Thay đổi: Destiny to love

Chương 55-6: Ngoại truyện 4 - P.4: Không phải "ghét", chỉ là "quan tâm"...

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mimi wo sumaseba (Nếu như bạn lắng nghe thật kĩ)

Đấy là cái lúc Satake cất hát câu đầu tiên... Cơ thể tôi bỗng dưng sững lại, không thể cử động...

Cô bé vẫn tiếp tục hát...

Kikoeru darou (có lẽ bạn sẽ nghe thấy được)

Kaze ga hakonda (Cơn gió mang theo lời nói)

Itsuka no yobigoe (vẫy gọi theo những ngày xa xăm)

Dần dần bắt theo nhịp bạn, giọng Kahara cũng hãy còn nhỏ, nhưng rồi cao lên, và hoà quyện vào bài hát với Satake.

Yukinasai (Hãy tiến về phía trước)

Soko ni aru no wa (Tiếp tục tiến bước)

Makoto no yasuraka sa (với một trái tim chân thành)

Khi nó đang cố bắt theo nhịp Satake, cô bé đã dừng lại, hoặc chỉ hát nho nhỏ, để nhường chỗ cho bạn mình... Và rồi, khi cả hai cùng đã thực sự thả tự do linh hồn mình vào trong bài hát, Satake cũng cất giọng song ca với Kahara...

Toki wo wataru inori no nakade (Những lời nguyện cầu vượt qua thời gian và không gian)

Yakusoku wa hatasareru (biến lời hứa thành hiện thực)

Fukaku iki wo suikomi (Tuy đã từng lầm lỗi)

Haruka naru tamashii wo (nhưng những cảm xúc khắc sâu trong lòng)

Hibikasete (sẽ vang vọng mãi trong trái tim)

Hibikasete (vang vọng mãi trong trái tim)

Tiếng hát thánh thót của cả hai dường như đã tô thêm sắc màu cho khung cảnh vườn hoa sân trường lúc sáng sớm bình minh, khi sương mai còn chưa kịp tan hết... Giọng họ lúc cao thanh thoát, lúc lắng đậm đà. Cả thiên nhiên như đang hoà mình cùng với giai điệu bài hát ngân nga và ý nghĩa. Gió thổi vi vu, làn hương hoa nhài sữa dìu dịu xung quanh họ. Chim cũng muốn hót theo họ, cây cối rì rào tán dương, ánh nắng dường như cũng bớt gay gắt, chỉ nhè nhẹ lan trên khắp nẻo đường. Bầu trời như xanh hơn, cao hơn, càng thanh khiết hơn cùng với những vạt mây trắng muốt. Cỏ hoa dần dần nở, rung rinh theo từng nhịp nhạc, sương mai đọng trên lá, dần nhỏ xuống thấm ướt lớp dày...

Khung cảnh... đẹp quá...

Đang tải ảnh, vui lòng đợi một lát hoặc tải lại trang nếu quá chậm

Tôi thề ngay lúc này đây, chỉ cần tôi là một nhiếp ảnh gia có tài, hoặc là một họa sĩ giỏi, chắc chắn tôi sẽ lưu giữ ngay những khoảnh khắc đẹp tuyệt vời này. Dù biết là không thể thể hiện hết sức hút, sức hấp dẫn của nó, nhưng có ra sao tôi cũng phải làm gì đó để giữ gìn hết những gì có trong thời điểm này, để sau này không quên. Nhưng tôi nào có hay, một thứ mà tôi có sẵn, tốt hơn cả máy ảnh hay giấy bút có thể giúp tôi hoàn thành nguyện vọng. Trái tim tôi đã ký họa nên một bức tranh viên mãn, tròn đầy: Đó là ngọn đồi cỏ sau dãy nhà chính, là bầu trời trong xanh bao la khoáng đạt, là cơn gió vờn nhẹ những tán lá cây, là hai cô gái bé con mỉm cười tươi tắn, là giai điệu ngọt ngào sâu lắng lúc trầm lúc bổng...

Bài hát kết thúc trong tiếng cười rôm rả mà không biết lý do của cả hai - Satake và Kahara. Hai cô bé cứ nhìn nhau mà cười, mắt híp cả lại, hai tay đan trước bụng nắc nẻ.

Lúc đó, thoáng mấy giây, tôi có nghĩ đến chị Waka.

Chị ấy hát cho tôi nghe rất nhiều lần, và lần nào cũng khiến tâm trí tôi rối bời. Chị ấy hát phải nói là hay tuyệt vời, bất cứ giai điệu nào chị cũng có thể hát, có lẽ Waka cũng hát được "Hibiki no Shirabe"... Nhưng...

...

... nhưng không hiểu sao tôi có cảm giác rằng Satake hát bài này sẽ hay hơn chị, mặc dù khả năng ca hát của cô bé không thể nào sánh ngang vơi chị.

Satake bản chất giọng hát vốn rất bình thường, không quá hay nhưng cũng không hề tệ. Trong khi đó, chị Waka đã hát trong rất nhiều show dù chị mới chớm mười tuổi. Thế nhưng có lẽ... "Hibiki no Shirabe" hợp với cô bé hơn là chị... - tôi nghĩ vậy.

Bản thân tôi lúc đó cũng không thể lý giải được nguyên nhân. Nhưng tôi đã tự nhủ rằng đơn giản chỉ vì chị Waka không thích xem Tokusatsu nên không diễn đạt tốt bằng Satake - một fan của Sentai.

Thực lòng... tôi muốn bảo vệ giọng ca ấy... Không phải giọng ca vàng oanh của chị Waka mà là bảo vệ một chất giọng hết sức bình thường của Satake...

Và tôi lại nghĩ vu vơ đến chuyện ban nãy...

Cô bé... bị bạn bè lợi dụng. Và điều tôi có thể làm là cho cô bé biết bản chất thật sự của những người mà cô gọi là "bạn" đó, đồng thời ngăn chặn không cho "bạn" của Satake có cơ hội lợi dụng cô bé.

Và tôi đã nghĩ ra một giải pháp.

Nhìn bọn họ rời khỏi, tôi đi theo họ, chuẩn bị thực hiện kế hoạch tác chiến loại bỏ những kẻ có ý định lợi dụng cô bé.

Cả Satake, và Kahara, bước chân đang nhịp nhịp theo bài hát. Tay trong tay, họ dắt nhau tiến về phía dãy nhà học.

"Bạn bè" vẫn chạy xung quanh họ, đôi người giơ tay chào, Satake và Kahara cười tươi đáp lại.

- Ê! Cậu là Satake Yui hả? - Tôi hùng hổ bước đến. Thực sự câu hỏi của tôi thừa quá mà! Rõ là tôi biết cô bé ấy là ai, và tôi đã theo dõi cô bé nãy giờ, nhưng vẫn hỏi. Đơn thuần vì tôi thấy trên phim người ta hay làm như vậy.

Satake quay lại, nhìn tôi.

- Ưm... Tiền bối Hanagato Shukasa đúng không? Tớ là Yui đây! - Satake có chút ngại ngùng, nhưng cũng cười tươi. Cô bé xoè bàn tay ra trước mặt tôi.

Có cần phải hỏi vậy không? Bộ cô bé quên tôi rồi hay sao? Thoáng, tôi có hơi giận.

- Hứ! Ai thèm bắt tay cậu cơ chứ! - Tôi tát mạnh vào lòng bàn tay cô bé, hẩy nó văng ra xa.

Cô bé vội chộp lấy lòng bàn tay, xiết chặt, nhắm tịt mắt, mím môi rên.

Lúc đó, tim tôi hơi nghẹn. Có thế đã rên? Đúng là tiểu thư! Satake cần được rèn luyện sức khỏe.

Mạnh miệng, tôi nghuýt một hơi dài, rồi quay ra, hét to tuyên bố:

- Nghe này! Từ nay trở đi, không ai được phép đến gần Satake Yui nghe chưa? Tuyệt đối không được giao du, nói chuyện cùng nó. Ai mà dám hủy lệnh để quan hệ với nó sẽ biết tay Hanagato Shukasa này!!! - Giọng tôi vang vọng khiến cho cả tập thể học sinh quay lại theo dõi chăm chú. Và khi nghe xong câu "lệnh" của tôi, đám đông trở nên xôn xao hơn bao giờ hết. Họ thì thào vào tai nhau, mắt vẫn liếc nhìn cô bé.

- Ơ... - Mồ hôi trên má Satake túa ra như suối. Cô bé xoay ngang xoay dọc, đưa mắt nhìn những người "bạn" bên cô dần dần bỏ đi.

Tôi chăm chú quan sát thành quả của mình, im lặng.

Họ cố gắng né tránh cô bé, càng xa càng tốt...

- Miki! - Satake níu lấy ống tay áo của một cô "bạn", thốt gọi đầy tha thiết.

- Xin lỗi Yui. Cậu biết đấy, tớ muốn được học thật yên ổn với Shukasa. - Giọng cô bé ái ngại, và rồi tháo bỏ bàn tay Satake ra khỏi ống áo mình.

- Ayane! - Sau khi hoang mang nhìn Miki bỏ đi, Satake quay người lại và cũng níu lấy tay một cô "bạn" khác, gọi tên thành khẩn, yếu ớt.

- Chúng ta có biết nhau sao? - Ayane lấm tấm mồ hôi, quay lại hỏi với một vẻ mặt cố như không có gì.

"Bạn" cô bé... dần dần rời bỏ cô...

Tất cả mọi thứ diễn ra quá nhanh... chỉ trong chưa đầy một phút... Nhanh đến nỗi khiến tôi không khỏi ngỡ ngàng.

Nhưng quả nhiên có hiệu quả. Cháy nhà lòi mặt chuột, cuối cùng cô bé cũng biết những kẻ mà cô gọi là "bạn", những kẻ mà cô bé đem cho đi rất nhiều nhưng không mong được nhận lại thực chất như thế nào. Chỉ là một lũ người thực dụng, đáng khinh.

Satake rưng rưng nước mắt, quay lại nhìn Kahara...

Cả hai vẫn đang nắm chặt tay nhau, nhưng tay Kahara thì lấm tấm mồ hôi, run run như muốn gạt tay Satake ra vậy. Nó cúi gằm mặt, không dám nhìn cô bé.

Nó thực dụng đến vậy à? Kiên quyết không bỏ mối lợi để chống lại "mệnh lệnh" của tôi? Thế nhưng theo những gì tôi thấy, Kahara khác những người "bạn" khác của cô bé, trông nó có vẻ thật lòng. Thực ra, tim tôi có hơi xao động, muốn bỏ qua cho nó.

Tuy nhiên, lý trí tôi cho tôi biết rằng diệt cỏ thì phải diệt tận gốc, bảo vệ Satake thì phải bảo vệ cho kỳ được.

Tôi nhíu mày khó chịu, quát:

- Này! Cậu không nghe tớ nói gì à? Không được giao du với Satake Yui!!

Nghe vậy, Kahara giật mình. Nó vội vã gạt bỏ tay mình ra khỏi cái nắm tay của Satake, mặt tái mét:

- Xin lỗi Yui-chan! Đừng ra vẻ quen biết với tớ nhé!

Tôi biết mà, bản chất "bạn" cũng chỉ vậy thôi. Bởi vậy, từ nhỏ tới giờ tôi chẳng chơi thân với ai cả.

Khác với những "bạn" khác, Satake không để nó đi. Cô bé vội vã tóm lấy đuôi áo nó, gào lên trong nước mắt:

- Không phải! Không phải mà, Teru-chan! Cậu không phải người như vậy mà!! A a! Đừng rời xa tớ! Cậu đã nói chúng ta là bạn bè luôn luôn bên cạnh nhau mà, Teru-chan! Ah!!!

Nhìn Satake khóc, cổ họng tôi có hơi nghẹn lại, ngực như bị một nỗi áp lực đè nén. Tôi quặn lòng một cách vô thức.

Satake khóc tấm tức, tay cô bé bấu chặt lấy gấu áo Kahara không rời. Nó đã suýt yếu lòng, nhưng lại giật mình sợ hãi khi thấy cái lườm đầy sát khí của tôi - hình như thế. Kahara bèn quay lại, giật phắt tay cô bé ra:

- Tớ chơi với cậu chỉ vì túi tiền của cậu thôi! Không có ý gì cả! Tớ không thể chỉ vì lợi khi giao du với cậu mà bỏ mặc sự yên bình của những năm tiểu học được. Buông tha tớ đi, Yui!!

Tôi càng chắc mẩm phán đoán của tôi là đúng - Kahara cũng chẳng tốt lành gì. Thế nhưng tim tôi cứ như bị hàng ngàn mũi kim cắm sâu vào, đau thổn thức.

Satake sững người lại. Cô bé run run nhìn nó cũng đang nhễ nhại mồ hôi sợ hãi. Kahara đứng thất thần nhìn Satake thêm vài giây, rồi vội vã bỏ chạy.

Mặt cô bé tái ngắt, nước mắt chảy tuôn rơi như suối. Cả hai gò má đỏ tấy lên, hai bàn tay cứ run lập cập. Dường như Satake muốn gào thét, nhưng cổ họng cứ nghẹn cứng lại, không thể thốt lên thành lời.

Tôi cười mãn nguyện, môi khẽ nhếch lên:

- An toàn rồi nhé!

Quá an toàn luôn ấy chứ!

Nếu bọn "bạn" của cô bé không giao du với Satake thì sẽ chẳng có ai dám lợi dụng cô bé nữa rồi. Lòng tôi có những niềm vui hân hoan vì đã làm được một việc tốt, quay lưng bỏ đi.

Bước chân tôi ngày một rời xa Satake, những tưởng trong tôi chỉ có sự vui mừng sung sướng, thế nhưng dường như, một chút cảm giác bồn chồn dấy lên sâu tròn lòng tôi, ít đến mức bản thân tôi cũng không chắc chắn...

Mối liên hệ giữ tôi và Satake bị ràng buộc kể từ bây giờ...

END P.4.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán, nhân sự hay văn phòng thì sẽ rất cần kiến thức về excel. Một số các file excel mẫu, những thức excel cơ bản và nâng cao từ trang excel kế toán chẳng hạn như dem so ky tu trong mot chuoi, file excel tinh luong nhanh tu bang cham cong chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.