Thế hôn

Chương 388: Té xỉu



Lâm Cẩn Dung hướng hai người hơi hơi gật đầu, phân phó Phương Trúc: “Đi an bài cho các nàng, không được chậm trễ, cơm canh nóng đưa lên, nhưng đừng để các nàng đi loạn.”

Phương Trúc đáp ứng, vẻ mặt tươi cười tiến ra đón, hỏi hai nữ nhân mang theo bao nhiêu người, hành lý ở nơi nào, lại lưu loát chỉ huy thô sử ma ma giúp các nàng chuyển này nọ, rồi dẫn các nàng tới Thu hoa viện.

Lâm Cẩn Dung phái Phan thị mang Nghị Lang đi, bước nhanh đuổi kịp đội ngũ, trong tiếng kêu khóc của Lục Kiến Tân đi tới linh đường. Lục Kiến Tân tới nơi, tất nhiên là phù quan khóc rống, đấm ngực dậm chân, làm đủ tư thái, biểu đạt hết niềm thương nhớ. Đám người Lục Kiến Trung lại cùng khóc lóc một hồi.

Bọn hạ nhân cùng thân thích bằng hữu hỗ trợ chung quanh nhìn, đều thấy hắn thật sự là hiếu thuận, hai kiếp làm người, Lâm Cẩn Dung không còn cảm thụ giống như trước nữa, Lục Kiến Tân giống như một con diều, lúc trước tự do tự tại bên ngoài bay lượn, lần này có đại tang, không thể không gấp gáp bị túm trở về, thực sự là chuyện khiến cho hắn uể oải.

Cố nhiên hắn ở mặt ngoài vẫn làm rất tốt, tứ thời bát tiết đều đúng hạn đưa quà tặng trong ngày lễ gửi về nhà, chưa bao giờ trì hoãn, hàng tháng gửi thư một lần hỏi thăm sức khỏe bệnh tình của lão phụ lão mẫu, không ngừng đưa đến dược liệu quý báu; Ngay cả hắn đối với Lục Giam cùng Lục Vân, cũng là thường xuyên hỏi han việc học hành, quan tâm chung thân đại sự, Lục Giam thi đỗ rồi, hắn cũng từng viết thư báo cho Lục Giam biết trong kinh có người quen nào của hắn, phải tới kết giao bái phỏng, người nào thì không thể chọc, Nghị Lang sinh ra cũng từng sai người mang lễ đến, tỏ vẻ vui mừng cùng chú ý; Mang về trong nhà tài vật, cũng có tặng riêng Lâm Ngọc Trân một phần.

Nhưng mà hắn không quan tâm, thiếu một phần đối với người nhà vướng bận cùng tưởng niệm, hắn không giống Lục Giam, tuy rằng ghét hận cái nhà này, hy vọng có thể sớm ngày độc lập ra ngoài, lại chưa bao giờ chân chính vứt bỏ hoặc quên đi. Đây là trực giác của Lâm Cẩn Dung, hơn nữa nghĩ tới chuyện cũ đã phát sinh, nàng càng không thể sinh ra hảo cảm đối với Lục Kiến Tân. Bởi vậy Lâm Cẩn Dung chỉ quý gối phía xa trong đám người, im lặng mà trầm mặc.

Lâm Ngọc Trân cũng cầm khăn tay bụm mặt ở một bên khóc lớn không ngừng, trừ bỏ cơ hội này có thể cho nàng không kiêng nể gì khóc lớn mà không bị người khác chú ý tìm tòi, nàng cũng không thể tìm được cơ hội nào khác cho nàng tận tình biểu đạt sự thương tâm như thế.

Lục Kiến Trung một bên khóc, một bên nhìn lén Lục Kiến Tân, Lục Kiến Lập cũng đang khóc lóc khuyên nhủ Lục Kiến Tân, Tống thị có chút lo âu, thường thường nhìn xem Lâm Ngọc Trân cùng Lâm Cẩn Dung, lại nhìn xem biểu tình của Lục Giam. Đồ thị cũng là có chút bất động, đem khăn tay lau mắt, ngẫu nhiên nức nở một tiếng, mấy huynh đệ Lục Thiệu, trừ bỏ Lục Giam cùng Lục Luân là thật sự thương tâm, những người khác đều quỳ rạp trên đất, hình như là đang khóc, kỳ thật cũng không rõ lắm.

Ước chừng hơn nửa canh giờ, Lục Kiến Tân còn khóc, mọi người đều có chút chống đỡ không nổi. Đặc biệt là Lục Kiến Trung, hắn có tật ở chân, thật sự là không thể nhịn được nữa, liền tiến lên đi khuyên Lục Kiến Tân, Lục Kiến Lập cũng đi theo khuyên nhủ, Lục Kiến Tân lại không nghe, khóc nói: “Ta thực có lỗi với phụ thân, ta bất hiếu, để ta ở trước linh tiền của người tẫn hiếu. Nhị đệ Tam đệ có việc thì cứ làm đi, không cần quản ta.” Lại là một tiếng hô hào, khóc càng thêm thương tâm. Hắn là huynh trưởng, làm ra vẻ ta đây như thế, những người khác nào dám hành động thiếu suy nghĩ? Cũng phải liều mình theo thôi.

Lục Kiến Trung đau đớn đầu đổ mồ hôi, Tống thị sớm đã không chú ý tới tâm tư của Lâm Ngọc Trân, nàng cũng thật sự chống đỡ không được, liền quay đầu thấp giọng nói: “Nhị lang tức, công công con một đường vất vả, thương tâm như vậy, sợ là sức khỏe không cho phép, con đi nói với Nhị lang, bảo hắn khuyên nhủ, có lẽ công công con sẽ nghe lời hắn cũng không chừng.” Hôm nay đích tôn phụ tử trước sau trở về nhà, làm cho mọi người quỳ nhiều hơn hai lần so với ngày thường, mà khoảng thời gian cũng không ngắn, bọn họ là lần đầu tiên quỳ xuống, nhưng những người khác quỳ đến tổn thương sức khỏe rồi. Không sai biệt lắm thì tốt rồi, cũng có thể giúp cho người khác thoải mái một chút.

Lâm Cẩn Dung nói: “Nhị thẩm nương, công công của ta rất thương tâm, hắn không thể về kịp gặp lão thái gia lần cuối cùng, hiện nay là hợp tình hợp lý, bảo Nhị lang đi khuyên hắn, hắn cũng sẽ không để ý tới.” Nếu lúc trước Lục Giam quỳ toàn gia đều đang nhìn chê cười, ác ý muốn cho Lục Giam quỳ lâu, cố ý ép buộc hắn, hiện tại nàng cũng vui vẻ phụng bồi thôi. Nàng còn trẻ, nàng có thể chịu được a.

Tống thị vừa tức vừa hận, lại không thể nề hà, chỉ có thể đau lòng nhìn Lục Kiến Trung, hướng Lục Thiệu nháy mắt. Lục Thiệu liền đứng lên, tiến lên đi khuyên Lục Kiến Tân: “Đại bá phụ, người đi đường mệt nhọc, tuổi lại lớn, có nên dùng cơm canh trước không……”

Lục Kiến Tân trừng mắt: “Ta vừa trở về đã ăn cơm uống trà nghỉ ngơi sao…… Các ngươi muốn đi thì tự đi đi, không cần lo cho ta! Phụ thân của ta a……”

Lục Thiệu hé ra mặt heo tức giận, còn không thể phản bác, chỉ có thể lúng ta lúng túng lui ra.

Lục Kiến Trung đau nghiến răng nghiến lợi, nảy sinh ác độc nháy mắt với đám người Tống thị, được rồi, muốn thế có phải hay không? Tốt lắm, phụng bồi đi, bọn họ tốt xấu cũng đeo bao gối đầu, Lục Kiến Tân đi xa về, thân mình lại mập mạp, xem ai phải chịu đựng ai.

Nhưng bọn họ đều tính toán nhầm rồi, Lục Kiến Tân vừa khóc lóc kêu gào sau một lúc, thì thốt dài một tiếng: “Phụ thân! Con bất hiếu……” Mắt vừa trợn, té xỉu ở tại trước linh tiền của Lục lão ông. Lâm Cẩn Dung thiếu chút nữa cười ra tiếng, nhanh chóng cầm khăn tay bưng kín mặt, hóa thành một tiếng kêu sợ hãi.

Mọi người lắc lắc giãy dụa tiến lên, ấn huyệt nhân trung, thỉnh đại phu, nâng đỡ người. Bận rộn một lúc, mới xem như đem Lục Kiến Tân an trí thỏa đáng, trời thì lạnh, người người đều đổ một thân mồ hôi, lúc làm việc còn không cảm thấy, vừa có gió lạnh thổi qua, người người đều méo miệng mặt trắng bệch, răng va vào nhau lại phải theo lời các thân thích bằng hữu khen ngợi Lục Kiến Tân thật sự là rất hiếu thuận!

Canh gừng nước ấm đưa qua, cao giường gối mềm, ngủ say một ngày, đến khi trời tối, Lục Kiến Tân mới chậm rì rì tỉnh lại, chuyện thứ nhất chính là chảy lệ lo âu nói: “Các đệ không nói cho mẫu thân đấy chứ? Trăm ngàn lần không thể để lão nhân gia người biết, bằng không chẳng phải là ta bất hiếu sao?”

Lục Kiến Trung hận nghiến răng nghiến lợi, còn phải giả ý an ủi nói: “Không có, không có, Đại ca yên tâm, không dám kích động lão thái thái.”

“Vậy là tốt rồi.” Lục Kiến Tân thở hai cái, đứng dậy từ trên giường: “Ta đi thỉnh an với mẫu thân, lại đến canh giữ cho phụ thân.”

Lâm Cẩn Dung đã đặt cơm canh cho hắn đến trước giường, thấy hắn còn muốn ép buộc, vội nói: “Công công, trước dùng cơm chiều đi.”

Lục Kiến Tân lắc đầu thở dài: “Ta ăn không vô.” Lại là rơi lệ đầy mặt.

Lâm Ngọc Trân không khỏi ở một bên khổ sở khuyên nhủ, những người khác vì tỏ vẻ đoàn kết hữu ái, cũng đứng một bên khuyên, Lục Giam nói: “Phụ thân không cần lo lắng chỗ tổ phụ, tối nay con đi gác đêm hay người gác thì cũng không có gì khác nhau, người nghỉ ngơi một chút đi.”

Lục Kiến Tân giãy dụa muốn bước xuống giường: “Không được, ta nhất định phải đi, đây là hiếu đạo một người con nên làm. Lúc trước ta vì bất đắc dĩ không thể ở trước mặt phụ thân tẫn hiếu, bây giờ còn không thể gác đêm cho lão nhân gia người sao?”

Lục Giam mang theo năm phần bất đắc dĩ, năm phần uể oải, gắt gao đè hắn lại, Lục Luân không cần suy nghĩ nhiều, không cần người gọi liền tiến đến đè lại Lục Kiến Tân: “Đại bá phụ, người không thể như vậy, tổ phụ dưới suối vàng có biết, thì sẽ đau lòng người, sẽ không trách tội người.”

“Thật không?” Lục Kiến Tân hòa ái nhìn Lục Luân: “Là Ngũ lang đúng không? Lúc trước ta nghe nói con đã bỏ trốn, khiến ta lo lắng chết mất, nhìn thấy con còn sống tốt, ta cũng yên tâm. Đáng thương tổ phụ của con a, không được gặp con một lần cuối……”

Lục Kiến Trung chán ghét Lục Kiến Tân, xen lời hắn: “Đại ca, mẫu thân sai người lại đây hỏi, chừng nào thì huynh đến? Đã sai người sang tiếp đón huynh rồi. Huynh có đi hay không?” Muốn diễn trò thì chậm rãi diễn sau đó đi, toàn gia mọi người bị hắn ép buộc đến thảm rồi.

Lục Kiến Tân lúc này mới thu hồi lực chú ý trên người Lục Luân, cũng không ăn cái gì, bảo Lục Giam tới linh đường, bản thân thì được Lục Luân, Lục Thiệu giúp đỡ đi đến Vinh Cảnh cư.

Mẫu tử ôm nhau khóc ròng tất nhiên là không cần nói tỉ mỉ, Lục Kiến Lập kể chuyện hắn vừa khóc hôn mê ở linh đường cho Lục lão phu nhân nghe xong, Lục lão phu nhân đau lòng hắn, cũng không nỡ để hắn đi, buộc hắn ở trước mặt của bà dùng cơm, lại công đạo Lâm Ngọc Trân nhất định phải chiếu cố hắn cho tốt. Lục Kiến Tân còn nói hắn muốn đi gác đêm cho Lục lão ông, Lục lão phu nhân liền nghiêm mệnh: “Nghỉ ngơi một chút lại đi, nếu con trẻ tuổi cường tráng như Nhị lang thì ta cũng không quản con, nhưng con như vậy, không biết yêu quý sức khỏe của mình, là muốn mạng của ta sao?” Sau đó khóc lớn.

Lúc này, Lục Kiến Tân mới xem như mới đáp ứng không đi nữa, ngoan ngoãn theo Lâm Ngọc Trân đi nghỉ. Lục Kiến Trung toàn gia sắc mặt đều hơi có chút khó coi, đích tôn thật sự không có chỗ nào tốt, lại không thể chọn ra nửa điểm sai lầm.

Lâm Cẩn Dung an trí thỏa đáng Lục lão phu nhân, lại đi đến Thu hoa viện.

Thu hoa viện im ắng, cũng không bởi vì có thêm người mà trở nên huyên náo, duy nhất không giống là, chung quanh đều có đèn đuốc sáng bừng, có vài phần nhiệt khí. Phương Trúc còn đang chỉ huy người chuyển đồ, thấy Lâm Cẩn Dung lại đây, bước lên phía trước nói: “Thiếu phu nhân tới rồi?” Rồi dán sát vào bên Lâm Cẩn Dung nhỏ giọng nói: “Người lúc này nhìn cũng coi như quy củ, không yêu cầu gì, cũng không nói điều gở gì. Hai người đều chọn gian sương phòng bên phải, nhưng thật ra chờ sương phòng bên trái quét lại tường xong thì sẽ chuyển sang.” Nhịn nhẫn, nhỏ giọng cười: “Còn tưởng rằng sẽ tranh nhau chọn một gian tốt nhất kia, kết quả hai người lại không muốn, nói là để lại cho di nương phía sau.”

Lâm Cẩn Dung nói: “Đã là như vậy, ngươi hiểu được chứ?”

Phương Trúc nói: “Hiểu được.” Tất nhiên là di nương đến sau mới là các nàng đầu, các nàng không dám trêu chọc.

Một tiểu nha hoàn bó tay bó chân đứng ở hành lang, hướng bên này nhìn xung quanh một lát, nhanh chóng chạy vào trong phòng. Giây lát, hai mĩ thiếp kia của Lục Kiến Tân bước nhanh đi ra, nhất tề đối với Lâm Cẩn Dung nói vạn phúc, Lâm Cẩn Dung cười nói: “Hai vị di nương không cần đa lễ. Ăn cơm chưa? Nếu bọn hạ nhân không chu đáo, thì cứ việc nói với ta.”

Nàng gọi hai người là di nương, thật là cất nhắc. Hai người kia mặc dù được Lục Kiến Tân yêu thích, lại cũng không có danh phận đúng đắn, nhưng rõ ràng là hai mĩ thiếp kia thực hưởng thụ. Hai người liếc nhau, ánh mắt đều sáng trong suốt, người lớn tuổi hơn một chút, Lâm Cẩn Dung nhớ mang máng gọi là A Nhu, nhiệt tình bước lên đáp lời Lâm Cẩn Dung: “Ăn cơm xong rồi, mọi người đều tốt lắm. Nếu Nhị thiếu phu nhân không chê thì mời vào trong phòng ngồi?”

Lâm Cẩn Dung cũng không chối từ, cười theo hai người đi vào, đánh giá chung quanh, thấy một cái hòm xiểng tà tà mở ra, lộ ra gấm vóc tơ lụa bên trong, xem ra Lục Kiến Tân sống ở bên ngoài rất sung túc.

Người trẻ tuổi hơn gọi là Tiểu Tinh, cười dài bưng hai hộp trà ra: “Mấy thứ này còn chưa thu dọn xong, không dám chậm trễ Nhị thiếu phu nhân, đây là trà mà tỷ muội chúng ta mang về từ Giang Nam, tặng để Nhị thiếu phu nhân vui đùa.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.9 /10 từ 9 lượt.

Những năm gần đây phong trào ăn chay được nhiều người quan tâm. Các nhà nghiên cứu khoa học và giới y học chứng minh được ăn chay có nhiều kết quả tích cực mang lại sức khỏe. Để hỗ trợ việc ăn chay, chúng tôi đã tập hợp hằng ngàn món chay từ trang nấu món chay chọn lọc một số bài hay chẳng hạn như van mai huong an chay huong ung gio trai dat 2011, mon chay dau phu xao rau cu rất hữu ích cho việc ăn chay dinh dưỡng và sức khỏe của bạn và gia đình bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status