Thế hôn

Chương 292: Mưa tầm tã



Lục Giam ném đèn lồng xuống đất, kéo lấy tay áo Lâm Cẩn Dung đang che trên mặt, cắn răng nói: “Chính là nàng đến tột cùng muốn như thế nào?”

Lâm Cẩn Dung liều mạng giãy dụa, không muốn để hắn nhìn mặt nàng, Lục Giam cũng sống chết kéo ra, giống như cùng với tay áo kia có thâm cừu đại hận: “Nàng chột dạ, không dám nhìn ta có phải không?”

Mặc dù sức lực cách xa quá lớn, Lâm Cẩn Dung vẫn kiên quyết không chịu nhượng bộ. Tay áo kia bất quá chỉ dệt bằng lụa mỏng, sao chịu được giằng co như vậy, bất quá chỉ hai ba cái, một tiếng vang xuất hiện. Hai người đều ngẩn ra, Lục Giam cầm lấy một đoạn tay áo có chút mờ mịt, Lâm Cẩn Dung trước hết phản ứng lại, xoay người bỏ chạy, Lục Giam chặn ngang ôm lấy nàng, đem nàng hướng vào trong Thính Tuyết các.

Một tia chớp từ không trung xẹt qua, từng hạt mưa lớn rơi xuống, trong không khí tràn ngập mùi ẩm của đất. Lâm Cẩn Dung trên mặt ẩm ướt, không biết rốt cuộc là mưa hay là lệ, nàng dường như điên cuồng dùng sức bấm tay Lục Giam, dùng sức đá hắn, Lục Giam cũng không nói gì, thở phì phò ôm nàng gắt gao.

Một tiếng kinh lôi ập đến, mưa rào rào, trong khoảnh khắc rầm rầm rơi xuống, trong thiên địa một mảnh mênh mang. Gió cuốn mưa bụi, thổi trúng hai người quần áo ướt đẫm, Lâm Cẩn Dung chung quy đánh không lại Lục Giam, bị hắn tha trở về Thính Tuyết các.

Lục Giam cả người đều nhào vào trên cửa, bất chấp lau đi nước mưa trên mặt, thanh âm ám ách nói: “Chúng ta hôm nay phải nói cho rõ ràng.”

Nửa cánh tay của Lâm Cẩn Dung lộ ra bên ngoài, quần áo ẩm ướt dán tại trên người, chỉ cảm thấy toàn thân vừa lạnh vừa chua xót, khống chế không được trở nên run rẩy, hàm trên hàm dưới va vào nhau lập cập, một câu cũng nói không nên lời.

Trong Thính Tuyết các chỉ để lại một ngọn đèn đêm, ánh sáng mờ nhạt lạnh lùng, nhưng cũng đủ để người nhìn thấy rõ ràng. Lục Giam tựa vào trên cửa, mệt mỏi nhìn Lâm Cẩn Dung. Nàng gắt gao nhíu mày, mặt trắng bệch như tờ giấy, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm mũi chân, hai tay luân phiên dấu ở trước ngực, lưng lại rất thẳng tắp, ngay cả hai chân cũng đứng yên thẳng tắp. Tóc sớm đã rối loạn, mấy đoạn tóc xõa xuống, ẩm ướt dán tại trên mặt cùng trên cổ nàng, quần áo còn đang nhỏ nước. Vừa đáng thương, lại đáng giận.

Lục Giam chỉ cảm thấy lòng dạ đều bị phẫn hận chua xót chiếm đóng, thầm nghĩ liều lĩnh phát tiết ra, lớn tiếng chất vấn nàng, nàng dựa vào cái gì mà đối đãi với hắn như vậy? Dựa vào cái gì mà giẫm đạp lên một mảnh chân tình của hắn? Nàng bảo hắn có chuyện gì đều phải nói với nàng, nàng lại đối đãi với hắn như thế? Nghĩ tới mấy ngày nay lo lắng cùng khẩn trương, hắn càng cảm thấy chính mình giống như một trò cười. Hắn liều mạng trừng mắt nhìn Lâm Cẩn Dung, nhìn đăm đăm, trừng đến khi đôi mắt lên men, mí mắt rút gân, cũng cố chấp không chịu chớp lấy một cái.

Lâm Cẩn Dung trong đầu lộn xộn, nàng biết Lục Giam đang gắt gao trừng mắt nàng, nhưng nàng trừ bỏ có thể bảo trì kiên định tư thái đứng thẳng tắp ra, cũng không biết làm gì khác, lại càng không biết nên ứng đối ra sao, liền trầm mặc chờ hắn mở miệng.

Một cánh cửa sổ không được đóng kín, bị gió thổi mạnh, phát ra “Ba” thanh âm vang lên, khiến Lâm Cẩn Dung cả kinh nhảy dựng, gió thổi vào ngọn đèn mờ nhạt kia, nàng giật mình rùng mình một cái, khống chế không được hắt xì.

Lục Giam nhẹ nhàng thở ra một hơi, giật giật tròng mắt đau nhức: “Vì sao?”

Lâm Cẩn Dung bị gió lạnh thổi qua, dần dần tỉnh táo lại. Lý do có rất nhiều, nhưng bảo nàng trả lời thế nào đây? Nói với hắn, nàng từng mất đi hài tử duy nhất, hơn nữa khả năng sẽ mất đi một lần nữa? Nàng từng cô độc không đường đi chết chìm trong nước sông băng lạnh lẽo? Nói với hắn, ở thời điểm nàng cần hắn nhất, cho tới bây giờ vẫn không thấy hắn đến sao? Hay là nói với hắn, một ngày kia nàng có thể sẽ chết oan uổng đây?

Lại nói với hắn, từ lúc nàng trọng sinh tới nay, suốt nửa năm, mỗi ngày trong mộng đều giãy dụa bồi hồi trong sinh tử? Mỗi lần nhớ tới hắn đều giống như bị dao nhọn khoét trong lòng? Vô số lần tự phủ định, vô số lần tin tưởng, thời điểm cuộc sống vừa mới bắt đầu, lại bị gia tộc một phen đẩy vào vũng lầy? Chuyện bi ai nhất trong cuộc đời chính là như thế, rõ ràng đã biết kết cục, rõ ràng dùng hết toàn lực giãy dụa, lại vẫn trơ mắt nhìn bản thân đình trệ rơi vào.

Dùng hết toàn lực, tạm thời tranh một phần cuộc sống không giống kiếp trước, nhưng nàng chưa bao giờ quên chuyện kiếp trước — cả đời này nàng đều lợi dụng những hiểu biết ở kiếp trước để tránh tai hoạ cùng thống khổ ở kiếp này, nếu nàng không cố gắng, chính là kết cục thê lương. Thủy lão tiên sinh bảo nàng nên suy nghĩ theo chiều hướng tốt đẹp, nàng cũng nghĩ, đối với những sự việc khác, với những người khác thì hoàn hảo, nhưng đối với hắn, nàng luôn luôn không thể vượt qua được.

Nàng vốn định cùng hắn thản nhiên sống qua tròn năm năm, đến lúc đó sống hay chết cả hai không thể đánh đồng, nhưng sự tình vẫn không dựa theo suy nghĩ của nàng. Vẫn thật sự quyết liệt, sáo cổ đổi thành túi hương, Ninh nhi đổi thành đan dược, dù sao không phải việc này, cũng là chuyện đó, đi qua cánh cửa kia, tóm lại là trốn không thoát.

“Vì sao không nói lời nào?” Lục Giam từng bước ép sát, nếu nàng ngay cả lời nói cho có lệ cũng không chịu, hôm nay hắn thế nào cũng phải có một câu trả lời thuyết phục.

Lâm Cẩn Dung nhẹ nhàng khụ một tiếng, thấp giọng nói: “Bởi vì tìm không thấy lời để nói. Trừ phi chàng muốn nghe lời nói dối.” Ngoài cửa sổ tiếng gió tiếng mưa rơi vang thành một mảnh, nàng không nghe thấy Lục Giam lên tiếng, liền tiếp tục nói: “Không duy trì con nối dõi, bản thân là nhi tức nên tẫn trách nhiệm, ta không làm được, chàng có thể hưu ta, ta tuyệt đối sẽ không có câu oán hận.” Đến bước này, nàng ngược lại cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Không khí bình thường yên tĩnh, dường như ngay cả tiếng gió tiếng mưa rơi nháy mắt biến mất không thấy đâu, ngay cả tiếng hít thở của Lục Giam cũng nhẹ đến mức không thể nghe thấy.

Hồi lâu, Lục Giam mới thấp giọng nói: “Vì sao? Ta làm sai cái gì?”

Hắn làm sai cái gì? Lâm Cẩn Dung cảm thấy bản thân lâm vào mê muội, hồi lâu mới nói: “Không vì sao cả.”

Lục Giam lại đột nhiên bạo phát, hắn dựa vào trực giác, chuẩn xác không có lầm trong bóng đêm tìm được Lâm Cẩn Dung, gắt gao chế trụ đầu vai nàng, đè nặng thanh âm, nghiến răng nói: “Là nàng nói với ta có việc gì thì đừng giấu ở trong lòng, ta làm được, vì sao nàng lại không làm được? Nàng nói rõ ràng cho ta dựa vào cái gì đối với ta như vậy? Dựa vào cái gì? Ta có chỗ nào có lỗi với nàng? Ta đối với nàng không tốt sao? Nàng muốn cái gì? Nàng muốn làm gì chứ?”

Lâm Cẩn Dung không nói lời nào. Đến bước này, nàng vẫn không thể nói lời ác độc.

Tay Lục Giam bấu trên đầu vai nàng càng ngày càng gấp, thanh âm của hắn giống như tờ giấy bị vò thô rám trở nên khó nghe, mang theo sự điên cuồng: “Nàng không muốn nói, ta sẽ nói thay nàng, trong lòng nàng cho tới bây giờ vốn không có ta. Nàng vốn không cam lòng, không muốn gả……”

“Đúng.” Kế tiếp hắn là không phải muốn đổ lỗi trên nàng sao? Lâm Cẩn Dung bị hắn làm cho không đường thối lui, chút chột dạ không đành lòng toàn bộ không thấy đâu, đơn giản rống lớn lên: “Ta chính là không cam lòng, không muốn gả đó. Ngươi nhìn ta gả vào mới được mấy ngày, toàn gia các ngươi, vốn không có một thứ gì tốt trừ bỏ chỉ biết tính kế người khác, bắt nạt người khác, tham tài bá đạo, vì tư lợi, còn biết cái gì nữa chứ? Ngươi dựa vào cái gì muốn ta không oán không hối hận toàn gia các ngươi? Cúc cung tận tụy rồi sau đó thì sao? Người nhà ngươi đối ta với có thật sự tốt hay không? Ngươi nói thật cho ta nghe đi? Sinh, cho dù là sinh hạ thì sao, như sói như hổ, hung dữ ác độc, ngươi có thể giữ được sao? Còn có ngươi, đừng cho là ta không biết ngươi vẫn ngờ vực vô căn cứ ta cùng Ngô Tương, ngay cả lúc này ngươi vẫn còn nghi kỵ có đúng hay không? Đừng phủ nhận, nếu là nam nhân cũng đừng phủ nhận, nếu ngươi dám phủ nhận, ta khinh bỉ ngươi.”

Lời của nàng giống như một dao nhọn mạnh mẽ đâm vào trong ngực của Lục Giam, khiến tâm tư hắn giấu ở chỗ sâu nhất, ít ai thấy bị khoét sâu.

Lục Giam hít sâu một hơi, trên tay lực đạo cũng nhẹ hơn, Lâm Cẩn Dung đẩy tay hắn ra: “Chính mình không bằng người, không muốn cố gắng vượt qua người đó, suốt ngày cũng chỉ biết trốn tránh ghen tị nghi kỵ. Đừng bảo ta ngươi không làm cái gì, ngươi quang minh chính đại, nhưng tâm tư của ngươi cũng xấu xa.”

Thấy Lục Giam không có tiếng động, Lâm Cẩn Dung sửa sang lại quần áo, chuẩn bị đi ra ngoài, hắn vẫn đứng ở trong này, nàng không muốn phụng bồi, vừa mới mở cửa, mưa bụi đã bị gió cuốn xâm nhập, thổi trúng nàng thiếu chút nữa không thở nổi. Qua thời điểm lúc ban đầu dũng khí mọc lan tràn, lúc này nàng không còn dũng khí nhảy vào trong mưa nữa, lại lui trở về, đi tìm đá lửa ở chung quanh để đốt đèn. Bất đắc dĩ không phải chỗ ở của nàng, tìm nửa ngày cũng không thấy, ngược lại bị ghế dựa đụng phải, đau nhe răng trợn mắt, càng khiến nàng tức tối, một cước đá vào ghế kia.

Lục Giam mắt lạnh nhìn qua, cũng không lên tiếng.

Lâm Cẩn Dung khó thở, nắm ghế dựa ngồi xuống.

Mưa đã trở nên nhỏ hơn, bên ngoài truyền đến tiếng Lệ Chi: “Thiếu phu nhân? Nhị gia? Người còn ở bên trong không? Nô tỳ mang ô và áo tơi tới cho hai người.”

“Lệ Chi, ta còn ở trong này.” Lâm Cẩn Dung giống như thấy cứu binh, vội đứng dậy sửa sang lại tóc, tính ra bên ngoài, đi được hai bước, lại thấy cánh tay phải trống rỗng, lạnh lẽo sâu kín có chút khác thường, liền hỏi Lục Giam: “Tay áo của ta đâu?”

Lục Giam không để ý tới nàng.

Lâm Cẩn Dung nghẹn úc, lại nói: “Ta hỏi ngươi đem vứt tay áo của ta đi đâu rồi?”

Ngọn đèn càng ngày càng sáng, tiếng bước chân của Lệ Chi cũng càng ngày càng gần, Lục Giam hừ lạnh nói: “Loại chuyện tự mình hại mình nàng đều dám làm, vừa muốn ta hưu nàng, nàng còn hỏi tay áo làm cái gì? Nàng sợ cái gì? Nàng nên như vậy đi ra ngoài, mới để cho người khác biết, nàng cái gì cũng đều dám làm. Ta muốn hưu nàng, thì cần gì phải quản nàng chật vật hay không chật vật?”

Lâm Cẩn Dung nhất thời nghẹn lời, hận không thể bóp chết hắn.

“Thiếu phu nhân?” Lệ Chi nhẹ nhàng gõ cửa, Lục Giam đứng bất động, Lâm Cẩn Dung sầm mặt mở cửa. Đứng ở cửa là Lệ Chi cùng Đậu Nhi, hai người nhìn thấy bộ dạng chật vật của nàng, sợ tới mức thét một tiếng kinh hãi nho nhỏ ở trong miệng, nhanh bịt miệng lại, trong lòng run sợ nhìn Lục Giam, tràn đầy ngờ vực vô căn cứ.

Lục Giam mặt âm trầm, tiến lên tiếp nhận áo tơi trong tay Đậu Nhi, cũng không chờ chủ tớ các nàng, lại càng không cần đèn lồng, bước vào trong bóng tối bên ngoài.

Lệ Chi không đợi hắn đi xa đã nắm tay Lâm Cẩn Dung, vội vàng hỏi: “Thiếu phu nhân, đây là làm sao vậy?”

“Nói hai ba câu cũng không thể nói rõ.” Lâm Cẩn Dung vuốt tóc, mặt trên có hai châu sai không thấy đâu: “Lấy đèn lồng tìm ở bên ngoài xem, sợ là làm rơi ở đó.”

Lệ Chi ra hiệu cho Đậu Nhi, ý bảo Đậu Nhi cầm đèn lồng ra bên ngoài tìm, chính mình nhẹ nhàng nâng cánh tay Lâm Cẩn Dung, hàm chứa lệ thật cẩn thận hỏi: “Thiếu phu nhân, có phải Nhị gia đánh người hay không?”

Lâm Cẩn Dung nhẹ nhàng lắc đầu: “Không có. Ngươi giúp ta tìm ở trong này, đừng để rơi vào tay người bên ngoài.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.9 /10 từ 9 lượt.

Có thể nói hoa lan là nữ hoàng của các loài hoa. Hoa lan mang một vẻ đẹp tinh khiết trong trẻo không tỳ vết. Loài hoa này mang nhiều màu sắc khác nhau, nhiều chủng loại khác nhau nhưng đều có một điểm chung là sắc đẹp và sự quyến rũ. Các bí quyết trồng và chăm sóc hoa lan được chia sẻ từ trang Vườn Lan Huyền Vinh chẳng hạn như lan kieu tim, lan de trong Mỗi loài hoa đều có vẻ đẹp và màu sắc cùng ý nghĩa khác nhau, đặc biệt hoa lan hồ điệp có những cái đẹp mà khiến người chơi không cưỡng lại được.

loading...
DMCA.com Protection Status