Thế hôn

Chương 36: Lễ trùng dương 2



Lâm lão thái thái tuổi cao, đêm qua xương cốt đau nhức khó có thể đi vào giấc ngủ, vì vậy sáng nay thức dậy hơi muộn, vốn đang được Thanh Lê và các nha hoàn khác hầu hạ đi hài, còn chưa kịp sửa sang lại quần áo, đã thấy trưởng tức Chu thị vén rèm lên bước vào, gọi một tiếng: “Nương!”

Lâm lão thái thái luôn tự xưng là thi thư đạt lễ, luôn chú ý đến lễ nghi, trưởng tức chưa được thông truyền đã xông vào, động tác mạnh mẽ, gọi lớn tiếng, tất nhiên khiến bà không vui, lập tức liền hừ hừ nói: “Ta ngủ quên mất, trời lạnh, khiến các ngươi phải đợi lâu.”

Chu thị da mặt căng thẳng, nhưng cũng bất chấp lời của bà, vội nói: “Cung ma ma bên người Tam đệ muội vừa mới chạy tới, nói là Tam đệ muội động thai khí, thỉnh người đi qua nhìn xem.”

Lâm lão thái thái nhướn mày, lớn tiếng nói: “Sao lại thế này?!” Đang êm đẹp tại sao sáng tinh mơ đã động thai khí, mà còn phải thỉnh bà đi qua đó thăm?

Chu thị trong lòng biết một chút, mà cả nhà cao thấp đều gạt lão thái gia và lão thái thái, nếu nói ra bản thân không được cảm kích mà có khi còn bị liên lụy, cho nên cũng không dám trả lời, chỉ đành nói: “Nhi tức vừa mới vừa nghe nói liền nóng nảy, rối loạn, còn chưa kịp hỏi kỹ. Nếu không, để Cung ma ma tiến vào đáp lời?”

Lão thái thái một bên sai người nhanh giúp bà chải đầu rửa mặt, một bên âm thanh lạnh lùng nói: “Sao còn không gọi vào?” Lời còn chưa dứt, đã thấy La thị “nhiệt tâm” dắt Cung ma ma đi đến.

Cung ma ma vừa thấy Lâm lão thái thái, hốc mắt đỏ ửng, cũng không dám khóc, chỉ quỳ xuống hành lễ, run giọng nói: “Nô tỳ thỉnh an lão thái thái.”

Lão thái thái ngồi ngay ngắn trước bàn trang điểm, hai mắt nhìn thẳng gương, âm thanh lạnh lùng nói: “Nhanh nói tại sao lại như vậy.”

Cung ma ma vội nhất nhất nói ra, lão thái thái nghe thấy khuôn mặt già nua lúc đỏ lúc trắng, Chu thị mày nhíu lại, La thị thì khóe miệng run rẩy.

Lại nói Thanh Lê cũng lợi dụng thời gian rảnh đi ra ngoài, mỉm cười hành lễ với nhóm nữ quyến ở phía ngoài đang nghe ngóng động tĩnh, khuyên nhủ: “Các vị thiếu phu nhân, tiểu thư thỉnh đi về trước, lão thái thái sợ là trong chốc lát không có thời gian tiếp.”

Mọi người tuy rằng đều dựng lỗ tai lên muốn nghe xem chuyện gì xảy ra, nhưng cũng không dám lưu lại, đều tản đi, chỉ còn lại một mình Lâm Cẩn Dung gắt gao mím môi, cúi mắt cố chấp đứng ở phía ngoài, sắc mặt xanh trắng.

Qua rèm cửa, thanh âm của Cung ma ma mặc dù có chút run run, lại thập phần rõ ràng có trật tự: “Tam phu nhân vừa trang điểm thỏa đáng, đang muốn đến thỉnh an lão thái thái, Tam lão gia bỗng nhiên đi vào, mở miệng bảo phu nhân chuẩn bị vàng bạc gấm vóc, chính thức đưa nàng kia vào cửa làm di nương. Đại sự này, dù thế nào cũng nên bẩm báo với lão thái gia, lão thái thái mới có thể thực hiện, Tam phu nhân không dám tự chủ trương, lại thấy Tam lão gia một thân mùi rượu, chỉ sợ cũng đã say đến mức hồ đồ, liền nói muốn bẩm với lão thái thái trước mới được, lại hỏi nàng kia xuất thân thế nào. Nhưng không biết vì sao, Tam lão gia đột nhiên phát hỏa, đầu tiên là ném đồ đạc trong phòng Tam phu nhân, khiến Thất thiếu gia sợ tới mức gào khóc, lại đánh chửi Thất thiếu gia, phu nhân đi khuyên nhủ, bị hắn đẩy, ngã xuống đất, lúc ấy đau đớn không thể đứng dậy, lại nhìn thấy có máu đỏ……”

Lâm lão thái thái tức giận bừng bừng thanh âm bén nhọn vang lên: “Thật là vô liêm sỉ! Là hồ ly tinh ở đâu, mê hoặc hắn mất hồn mất vía như vậy! Hắn không phải muốn đưa nàng ta vào cửa sao? Được, ta đồng ý, ta thật muốn nhìn xem là cái dạng hồ ly tinh gì!”

Hai giọt nước mắt trong vắt theo lông mi của Lâm Cẩn Dung rơi xuống, Thanh Lê nhìn thấy mà trong lòng run lên, Tam lão gia thật sự kẻ vô liêm sỉ, không duyên cớ liên lụy đến các nữ nhân trong nhà. Đang muốn tiến lên khuyên nhủ Lâm Cẩn Dung, chỉ thấy rèm đã được nhấc lên, chính là Lâm lão thái thái khuôn mặt khó coi tức giận đi trước làm gương, hùng hổ bước ra, Chu thị, La thị mỗi người một bên gắt gao nâng đỡ bà, thấp giọng khuyên giải an ủi: “Lão thái thái bớt giận, đi chậm một chút.”

Thanh Lê không tiện khuyên nhủ, đành lui về phía sau một bước. Nhưng thấy Lâm Cẩn Dung vẫn đứng đó, chỉ cúi mắt, nước mắt như vòng hạt châu bị chặt đứt, một chuỗi rơi xuống, nhưng nửa điểm tiếng động đều không có.

La thị “Ai nha” một tiếng, âm thanh tiêm khí nói: “Tứ nha đầu, ngươi sao còn ở đây? Còn không trở về phòng đi?”

Lão thái thái đứng lại, cau mày nhìn Lâm Cẩn Dung, Lâm Cẩn Dung đem khăn lụa màu trắng nhẹ nhàng lau lau khóe mắt, trong suốt thi lễ: “Tổ mẫu.” Còn chưa đứng dậy, một giọt lệ lại rơi xuống, ở trên tảng đá vỡ tung ra như cánh hoa.

Lão thái thái nhìn Lâm Cẩn Dung như vậy, cảm xúc vạn phần phức tạp, nặng nề mà đập mạnh quải trượng một cái, oán hận “Ai” một tiếng, nói: “Còn không đi theo!”

Lâm Cẩn Dung lúc này mới cúi mắt bước nhanh đuổi kịp mấy người, lặng lẽ liếc mắt nhìn Cung ma ma. Đối với hiểu biết của nàng về tính nết của Đào thị, tình hình ngay lúc đó hẳn là không đến mức như vậy, Cung ma ma nói ra những lời này, chắc hẳn đã được thêm bớt vài phần. Nàng còn ôm một chút hy vọng, chỉ nguyện là Đào thị giăng bẫy vì không muốn đánh mất Lâm Tam lão gia, hài tử trong bụng kia, hẳn là không có đại sự gì.

Cung ma ma nhận thấy ánh mắt của nàng, cũng lặng lẽ nhìn nàng một cái, biểu tình đau đớn kịch liệt, khóe miệng rủ xuống, vẻ mặt tro tàn.

Thật sự có chuyện? Lâm Cẩn Dung môi không chịu khống chế nhẹ nhàng run run.

La thị vừa đi vừa nói: “Lão thái thái người đi chậm một chút, ai nha nha, chúng ta mặc dù đã sớm hiểu được Tam thúc cùng Tam đệ muội hai người thường xuyên ầm ỹ cãi nhau, nhưng cũng chưa bao giờ động chân động tay, Tam thúc cũng là hồ đồ, một hồ ly tinh sao có thể so sánh với nhi tử của chính thê được cưới hỏi đàng hoàng chứ……”

Lâm lão thái thái thở dốc nặng nề, hung hăng trừng nàng, Chu thị nói: “Muội bớt tranh cãi đi!” Nói xong nhìn Lâm Cẩn Dung liếc mắt một cái.

La thị bĩu môi, rốt cuộc vẫn ngậm miệng lại.

Lâm Cẩn Dung rũ mắt, mặt không chút thay đổi, không nói được một lời.

Trong trí nhớ của nàng, ở kiếp trước, Lâm Tam lão gia cùng Đào thị ầm ỹ nháo loạn vô số lần, nhưng thật sự không hề động chân động tay. Thẳng đến năm Hoàng di nương chết, Lâm Tam lão gia uống rượu say mèm ném đồ đạc trong phòng của Đào thị, Đào thị khó chịu, ném bình hoa về phía hắn, vì thế có lý cũng thành vô lý, trở thành người đàn bà chanh chua không ai không biết, không có ai thương xót, tình cảnh càng gian nan. Lúc này đây, mọi sự lại khác, người ném vào đầu Tam lão gia là lão thái gia, Đào thị lại trở thành người bị thương tổn. Hài tử này nếu có thể giữ được còn có cơ hội biến chuyển, nếu không thì……

Lâm Cẩn Dung không dám tưởng tượng tiếp nữa. Một ý niệm trong đầu lại không thể ngăn chặn cứ nhảy vọt ra, có hay không bởi vì nàng trọng sinh, cho nên có một số việc đã thay đổi, nhưng chung quy kết quả vẫn sẽ giống nhau? Không nên có đệ muội không thể tới, quan hệ của phụ mẫu cũng sẽ trở nên vô cùng tồi tệ? Lâm Cẩn Dung rùng mình một cái, không, nàng không chấp nhận. Nàng không bao giờ còn là Tứ tiểu thư lúc trước nhìn thấy phụ thân mẫu thân trở mặt chỉ biết trốn trong chăn khóc lóc!

Lâm Cẩn Dung nhanh chóng giương mắt nhìn lão thái thái rõ ràng đang vô cùng tức giận. Lâm lão thái thái là nữ nhân chính thống, dù không thích Đào thị, nhưng tuyệt đối không cho phép sự việc bại hoại gia phong này phát sinh, lúc này bà rõ ràng đứng về phía Đào thị, trong lòng cũng có áy náy. Lâm lão thái gia tất nhiên sẽ không dễ dàng buông tha Lâm Tam lão gia, chắc hẳn sẽ đánh mắng.

Nhưng mà, sự tình đã phát sinh, lão thái gia, lão thái thái dù hận Tam lão gia kém cỏi, thì có năng lực đối đãi với nhi tử thân sinh thế nào? Có thể đánh chết đánh đến tàn phế sao? Không thể. Cho nên việc nàng phải làm, chính là khuyên nhủ Đào thị, bắt lấy thời cơ mưu cầu lợi ích lớn nhất, mà không phải hy sinh không công.

Lâm Cẩn Dung lập tức tiến lên, hàm chứa lệ thấp giọng nói: “Tổ mẫu, con lo lắng mẫu thân, trước chạy đến xem, sau đó lại lộn trở lại đón lão nhân gia người.”

Lâm lão thái thái vốn muốn nói, chỗ lộn xộn như vậy, có máu ô uế, tiểu cô nương đến làm gì. Nhưng nhìn Lâm Cẩn Dung bộ dáng đáng thương cùng thất kinh, nghĩ đến nữ nhi đang quan tâm mẫu thân, cũng là lẽ thường tình, vì vậy lời này không nói ra, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Lâm Cẩn Dung liền bỏ mọi người lại, vén váy chạy nhanh về phía trước, nữ nhi lo lắng mẫu thân, lúc này cũng không ai có ai soi mói cử chỉ của nàng.

Nàng rất nhanh đã đến bên ngoài sân viện của Đào thị, chỉ thấy Lâm Tam lão gia xách cái ghế ủ rũ ngồi ở cửa, Lâm Thận Chi đứng ở một bên, gắt gao ôm chân nha hoàn Hạ Diệp thấp giọng nức nở, ngoài ra không thấy những người khác, trong viện một mảnh tĩnh lặng.

Thấy nàng, Lâm Tam lão gia toàn thân nồng nặc mùi rượu có chút không được tự nhiên, gương mặt xanh trắng run rẩy, miệng a a, mãi mà không nói ra được câu nào. Lâm Cẩn Dung kinh ngạc vì sao hắn không chạy đi, nhưng cũng coi như hắn không tồn tại, liền vòng qua người hắn đi vào trong phòng.

Trong phòng không khí nặng nề dọa người. Đào thị nằm ở trên giường co rúm người, Xuân Nha cùng Lâm Cẩn Âm gắt gao ngồi bên cạnh đỏ hồng đôi mắt, Hoàng di nương đã ở đó, bất quá nàng ta thực thức thời, im lặng đứng ở một bên, trên mặt lo âu rất thích hợp với tình cảnh.

Lâm Cẩn Dung nhanh chóng nhìn Hoàng di nương liếc mắt một cái: “Ta có lời muốn nói với phu nhân.”

Hoàng di nương lập tức nói: “Nô đi xem đại phu sao còn chưa đến.” Tiếp theo liền lui ra ngoài.

Lâm Cẩn Dung từ Lâm Cẩn Âm tiếp nhận bàn tay lạnh lẽo của Đào thị, cúi đầu gọi một tiếng: “Nương.”

Đào thị đầu đầy mồ hôi, sắc mặt tái nhợt gắt gao cắn môi, bộ ngực phập phồng kịch liệt, lại còn liều mạng cố gắng tươi cười, run run nói: “A Dung đừng sợ, ta không sao…… Nhẫn nhịn là tốt rồi. Đi ra ngoài, dỗ dành Thất đệ……”

Lâm Cẩn Âm không hiểu, Lâm Cẩn Dung lại lập tức hiểu được sự tình không tốt, tối thiểu là hài tử này không thể giữ lại. Nàng đột nhiên rất muốn lên tiếng khóc lớn, nhưng cũng rõ đây không phải thời điểm khóc lóc, nàng gắt gao nắm lấy tay Đào thị, cố nuốt nước mắt, gằn từng tiếng thấp giọng nói: “Nương, tổ mẫu đang đến đây. Người nhớ kỹ, trước mặt bà có thể khóc lớn, có thể kêu đau, những thứ khác không cần nói. Những gì nên nói Cung ma ma đã nói rồi……”

Đào thị trong mắt hiện lên một tia hận thù, cho thấy nàng đang khó chịu, chỉ bất hạnh thân thể không có sức lực để bùng nổ mà thôi, Lâm Cẩn Dung đành kề bên tai nàng nói: “Dù thế nào cốt nhục cũng đã mất. Người cố gắng nhẫn nhịn, coi như là vì Thất đệ, người phải nhẫn……” Lời còn chưa dứt, một giọt lệ liền trào ra rơi xuống trên mặt Đào thị.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.9 /10 từ 9 lượt.

Đà Lạt được mệnh danh là “Tiểu Paris” ở Việt Nam và đây cũng là một trong những địa điểm thu hút nhiều du khách trong nước lẫn quốc tế. Đà Lạt mang nét đẹp dịu dàng của người thiếu nữ nhưng cũng rất đỏng đảnh và kiêu kì. Một ngày, thành phố này trải qua bốn kiểu thời tiết tương xứng với bốn mùa trong năm. Và dẫu chỉ ở Đà Lạt trong ngày, du khách cũng có thể dễ dàng cảm nhận trọn vẹn sự thay đổi đó. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như 10 mon ngon nhat dinh phai thu khi du lich da lat, am thuc da lat Bạn còn chần chờ gì nữa mà chưa lên kế hoạch du lịch Đà Lạt cùng gia đình mình? Đặt vé máy bay đến Đà Lạt ngay để tận hưởng những giây phút thư giãn bên người thân của mình nhé!Bạn còn chần chờ gì nữa mà chưa lên kế hoạch du lịch Đà Lạt cùng gia đình mình? Đặt vé máy bay hoặc vé xe đến Đà Lạt ngay để tận hưởng những giây phút thư giãn bên người thân của mình nhé!

loading...
DMCA.com Protection Status