Thay đổi: Destiny to love

Chương 34: Chocolate ngọt - Quyết định của Shukasa

Shukasa thở một hơi như đã trút bỏ được nỗi phiền lòng...

Nhưng chợt, tấm rèm kéo toạc ra kèm theo một giọng nói nhí nhảnh vang lên:

- Bắt quả tang hội trưởng trốn học nhé!

Shukasa giật mình quay đầu lại nhìn. Ở đó, cô ấy ngồi trên mép giường của anh. Chống hai tay lên ga, đầu xoay ngược với chân. Đó là một cô gái có nhiều nét phương Tây trên mặt, môi nở một nụ cười chúm chím.

- Cô là ai? - Shukasa lườm.

- Em là Kahara Terumi, y tá ở đây! - Nó vẫn cười.

- Sao cô trông lạ thế?

- Em mới làm ở đây được có hai tuần!

- Sao cô xưng hô thân mật thế?

- Em dưới hội trưởng một lớp, xưng vậy đúng rồi còn gì!

Shukasa khịt mũi. Anh ngồi lại nghiêm tục trên giường, tay lướt thoăn thoắt lên màn hình điện thoại:

- Cô đi ra ngoài đi! Tôi cần được nghỉ ngơi.

Im lặng một lúc, Terumi lên tiếng:

- Anh buồn chuyện tình cảm đúng không?

Nghe thấy nó, Shukasa giật mình. Anh cau mày nhìn nó, tỏ ý khó chịu:

- Tại sao cô biết? Chẳng lẽ cô nhìn trộm tôi à?

- Tại vì khuôn mặt của anh. - Nó chậm rãi - Em từng nhìn thấy những biểu hiện giống anh trên khuôn mặt mình qua gương...

- Cô cũng vậy à? - Anh tỏ ý hơi ngạc nhiên.

- Đúng vậy...Ba năm trước, em từng yêu một người. Nhưng người đó lại yêu người con gái khác...

Nó cúi gằm mặt, nói nhỏ nhẹ, trĩu nặng nỗi niềm. Shukasa tìm thấy có nét tương đồng gì đó giống mình ở nó, nên anh cảm thông. Anh đã rời bỏ bản tính lạnh lùng của mình, dù chỉ trong một khoảnh khắc. Anh toan đặt tay lên vai nó như để san sẻ chút gì, làm cho nó, và cả anh vơi nhẹ muộn phiền.

Nhưng khi anh chưa kịp chạm tay và cô bé y tá non trẻ ấy, nó đã ngước mặt lên, xoay vù vù mấy vòng như để làm cho nét mặt tâm trạng của nó thay đổi, một phần cũng là để làm khô hai hạt nước mắt sắp chảy ra khi gợi lại chuyện cũ. Nó không để Shukasa an ủi nó, bởi vì mục đích ban đầu của nó là an ủi Shukasa:

- Ha ha! Nhưng hội trưởng đừng lo! Em đã quên được người ấy rồi! - Nó cười tươi ngây ngô. Mắt nhắm tít lại, môi chúm chím, hai má đỏ hồng hào. Tuy rằng Terumi không đẹp rạng rỡ như Haru, Mika hay Yui, nhưng nó lại rất có duyên. Khuôn mặt nó lúc này đáng yêu không tả xiết.

Có lẽ bất kì ai cũng sẽ phản ứng lại với nét mặt rất đỗi hồn nhiên của nó, hoặc là rung động, hoặc là dị ứng. Nhưng xem chừng Shukasa còn chẳng thèm để ý gì đến mặt nó, mà chỉ chú tâm đến lời nó nói:

- Quên? Sao cô lại cố quên? Khi cô yêu một người thì phải cố gắng có bằng được người đó. chứ sao lại để yên như vậy? Thế thì không phải là yêu đâu!

- Hội trưởng ạ! - Nó nói ngay khi Shukasa vừa dứt lời, không thèm tạo ra một chút kẽ hở nào để anh nói thêm. Đầu nó hơi cúi xuống, mắt nhắm lại, nhấn mạnh từng từ từng chữ - Yêu cũng có nhiều kiểu. Yêu theo kiểu của anh là yêu chiếm đoạt, yêu vì anh, nhưng yêu theo kiểu của em là yêu vì người ấy, chỉ đứng im từ xa, lặng dõi theo bước chân của người ấy, ngắm nhìn gương mặt hạnh phúc của người ấy, chúc phúc cho người ấy. Anh không hiểu được đâu, mùi vị của tình yêu như thế nào. Tại sao vào ngày lễ tình nhân, người ta lại tặng Chocolate cho nhau? Bởi vì tình yêu cũng có mùi vị giống Chocolate vậy, vừa ngọt mà lại vừa đắng. Ngọt, là cái cảm giác ấm nồng trong vòng tay yêu thương của người ấy. Đắng, là cái cảm giác buốt nhói đến từng khúc ruột khi hai người hiểu lầm nhau. Chocolate của em vị đắng nhiều hơn vị ngọt. Chocolate của anh vị ngọt sẽ nhiều hơn vị đắng chứ? Anh...sẽ yêu vì người ấy chứ?

Shukasa sững người lại. Anh không biết nói gì hơn ngoài việc nheo đôi lông mày lại một chút như để cố hiểu, cố tiếp thu những lời nói đó. Lát sau, anh khẽ nói:

- Chắc vậy...Kahara ạ...Chắc tôi cũng sẽ vì cô ấy...

Terumi khẽ nở một nụ cười mãn nguyện. Nó nhìn đăm chiêu vào cặp mắt đen láy của Shukasa và cố đọc những biểu cảm, những suy nghĩ của người lần đầu tiên biết yêu...

Còn Shukasa, trong đầu anh hiện về tất cả những hình bóng của Rei mà anh gặp. Ngày đầu tiên gặp ở quán cà phê, lần tái ngộ phát nản ở trước cổng trường, đêm dạ hội lãng mạn ở trên thuyền, cuộc tranh cãi đầy xích mích và cả lúc vô tình làm tổn thương nhau. Tất cả đều hiện ra, mà rõ nét nhất là nụ cười hạnh phúc của Rei.

- Kahara...Tôi hỏi cô...cảm giác này là gì? Cái cảm giác luôn nhớ nhung hình bóng một ai đó, luôn nghĩ về người đó, luôn đồng tâm trạng với người đó, luôn mong muốn được gặp người đó...Cả cái cảm giác đau đớn đến nghẹt thở khi vô tình làm người đó tổn thương, cái cảm giác trốn tránh, không muốn đối diện hay sợ hãi khi chạm mặt và nói chuyện với người mà mình từng làm tổn thương. Tôi đã nghĩ mãi mà không ra...giờ muốn hỏi cô. Rốt cuộc...mớ cảm xúc hỗn độn đó là gì vậy?

- Aisuru. - Không cần phải suy nghĩ, Terumi đã trả lời luôn. Phải chăng vì chuyện đó quá hiển nhiên, mà đơn giản là vì anh không thể nhận ra, hay cố tình không nhận ra...

- Aisuru...ý em...đó là tình yêu? - Bằng một vẻ mặt khó hiểu, anh lẩm bẩm câu trả lời của nó, rồi hỏi lại như để khẳng định một lần nữa.

- Hội trưởng Hanagato...xem chừng anh cũng không thông minh lắm như mọi người đã đồn đại nhỉ? Phải nói thẳng ra thì anh mới hiểu được ư? - Môi của Terumi thoáng một nụ cười trừ.

- Sao cô dám chắc chắn thế? - Shukasa vẫn kiên quyết phủ nhận câu trả lời của nó, nhưng trong lòng anh đã có chút gì đó gọi là chấp nhận với tình cảm của mình rồi.

- Em chắc chắn. Vì...em đã từng có những tâm trạng như anh kia mà! - Terumi nhìn thẳng vào mắt anh, khẳng định. - Mà hội trưởng à, người anh tương tư có phải Miyamoto Rei bên 2 không vậy?

Shukasa giật mình:

- Sao cô biết Rei?

- Rei từng cứu em thoát khỏi một lũ côn đồ. Cô ấy như một thiên thần, đối xử rất tốt với em...Gọi tên thân mật như vậy...xem ra phán đoán của em chính xác rồi. - Nó lại cười, một nụ cười đắc ý...

Anh im lặng, không nói gì. Mặt hơi cúi gằm, anh khẽ mím chặt môi.

- Hanagato...Anh nên chấp nhận tình cảm của mình đi. Rei...em chắc rằng...cô ấy cũng đã nhận ra được tình cảm của mình rồi đấy...

- Ý cô là sao? - Shukasa ngước đầu dậy, nhướn mày.

- Rei yêu anh. - Giọng nó dứt khoát. - Cô ấy cũng có những tâm trạng giống anh. Anh muốn nghe không?

Giọng nó hơi nhỏ, mắt nhìn anh chằm chằm. Thấy anh không nói gì, chỉ im lặng, nó thầm hiểu câu trả lời của anh là có. Nó bắt đầu kể, giọng chậm rãi, để anh có thể nghe và hiểu hết, tất cả những gì mà Yui đã tâm sự với nó:

- Hanagato ạ...Anh đừng nghĩ chỉ có mình anh mới trằn trọc khi không dám liên lạc với Rei. Cô ấy cũng y hệt anh đó hội trưởng. Rei kể với em rằng kể từ ngày đi cùng anh, cô ấy không thể điều khiển nổi tâm trí mình. Những suy nghĩ của cô ấy đã đi quá giới hạn bạn bè với anh rồi đó. Hanagato...chẳng lẽ anh không để ý rằng tin đồn tình cảm giữa anh và Rei đợt này càng nổi trội lên không? Anh nghĩ đó là chuyện thường tình đối với một tin đồn à? Đáng lẽ nó phải lắng đọng xuống theo thời gian chứ?

Terumi im lặng một lát để chờ câu trả lời của Shukasa, nhưng vẫn chẳng có gì đáp lại nó. Nó tiếp:

- Không những Rei đã để yên cho tin đồn đó phát tán, mà còn khiến cho nó phát triển thêm nữa kìa! Tại sao cô ấy lại phải làm thế kia chứ? Anh có hiểu không? Bởi vì...cô ấy muốn cho mọi người biết anh là của Rei, để lũ nữ sinh khác không dám mon men đến gần anh! Chỉ mỗi điều đó thôi là đủ chứng minh Rei yêu anh rồi hội trưởng ạ! Đấy là em còn chưa kể sâu về việc làm lẫn suy nghĩ của cô ấy về anh đâu! Rei...Cô ấy đã hiểu...trái tim của cô ấy đã trao trọn cho anh rồi! Bởi vậy Hanagato...trước khi cả hai quá mệt mỏi thì anh hãy...

- Bu... - Shukasa khẽ nói.

- Sao? - Dừng câu chuyện của mình, nó nhìn thẳng vào anh và hỏi lại.

- Buồn cười! - Từ giọng nói khẽ khàng chỉ lí nhí trong cổ họng, anh hét lên. - Tôi yêu Rei ư? Không đời nào có chuyện đó! Người duy nhất mà tôi yêu là Waka, chính là Waka kia, và chỉ một mình Waka. Trái tim tôi phản ứng với Rei đơn giản vì cô ấy giống Waka, không phải vì bất cứ lí do khác.

Terumi không nói gì. Cô gần như phát bực vì không biết phải giải thích như thế nào để cho gã cứng đầu Shukasa hiểu chuyện. Giọng cô không còn dịu dàng nữa, mà hét thật to, vặn tối đa công suất, gay gắt:

- Nếu thật sự là vậy thì anh hãy nói rằng anh ghét Rei đi! Hãy bảo là anh căm hờn cô ta, chán ghét cô ta, cay đắng cô ta bởi vì cô ta xúc phạm Waka của anh ấy! - Rồi bỗng dưng, giọng nó nhỏ hẳn lại, nhưng vẫn cay. - À mà đừng quên, trước khi nói câu đó anh phải đặt tay lên ngực mình, hướng về nước Pháp mà thề đi, thề là anh chưa bao giờ lừa dối cô ấy và sau này cũng vậy! Anh có dám không?

Shukasa im lặng. Họng anh cứng đờ lại, môi run run không nói nên lời.

Terumi cố kìm lại cảm xúc của mình. Nó xích người lại, ngồi cạnh Shukasa, đặt tay lên vai anh, ân cần và nhẹ nhàng:

- Anh thấy đấy! Trái tim anh đã dành trọn cho Rei rồi, anh không thể thốt ra được những câu làm tổn thương cô ấy đúng không? Hãy nghe em, hội trưởng ạ...Tình cảm của anh đối với Waka chỉ là ngộ nhận mà thôi, cho dù anh có nói thế nào thì anh cũng đã yêu Rei rồi. Em tin chắc, quãng thời gian anh nghĩ về Rei nhiều hơn quãng thời gian anh nghĩ về Waka đúng không? Em biết, hội trưởng là một người thông minh mà...

Mắt nhắm lại, Shukasa phũ phàng gạt tay Terumi ra khỏi cơ thể mình, mở khóa điện thoại lên và bắt đầu viết những dòng tin nhắn mới:

"Tới: Rei,

Rei ạ, xem ra anh phải xem lại cái danh thông minh của mình rồi! Có người vừa dạy cho anh thế nào là Chocolate đấy! Vị ngọt và đắng của Chocolate đã khiến anh nghiện nó thật rồi!

Anh đã từng nghĩ, hơn mười năm nay anh đang ăn một chiếc Chocolate chính hiệu, nhưng xem ra anh ăn bánh mà cứ ngỡ nó là Chocolate. Thật buồn cười quá phải không em?

Để xem...anh đang định làm một chiếc Chocolate ngon nhất thế gian, vừa ngọt mà lại vừa đắng. Nhìn lại thì anh thấy vị đắng của nó anh bỏ nhiêu đó là đủ rồi! Từ giờ sẽ chỉ có một mình vị ngọt thôi!

Nhưng làm một chiếc Chocolate ngọt như vậy, một mình anh không kham nổi Rei ạ, chắc phải nhờ em làm cùng thôi! Em và anh cùng làm Chocolate, sau đó sẽ cùng nhau ăn nó. Em đồng ý chứ Rei?

P/s: Đừng nói với anh là em chỉ hiểu mỗi nghĩa đen, còn nghĩa bóng thì không hiểu nhé! Thôi, anh sẽ nói thẳng luôn, không vòng vo nữa Rei ạ!

Aishiteru <3 <3 <3

Hanagato Shukasa."

Terumi mỉm cười mãn nguyện khi đọc những dòng tin nhắn đó của Shukasa. Cô thủ thỉ vào tai:

- Hội trưởng! Đúng rồi đó anh ạ! Đừng để thêm một tin nhắn chưa gửi nữa! Hãy ấn nút gửi đi!

Nghe vậy, anh im lặng. Tay di vào phím mà đỏ nằm chính giữa màn hình phía dưới, anh hơi lưỡng lự.

Vài giây sau, Shukasa nhấn vào phím màu xanh "Lưu bản nháp" thật dứt khoát và nhanh nhẹn.

- Đồ ngốc! Từ nãy đến giờ em phí nước bọt với anh sao hả Hanagato? Anh đúng là đồ... - Terumi cau mày, nổi đóa.

- Cảm ơn cô Kahara! - Ngắt lời nó, anh cười tươi. - Tôi đã hiểu tình yêu quan trọng như thế nào rồi! Và một điều quan trọng thì không thể nói bằng văn bản. Tôi sẽ đi gặp trực tiếp Rei, và nói cho cô ấy biết tình cảm của tôi. Tôi sẽ tỏ tình, và cùng cô ấy làm nên chiếc Chocolate ngon nhất thế gian!

Shukasa bật dậy khỏi giường, lao thẳng ra ngoài hành lang, lao một mạch khiến cát bụi ở dưới đất bay lên mù mịt.

Nhìn anh lao ra khỏi cổng trường, nó lại cười mãn nguyện. Nhưng nụ cười mãn nguyện của nó lại có ám chút gì đó nguy hiểm...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Sức khỏe là tài sản quí giá nhất nhưng dễ mất nhất, là tài sản vô cùng quan trọng đối với chúng ta! Nên các sản phẩm về sức khỏe rất được quan tâm. Cộng đồng đánh giá thuốc chia sẻ review thực phẩm chức năng, mẹ và bé, làm đẹp và sinh lý nam nữ. Với những chia sẻ từ người dùng thực tế giúp bạn có thêm thông tin hữu ích trước khi mua sản phẩm. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá thuốc chẳng hạn như review keo ong xit hong phenobee co tot khong, sinh ly nam rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng. Tất cả đều có tại danhgiathuoc.vn