Thế giới hoàn mỹ

Chương 1242: Tựa như đi trên đất bằng

Con đường nhỏ tựa như chiếc cầu dẫn tới mảnh đồi núi này, tiến thẳng vào trong khu vực Gò Tiên.

Sương trắng bồng bềnh, thác nước vàng trút từ trên cao xuống đỉnh núi, nơi đây xinh đẹp tới lạ lùng, khí tức Tiên đạo ngập tràn.

Khu vực này cũng chẳng phải nhỏ, chí ít là không cách nào thấy được phần cuối, và quan trọng nhất chính là nó đang lơ lững giữa không trung, cách rất xa với mặt đất, tựa như là một vùng đồi núi thánh khiết đầy thần bí.

Chỉ là, nếu như đứng ở trên mặt đất thì sẽ không cách nào thấy được nơi này.

"A..." Trên đường đi có không ít người ôm đầu rên rỉ, thậm chí còn lăn lộn bên dưới mặt đất với vẻ đau đớn khó tả, tất cả đều là học sinh của hai viện.

"Ha ha... Ta chiếm được kinh văn đệ nhất của Tiên cổ, nhất định sẽ vô địch thiên hạ!" Có người cười như điên, nước mắt gần như trào hết ra ngoài.

Trong hư không thi thoảng sẽ có lưu quang xẹt qua, đó chính là dấu ấn mà các anh linh lưu lại, nó ảnh hưởng sâu tới tất cả mọi người, quấy nhiễu nguyên thần của bọn họ.

Nhưng, theo thời gian chuyển dời thì những dấu ấn anh linh kia sẽ rời đi, cũng sẽ không giết chết những người này, cho nên đây cũng chính là nguyên nhân mà trưởng lão hai viện dám để đệ tử môn đồ của mình tới.

Giữa đường, có người dần tỉnh lại trong cơn u mê, thế nhưng nếu như lại để cho các dấu ấn linh bám vào người và không thể kiên trì được nữa thì sẽ điên dại như cũ.

Cũng sẽ có người nhờ đó mà thu được lợi lớn, những mảnh vỡ anh linh này là nhận thức khiếm khuyết, là dấu ấn tinh thần do các cường giả vô thượng ở cổ đại lưu lại, có lẽ bên trong sẽ được ghi lại những công pháp kinh thiên động địa, nếu như có người vận may đủ lớn và được tàn hồn anh linh này tán thành, lúc đó sẽ đạt được truyền thừa kinh thế.

Đương nhiên, loại người may mắn như vầy cực ít, bởi vì những mảnh vỡ anh linh này quá không trọn vẹn, sớm đã không còn ý thức tự chủ nữa nên rất ít tán thành những người khác.

"Ngươi... là Hoang!" Ven đường đi có người tỉnh lại và thấy Hoang chẳng hề bị quấy nhiễu gì cả, lúc này tâm thần chấn động, ý chí của người này mạnh tới mức nào vầy?

Thạch Hạo cất bước như cũ, tuy rằng thi thoảng sẽ có anh linh lao tới thế nhưng đều bị tinh lực nồng đậm của hắn đánh văng ra, hắn tựa như là một con Chân long cất bước trên thế gian.

Xương cốt của hắn rạn nứt, cốt tủy vàng óng lưu chuyển trong thân làm tản ra khí tức cực kỳ khủng khiếp, dù muốn che giấu cũng không cách nào được, cho nên mới khiến cho rất nhiều anh linh đều thối lui.

Đương nhiên cũng sẽ có một vài anh linh mạnh mẽ lao tới, chúng có thể hóa thành thực thể, nuốt lấy nhật nguyệt sơn hà.

Chính cốt tủy vàng óng của Thạch Hạo đã hấp dẫn bọn chúng, tựa như thức tỉnh lại những ký ức đã quên, họ từng là những sinh linh vô thượng, từng có loại tinh lực như thế này.

"Keeng!"

Thạch Hạo rút ra tiên kiếm Đại La, thứ này rất kỳ dị, không ngừng tỏa ra mưa ánh sánh, chỉ một chiêu kiếm đã đánh bay anh linh đầy đặc biệt kia, làm cho chúng nó không cách nào tiến lại gần.

Thạch Hạo sớm biết thanh kiếm này có gì đó kỳ lạ thế nhưng vẫn kinh ngạc không thôi, không ngờ có thể phát ra uy thế đánh lui những anh linh ở nơi này!

Boong!

Đúng lúc này chợt có một anh linh chợt hóa thành một thanh thần kiếm, nó cũng lấp lánh tỏa ra ánh năm màu bổ nhào về mi tâm của Thạch Hạo.

Lúc này chợt nơi trán của Thạch Hạo ứa máu tươi, đầu lâu như nổ tung, nếu như không có bất ngờ gì thì hắn nhất định sẽ bị trúng chiêu, sẽ bị anh linh bám lấy.

Chỉ sơ sẩy một chút sẽ giống như những người kia, sẽ trở nên điên cuồng trong thời gian rất lâu!

Nhưng, tiên kiếm Đại La vung mạnh kéo theo hào quang mịt mờ khiến cho anh linh này rút lên một tiếng: "Thanh kiếm này... làm sao... còn ở trên thế gian!"

Nó lại gào thét càng lớn hơn, đó là thần niệm cho nên Thạch Hạo mới hiểu được, lúc này khiến hắn chấn động không thôi!

"Có anh linh vẫn còn linh giác, vẫn còn cảm giác của ngày xưa?" Lông tóc của hắn đều dựng đứng, tiếp đó là nhiệt huyết dâng trào chộp về phía anh linh nọ.

Đáng tiếc là nó đã chạy trốn, hơn nữa chỉ trong chớp mắt cuối cùng khi kiếm thể kia hóa lại thành sinh linh thì ánh mắt trở nên khô khan, không còn chút tức giận nào nữa.

Đó là một anh linh hình người, đương nhiên là một người vô cùng lợi hại nhưng không hoàn chỉnh, thân thể chỉ còn lại chưa tới một phần ba, sớm đã bị đánh tàn phé từ ngày xưa.

Về sau, trên đường đi càng có nhiều người dần trở lại vẻ tỉnh táo như trước, chính xác, bọn họ đều là những cao thủ, đều là những thiên tài ưu tất nhất!

"Là... Thạch Hạo!"

Có người nhìn thấy hắn thì chợt biến sắc, hiện giờ Thạch Hạo lại rất tỉnh táo, không phải hắn đang ngồi xếp bằng trước ngôi miếu cổ kia hay sao, nếu như phát sinh xung đột với mình thì ai mà không sợ chứ?

Nơi đây đều là tu sĩ của hai viện, bọn họ sẽ không hề quên đại thần uy của Thạch Hạo lúc ở Thư viện Thiên Thần.

"Hắn chẳng hề bị ảnh hưởng chút xíu nào, từng chiêu một đánh bay các anh linh lao tới!" Có người hít vào ngụm khí lạnh.

Ven đường đi Thạch Hạo cũng nhìn thấy được một vài người quen biết, thế nhưg hắn cũng không tới làm phiền, bởi vì bọn họ đang chống trả, đang ngồi xếp bằng và rơi vào trong vẻ mê man.

Nơi này sẽ không nguy hiểm tới tính mạng, có thể là một hồi tạo hóa cũng nên.

Mà những người từng có ác ý với mình thì hắn cũng liếc nhìn một cái rồi bỏ mặt rời đi, tiếp tục tiến về trước.

Rốt cuộc cũng đã tới trước sơn môn, nó sẽ dẫn tới nơi sâu nhất trong Gò Tiên, nơi đây chính là cửa ngỏ đầy thần bí.

Hai ngọn núi đá vắt ngang tựa như hai cánh cửa lớn bảo vệ nơi này.

Xung quanh, trúc xanh liên miên đầy óng ánh, tỏa ra hào quang sáng rực, tựa như được khắc từ thần thạch tuyệt đẹp nhất.

Đáng tiếc, đây không phải là Ích Tà thần trúc.

Trên thế gian này, Ích Tà thần trúc quá ít, nó quá quý báu, giá trị kinh người, nó có thể trừ tà, phòng ngự cho nguyên thần, phòng tránh các loại độc vật, vả lại nó còn có thể tẩm bổ thân thể, giúp vạn pháp bất xâm.

Nơi cửa ngõ này có một nhóm người đang đứng, thế nhưng ai nấy đầu cũng đầy mồ hôi, muốn vào trong nhưng lại không thể.

Bên trong cũng chẳng thiếu chí tôn trẻ tuổi đã tu ra ba luồng tiên khí, thuộc hàng ngũ tu sĩ trẻ tuổi mạnh mẽ nhất của hai viện!

Những người này khi nhìn thấy Thạch Hạo thì thất kinh, trong đó có vài người từng khiêu khích thậm chí còn ra tay với hắn.

"Xin nhường đường một chút." Thạch Hạo đi tới, bình thản nói.

Hắn cảm nhận được sự kinh người của tràng vực nơi đây, chính nó đã ngăn cản bước tiến của tất cả mọi người, dường như rơi vào trong vũng bùn khó có thể tiến lên đuọc.

Khi những người này nghe được lời của hắn thì đều ngẩn ra, sắc mặt thì đỏ bừng, hoàn toàn không để bọn họ vào trong mắt, tựa như đang ngăn cản con đường của mình vậy.

Chỉ là, mọi người nơi này rất khó để tiến bước được, ai nấy như rơi vào trong đống 'bầy nhầy', thân thể rất khó để dịch chuyển, hành động khó khăn, có thể sẽ bị tràng vực này hất bay.

Thạch Hạo cau mày, hắn cũng đang phải gánh chịu sức mạnh đầy to lớn của tráng vực này, không gian tựa như đang vặn vẹo hòng xé nát hắn ra, đặc biệt là khung xương của hắn chưa liền gắn với nhau nên lúc này vang lên những tiếng răng rắc.

Nhưng, hắn vẫn gắng sức chống chịu, tinh lực cuồn cuộn bảo vệ thân thể, đồng thời tạo ra Động thiên duy nhất cưỡng ép đi tới.

"Xin nhường đường!" Thạch Hạo lần nữa lên tiếng, bởi vì ở giữa hai ngọn núi kia cũng chỉ có đúng một con đương nhỏ hẹp, và những người này đã chặn kín hết lối đi.

"Phụt!"

Có người thổ huyết, bị tráng vực xoắn suýt nữa thì vỡ nát.

Thạch Hạo né vòng qua người này, mọi người thấy Thạch Hạo nhẹ nhàng đi tới như vậy thì đều cảm thấy vừa sợ vừa thẹn, quá lợi hại, đối phương chẳng hề bị ảnh hưởng chút nào.

Sau đó, trên đường đi Thạch Hạo thấy được một người quen cũ, Vương Hi với bộ áo trắng như tuyết đang run lẩy bẩy, bị tràng vực đè ép thiếu chút nữa đã nằm bẹp xuống đất.

Nàng đi ở phía trước chợt cảm nhận được khí tức quen thuộc ở phái sau thì bừng tỉnh, ý thức được Thạch Hạo đang tiến lại gần.

Đúng lúc này thì nàng trở nên căng thẳng, sợ bị tập kích, sợ sẽ phát sinh một trận chiến, cho tới hiện tại thì Vương Hi hiểu rõ, Thạch Hạo tuyệt không thể là địch, trừ phi là mấy vị chí tôn trẻ tuổi đã tấn cấp Giáo chủ từ lâu của Tiên viện và Thánh viện ra tay, ví như tiểu Thiên vương chẳng hạn, nếu không những người đồng đại không thể nào áp chế được hắn.

Con đường này rất nhỏ, Thạch Hạo cũng không phải là không bị ảnh hưởng nên hô hấp trở nên dồn dập, khí thể phun trào tựa như Chân long, sóng nhiệt thì cuồn cuộn.

Vào lúc này, lông tơ nơi cổ của Vương Hi chợt dựng đứng, bởi vì nàng cảm nhận được nhiệt khí đang dâng lên khiến cả người khó chịu, việc này làm cho nàng lúng túng, không ngờ lại chạm mặt với Thạch Hạo trong hoàn cảnh như vầy.

Thạch Hạo dừng lại liếc nhìn bóng lưng đầy xinh đẹp bên cạnh, hắn không hề nói lời nào mà chỉ lặng lặng quan sát.

Hắn cũng không ra tay, bởi vì bên ngoài có lão quái vật, nếu như xảy ra vấn đề gì thì hắn cũng thoát không được.

Huống hồ, hiện giờ hắn cũng không muốn ra tay, mục đích là tìm cho bằng được Ích Tà thần trúc rồi tu luyện, giúp bản thân một bước lên trời.

Vương Hi khẩn trương không gì bằng, cả người phát sáng, thân thể căng cứng, bất cứ lúc nào cũng có thể bạo phát.

"Nhường đường được hay không?" Thạch Hạo hỏi nhẹ một câu khiến thân thể Vương Hi run lên bần bật.

Tới lúc này thì Vương Hi chợt cảm thấy nhục nhã, đối phương chưa hề để ý tới nàng thế nhưng bản thân lại tự làm mình căng thẳng, Hoang chẳng thèm để bụng những việc này.

Nàng không nói gì mà chỉ cắn chặt bờ môi, gian nan chuyển bước, thân thể hình chữ S nép sát vào vách đá nhường một lối đi, thế nhưng bản thân lại suýt nữa ngã nhào, khóe miệng ứa máu tươi.

Tràng vực nơi này quá mãnh liệt, khiến người khác khó mà chịu nổi được.

Thạch Hạo bước chân đầy vững vàng tiến lên, chẳng hề dừng lại thêm nữa.

Vương Hi chấn động không thôi, đối phương quá mạnh mẽ, chẳng hề bị áp chế chút nào.

"Chị dâu, người này đáng sợ thật đó, sau này đủ khả năng để tranh giành lợi hại với đại cả, hiện giờ tốt nhất đừng nên trêu chọc làm gì." Mãi cho tới khi Thạch Hạo rời đi xa thì phía sau mới có thanh âm của người trong Thánh viện truyền tới.

Ầm!

Đúng lúc này thì con đường chợt lắc lư, tất cả mọi người đều thấy được cảnh Thạch Hạo đang vung nắm đấm đánh nát một màng che chắn màu vàng, hắn đã đột phá cửa ngỏ và tiến vào trong.

Nơi cuối đường có một cánh cửa thần màu vàng ngăn cản, nó được ngưng tụ từ hào quang hữu hình.

Rất lâu sau, khi mọi người gian nan tới được nơi này và thử nghiệm đánh phá thì đều thất bại, khó có thể lay động được, còn có người miệng phun đầy máu tươi.

"Sao hắn lại mạnh như thế chứ, một quyền đánh nát thứ này?"

"Khó tin thật!"

"Không cần phải hoài nghi làm gì nữa, ba luồng tiên khí kia là do bản thân hắn tự tu thành, không phải được trưởng bối ban tặng gì cả."

Thạch Hạo tựa như đi lại trên đất bắt, một thân một mình xông vào trong cửa ngỏ khiến mọi người chấn kinh, dù là người đồng đại tu ra ba luồng tiên khí cũng chỉ biết nghẹn họng cứng lưỡi.

Tất cả mọi người đều biết, rất có thể Hoang sẽ là người đạt được Ích Tà thần trúc!

Sau khi Thạch Hạo xuyên qua màng che chắn màu vàng kia thì thân thể chợt ngừng lại, bởi vì hắn cảm nhận khí tức thần thánh của nơi này, thần hà mãnh liệt tiến vào trong cơ thể làm cho cả người ấm áp, vô cùng thư thái.

Nơi đây có thiên tài địa bảo!

Hắn vui sướng trong lòng.

Tiếp đó, hắn nhanh chóng chất bước đi vào sâu bên trong Gò Tiên để tìm kiếm Ích Tà thần trúc.

"Gào..."

Đột nhiên, trên một ngọn núi đá lao xuống một con quái điểu đầy mạnh mẽ, nó phát ra tiếng gào thét tấn công nguyên thần của Thạch Hạo.

"Một anh linh không nguyên vẹn?"

Thạch Hạo kinh hãi về độ hoàn chỉnh của nó, có lẽ sẽ có ký ức của năm xưa!

Hắn nắm chặt lấy tiên kiếm Đại La rồi nhằm ngay về phía nó.

"Vù!"

Cuồng phong thét gào, con chim này dừng ngay giữa không trung rồi nhìm chằm chằm tiên kiếm Đại La.

"Xoẹt!"

Thạch Hạo khẽ rung kiếm, lập tức con chim này giang cánh chạy trốn.

"Kỳ lạ thật!" Thạch Hạo thì thầm.

Tiếp đó có một ông lão nông dân tay cầm giỏ hái thuốc, nói; "Lại có người tới nữa à, cơ duyên tự mình nhận lấy."

"Ông là?" Thạch Hạo sởn cả tóc gáy.

Bỗng dưng nơi đây xuất hiện một lão nông lên tiếng như vậy, có chút không bình thường.

"Ta chỉ là một bức tranh được người xưa khắc vẽ lên trên vách đá mà thôi, sau đó sinh ra một chút linh tính, phụ trách việc trông giữ nơi này và hướng dẫn hậu nhân." Lão nông nói.

Thạch Hạo cứng đờ, mà sâu trong lòng chợt run rẩy, là người nào vẽ nên? Rõ ràng sở hữu sức mạnh kinh động thiên địa, nếu không thì chỉ một bức tranh làm sao có sinh mệnh được chứ.

"Xin tiền bối hướng dẫn!" Thạch Hạo thi lễ.

"Cứ đi vào bên trong, các lộ cao thủ đều được đối xử như nhau, ngươi có cảnh giới như nào thì sẽ nhận lấy áp lực như ấy, sẽ rất nguy hiểm đó, ngươi có muốn tiếp tục không?"

"Tiếp tục!" Thạch Hạo không chút do dự trả lời, đồng thời hỏi thăm về tung tích của Ích Tà thần trúc.

"Có vài cây, trong đó có một cây lâu tuổi nhất vẫn chưa từng được ai phát hiện." Lão nông nói

Thạch Hạo cẩn thận thỉnh giáo thêm một vài vấn đề nữa rồi nhanh chân cất bước.

Cũng không biết đã tiến lên được bao lâu thì hắn nhìn thấy một ngọn núi đá ở phía xa xa, bên trên đỉnh xuất hiện một cây châu tử trắng bóng như tuyết, nó có kích thước to như vại nước, lan tỏa ánh bạc thánh khiết.

Ầm!

Đột nhiên, lôi điện hỗn độn nổ tung xung quanh nó.

Từ tĩnh lặng chợt biến thành dữ dội, Thạch Hạo trợn tròn mắt, cây đại thụ đó như thế nào mà lại rước lấy tia chớp hỗn độn đánh vào!

"Ồ, nó lại xuất hiện nữa, Ích Tà thần trúc cổ xưa nhất." Lão nông kinh ngạc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 7 lượt.

Powered by deplala.com

loading...
DMCA.com Protection Status