏ, học không lo học lại đi bắt nạt bạn bè. Các em phải đặt mình trong tình huống của bạn chứ! Nếu các em bị bắt nạt, bị cô lập như bạn thì có chịu nổi không? Tôi sẽ báo chuyện với nhà trường kỉ luật ba em! - Toyama nói giọng nghiêm khắc, khác hẳn sự vỗ về lúc nãy với Yui. Còn Yuri, Asai và Ida thì đứng im, cúi gằm mặt.

Ở cổng trường, một chiếc xe vừa đi đến. Một người phụ nữ trạc tuổi Toyama bước xuống. Đó là Nakazawa, kế toán trưởng tập đoàn Satake.

- Tiểu thư Yui, chủ tịch muốn gặp cô. Phiền cô lên xe...

- Còn buổi học... - Yui ngập ngừng.

- Hôm nay tiểu thư hãy nghỉ một bữa.

Toyama đi lại, vỗ nhẹ vai Yui:

- Tiểu thư, nghe lời chủ tịch mà về gặp ông ấy đi!

- Vâ.. vâng... - Yui gật đầu. Cô theo Nakazawa bước lên xe.

Chiếc xe chở Yui phóng đi. Toyama quay lại chỗ Mika:

- Cháu đi theo cô được không?

- Đi... đi đâu cô? - Mika ngập ngừng.

- Đi đến chỗ này. Cô cảm thấy vui khi cháu bảo vệ Yui.

- Chỉ là cháu cảm thấy bất bình trước cảnh đó thôi.

- Vì vậy, cô cảm thấy rất yên tâm khi giao Yui cho cháu. Cháu sẽ giúp cô chứ?

- Vâ... vâng!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như so do tu duy canh ngay he tom tat kien thuc, phan tich hon truong ba da hang thit day du chi tiet sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.